Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng

Chương 43

Chương 43


Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. 


“Ca ca nói gì vậy? Em đâu có say, em tỉnh táo lắm mà.”


Mạnh Khê vốn đã say lơ mơ nên chẳng nhận ra mình đang khác thường thế nào, ngược lại còn thấy Chu Uẩn Dương kỳ quái. Hôm nay cậu đâu có uống rượu, sao say được chứ?


Chu Uẩn Dương tất nhiên không tin lời kẻ say.


Hắn nhẹ nhàng rút cánh tay đang bị Mạnh Khê ôm chặt ra, vòng ra sau ôm lấy eo nhỏ của cậu, để cậu tựa vào lòng mình cho thoải mái, kẻo vòng quay rung lắc làm cậu nôn ra thì khổ.


Mạnh Khê cứ tưởng ca ca không cho mình ôm, đang định mè nheo ăn vạ thì phát hiện chỉ là ca ca đổi tư thế ôm mình, liền dụi đầu vào ngực Chu Uẩn Dương đầy mãn nguyện.


Mùi nước xả vải thoang thoảng hòa cùng mùi hương nam tính đặc trưng trên người ca ca len lỏi vào mũi Mạnh Khê, khiến cậu cảm thấy vô cùng an tâm và ấm áp.


Hai người nép sát vào nhau, lặng lẽ ngắm nhìn cảnh đêm lung linh bên ngoài cửa sổ ngày càng rõ nét.


Khoang xe từ từ lên cao, ánh đèn vạn nhà lấp lánh như sao sa khiến cả hai mê mẩn, quên cả nói chuyện, chỉ muốn đắm chìm trong khoảnh khắc yên bình này.


Tuy nhiên, dù đầu óc có hơi quay cuồng nhưng Mạnh Khê vẫn nhớ như in nhiệm vụ quan trọng: tỏ tình. Cậu nhanh chóng thoát khỏi sự mê hoặc của cảnh đêm.


Nhẩm lại những lời đã tập dượt cả trăm lần trong đầu, thấy khoang xe sắp lên đến đỉnh vòng quay, Mạnh Khê tự cổ vũ bản thân, rồi đứng dậy ngẩng đầu, dùng đôi mắt hạnh to tròn nhìn thẳng vào đôi mắt sắc bén của Chu Uẩn Dương.


Vốn định ngẩng đầu lên là tỏ tình ngay, nhưng khi chạm phải ánh mắt sâu thẳm chẳng hiểu mô tê gì của Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê lại cứng họng, chẳng thốt nên lời.


Chu Uẩn Dương: “?”


Ban đầu Chu Uẩn Dương tưởng Mạnh Khê có chuyện muốn nói, nhưng nhìn mặt cậu đỏ bừng lên, hắn lại nghi cậu buồn nôn mà ngại không dám nói.


Đang định móc cái túi nilon đen chuẩn bị sẵn trong túi áo ra, hắn bỗng nghe Mạnh Khê hét lớn như tráng sĩ chuẩn bị hy sinh:


“Ca ca, em thích anh! Hãy yêu em đi!”


Chẳng còn tâm trí đâu mà đọc bài văn mẫu dài dòng văn tự, Mạnh Khê đi thẳng vào trọng tâm, vì cậu sợ lỡ mất thời khắc khoang xe lên đến đỉnh.


Nếu qua mất đỉnh, truyền thuyết sẽ mất linh, tình yêu của cậu và ca ca sẽ không được trọn vẹn. Cậu tuyệt đối không cho phép điều đó xảy ra.


Nói xong, không đợi Chu Uẩn Dương phản ứng, Mạnh Khê chu đôi môi đỏ mọng, nhắm thẳng vào môi hắn mà ấn tới, chỉ sợ chậm một giây là hỏng việc.


“Khoan… ưm!”


Chu Uẩn Dương hoàn toàn không ngờ Mạnh Khê lại chọn đúng lúc này để tỏ tình, chưa kịp trả lời đã bị cưỡng hôn. Đúng là cậu nhóc cổ đại này bị dạy hư rồi.


Dù Chu Uẩn Dương định giơ tay ngăn lại, nhưng Mạnh Khê quá quyết liệt, nhanh như chớp đã ngậm lấy môi hắn, rồi luồn lưỡi vào trong.


Đầu lưỡi mềm mại, mát lạnh của Mạnh Khê như con rắn nhỏ linh hoạt, không ngừng l**m láp, trêu chọc đôi môi dày nóng hổi của Chu Uẩn Dương.


Hắn thậm chí còn cảm nhận được hơi thở nóng hổi phả ra từ mũi cậu, cùng mùi hương hoa nhài thoang thoảng trên tóc cậu.


“Không… ưm… Khê Bảo, không… không phải thế… a… hôn…”


Chu Uẩn Dương bị Mạnh Khê tập kích bất ngờ nên thoáng chốc thất thế, bị cậu đè ra hôn. Nhưng rất nhanh, hắn lấy lại bình tĩnh và giành quyền kiểm soát.


Mạnh Khê hoàn toàn dựa vào sự dũng cảm nhất thời và men say để áp đảo Chu Uẩn Dương, nhưng khi hắn chủ động tấn công lại, chút kỹ năng mèo cào của cậu chẳng là gì.


Giữ chặt gáy Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương bộc lộ bản năng chiếm hữu mạnh mẽ, hung hăng cạy mở hàm răng cậu, đưa chiếc lưỡi thô ráp vào càn quét khoang miệng. Mạnh Khê theo bản năng dùng lưỡi mình quấn lấy lưỡi hắn.


“Ưm… Ca ca…”



Mạnh Khê đã sớm mất đi lý trí, chỉ biết bị động đón nhận sự nồng nhiệt của Chu Uẩn Dương, hai tay vô thức túm chặt lấy áo hắn.


Không gian trong khoang xe tràn ngập những âm thanh m*t mát ướt át đầy ám muội. Nước bọt trong miệng Mạnh Khê không nuốt kịp, tràn ra khóe môi, lấp lánh dưới ánh đèn bên ngoài mà chẳng ai hay biết.


Đúng lúc này, vòng đu quay lên đến đỉnh điểm. Ánh đèn rực rỡ từ những tòa nhà chọc trời phía xa vẽ nên bức tranh đêm tuyệt đẹp của thành phố A, tiếc là hai người trong xe chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng thức.


Không biết qua bao lâu, Chu Uẩn Dương mới chịu buông tha đôi môi sưng đỏ của Mạnh Khê, nhẹ nhàng hôn lên hàng mi đẫm lệ của cậu.


“Khê Bảo, anh cũng thích em. Chúng ta bên nhau nhé.”


Thấy vòng quay sắp hết vòng, Chu Uẩn Dương mỉm cười ghé sát tai Mạnh Khê, dùng giọng nói trầm khàn đầy mê hoặc để đáp lại lời tỏ tình của cậu.


Nhưng chờ mãi không thấy Mạnh Khê trả lời, bên tai hắn chỉ có tiếng ngáy khe khẽ của cậu nhóc đã ngủ say vì men rượu.


“Đúng là đáng đánh đòn mà.”


Chu Uẩn Dương cười bất lực, vỗ nhẹ vào cái mông nhỏ của Mạnh Khê, coi như hình phạt cho tội dám ngủ gật ngay lúc tỏ tình và hôn nhau.


Đã chuẩn bị tinh thần Mạnh Khê sẽ ngủ gật, Chu Uẩn Dương cởi áo khoác bọc kín người cậu, rồi bế bổng cậu lên kiểu công chúa, bước xuống khỏi vòng đu quay.


Nằm gọn trong vòng tay rộng lớn, vững chãi của Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê cảm thấy vô cùng an toàn, ngủ say sưa mặc kệ tiếng chào tạm biệt ồn ào của đám Triệu Minh.


Tiễn bạn bè về hết, Chu Uẩn Dương mới bế Mạnh Khê ra xe.


Cẩn thận đặt cậu nằm ở ghế sau, thấy cậu vẫn ngủ say, hắn mới yên tâm lái xe về nhà.


Về đến nơi, Chu Uẩn Dương đặt Mạnh Khê lên giường, lấy nước ấm lau mặt mũi chân tay cho cậu, thay bộ đồ ngủ thoải mái, rồi mới đi tắm rửa cho mình.


Trở lại giường, ngắm nhìn khuôn mặt ngây thơ khi ngủ của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương hồi tưởng lại những gì vừa xảy ra, cảm thấy đây là sinh nhật ý nghĩa nhất trong đời mình.


Cũng đã muộn, Chu Uẩn Dương tắt đèn, ôm trọn thân thể mềm mại ấm áp của Mạnh Khê vào lòng và chìm vào giấc ngủ.


Sáng hôm sau, Chu Uẩn Dương mở mắt ra thì thấy vòng tay trống không, Mạnh Khê đã tự động trở về thế giới của mình khi hết giờ.


Cầm điện thoại lên, chưa kịp mở game thì thấy hàng loạt tin nhắn chúc mừng sinh nhật. Trả lời từng người xong thì cũng đã khá muộn.


Mở game lên, hắn thấy Mạnh Khê đang ăn sáng, hai má phồng lên vì nhai trứng gà, trông hệt như chú chuột hamster tham ăn.


“Khê Bảo, chào buổi sáng.”


Đợi video kết nối, Chu Uẩn Dương chào Mạnh Khê. Đây là lần đầu tiên họ gặp mặt sau màn tỏ tình tối qua.


“Ca ca, chào buổi sáng. Anh ăn sáng chưa?”


Có lẽ nhờ màn tỏ tình tối qua mà tảng đá trong lòng Mạnh Khê được trút bỏ, cậu ngủ rất ngon, sáng nay dậy không hề đau đầu chóng mặt.


Mạnh Khê tỉnh queo như chưa từng có chuyện gì xảy ra, quan tâm hỏi han Chu Uẩn Dương như mọi ngày. Dù sao hắn giờ này mới dậy chắc chắn là chưa ăn gì.


Nhìn Mạnh Khê bình thản như không, Chu Uẩn Dương bắt đầu hoang mang, sốt ruột hỏi:


“Khê Bảo, em còn nhớ tối qua trên vòng đu quay em đã làm gì không?”


“Em tỏ tình với ca ca, còn hôn ca ca nữa. Sau đó em thấy dễ chịu lắm, không biết ngủ thiếp đi lúc nào.”


Mạnh Khê nhớ lại chuyện tối qua, có chút tiếc nuối vì không nghe được câu trả lời của ca ca. Nhưng dù ca ca có đồng ý hay không, cậu vẫn phải sống tiếp.


Thực ra sau khi tỏ tình xong, Mạnh Khê bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn.


Bởi nụ hôn đáp lại cuồng nhiệt của ca ca đã cho cậu câu trả lời. Dù ca ca có đồng ý hay không, chỉ cần trong lòng huynh ấy từng có cậu, thế là đủ rồi.



Thấy Mạnh Khê không hề vui sướng mà ngược lại còn có chút tiếc nuối, Chu Uẩn Dương bắt đầu nghi ngờ hay là tối qua hắn hoang tưởng, hoặc là Mạnh Khê say quá nói bậy.


“Không ạ. Ca ca nói gì?”


Mạnh Khê không biết Chu Uẩn Dương đang lo lắng, thành thật trả lời.


“Anh nói là: anh cũng thích em, chúng ta bên nhau nhé.”


Chu Uẩn Dương không hiểu, rõ ràng Mạnh Khê là người tỏ tình trước, người hồi hộp lo lắng phải là cậu mới đúng. Sao sáng ra lại đảo ngược thế này, làm như hắn mới là người tỏ tình vậy.


Chu Uẩn Dương lắc đầu, xua đi bốn chữ “bạc tình bạc nghĩa” đang hiện lên trong đầu, rồi nhìn chằm chằm biểu cảm của Mạnh Khê qua màn hình. Hắn đã nói đến mức này rồi, nếu Mạnh Khê còn không phản ứng…


Thì hắn… hắn không sống nổi nữa mất.


“Ca ca thật sự muốn ở bên em sao? Tuyệt quá! Vậy từ nay ca ca là bạn trai của em rồi.”


Mạnh Khê cứ tưởng phải bắt đầu từ “bạn giường”, không ngờ tỏ tình một phát ăn ngay, thăng cấp thẳng lên làm bạn trai.


Vậy sau này nếu biểu hiện tốt, cậu có thể thăng cấp lên vị hôn phu, rồi trở thành phu lang chính thức của ca ca, ngày đó chắc không còn xa nữa.


Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của Mạnh Khê trong màn hình, Chu Uẩn Dương cũng không kìm được nụ cười ngốc nghếch.


“Đúng rồi, là bạn trai.”


Hai chữ “bạn trai” ngọt ngào như đường mật tan chảy trên đầu lưỡi Chu Uẩn Dương, lan tỏa sự ngọt ngào vào tận trái tim.


Nếu anh trai hắn nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ nghi ngờ thằng em ngốc nhà mình bị ai đó cướp đi thể xác, chứ bình thường làm gì có cái vẻ mặt si tình ngớ ngẩn thế này.


“Khê Bảo, trưa nay ta phải về nhà cũ ăn sinh nhật với bố mẹ. Em cứ thu nhỏ lại, giả làm robot nhé. Đợi ta về phòng ngủ ở nhà cũ rồi sẽ thả em ra bình thường, đừng sốt ruột.”


Chu Uẩn Dương cũng từng nghĩ đến chuyện đưa Mạnh Khê về ra mắt, nhưng hai người vừa mới xác định quan hệ, gặp phụ huynh sớm quá có vẻ không hay. Lỡ ba mẹ phản đối thì sao?


Thôi cứ đợi thêm một thời gian, khi nào hắn tốt nghiệp đại học, có sự nghiệp riêng rồi hãy giới thiệu. Lúc đó nếu bị đuổi khỏi nhà thì Mạnh Khê cũng không phải chịu khổ theo hắn.


Kế hoạch tương lai của Chu Uẩn Dương là tranh thủ lúc còn trẻ tham gia nhiều giải đấu, kiếm thật nhiều huy chương và tiền thưởng. Giải nghệ xong thì làm huấn luyện viên thể dục ở Cung Thiếu nhi hoặc sân vận động.


Tuy thu nhập không thể so với ông anh kiếm cả trăm triệu mỗi năm, nhưng ít nhất cũng đủ nuôi gia đình.


Nếu may mắn được giữ lại trường làm giảng viên đại học thì càng tốt, có bát sắt (công việc nhà nước cố định), thu nhập ổn định, lương hưu lại cao. 


“Dạ. Sáng nay em định đi chợ với Đàm đại tỷ hàng xóm, tiện thể nhớ đường đi lại quanh đây.”


Thấy Chu Uẩn Dương báo cáo lịch trình, Mạnh Khê cũng kể cho hắn nghe kế hoạch của mình.


Tuy đã thành người yêu, nhưng cách chung sống của họ cũng chẳng khác mấy so với bình thường, chủ yếu là do cách trở không gian thời gian, Mạnh Khê muốn làm nũng cũng chẳng có người bên cạnh.


“Được, Khê Bảo nhớ chú ý an toàn, đừng nói chuyện với người lạ tùy tiện. À, nếu có cơ hội thì mua một con chó về trông nhà đi, thêm chén cơm thôi mà.”


Chu Uẩn Dương thực sự lo lắng Mạnh Khê ở một mình dễ bị kẻ xấu nhòm ngó. Nếu hắn không có mặt kịp thời mà Mạnh Khê xảy ra chuyện gì, hắn sẽ hối hận cả đời.


“Thật sao? Ca ca, em được nuôi chó sao?”


“Đương nhiên rồi, em muốn nuôi gì cũng được. Nhưng phải cẩn thận kẻo bị chó cắn, dễ nhiễm bệnh lắm đấy.”


Chu Uẩn Dương lo Mạnh Khê không biết sự nguy hiểm của bệnh dại nên bắt đầu phổ cập kiến thức. Giá mà con chó đó có thể xuyên không sang đây để hắn tiêm vắc-xin cho thì tốt biết mấy.


Tiếc là kho chứa đồ không truyền được vật sống.


Nghe Chu Uẩn Dương đồng ý cho nuôi chó, mắt Mạnh Khê sáng rực lên, người phấn khích hẳn, chẳng để tâm đến mấy lời lải nhải phía sau của hắn.



Hồi ở nhà họ Mạnh, cậu chẳng dám mơ tưởng, nuôi thân còn chưa xong nói gì đến nuôi vật. Trương thị keo kiệt chắc chắn không đời nào đồng ý, mà có nuôi thì cũng chỉ vỗ béo để thịt.


Giờ sống một mình trong căn nhà rộng rãi, không ai quản thúc, có con chó bầu bạn thì còn gì bằng. Cuối cùng cậu cũng thực hiện được ước mơ thuở nhỏ.


Mạnh Khê nóng lòng muốn đi chợ ngay. Đúng lúc đó có tiếng gõ cửa, chắc là Đàm đại tỷ sang rủ.


“Ca ca, em đi đây, anh nhớ ăn sáng nhé.”


Mạnh Khê đáp lời Đàm đại tỷ vọng vào, rồi đeo cái gùi đã chuẩn bị sẵn, chào tạm biệt Chu Uẩn Dương.


“Đi đi, tâm hồn em bay theo con chó rồi chứ gì. Xem ra bạn trai mới nhậm chức như anh còn chẳng bằng con chó nhỏ.”


Chu Uẩn Dương giả vờ oán trách. Không ngờ ngày đầu tiên làm bạn trai, hắn lại phải đi ghen với một con chó.


“Đâu có, ca ca mãi là quan trọng nhất trong lòng em. Yêu anh lắm! Ca ca, moah moah.”


Mạnh Khê hơi luống cuống trước sự hờn dỗi bất ngờ của Chu Uẩn Dương. Nhưng bao nhiêu phim tình cảm đã xem không uổng phí, cậu lập tức nhớ ra cách dỗ dành bạn trai hay ghen.


Mạnh Khê không còn sợ khuôn mặt giả vờ nghiêm nghị của Chu Uẩn Dương nữa, chu môi hôn gió “chụt chụt” mấy cái vào màn hình. Đến khi Chu Uẩn Dương bật cười chịu thua, cậu mới yên tâm rời đi.


“Đồ ranh con, chỉ được cái cậy anh chiều nên hư.”


Chu Uẩn Dương nhìn màn hình tối đen, lắc đầu cười bất lực. Nếu Mạnh Khê đang ở cạnh, hắn quyết không tha cho cậu dễ dàng như thế, kiểu gì cũng bắt cậu phải trả chút cái giá ngọt ngào.


Thấy cũng muộn rồi, Chu Uẩn Dương dậy đánh răng rửa mặt. Nhớ lời dặn của Mạnh Khê, hắn chiên hai quả trứng, uống một hộp sữa tươi rồi lái xe về nhà tổ.


Nhà tổ của họ Chu đã có lịch sử hàng trăm năm, đúng nghĩa là nhà cổ. Cả ngọn núi đó gần như thuộc sở hữu của nhà họ Chu, và ngôi nhà cổ tọa lạc sâu trong rừng là một tòa tứ hợp viện cổ kính.


Tuy bề ngoài vẫn giữ nét kiến trúc cổ xưa, nhưng bên trong đã được cải tạo tiện nghi hiện đại qua nhiều thế hệ.


Vì nằm sâu trong núi, Chu Uẩn Dương lái xe từ trung tâm thành phố về cũng mất hơn hai tiếng. Anh trai hắn từ khi tiếp quản công ty cũng dọn ra ngoài, mua biệt thự gần công ty cho tiện đi làm.


Chu Uẩn Dương lái xe theo chỉ dẫn, đến chân núi là hắn thuộc đường rồi.


Mất khoảng nửa giờ leo núi, cuối cùng Chu Uẩn Dương cũng đến bãi đỗ xe trong rừng đối diện cổng nhà cũ. Hắn chưa xuống xe ngay mà mở điện thoại chuẩn bị đón ‘tiểu Mạnh Khê’ sang.


Kết thúc cuộc gọi với Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê đi cùng Đàm tỷ đến khu chợ gần nhất.


“Tiểu Khê này, nhà ngươi chỉ có một mình ngươi thôi à? Không có người lớn hay đàn ông con trai gì sao? Tuy ngõ Thanh Thủy này gần nha môn nhưng trộm cắp vặt cũng không ít đâu, ngươi ở một mình phải cẩn thận đấy.”


Thấy Mạnh Khê ở đây một hai ngày mà chỉ có một mình, Đàm tỷ tốt bụng nhắc nhở. Một tiểu ca nhi sống một mình rất dễ bị kẻ xấu để ý.


Huống chi Mạnh Khê thuê được cái sân đẹp thế này, nhìn là biết không thiếu tiền, trộm không ghé thăm mới lạ.


“Cảm ơn Đàm tỷ nhắc nhở. Thế nên ta đang tính nuôi một con chó trông nhà. Ở một mình nguy hiểm thật, có con chó báo động cũng yên tâm hơn.”


Mạnh Khê không ngờ Đàm tỷ lại chu đáo thế, vội vàng chia sẻ dự định của mình. Dù sao người ta là thổ địa ở đây, lỡ khu này cấm nuôi chó thì sao?


“Lần này đi chợ ngoài mua thức ăn, nhớ đường, ta còn muốn xem có ai bán chó không, mua một con chó cỏ về nuôi cho dễ.”


“Ngươi muốn nuôi chó à? Cũng là ý hay đấy. Nhưng chợ ít khi có người bán chó lắm. Hay thế này đi, phu quân ta làm việc ở nha môn, để ta bảo hắn tìm giúp cho một con chó giữ nhà tốt tốt.”


Nghe Mạnh Khê nói, Đàm tỷ gật đầu tán thành, còn đưa ra gợi ý.


Mạnh Khê không ngờ phu quân của Đàm tỷ lại làm việc ở quan phủ, vậy thì làm hàng xóm với họ càng thêm an toàn.


“Thật ạ? Thế thì cảm ơn Đàm tỷ nhiều lắm. Hay là vài hôm nữa ta mời cả nhà tỷ sang ăn cơm nhé, coi như cảm ơn sự giúp đỡ của tỷ mấy ngày nay.”


Lúc đầu Mạnh Khê còn tưởng Đàm tỷ mặt mày sắc sảo khó gần, ai ngờ lại nhiệt tình tốt bụng đến thế.



Mạnh Khê hiểu Đàm tỷ không có ý từ chối, chỉ khéo léo báo cho cậu biết nhà có bao nhiêu người thôi.


“Càng đông càng vui chứ sao. Ta sẽ chuẩn bị nhiều đồ ăn, đảm bảo hai đứa nhỏ no căng bụng. Đàm tỷ cứ quyết thế nhé, hôm nào cả nhà rảnh thì sang chơi.”


Hai người trò chuyện rôm rả, chẳng mấy chốc đã đến chợ. Mạnh Khê chỉ mua chút rau củ tươi mà trong kho không có, rồi cùng Đàm tỷ về nhà.


Về đến nhà chưa lâu, đang soạn đồ ăn mới mua thì Mạnh Khê nhận được cuộc gọi video của Chu Uẩn Dương, bảo chuẩn bị sang bên kia.


Mạnh Khê không ngờ nhanh thế, cậu còn chưa kịp ăn cơm.


“Đừng lo Khê Bảo, lát nữa em ăn cùng ta trên bàn tiệc luôn. Em thu nhỏ lại rồi ăn cũng chẳng được bao nhiêu đâu.”


Sáng nay Mạnh Khê đã ăn một tô mì to, giờ cũng chưa đói lắm nên đồng ý ngay.


Chu Uẩn Dương đợi Mạnh Khê đứng vững trong túi áo ngực rồi mới xuống xe vào nhà.


Lần đầu tiên Mạnh Khê đến một ngôi nhà cổ kính thế này. Đập vào mắt là một khoảng sân vuông vức rộng lớn, tường bao cao ngất, trên cổng treo tấm biển đỏ thẫm đề hai chữ “Chu phủ”.


Xung quanh trồng vài bụi trúc xanh rì rào trong gió. Bước qua bức bình phong cổ kính uy nghiêm, bên trong lại là một khung cảnh hoàn toàn khác biệt.


Xa xa bên trái lấp ló những lầu các hoa lệ. Dưới chân là con đường lát sỏi cuội nhẵn bóng chia đôi hồ nước trong vắt đầy bèo tấm xanh mướt.


Nhưng điều khiến cả Chu Uẩn Dương và Mạnh Khê kinh ngạc nhất là ở cuối con đường, trước cửa chính sảnh, có một người đang quỳ thẳng lưng.


Chu Uẩn Dương không biết chuyện gì xảy ra, đành dẹp ý định đưa Mạnh Khê đi tham quan, bước nhanh đến chỗ người đó xem là ai.


Thật không thể tin nổi, người đang quỳ đó chính là ảnh đế Tống Hà – người hắn mới gặp một lần hôm trước.


“Anh quỳ trước cửa nhà tôi làm gì?”


Chu Uẩn Dương thấy lạ, nhưng Tống Hà chỉ ngước nhìn hắn một cái rồi lại cúi đầu quỳ im lặng.


Không hiểu ánh mắt của Tống Hà có ý gì, cũng chẳng biết hắn muốn làm gì, Chu Uẩn Dương đành vào trong tìm ba mẹ hỏi cho ra lẽ. Nhưng vừa bước vào, bầu không khí quỷ dị trong phòng khách đã khiến hắn khựng lại.


“Ba, mẹ, có chuyện gì thế ạ?”


Lần đầu tiên Chu Uẩn Dương thấy anh trai mình bị phạt đứng. Chắc là phạt đứng rồi, vì đó là chỗ hắn thường xuyên bị phạt úp mặt vào tường hồi bé.


Giờ đây, chỗ đó lại bị chiếm giữ bởi người anh trai con nhà người ta từ nhỏ đã nhân phẩm học thức đều đủ, chưa bao giờ để bố mẹ phải lo lắng.


“Ôi, Uẩn Dương về rồi đấy à. Không có chuyện gì lớn đâu, sinh nhật con là quan trọng nhất. Yến Thanh đừng đứng đó nữa, mau lên, thím Vương, dọn cơm đi, đừng để bọn trẻ đói.”


Mẹ Chu đang ngồi trên sofa, thấy Chu Uẩn Dương về vội đứng dậy cười xòa giảng hòa.


“Tôi xem hôm nay ai dám cho nó ngồi vào bàn! Đừng tưởng làm tổng giám đốc rồi là đủ lông đủ cánh, lại còn học thói nói dối. Uổng công tôi nhọc lòng giới thiệu bao nhiêu thiên kim tiểu thư ưu tú, thế mà nó dám đại nghịch bất đạo đi thích đàn ông!”


Ba Chu dù đã ngấp nghé sáu mươi nhưng nhờ bảo dưỡng tốt nên sức khỏe vẫn dồi dào, hét một tràng dài mà mặt không đỏ, tim không đập.


“Ông bớt giận đi, hôm nay là sinh nhật Uẩn Dương, để qua hôm nay rồi tính sổ với Yến Thanh sau cũng chưa muộn.”


Mẹ Chu khuyên can, hai đứa con đều là khúc ruột của bà, đứa nào bà cũng xót.


Hơn nữa qua hôm nay, cơn giận của ba Chu nguôi ngoai, lúc đó nói chuyện với Chu Yến Thanh sẽ dễ dàng hơn.


“Anh, ba nói thật sao? Anh thích đàn ông? Có phải cái tên Tống Hà đang quỳ ngoài kia không?”


Chu Uẩn Dương như bị sét đánh ngang tai. Rõ ràng hồi đại học anh trai hắn từng yêu vài cô bạn gái mà, sao đùng một cái lại cong thế này?


Liên tưởng đến những lời nói ám muội của Tống Hà trong bữa tiệc hôm trước, dù chưa được anh trai xác nhận, Chu Uẩn Dương cũng đã đoán ra phần nào câu trả lời.


Hết chương 43.


Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng Story Chương 43
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...