Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng

Chương 41

Chương 41


Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. 


Chu Uẩn Dương cùng Mạnh Khê nhanh chóng tìm thấy nhà hàng chủ đề đã hẹn trước. Người phục vụ dẫn họ vào phòng bao riêng, Mạnh Khê ngó nghiêng xung quanh, vô cùng thích thú với những món đồ trang trí thú bông sặc sỡ, thầm nghĩ sẽ mua vài món tương tự về trang trí nhà.


“Cốc cốc cốc ——”


Chu Uẩn Dương gõ cửa lịch sự, khi nghe thấy tiếng Triệu Minh quen thuộc vọng ra mới đẩy cửa bước vào cùng Mạnh Khê.


“Ái chà, đợi mãi mới thấy ông tướng đến. Nếu không nể tình hôm nay sinh nhật mày, tao phạt mày uống ba ly liền.”


Triệu Minh ngồi gần cửa nhất, thấy Chu Uẩn Dương mới nở nụ cười rạng rỡ chào đón.


Trang Hành cũng bấm chuông gọi phục vụ mang thức ăn lên.


“Hôm nay đã giao kèo là không uống rượu rồi, mày đừng có lươn lẹo. À, giới thiệu với mọi người, đây là Mạnh Khê, em trai ở quê của tao, tính tình em ấy đơn thuần lắm, bọn mày đừng có bắt nạt đấy.”


Trước khi đi, Chu Uẩn Dương đã dặn dò kỹ đám bạn là hôm nay đi chơi thuần túy, cấm tiệt rượu bia, kẻo hắn say rồi Mạnh Khê lại gặp chuyện thì khổ.


Vừa giới thiệu, Chu Uẩn Dương vừa kéo Mạnh Khê đang nép sau lưng mình ra trước mặt mọi người.


“Hoan nghênh, hoan nghênh! Mạnh đệ đệ đừng ngại, bọn anh toàn người hiền lành dễ tính cả, lại là anh em chí cốt của Dương ca em, sau này em cũng là em trai của bọn anh.”


Triệu Minh liếc qua là biết Mạnh Khê hay xấu hổ, ngại giao tiếp. Chẳng biết Chu Uẩn Dương kiếm đâu ra cậu em trai non tơ mơn mởn thế này, đúng là bông hoa nhài cắm bãi kít trâu.


“Đúng rồi đấy, Mạnh đệ đệ với Dương ca mau vào ngồi đi, đứng mãi ở cửa làm gì.”



Mạc Ly cũng đứng dậy hưởng ứng, không khí lập tức trở nên thân thiện, cởi mở.


“Ôi trời, quên béng mất chưa giới thiệu, đây là bạn gái tôi, Mạc Ly, đàn chị năm tư trường mình đấy. Hai đứa quen nhau ở võ đường Taekwondo, không đánh không quen, đánh nhau chán chê rồi yêu nhau lúc nào không hay.”


Triệu Minh tóm tắt chuyện tình yêu của mình một cách ngắn gọn súc tích, thi thoảng hai người lại nhìn nhau cười tình tứ, nói xong Mạc Ly còn “chụt” một cái vào môi Triệu Minh.


Đúng là đôi chim c* đang thời kỳ mặn nồng, chẳng thèm để ý đến ánh mắt thiên hạ.


Mạnh Khê vô tình chứng kiến cảnh hôn nhau đó, tò mò nhìn hai người đang tỏa ra bong bóng hồng phấn xung quanh. Mọi người khi yêu đều như thế này sao?


Vậy sau này khi yêu ca ca, cậu cũng sẽ hôn anh ấy giữa chốn đông người thế này ư? Mạnh Khê tưởng tượng đến cảnh Chu Uẩn Dương hôn mình, vành tai bất giác đỏ bừng vì xấu hổ.


“Này này, hai người tém tém lại chút đi, còn có trẻ con ở đây đấy, không sợ làm hư em nó à?”


Trang Hành không nhìn nổi cái bản mặt hớn hở như khổng tước xòe đuôi tìm bạn tình của Triệu Minh khi yêu.


Chẳng bù cho hắn và Tiểu Tĩnh yêu nhau một hai năm nay, đã sớm chuyển sang chế độ vợ chồng già, đâu có động tí là hôn hít thế này.


Triệu Minh lè lưỡi trêu ngươi: “Hứ, mày không hôn được thì ghen tị với tao chứ gì.”


“Tao mà thèm ghen tị á?!” Trang Hành đứng phắt dậy định lý lẽ.


“Tao hôn nhau cả năm trời rồi, thèm vào mà ghen tị với cái đôi mới hôn nhau nửa tháng như mày? Cạn lời. Tránh ra cho tao giới thiệu với Mạnh đệ đệ.”


“Chào Mạnh Khê, anh là Trang Hành, Trang trong thôn trang, Hành trong cân bằng, bạn cùng phòng với Chu ca. Còn kia là bạn gái anh, Tiểu Tĩnh, rất vui được gặp em.”


Trang Hành đẩy Triệu Minh sang một bên, bước đến trước mặt Mạnh Khê và Chu Uẩn Dương, đưa tay phải ra bắt.



Lần đầu tiên được thực hành kiến thức trước người lạ, Mạnh Khê phấn khích đưa tay phải ra nắm nhẹ tay Trang Hành, đáp lễ:


“Chào Trang tiên sinh, rất vui được gặp anh, sau này mong anh giúp đỡ nhiều hơn.”


Mạnh Khê đọc vanh vách câu chào mẫu trong bài học, rồi nở nụ cười lộ tám cái răng đầy tự tin với Trang Hành.


Trang Hành lần đầu tiên gặp kiểu chào hỏi sách giáo khoa thế này, thầm nghĩ cậu nhóc này đúng là ngây ngô đáng yêu thật.


“Ha ha ha, chào em, chào em. Hoan nghênh Mạnh đệ đệ, đừng gọi Trang tiên sinh nghe khách sáo quá, cứ gọi anh là Trang ca là được. Cái gã đen thùi lùi kia em cứ gọi là Triệu ca, còn hai người này là Mạc tỷ và Tĩnh ca.. À quên, còn Phùng Tĩnh nữa, cái thằng này lại im thin thít rồi.”


Trang Hành kéo Phùng Tĩnh đến trước mặt Mạnh Khê giới thiệu:


“Đây là học bá của phòng anh, đừng thấy cậu ta ít nói, IQ của mấy đứa bọn anh cộng lại cũng không bằng cậu ta đâu.”


Trang Hành bá cổ Phùng Tĩnh, đẩy cậu ta ra làm quen với Mạnh Khê. Hai kẻ mắc chứng sợ xã hội nhìn nhau trân trân, chẳng biết mở lời thế nào.


Cuối cùng Mạnh Khê lấy hết can đảm chào Phùng Tĩnh một tiếng.


Hai người coi như đã quen biết. Chu Uẩn Dương nãy giờ đứng bên cạnh Mạnh Khê không nói gì, nhưng ánh mắt ánh lên niềm tự hào như một người cha già nhìn con khôn lớn. Khê Bảo của hắn trưởng thành thật rồi.


Không cần hắn, cậu vẫn có thể sống tốt bên ngoài, hắn thực sự rất vui mừng.


Mọi người nói cười vui vẻ, chẳng mấy chốc đồ ăn đã được mang lên đầy đủ. Mọi người cùng nâng ly chúc mừng sinh nhật Chu Uẩn Dương.


Đây là lần đầu tiên Mạnh Khê uống nước ngọt có ga ở bên ngoài. Ở nhà cậu chỉ uống nước lọc hoặc nước đậu xanh do bảo mẫu nấu. Vị ga nổ lách tách trong miệng khiến cậu giật mình, cảm giác như đang đốt pháo trong miệng. 


Nếu không phải sợ bất lịch sự khi nhổ ra trước mặt mọi người, cậu đã nhổ toẹt đi rồi. Cố nuốt xuống, cậu vội ghé tai Chu Uẩn Dương thì thầm:



Thấy Mạnh Khê nhăn mặt, Chu Uẩn Dương tưởng có chuyện gì, hóa ra là không quen uống coca. Chuyện nhỏ, hắn lấy nước chanh cho cậu là được.


Chu Uẩn Dương đứng dậy xin phép ra ngoài một lát. Đám Triệu Minh ngơ ngác không hiểu gì, chỉ có Mạc Ly là tinh ý nhận ra biểu cảm của Mạnh Khê.


“Mạnh đệ đệ thấy món nào không hợp khẩu vị hay là nước uống không ngon? Có muốn thử nước trái cây của chị không, súc miệng cho đỡ khó chịu.”


Trong khi mọi người đều uống coca, chỉ có Mạc Ly là uống nước trái cây lên men.


“Sao chị Mạc biết hay thế? Cái nước này uống vào miệng khó chịu thật, chưa bao giờ em thấy lạ thế này.”


Mạnh Khê tò mò nhìn Mạc Ly với ánh mắt long lanh đầy thắc mắc, không từ chối ly nước cô đưa.


“Nhìn mặt em là biết ngay mà, nhăn nhó như khỉ ăn ớt thế kia chắc chắn là phải ăn trúng thứ gì kinh khủng lắm.”


Mạc Ly quan sát một chút là nhận ra Mạnh Khê rất đơn thuần, dễ đoán, nên cô khá có thiện cảm với cậu em trai từ vùng núi xa xôi này.


“A, ra là vậy. Em cũng không biết nữa, cảm ơn nước trái cây của chị Mạc nha.”


Thấy Chu Uẩn Dương chưa về, Mạnh Khê uống một ngụm lớn ly nước trái cây đầy ắp. Vị ngọt ngào thơm mùi trái cây khiến cậu thích mê, uống thêm ngụm nữa, quên béng cảm giác khó chịu lúc nãy.


Thấy Mạnh Khê thích, Mạc Ly lại rót thêm cho cậu một ly. Khi Mạnh Khê chuẩn bị uống ly thứ hai thì Chu Uẩn Dương cầm chai nước chanh quay lại.


“Tiểu Khê không quen uống coca, tao đi lấy cho em ấy chai nước chanh. Ở nhà em ấy bị quản nghiêm lắm, chưa bao giờ được uống nước có ga cả.”


Chu Uẩn Dương giải thích để mọi người không thắc mắc, rồi mở nắp định rót cho Mạnh Khê thì thấy trong ly cậu đã có một ít nước màu khác.


“Đây là nước chị Mạc rót cho em, ngon lắm ạ.”



Chu Uẩn Dương bỗng có dự cảm chẳng lành. Mạnh Khê là người uống rượu nếp cũng say.


Có lần bảo mẫu nấu chè trôi nước rượu nếp, Mạnh Khê ăn xong cứ lơ mơ rồi lăn ra ngủ như chết.


May mà bữa đó là bữa tối nên Trương thị không phát hiện ra. Từ đó Chu Uẩn Dương hạn chế gửi đồ ăn có cồn cho Mạnh Khê, kể cả mấy món như vịt nấu bia hay tôm cua ngâm rượu.


Không ngờ hôm nay ngay trước mắt hắn, Mạnh Khê lại uống hết một ly nước trái cây lên men. Xem ra chuyến đi chơi công viên giải trí tối nay sắp kết thúc sớm rồi.


Chu Uẩn Dương chỉ thoáng lo lắng rồi thôi. Dù sao Mạnh Khê say cũng chỉ ngủ, không lo cậu quậy phá hay nói linh tinh để lộ bí mật với đám bạn.


Bữa ăn kéo dài gần một tiếng, lúc này đã khoảng 8-9 giờ tối. Mọi người ăn uống no say, nghỉ ngơi một chút rồi chuẩn bị đi chơi.


Khu vui chơi ban đêm trừ những trò mạo hiểm trên cao và dưới nước đã ngừng hoạt động, thì những trò như vòng quay ngựa gỗ, vòng đu quay vẫn mở cửa bình thường. Đặc biệt vòng đu quay rất được ưa chuộng vì có thể ngắm toàn cảnh thành phố A về đêm.


Tuy nhiên, điểm đến đầu tiên của họ lại là nhà ma. Theo lý luận của Triệu Minh, vừa ăn no xong phải vận động mạnh mới tiêu hóa tốt.


Mọi người tuy không tin cái lý thuyết “ma quỷ” của Triệu Minh nhưng cũng không phản đối đi nhà ma. Ba cặp đôi nắm tay nhau đi trước, chỉ có Phùng Tĩnh lẻ loi tụt lại phía sau làm cái đuôi.


Nhưng Phùng Tĩnh chẳng bận tâm đến sự cô đơn bất chợt này, y quen một mình rồi, lại càng thấy tự do thoải mái.


Đến nhà ma, thấy người xếp hàng không đông lắm. Mỗi lượt vào 10 người, mất khoảng 10 phút, tính ra đợi tầm 20 phút là đến lượt.


Chu Uẩn Dương luôn để mắt đến Mạnh Khê, sợ cậu lăn ra ngủ. Nhưng lạ thay, lần này Mạnh Khê tỉnh táo lạ thường, không hề có dấu hiệu buồn ngủ hay chóng mặt. Chẳng biết có phải do quá phấn khích khi đến công viên giải trí nên át cả hơi men hay không.


“Ca ca, nhà ma có ma thật không ạ? Có phải các thiên sư bắt ma rồi nhốt vào đây, bắt chúng làm việc để chuộc tội không?”


Trí tưởng tượng của Mạnh Khê vô cùng phong phú. Cậu từng xem một bộ phim huyền huyễn có tình tiết tương tự nên nhớ mãi, tò mò hỏi Chu Uẩn Dương xem công viên này có giống trong phim không.


Hết chương 41.


Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng Story Chương 41
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...