Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Chương 33
Chương 33
Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
Mạnh Khê ngượng ngùng trùm chăn kín đầu, vành tai nóng ran đỏ bừng. Cậu vừa cảm thấy hành động của mình có chút trơ trẽn, lại vừa cảm thấy bất kể Chu Uẩn Dương làm gì với mình thì đều là điều tốt đẹp.0
Nhưng khi cơn kích động qua đi, thay vào đó là nỗi lo lắng và sợ hãi.
Bởi vì cậu biết mình không có tư cách làm chính thê của ca ca. Dù có trao thân cho anh ấy thì cùng lắm cũng chỉ được một cỗ kiệu nhỏ rước vào phủ làm thiếp.
Hiện tại ca ca rất quan tâm cậu, nhưng chuyện tương lai ai mà biết trước được?
Nếu chẳng may gặp phải một chủ mẫu cay nghiệt, có khi ngay cả đứa con của chính mình cậu cũng không được phép giữ lại.
Mạnh Khê cũng từng nghĩ đến việc xin ca ca một lời hứa, nhưng lại sợ rằng trong mắt ca ca, cậu chẳng là gì cả, thậm chí đến vị trí thiếp thất cũng không có phần. Nếu vậy thì cậu sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ mất.
Mạnh Khê sợ hãi.
Vốn dĩ thân phận cậu đã hèn mọn như cỏ rác, nếu không gặp được ca ca, có lẽ giờ này cậu đã trở thành nắm đất vàng lạnh lẽo rồi.
Hai luồng cảm xúc thẹn thùng và lo âu cứ giằng co trong lòng, khiến Mạnh Khê trằn trọc mãi đến tận khuya mới chợp mắt được.
Giây phút trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu chợt thấy may mắn vì những thứ “dơ bẩn” kia không bị xuyên không theo mình về đây, nếu không cậu lại phải lọ mọ dậy tắm rửa thay quần áo giữa đêm hôm khuya khoắt.
Sáng hôm sau, Mạnh Khê suýt nữa thì ngủ quên. May mà thói quen dậy sớm đã ăn vào máu giúp cậu tỉnh giấc. Làm xong việc nhà, Mạnh Khê bắt tay vào thêu quà sinh nhật cho ca ca.
Món quà lần này không đơn giản như chiếc túi thơm. Cậu định thêu một bức tranh để treo trong phòng ngủ của ca ca.
Lần trước đến thăm phòng ngủ của Chu Uẩn Dương, cậu thấy nó quá đơn điệu, màu sắc lại trầm tối, chẳng hợp với khí chất của ca ca chút nào, nên nảy ra ý định này.
Bức tranh thêu này cậu đã chọn lựa rất kỹ trong cuốn bí kíp của mẫu thân: một bức tranh thủy mặc phong cảnh non nước hùng vĩ.
Vì chỉ dùng hai màu đen trắng nên sẽ tiết kiệm được kha khá thời gian. Dù sao chỉ còn hơn một tháng nữa là đến sinh nhật ca ca, nếu chọn những mẫu thêu cầu kỳ phức tạp quá thì cậu sợ làm không kịp.
Mỗi ngày làm xong việc nhà, Mạnh Khê tranh thủ từng chút thời gian rảnh rỗi trốn về phòng thêu thùa. Trương thị dạo này ru rú trong nhà không dám ra ngoài nên cậu cũng yên tâm, không lo bị bà ta phát hiện.
Nhìn bức tranh đã thêu được hơn một nửa, trong lòng Mạnh Khê dâng lên niềm vui sướng và tự hào khôn tả.
“Khê Bảo đang làm gì đấy? Lúc ca ca không có ở đó, em có ăn uống đầy đủ không?”
Chu Uẩn Dương vừa mở game lên đã thấy Mạnh Khê thoáng chút hoảng loạn, nhưng rồi lại bình thường ngay. Hắn tưởng mình nhìn nhầm nên không để ý lắm.
Mạnh Khê thầm kêu may mắn, suýt nữa thì bị ca ca phát hiện. Lúc bắt đầu thêu, cậu đã dặn dò trợ lý AI rằng nếu ca ca đến thì phải báo trước để cậu kịp giấu đi.
“Ca ca! Ta có ăn uống đầy đủ mà. Ta đang xem cuốn bí kíp mẫu thân để lại, muốn tự thêu chút đồ linh tinh để luyện tay nghề ấy mà.”
Mạnh Khê giơ cuốn sách trên tay lên, nở nụ cười ngượng ngùng với Chu Uẩn Dương, nhưng trong lòng lại thấp thỏm không yên, sợ ca ca nhìn ra sơ hở.
Khó khăn lắm cậu mới vượt qua được rào cản tâm lý “không biết nói dối” để giấu ca ca, nên ngàn vạn lần đừng bị phát hiện, nếu không món quà sinh nhật bất ngờ sẽ tan thành mây khói.
Trong lòng khóc ròng nhưng bên ngoài Mạnh Khê vẫn diễn rất đạt, thậm chí còn nhanh trí nịnh nọt ca ca một câu:
“Nhưng mà cơm ta nấu vẫn không ngon bằng cơm ca ca gửi cho ta. Ca ca sau này có thể gửi cơm cho ta hoài được không?”
“Đương nhiên là được rồi. Chỉ cần Khê Bảo thấy ngon, thì dù trời có mưa dao đất có nổi lửa, ca ca cũng sẽ gửi cơm cho em mỗi ngày.”
Nghe lời cam kết chắc nịch cùng ánh mắt kiên định của ca ca, Mạnh Khê cảm động vô cùng. Trên đời này chỉ có ca ca là tốt với cậu nhất.
“Vậy làm phiền ca ca rồi.” Mạnh Khê vui sướng tít mắt, cười đến mức hai má phính phồng lên, trông đáng yêu muốn cắn một cái.
Bởi quan hệ giữa hai người không còn đơn thuần là chủ tớ bèo nước gặp nhau như lúc đầu. Giờ đây họ đã thân thiết hơn nhiều, và trong lòng Mạnh Khê, cậu đã coi Chu Uẩn Dương là chỗ dựa cả đời.
Nhìn Mạnh Khê cười ngọt ngào trong video, lòng Chu Uẩn Dương lại ngổn ngang trăm mối.
Sau chuyện đêm qua, hắn nhận ra mình không chỉ coi Mạnh Khê là một đứa em trai đến từ thế giới khác cần được che chở như hắn vẫn tưởng.
Thực ra trong sâu thẳm trái tim, hắn dành cho Mạnh Khê một tình cảm đặc biệt hơn vậy rất nhiều.
Ban đầu chỉ là thương cảm, muốn giúp đỡ cậu bé đáng thương này. Chẳng biết từ bao giờ, sự thương cảm ấy đã hóa thành yêu thích, bén rễ nảy mầm trong lòng hắn.
Cho đến đêm qua, tác dụng của thuốc k*ch th*ch đã giúp hắn nhìn rõ lòng mình.
Cậu trai từng mơ hồ trong những giấc mộng xuân thời dậy thì, giờ đây đã có một khuôn mặt cụ thể.
Nói đi cũng phải nói lại, hệ thống game này vốn dĩ đã dựa trên những tiêu chuẩn người trong mộng của Chu Uẩn Dương để ghép đôi hắn với Mạnh Khê, có thể nói là đo ni đóng giày cho hắn.
Lại thêm thời gian dài tiếp xúc hàng ngày, tình cảm hai bên dần dần sâu sắc, kết quả này cũng chẳng có gì lạ.
Chỉ là Chu Uẩn Dương không biết Mạnh Khê nghĩ gì. Có lẽ cậu cũng chỉ coi hắn là anh trai thôi, bởi trước giờ Mạnh Khê chưa bao giờ dám đặt mình ngang hàng với hắn.
Tuy nhiên, qua thời gian dài bên nhau, Mạnh Khê đã không còn sợ sệt hắn như lúc đầu. Dưới sự dịu dàng của Chu Uẩn Dương, cậu đã biết làm nũng, biết dựa dẫm vào hắn. Đây là một tín hiệu tốt.
Chu Uẩn Dương là người hành động dứt khoát, một khi đã xác định tình cảm thì sẽ lập tức lên kế hoạch chinh phục. Nếu đã yêu Mạnh Khê, hắn sẽ tìm cách để cậu cũng yêu hắn.
Không hiểu sao Chu Uẩn Dương lại cảm thấy tràn đầy tự tin. Dù hiện tại Mạnh Khê chưa yêu hắn, nhưng với sự nỗ lực của hắn, tương lai chắc chắn cậu sẽ rung động. Mối duyên phận kỳ diệu này nhất định sẽ đơm hoa kết trái ngọt ngào.
Mạnh Khê nhìn ca ca trong màn hình bỗng nhiên ngẩn người, cảm thấy vẻ mặt ngơ ngác đó sao mà đáng yêu thế.
Đôi mắt sắc bén dữ dằn thường ngày bỗng trở nên dịu dàng, mềm mại lạ thường, ngay cả mái tóc ngắn cũn trông cũng như chú nhím con đáng yêu.
Thấy quầng thâm rõ rệt dưới mắt Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê xót xa hỏi.
“Được rồi, lát nữa anh đi nghỉ đây. Bữa tối anh sẽ nhớ gửi cho Khê Bảo.”
Chu Uẩn Dương quả thực thấy mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần. Trò chuyện thêm vài câu với Mạnh Khê rồi hắn tắt máy, uống thuốc bác sĩ kê, đợi anh trai được trợ lý Lưu đón đi xong là hắn lăn ra ngủ một giấc li bì.
Mãi đến khi chuông báo thức nhắc giờ nấu bữa tối reo lên, hắn mới uể oải bò dậy nấu cơm cho mình và Mạnh Khê.
Ngủ nhiều quá cũng không tốt, dễ đau đầu, lại còn khó ngủ vào ban đêm, nên dù muốn ngủ tiếp nhưng hắn vẫn cố gắng dậy.
Rửa mặt bằng nước lạnh cho tỉnh táo, hắn xuống bếp lấy nguyên liệu trong tủ lạnh ra nấu.
Vẫn là thực đơn đơn giản một món mặn một món canh, chia đôi với Mạnh Khê là vừa hết sạch. Ngày mai bảo mẫu lại đến nấu cơm rồi, làm nhiều quá ăn không hết lại phí.
Ăn tối xong, tống đống chén bát đũa bẩn hai ngày nay vào máy rửa chén, Chu Uẩn Dương mang Mạnh Khê đi chơi với Bánh Nướng Trứng Chảy một lúc.
Thấy vẫn còn sớm, lại chưa buồn ngủ, Chu Uẩn Dương treo game rồi vào phòng gym tập luyện.
Hai ngày không tập tành gì, hắn cảm thấy người ngợm rệu rã. Mai lại đi học rồi, phải xốc lại tinh thần thôi.
Ở đầu dây bên kia, Mạnh Khê vừa đun nước tắm cho cả nhà, vừa ngắm ca ca tập thể dục.
Cậu trầm trồ ngưỡng mộ thân hình cơ bắp cuồn cuộn của Chu Uẩn Dương. Không như cậu, dù có dùng sức thế nào thì cũng chỉ có lớp da thịt mềm oặt, chẳng làm được việc nặng gì ra hồn.
Đây là cơ thể đặc trưng của tiểu ca nhi: vẻ ngoài giống đàn ông nhưng thể chất lại yếu ớt như phụ nữ. Sức lao động không bằng nam nhi, mà sự mềm mại quyến rũ, khả năng sinh nở lại chẳng bằng nữ nhi.
Thậm chí sau khi sinh, do cấu tạo cơ thể, sữa của ca nhi rất ít. Nhà nghèo không có điều kiện bồi bổ thì có khi còn chẳng có giọt sữa nào.
Đứa bé không có sữa mẹ, nếu không đi xin được sữa dê, sữa bò thì chỉ có nước uống nước cháo loãng cầm hơi. May mắn lắm mới gặp được nhà nào có người mới sinh để xin chút sữa bú nhờ.
Nhưng chuyện trăm năm sau cậu quản không nổi, chỉ mong sao sống tốt cuộc sống hiện tại là được rồi.
Chu Uẩn Dương tập xong, mồ hôi ướt đẫm áo. Cầm điện thoại định đi tắm thì phát hiện Mạnh Khê đã ngủ say trên giường.
Hắn tắt tiếng điện thoại, cắm sạc ở đầu giường rồi mới yên tâm đi tắm rửa.
Vệ sinh cá nhân nhanh gọn xong, hắn trở lại giường, tắt đèn nằm xuống ngủ cùng Mạnh Khê. Ngày mai lại là một ngày mới.
Sáng sớm hôm sau, Chu Uẩn Dương vừa định chào buổi sáng Mạnh Khê thì phát hiện game lại cập nhật nhiệm vụ nhánh mới.
Ấn vào biểu tượng cờ thưởng có chấm đỏ, nhiệm vụ nhánh thứ hai hiện ra trước mắt:
Mời người trải nghiệm hỗ trợ người yêu độc quyền hoàn thành nhiệm vụ: HỌC TẬP KIẾN THỨC CƠ BẢN VÀ THƯỜNG THỨC VỀ THẾ GIỚI HIỆN ĐẠI. Hoàn thành nhiệm vụ nhánh này sẽ nhận được 100 điểm tích phân.
Phía sau nhiệm vụ là một thanh tiến độ, hiện tại phần màu xanh mới chỉ nhích được 5%, còn lại 95% vẫn trống trơn.
Chu Uẩn Dương l**m đôi môi hơi khô do nằm điều hòa cả đêm, bỗng thấy hệ thống game này ngày càng thú vị.
Chẳng lẽ cái công nghệ ngoài hành tinh này có thuật đọc tâm thật?
Hắn vừa mới quyết tâm theo đuổi Mạnh Khê thì game liền tung ra nhiệm vụ này. Làm vậy chẳng những giúp Mạnh Khê hiểu thêm về thế giới hiện đại của hắn, mà còn giúp quan điểm sống của hai người dần hòa hợp, có nhiều chủ đề chung hơn.
Chu Uẩn Dương còn nghi rằng nhiệm vụ này là bước đệm để Mạnh Khê có thể xuyên không cả người sang đây.
Nếu không thì hệ thống game việc gì phải mất công bắt một người cổ đại mù chữ như Mạnh Khê đi học những kiến thức hiện đại phức tạp?
Sao không bắt hắn – một người hiện đại – đi học kiến thức cổ đại đơn giản hơn có phải dễ không?
Càng nghĩ càng thấy hợp lý, Chu Uẩn Dương không kìm được phấn khích chửi thề vài câu. Nếu đúng như vậy thì ngày Mạnh Khê có thể đường đường chính chính xuyên không đến bên cạnh hắn có lẽ không còn xa nữa.
Hết chương 33.
Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Đánh giá:
Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Story
Chương 33
10.0/10 từ 23 lượt.
