Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng

Chương 3

Chương 3


Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. 


Đến chân núi, Mạnh Khê cúi người cắt cỏ heo như mọi khi. Xung quanh toàn là mấy đứa trẻ con nhỏ hơn cậu, bởi việc nhẹ nhàng thế này thường chỉ dành cho nữ tử hoặc ca nhi sắp xuất giá.


Mỗi ngày họ chỉ cần cắt một gùi là xong, thời gian còn lại thì ở nhà chờ gả.


Mạnh Khê đôi khi rất ghen tị với họ, ghen tị vì họ có cha mẹ yêu thương, ghen tị vì họ có tương lai được chồng chiều chuộng và một gia đình hạnh phúc.


Nhưng nhớ đến Trương thị đang ở nhà, Mạnh Khê biết có lẽ kiếp này mình chẳng bao giờ có cơ hội chạm tay vào cuộc sống như thế.


Mạnh Khê càng đi càng xa, dần tách khỏi đám đông. Cắt đầy một gùi cỏ heo rồi, thời gian còn lại cậu định đi tìm cây ăn quả, hái ít trái mang về lót dạ.


Vào sâu trong núi, cậu tìm thấy một cây hạnh. Tiếc là quả ở tầm thấp nếu không bị hái hết thì cũng rụng xuống đất thối rữa cả rồi. Chỉ còn lác đác vài quả treo tít trên ngọn cây.


Mạnh Khê quyết định trèo lên hái cho bằng hết.


Là đứa trẻ lớn lên từ núi rừng, leo trèo là kỹ năng cơ bản ai cũng biết. Mạnh Khê bỏ gùi xuống, xắn ống quần, ngắm nghía chỗ đặt chân rồi thoăn thoắt trèo lên ngọn cây, vươn tay hái sạch mấy quả còn sót lại.


Cậu ngồi vắt vẻo trên cành cây, nếm thử một quả. Ngọt quá, còn ngon hơn cả bánh bột cám hôm qua.


Ăn xong một quả, còn lại năm quả, cậu định mang về ăn dần.


Cất kỹ mấy quả hạnh vào người, Mạnh Khê ôm thân cây từ từ tụt xuống, nào ngờ chân chưa kịp đứng vững đã thấy trời đất quay cuồng, trước mắt tối sầm lại.


Khoảnh khắc ngã xuống, trong đầu cậu chỉ có một ý niệm duy nhất: tuyệt đối không được đè nát mấy quả hạnh trong ngực.


Không biết qua bao lâu, Mạnh Khê khẽ động mi mắt, tỉnh lại hoàn toàn thì thấy trong đầu xuất hiện một giọng nói ríu rít.


“Ký chủ, ký chủ ơi, cậu đồng ý không? Tham gia trò chơi của tập đoàn 3000 Thế Giới đi mà.”



“Ngươi là ai? Sao lại xuất hiện trong đầu ta? Có phải ta chết rồi không? Ngươi là Hắc Bạch Vô Thường đến bắt hồn sao?”


Tâm trạng Mạnh Khê bỗng trở nên bình đạm mà không có d*c v*ng gì đến lạ, dù gặp chuyện quái lực loạn thần thế này cũng không sợ hãi la hét.


“Ký chủ nói gì thế? Hệ thống không phải Hắc Bạch Vô Thường đâu, tôi là trợ lý nhỏ của cậu mà. Cậu chưa chết, vừa rồi chỉ là bị tụt đường huyết nên đói ngất đi thôi.”


Hệ thống giải thích bằng giọng dễ thương, khó khăn lắm mới tìm được một người phù hợp ở 3000 thế giới, nó phải cố gắng thể hiện để tranh thủ sự đồng ý của đối phương.


“À… hóa ra chỉ là đói ngất, ta cứ tưởng mình chết rồi.”


Mạnh Khê cảm thấy phức tạp, cũng không biết chết đi tốt hơn hay tiếp tục sống lay lắt thế này tốt hơn.


“Đúng vậy, đúng vậy. Ký chủ muốn tham gia trò chơi này không? Nếu ký chủ nguyện ý tham gia, chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời chủ nhân, cậu sẽ được ăn no mặc ấm, sống hạnh phúc nha ~”


Hệ thống giống hệt nhân viên tiếp thị trong siêu thị, ra sức chèo kéo Mạnh Khê về những lợi ích của việc tham gia trò chơi.


“Ăn no… mặc ấm?” Mạnh Khê lẩm bẩm.


“Không sai, chưa hết đâu, nếu tham gia, cuối cùng hệ thống còn phân phối cho cậu một phu quân hoàn hảo, cậu không bao giờ phải lo chuyện sang năm bị quan phủ ép duyên nữa.”


Hệ thống thề thốt đảm bảo, cảm thấy Mạnh Khê không có lý do gì để từ chối.


“Còn được phân phối phu quân hoàn hảo sao…”


Dưới gốc cây hạnh, Mạnh Khê nhìn ráng chiều tuyệt đẹp nơi chân trời, ánh mắt chập chờn, dường như suy nghĩ rất lâu, lại như chỉ trong một cái chớp mắt. Cuối cùng, cậu khẽ gật đầu, đồng ý tham gia trò chơi.


Dù là mơ hay là yêu ma quấy phá, Mạnh Khê đều nguyện ý thử một lần. Dù sao thì những ngày tháng sau này có khó khăn đến đâu cũng không thể khổ hơn bây giờ.


“Tốt quá, ký chủ đã đồng ý tham gia trò chơi. Hệ thống ghép đôi đang tải xuống… Ghép đôi hoàn tất. Tiếp theo hệ thống sẽ ở lại đây dưới dạng AI để hỗ trợ giải đáp thắc mắc liên quan đến trò chơi, chúc ký chủ bắt đầu cuộc sống mới tốt đẹp…”


Dứt lời, Mạnh Khê đứng đợi một lúc mà chẳng thấy xung quanh thay đổi gì.



Mạnh Khê cười tự giễu, định đeo gùi lên đi về.


Nào ngờ vừa quay người lại, cậu thấy trong gùi lù lù xuất hiện một xửng bánh bao to đùng, nóng hổi, khói bốc nghi ngút.


Mạnh Khê nín thở, không dám chớp mắt, đứng ngây ra như phỏng, mãi không có phản ứng.


Ở một thế giới khác, Chu Uẩn Dương nhìn qua màn hình điện thoại, thấy nhân vật chibi ngẩn ngơ đứng yên một chỗ thì hơi sốt ruột.


Tiếc là độ thân mật chưa đủ, hắn chưa thực hiện được mấy hành động cao cấp hơn.


Lúc ăn cơm tối, Chu Uẩn Dương mới phát hiện cái “game ba không” (không tên tuổi, không nguồn gốc, không bảo đảm) này rốt cuộc cũng ghép đôi xong cho hắn.


Mở game ra, màn hình dần tối lại, hiện lên cảnh rừng núi cuối thu, dưới gốc cây hạnh lá khô xào xạc, một nhân vật chibi đầu to thân nhỏ mặc áo quần vải thô đang nằm chỏng chơ trên mặt đất bất tỉnh nhân sự.


[Cảnh báo! Cảnh báo! Chỉ số đói khát của người yêu quá cao, xin hãy cho ăn ngay lập tức!]


Chu Uẩn Dương chưa kịp hoàn hồn đã suýt bị cái dấu chấm than đỏ chót khổng lồ dọa cho hết hồn. Cảnh báo vừa dứt, một loạt món ăn hiện ra trên màn hình, và tất nhiên món nào cũng bắt nạp tiền mới cho ăn được.


“Quả nhiên là game lậu hút máu, tân thủ cũng không tha, vào cái là bắt người chơi nạp tiền mua gói quà rồi à?”


Miệng thì chê bai thậm tệ nhưng tay Chu Uẩn Dương lại rất thành thật, nạp ngay 100 tệ.


Giá cả trong game cũng ngang ngửa ngoài đời, một xửng bánh bao giá 6 tệ, chút tiền này hắn vẫn trả được.


Hắn thậm chí còn mong game này hét giá cao hơn chút nữa, để đủ mức cấu thành tội lừa đảo, hắn ra đồn cảnh sát báo án cho bõ tức, mức tối thiểu để lập án là 3000 tệ cơ.


Qua cái nhìn vội vàng lúc nãy, hắn thấy đối tượng được game phân phối trông khá dễ thương như hoạt hình, má bánh bao phúng phính dính vài vệt nhọ nồi trông như con mèo mướp nghịch ngợm.


Dù sao hiện tại cũng rảnh rỗi, Chu Uẩn Dương nghĩ ngợi rồi quyết định chơi tiếp xem sao, tiện thể nghiên cứu xem đây là cái game quái quỷ gì. Nếu là cái bẫy lừa đảo thật thì hắn đi báo công an cũng chưa muộn.


Mang tâm thế của “người thực thi công lý”, Chu Uẩn Dương rất nhanh đã nắm rõ cách chơi.



Muốn tăng độ thân mật với người yêu thì phải thông qua việc cho ăn và tặng quà. Còn chuyện sau khi độ thân mật tăng lên sẽ mở khóa được cái gì thì phải chờ mới biết.


Đồng thời, khi bấm vào ảnh đại diện của người yêu, thông tin cơ bản của nhân vật sẽ hiện ra: tên tuổi, giới tính, tình trạng sức khỏe… cực kỳ chi tiết.


Ví dụ như lúc này, thanh thể lực đã tụt xuống đáy, cảnh báo đỏ lòm, phía sau còn có trạng thái “Đang ngất xỉu”, nhìn qua là hiểu ngay.


Chu Uẩn Dương thương cảm đối phương ăn mặc rách rưới lại còn đói đến ngất đi, không nghĩ nhiều nữa, coi như mỗi ngày làm một việc thiện, dù có bị game rác này lừa cũng chẳng ảnh hưởng gì.


Ngay khi hắn mua một xửng bánh bao thịt và nhấn nút “Cho ăn”, một luồng sáng trắng lóe lên trong màn hình, trong cái gùi của nhân vật nhỏ xuất hiện xửng bánh bao y hệt cái trong icon.


Thấy đối phương mở to đôi mắt tròn xoe, Chu Uẩn Dương muốn bảo cậu ăn nhanh đi kẻo lại ngất, nhưng tìm mãi không thấy khung chat đâu.


“Cái game rách này, định làm người ta tức chết à?”


Chu Uẩn Dương mò mẫm hồi lâu, vào phần cài đặt góc trên bên phải, hỏi trợ lý ảo mới biết phải đợi độ thân mật đủ cao thì đối phương mới có thể giao tiếp với mình.


Haizz, quả nhiên, chơi game không phải làm từ thiện, chỗ nào cũng là cái bẫy moi tiền.


Chu Uẩn Dương mở giao diện độ thân mật, phát hiện cho ăn một xửng bánh bao thịt mới tăng 10 điểm, mà muốn lên cấp 1 cần 100 điểm. Xem ra phải cho ăn mười xửng mới đủ.


Bên kia, Mạnh Khê tuy đứng ngẩn ra nhưng cái mũi thính nhạy đã ngửi thấy mùi thơm của bánh bao thịt. Mùi thơm này không thể là giả được, y hệt mùi bánh bao mẹ mua cho cậu hồi bé.


Mạnh Khê nuốt nước miếng, yết hầu nhỏ bé khẽ chuyển động lên xuống. Cậu nhịn khát đã lâu, nước bọt trong miệng cũng chẳng tiết ra được bao nhiêu.


Mạnh Khê đưa đôi bàn tay thô ráp vì làm nông chạm vào chiếc bánh bao còn tỏa hơi nóng, cậu giật mình rụt lại, lúc này mới tin đây không phải là ảo giác.


Hóa ra giọng nói trong đầu không lừa cậu. Có phải chỉ cần lấy lòng chủ nhân, làm chủ nhân thích mình thì sau này cậu sẽ luôn được ăn bánh bao thịt không?


Mạnh Khê chưa vội ăn, cậu ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm, nở một nụ cười ngọt ngào nhưng đầy ngượng ngùng.


“Cảm ơn chủ nhân đã tặng bánh bao cho Tiểu Khê, hy vọng chủ nhân sẽ luôn thích Tiểu Khê.”



Hy vọng chủ nhân sẽ thấy sự nỗ lực ngoan ngoãn của cậu mà không ghét bỏ cậu.


Dù sao ai cũng thích thú cưng sạch sẽ xinh đẹp, chẳng ai thích con chó hoang lem luốc nơi đồng ruộng.


Hồi nhỏ mẹ thường đến nhà giàu may vá, Mạnh Khê bé xíu thi thoảng cũng được đi theo chơi. Có lần cậu thấy một con mèo nhỏ xinh đẹp được quý phu nhân ôm trong lòng chải lông. Mẹ bảo cậu, con mèo đó gọi là thú cưng, thường chỉ có nhà giàu có tiền có thời gian mới nuôi nổi. Những con thú cưng đó thậm chí còn có người hầu riêng chăm sóc, ăn uống còn sướng hơn người thường.


Mạnh Khê cũng từng mơ ước nuôi một con vật nhỏ để bầu bạn, đáng tiếc từ sau khi mẹ qua đời, địa vị của cậu trong nhà có khi còn chẳng bằng con chó ghẻ.


Giờ đây cậu cũng trở thành thú cưng của người khác, chỉ mong sau này cố gắng lấy lòng chủ nhân để giữ lại cái mạng quèn này, bởi cậu đã hứa với mẹ sẽ truyền thừa lại kỹ thuật thêu thùa của bà.


Hồi lâu không thấy chủ nhân hồi đáp, lòng Mạnh Khê chùng xuống bi thương. Chẳng lẽ ngay cả việc lấy lòng cơ bản nhất cậu cũng làm không xong sao?


Mạnh Khê ngẩng mặt lên, cố kìm nén không để nước mắt rơi xuống. Cậu không muốn để chủ nhân thấy bộ dạng khóc lóc nhát gan xấu xí của mình, sợ người ấy sẽ giận, sẽ càng ghét bỏ cậu hơn.


Dưới góc nhìn của Chu Uẩn Dương, dáng vẻ Mạnh Khê lấy hết can đảm, lắp bắp nói lời cảm ơn trông chẳng khác nào một chú mèo con cố gắng lật bụng lên, phơi bày n** m*m m** nhất để chủ nhân v**t v* tùy ý.


Tiếc là Chu Uẩn Dương nghe được tiếng Mạnh Khê, nhưng cậu bé trong màn hình lại không nghe được tiếng hắn.


Không còn cách nào khác, Chu Uẩn Dương chỉ có thể trơ mắt nhìn đôi mắt hạnh to tròn của nhân vật chibi rưng rưng nước mắt, rồi đọng lại thành hình quả trứng ốp la long lanh.


Bộ dạng tiểu đáng thương muốn khóc mà không dám khóc ấy khiến trái tim mãnh nam của Chu Uẩn Dương tan nát.


Hắn nghiến răng hàm, mặc kệ cậu nhóc có ăn hết chín xửng bánh bao hay không, mặc kệ có lãng phí hay không, hôm nay hắn nhất định phải nói chuyện được với Mạnh Khê!


Chu Uẩn Dương mua luôn 9 xửng bánh bao thịt loại đắt nhất trước mắt, tống hết cho Mạnh Khê. Rất nhanh, thanh độ thân mật đã vượt qua cấp 1, lên thẳng cấp 2.


[Chúc mừng người trải nghiệm đã nâng độ thân mật lên cấp 2, mở khóa tính năng Gửi tin nhắn thoại.]


Chỉ thấy cánh hoa hồng phấn rơi đầy màn hình, một biểu tượng hình chiếc micro xuất hiện ở góc dưới bên phải.


Cuối cùng thì hắn cũng có thể nói chuyện rồi.


Hết chương 3.


Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng Story Chương 3
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...