Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng

Chương 27

Chương 27


Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. 


Mạnh Khê nhìn một lượt căn phòng rộng lớn, ánh mắt cậu lập tức dừng lại ở chiếc túi thơm quen thuộc đang treo trên tay nắm cửa. Đó chính là món quà cậu đã tặng ca ca.


“Hóa ra ca ca thật sự trân trọng món quà của mình.”


Mạnh Khê mỉm cười mãn nguyện. Tiếc là con thỏ bông không có miệng, nên cậu không thể cười khúc khích như chú chuột nhỏ trộm được đèn dầu.


Tuy trang phục ở thế giới của ca ca không có đai lưng để đeo túi thơm như bên cậu, nhưng việc anh ấy treo nó ngay trong phòng ngủ, nơi ngày nào cũng nhìn thấy, đủ chứng tỏ ca ca coi trọng cậu đến nhường nào.


“Có khi nào… ca ca thích mình hơn cả mèo con không nhỉ?”


Mạnh Khê không thấy bất kỳ đồ dùng nào của mèo trong phòng ngủ, chứng tỏ Bánh Nướng Trứng Chảy chưa bao giờ được đặt chân vào đây. Điều này chẳng phải là bằng chứng rõ ràng nhất cho việc ca ca ưu ái cậu hơn sao?


Nghĩ đến đây, Mạnh Khê đưa hai tay thỏ bông lên che mặt vì ngượng. Thật xấu hổ quá đi mất, sao cậu lại đi so sánh mình với một con mèo cơ chứ.


Nhưng dù có e thẹn đến đâu, trong lòng Mạnh Khê vẫn dâng lên niềm vui sướng khôn tả khi biết mình chiếm một vị trí quan trọng trong tim ca ca.


Sau khi bình tĩnh lại, Mạnh Khê bắt đầu quan sát kỹ hơn căn phòng ngủ.


Căn phòng mang tông màu chủ đạo là đen trắng, tạo cảm giác trầm ổn và có chút lạnh lùng. Sàn gỗ sẫm màu được trải một tấm thảm lông cừu trắng muốt rộng lớn. Chiếc giường lớn màu đen được phủ bộ chăn ga gối đệm cùng tông màu. Ở một góc phòng còn đặt vài thứ lạ mắt (thiết bị tập thể dục) mà Mạnh Khê không biết tên.



Tiếng nước chảy rào rào trong phòng tắm, hơi nước bốc lên mờ mịt. Chu Uẩn Dương tắm rất nhanh.


Thường ngày sau buổi tập tối, hắn sẽ ngâm mình thư giãn một chút, nhưng hôm nay vì có Mạnh Khê đang đợi bên ngoài nên hắn không yên tâm tắm lâu.


Vài phút sau, cánh cửa phòng tắm mở ra trong làn hơi nước lượn lờ. Chu Uẩn Dương chỉ mặc độc một chiếc áo choàng tắm màu xám, dây đai buộc lỏng lẻo ngang hông. Mái tóc ngắn cũn ướt sũng nước, v*m ng*c màu mật ong rắn chắc lấp ló sau vạt áo choàng mỗi khi hắn đưa tay lau tóc.


Mùa hè nóng nực, tóc ngắn chỉ cần lau qua loa là khô. Chu Uẩn Dương đã bật điều hòa từ trước nên nhiệt độ trong phòng rất dễ chịu.


“Khê Bảo, anh xuống thả Bánh Nướng Trứng Chảy ra đã rồi lên với em ngay.”


Định leo lên giường thì Chu Uẩn Dương sực nhớ ra tiểu tổ tông dưới nhà. Tối nay nó chưa đi vệ sinh, nhốt cả đêm trong lồng nhỡ bị táo bón thì khổ, hắn đành phải xuống thả nó ra.


Mạnh Khê không nói được, chỉ biết dõi theo bóng lưng Chu Uẩn Dương. Rất nhanh sau đó, hắn đã quay lại.


“Được rồi, anh mang cả điện thoại lên đây rồi. Giờ Khê Bảo muốn nghe chuyện gì nào?”


Chu Uẩn Dương biết hỏi cũng bằng thừa vì Mạnh Khê không nói được và cũng chẳng biết truyện cổ tích nào. Hắn bèn mở điện thoại, chọn bừa một truyện kinh điển trong tuyển tập truyện cổ Andersen: “Cô bé Lọ Lem”.


“Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé vô cùng xinh đẹp nhưng lại có một bà mẹ kế độc ác cùng hai cô con gái riêng xấu tính. Cô bé thường xuyên bị mẹ kế và hai chị bắt nạt, ép làm những việc nặng nhọc, khiến người lúc nào cũng lem luốc bụi than, vì thế mọi người gọi cô là Lọ Lem…” 


Giọng kể trầm ấm, dịu dàng của Chu Uẩn Dương vang lên trong căn phòng ngủ rộng lớn.


Ban đầu Mạnh Khê rất thích thú vì được ca ca kể chuyện riêng cho nghe. Nhưng càng nghe, cậu càng thấy đồng cảm và xót xa cho cô gái đáng thương có hoàn cảnh giống hệt mình trong câu chuyện.



Truyện ngắn nên Chu Uẩn Dương đọc với tốc độ vừa phải cũng chỉ mất hơn mười phút là xong.


“Xong rồi Khê Bảo, em thấy truyện thế nào? Hay không?”


Chu Uẩn Dương quay sang nhìn con thỏ bông đang tựa vào cánh tay mình, phát hiện Mạnh Khê đang lén lau nước mắt. Thỏ bông không thể khóc, nhưng qua động tác của nó, hắn biết cậu nhóc đang xúc động.


“Khê Bảo, đừng khóc mà, chỉ là truyện thôi. Thật ra anh kể câu chuyện này là muốn nói với em rằng: ở hiền gặp lành, ở ác gặp ác. Dù mẹ kế và hai cô chị có bày mưu tính kế thế nào thì cuối cùng cũng thất bại thảm hại.


Vì thế em hãy luôn giữ vững bản tính lương thiện của mình, một ngày nào đó mụ dì ghẻ độc ác kia chắc chắn sẽ gặp quả báo.


Còn anh, anh sẽ là bà tiên đỡ đầu giúp em giải quyết mọi khó khăn. Cuối cùng Khê Bảo của anh nhất định sẽ tìm được hạnh phúc cho riêng mình.”


Nói xong, Chu Uẩn Dương cố lờ đi cảm giác gợn gợn khó tả trong lòng, giả vờ ngáp một cái.


“Cũng muộn rồi, chúng ta ngủ thôi. Ngủ một giấc thật ngon, mọi buồn phiền sẽ tan biến hết, ngày mai lại là một ngày tươi đẹp.”


Mạnh Khê vẫn còn chìm đắm trong câu chuyện “Cô bé Lọ Lem”, nghe vậy chỉ gật đầu theo thói quen, rồi nằm xuống bên gối Chu Uẩn Dương giả vờ ngủ.


Khi ánh đèn trong phòng vụt tắt, Mạnh Khê mới bừng tỉnh. Cậu cảm thấy ca ca nói sai rồi.


Ca ca đâu phải bà tiên đỡ đầu, ca ca chính là hoàng tử trong câu chuyện.


Đáng tiếc Mạnh Khê tự biết thân biết phận. Một người như ca ca sẽ chẳng đời nào cưới một “Lọ Lem nam” như cậu. Vì thế cậu chỉ dám mơ ước nhỏ nhoi là được ở bên cạnh ca ca mãi mãi.



Ý nghĩ này chỉ nhen nhóm trong lòng Mạnh Khê từ khi biết mình có thể xuyên không đến bên cạnh Chu Uẩn Dương.


Trước kia cậu nghĩ mình và ca ca cách xa nhau ngàn trùng, có lẽ cả đời này chẳng bao giờ gặp mặt. Nhưng hệ thống đã ban cho cậu cơ hội diệu kỳ này.


Mạnh Khê thầm nghĩ, có lẽ sau lần đi tảo mộ, mẫu thân trên trời linh thiêng đã phù hộ cho cậu.


Đã vậy thì tại sao cậu không thể tham lam hơn một chút, ước mong được vĩnh viễn ở bên ca ca, làm trâu làm ngựa để báo đáp ân tình của anh ấy?


Nhưng cậu biết ca ca sẽ không đồng ý. Ca ca muốn cậu có cuộc sống tốt đẹp hơn, chứ không phải làm một món đồ chơi vô tri bên cạnh anh ấy.


Mạnh Khê quay đầu nhìn Chu Uẩn Dương đang nhắm mắt ngủ say bên cạnh, hơi thở đều đều.


Trong bóng tối, cậu không nhìn rõ mặt hắn, chỉ có thể dựa vào trí nhớ để khắc sâu khuôn mặt anh tuấn ấy vào tâm khảm, rồi mang theo chút tiếc nuối chìm vào giấc ngủ.


Sáng hôm sau, Chu Uẩn Dương dậy rất sớm. Vì trong lòng canh cánh chuyện của Mạnh Khê nên hắn không đi chạy bộ như thường lệ mà cầm điện thoại hỏi han trợ lý ảo.


Đáng tiếc câu trả lời nhận được vẫn là điệp khúc cũ rích: Nỗ lực tăng độ thân mật.


Nhưng càng lên cao, điểm kinh nghiệm cần thiết để thăng cấp độ thân mật càng lớn. Dù ngày nào Chu Uẩn Dương cũng tặng quà cho Mạnh Khê nhưng cũng không thể một bước lên trời, chỉ có thể tích tiểu thành đại.


Hàng hóa trong cửa hàng hệ thống lại có hạn, mua hết thì phải chờ đợt mới. Không có đồ để mua thì lấy gì mà tặng, lấy đâu ra điểm kinh nghiệm.


Đang rầu rĩ thì Chu Uẩn Dương phát hiện biểu tượng nhiệm vụ có chấm đỏ báo hiệu. Hóa ra là nhiệm vụ chính tuyến đã được cập nhật.



Mở ra xem, hắn thấy nhiệm vụ chính tuyến thứ hai mang tên «Thấu Hiểu», kèm theo nhiệm vụ nhánh đầu tiên.


Mời người trải nghiệm hỗ trợ người yêu độc quyền hoàn thành nhiệm vụ: TRỪNG TRỊ TRƯƠNG THỊ. Hoàn thành nhiệm vụ nhánh này sẽ nhận được 200 điểm tích phân.


Chu Uẩn Dương xoa cằm suy tư, nhiệm vụ này quá hợp ý hắn.


Mụ dì ghẻ độc ác dám trói Khê Bảo, cướp lắc tay rồi nhốt cậu vào phòng tối, đúng là không bằng cầm thú.


Không trừng trị mụ ta thì sao hả được cơn giận trong lòng. Trước đây Khê Bảo thân cô thế cô, hệ thống game lại vô dụng khiến Chu Uẩn Dương lực bất tòng tâm.


Giờ thì tốt rồi, hệ thống cuối cùng cũng làm được việc tử tế.


Lướt xem cửa hàng tích phân mới mở với đủ loại vật phẩm thần kỳ, Chu Uẩn Dương nở nụ cười nham hiểm.


Phấn ngứa: 10 điểm; Thuốc xổ: 5 điểm; Thuốc nấc cụt: 3 điểm; Phấn dụ ong bướm: 4 điểm; Thuốc giả mang thai: 20 điểm…


Thậm chí còn có cả những món đồ đậm chất tu tiên như: Bùa dẫn sấm sét (dùng 1 lần): 100 điểm; Bùa dẫn thú dữ (chỉ định loài, dùng 1 lần): 100 điểm; Thập toàn đại bổ đan: 100 điểm…


Chu Uẩn Dương hoa cả mắt, tiếc là những món xịn xò đó hắn đều không mua nổi. Cửa hàng tích phân không cho nạp tiền, chỉ có thể cày nhiệm vụ kiếm điểm.


Tài khoản của hắn hiện tại chỉ vỏn vẹn 10 điểm tích phân thưởng từ nhiệm vụ chương 1. Nếu không có số vốn ít ỏi này thì hắn cũng chỉ biết nhìn mà thèm.


Lần đầu tiên đại thiếu gia họ Chu nếm trải mùi vị nghèo khó. 10 điểm thì mua được cái gì đây?


Sau một hồi sàng lọc từ giá thấp đến cao và cân nhắc tình hình thực tế của Mạnh Khê, cuối cùng Chu Uẩn Dương tiêu sạch 10 điểm để mua hai món đồ.


Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng Truyện Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng Story Chương 27
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...