Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia

Chương 40: Bánh bí đỏ kem


Edit: Mèo không ăn cá


Beta: Lam Lam


“Tớ sắp kết hôn rồi.”


“Tút… tút…” vẫn không có ai nghe máy. Kiều Vũ tức giận ném điện thoại di động lên bàn.


Từ nửa tháng trước, khi Phương Đường kết thúc kỳ nghỉ và trở về Thành phố C, Kiều Vũ đã bắt đầu sống những ngày tháng bị dày vò khổ sở. Ngày nào nhân viên đoàn phim cũng có thể nhìn thấy anh đứng ở một góc trường quay, lặng lẽ bấm điện thoại trong giờ nghỉ. Không phải là vừa mới công khai chuyện tình cảm à, anh đứng đó là đang gọi điện thoại cho bạn gái sao? Nhưng trông lại không giống lắm, vẻ mặt anh lúc bấm điện thoại trông nghiêm nghị vô cùng.


Dù rằng khi nói chuyện với người khác anh vẫn lịch sự, nhã nhặn như thường, nhưng ai tinh ý cũng nhìn ra tâm trạng anh rất tệ.


Lệ Oanh vốn luôn nhìn chằm chằm mọi hành động của Kiều Vũ, gần đây lại bị vướng vào hàng loạt scandal và các vụ kiện tụng, sau khi bị công ty quản lý cảnh cáo chỉ đành dừng lại việc kéo anh xuống bùn. Nhưng cô ta vẫn không cam lòng, thỉnh thoảng vẫn ngoi lên nói xấu, gieo rắc tin đồn: “Có phải chuyện yêu đương không thuận lợi không? Loại phụ nữ không biết trân trọng như thế thì có gì tốt đâu, chắc chắn xa mặt cái là thay lòng ngay thôi.” Kết quả, cô ta chỉ nhận lại được sự coi thường.


Mấy ngày liên tiếp, bất kể là gọi điện thoại hay gửi tin nhắn cũng đều không có hồi âm. Kiều Vũ càng ngày càng rút điện thoại ra thường xuyên hơn, kiên trì gọi điện hết lần này đến lần khác. Kết quả luôn là: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau.” Rốt cuộc thì Phương Đường bị làm sao vậy?


Khi “tên tiểu nhân” trong lòng anh sắp phát điên, muốn bất chấp tất cả bay về thành phố C thì giọng nói máy móc lạnh lẽo kia cuối cùng cũng không còn vang lên nữa.


“Đàn anh Kiều ạ?”


“Phương Đường, cuối cùng em cũng nghe máy rồi! Sao anh gọi điện thoại cho em mấy ngày liền đều không bắt máy, em không sao đấy chứ?”


“Không, em bận chuẩn bị để mở quán, quên mất không sạc điện thoại.”


“QAQ làm anh lo chết đi được, nhớ phải sạc điện thoại đúng giờ đấy nhé.”


“Xin lỗi anh.”



“Nhớ nghe điện thoại nữa đấy.”


“Vâng.”


Mỗi ngày, Phương Đường đều dậy sớm nấu bữa sáng cho bố mẹ, chuẩn bị cho việc khai trương tiệm ăn gia truyền nhà họ Phương vào năm mới, dỗ dành người bố đang giận mình, lại giúp mẹ làm việc nhà, phải nói là lịch trình dày đặc.


Có lẽ vì trong tiềm thức, yêu đương vẫn chưa phải là nhu cầu thiết yếu mỗi ngày với cô, nên giữa lúc công việc bề bộn, cô tự nhiên quên mất. Không chỉ điện thoại hết pin mấy ngày sau mới phát hiện, mà ngay cả chuyện bố Phương không đồng ý cho hai người qua lại, cô cũng quên chưa kể với Kiều Vũ.


Vậy nên người khổ nhất lúc này chính là người đàn ông nào đó đang chìm đắm trong tình yêu.


Đột nhiên mất liên lạc với bạn gái yêu quý suốt mấy ngày trời, xong khó khăn lắm mới nối được liên lạc thì thái độ của đối phương lại bình thản hệt như chẳng có chuyện gì xảy ra, cô hoàn toàn không hề bám lấy anh như những cặp đôi yêu nhau khác. Nếu không phải có cái danh phận bạn trai treo trên cổ, thậm chí Kiều Vũ còn nghi ngờ khoảng thời gian đẹp đẽ đầu năm kia chỉ là một giấc mộng.


Đêm nay lại là một đêm cô đơn. Sau khi Kiều Vũ đi diễn về thì lấy điện thoại ra, đúng giờ gọi cho bạn gái báo cáo tình hình: “Phương Đường, anh nhớ em.”


“Ừm.” Sao dạo này anh ấy chăm gọi điện thế nhỉ? Phương Đường vốn không hiểu yêu xa là như thế nào, giờ liếc nhìn đồng hồ treo tường đang là sáu giờ tối thì cảm thấy khó hiểu. 


Buổi sáng cách đó vài tiếng đồng hồ cô mới nhận được hai tin nhắn và một cuộc gọi chào buổi sáng từ cùng một người mà bây giờ người đó lại gọi đến nữa rồi. Tần suất thế này nói thật là cô thấy hơi phiền nha =_=


Nhưng cô cũng không muốn làm anh mất hứng, nên sau khi dừng lại một lát thì lập tức tìm một chủ đề muôn thuở để hỏi: “Hôm nay anh ăn gì thế?”


“Phương Đường, em không nhớ anh sao?” Chẳng lẽ câu trả lời tiêu chuẩn của cô ấy lại không phải là “Em cũng nhớ anh” à? Kiều Vũ không cam tâm hỏi ngược lại.


“Đừng có quậy.”


Bị cô chê rồi QAQ. Kiều Vũ muốn khóc mà không khóc được.


“Đường Đường, không nghe thấy em nói em nhớ anh nên anh cũng không muốn ăn cơm, làm thế nào bây giờ?” Không có cảm giác thèm ăn là chuyện nghiêm trọng tới mức nào đây, lần này chắc là Phương Đường đã hiểu được lời nói bóng gió của anh rồi nhỉ?!


“…”



Thôi vậy, anh thầm than, có thể nói chuyện với nhau qua điện thoại như thế này cũng đã là tiến bộ nhiều rồi: “Tháng sau anh quay xong, lúc về Thành phố C em có thể làm bánh bí đỏ kem tươi cho anh ăn được không?”


“Được. Đợi anh về, em làm cho anh ăn.”


Cúp máy xong, không ngoài dự đoán, lúc Phương Đường ngẩng đầu lên thì bắt gặp Giáo sư Phương đang ngồi trên sofa giận dữ nhìn chằm chằm cô.


Haiz…


Cách làm bánh bí đỏ kem tươi rất đơn giản, chỉ cần dùng nồi hấp là xong. Cũng lâu rồi Phương Đường chưa làm món này, nghe Kiều Vũ nhắc đến thì cũng cảm thấy hứng thú. Thế là nhân lúc nấu cơm tối, cô liền xắn tay áo vào bếp bận rộn.


Đầu tiên là gọt vỏ, bỏ ruột một quả bí đỏ lớn, cắt thành lát mỏng đem hấp chín rồi nghiền nhuyễn ra. Phương Đường chọn dùng thạch rau câu để cố định hình dạng của chiếc bánh. Từ khi món Yokan – thạch đậu du nhập vào Nhật Bản cùng với phái Thiền Tông, phương pháp làm Yokan và các món tráng miệng dạng thạch bằng thạch rau câu đã trở nên phổ biến rộng rãi. 


Bánh bí đỏ kem tươi cũng là một món tráng miệng dạng thạch mang theo vị thanh mát của bí đỏ và vị béo ngậy của kem tươi. Sau khi ngâm mềm thạch rau câu thì cho vào sữa bò rồi làm nóng, thêm đường trắng rồi cho bơ nhạt vào khuấy đều, sau khi các nguyên liệu hòa quyện với nhau thì đổ ra khuôn và làm mát trong tủ lạnh là xong.


Tối đến, Phương Đường mở tủ lạnh lấy bánh ra, xịt thêm chút kem tươi lên trên, chuẩn bị ăn khuya.


Ngày mai trường học mở cửa trở lại. Ngày đầu tiên tiệm ăn gia truyền nhà họ Phương mở hàng sau Tết chắc chắn sẽ không có đêm nào nhàn rỗi như đêm nay nữa. Cô nheo mắt tận hưởng khoảnh khắc ung dung thoải mái cuối cùng, múc một thìa bánh bí đỏ lên ăn, miếng bánh trong suốt núng nính lắc lư hai lần, bỏ vào miệng thơm thơm ngọt ngọt, ngọt thanh không ngấy, mềm mát sảng khoái. Ngon tuyệt cú mèo.


Điện thoại trên bàn đột nhiên rung lên.


Lại là Kiều Vũ sao?


Thứ lỗi cho Phương Đường, mấy hôm nay nghe điện thoại nhiều đến mức đã gần như thành phản xạ có điều kiện, hễ chuông điện thoại reo lên là nghĩ ngay đến anh bạn trai dính người kia của mình.


Cô chậm chạp nhấc điện thoại lên, chuẩn bị ấn trả lời.


Là Lý Hinh.


Lạ thật, sao cô ấy lại gọi điện thoại tới? Chẳng phải mấy hôm trước gọi video còn than vãn rằng trường học giao cho cô ấy một đống đề tài, phải chia nhóm đi tìm tài liệu đang bận sắp chết sao? Phương Đường nhìn thời gian, chênh lệch với múi giờ ở Luân Đôn là tám tiếng, bên kia đang là buổi chiều.



“Hinh Hinh, có chuyện gì thế?”


“Phương Đường…” giọng Lý Hinh như vọng tới từ một nơi rất xa xôi.


“Ơ, sao tự nhiên lại gọi điện thoại?”


“Tớ sắp kết hôn rồi.”


Phụt! Phương Đường phun cả miếng bánh bí đỏ vừa đưa vào miệng ra ngoài. 


“Đừng đùa chứ.” Còn mấy tháng nữa mới đến ngày Cá Tháng Tư mà.


“Thật, tớ không gạt cậu đâu.” Giọng Lý Hinh nghiêm túc chưa từng thấy.


“Với ai?”


“Còn có thể là ai được nữa…” Cô ấy uể oải nói: “Chu Du Lâm á.”


(д) À, đúng rồi. Phương Đường chợt nhớ ra mấy tháng trước người nào đó từng nói về chuyện đính hôn, nhưng người cô ấy thích chẳng phải là…


“Sao đột nhiên lại kết hôn vậy?”


“Ông già nhà tớ ra tối hậu thư rồi.” Lý Hinh nhắc đến đoạn nghiệt duyên này liền rầu rĩ rối rắm: “Haiz… Đường Đường, không giấu gì cậu, tớ thật sự có suy nghĩ muốn chạy trốn khỏi lễ cưới. Phải làm sao bây giờ?”


“= = Cậu không muốn cưới thì nói thẳng ra, bỏ trốn thì còn ra thể thống gì nữa.” Phương Đường thật sự không hiểu nổi đường cong tình cảm kỳ quặc của cô gái ngốc này. Lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác thì bao giờ mới dứt kết thúc. Cô đã sắp quên mất rốt cuộc thì làm thế nào mà hai người họ lại đến được với nhau rồi.


“Bố tớ và bố anh ta là bạn thân lâu năm mà. Lúc tớ vào đại học cũng là anh ta đưa đi đó, cái tên mập chết tiệt đấy.” Lý Hinh nhắc cho cô nhớ.


Đúng vậy. Phương Đường nhớ ra Chu Du Lâm là đồng hương của Lý Hinh. Người này hơn cô ấy nhiều tuổi, thời điểm đó anh ta đã đi làm, sớm định cư ở Thành phố C, kinh doanh vật liệu xây dựng. Lần đầu Phương Đường gặp hai người này cũng là ngày tân sinh viên làm thủ tục nhập học ở ký túc xá.



Không ngờ cánh cửa “rầm” một tiếng bị một gã to con đẩy mạnh: “Cửa gì mà nhỏ thế này.” Tên mập vừa ném chiếc vali nữ lên giường vừa cằn nhằn.


“Nhẹ tay chút đi, đó là cánh cửa sau này em phải ra vào mỗi ngày đấy.” Một giọng nữ sảng khoái vang lên sau lưng tên mập.


Phương Đường ngồi trên giường mình, chứng kiến hai người họ một béo, một gầy, tương phản ngoại hình vô cùng rõ rệt.


“Ôi trời, cậu xinh quá đi!” Cô bạn kia vừa thấy Phương Đường thì lập tức reo lên: “Nhanh nhanh nhanh! Người đẹp mau nói với tớ cậu chính là người bạn cùng phòng định mệnh của tớ đi!”


Đúng là một cô gái hoạt bát. Cô ấy nhiệt tình chào hỏi khiến Phương Đường lập tức có cảm tình, chủ động đưa tay ra: “Xin chào, tớ là Phương Đường, bốn năm tới mong được cậu giúp đỡ nhiều hơn.”


“Giúp đỡ chứ, giúp đỡ nhau nhiều nhé!” Cô gái nắm lấy tay cô lắc mạnh: “Tớ tên Lý Hinh, Lý trong tử Lý gồm Mộc và Tử, Hinh trong ấm áp. Còn hai chữ Phương Đường của cậu là chữ đường nào thế, đừng bảo là đường viên bỏ vào cà phê nhá, ha ha ha!”


Phương Đường gật đầu. Đúng là chữ Phương Đường chính là viên đường bỏ vào khi uống cà phê kia. Cô nhìn người đàn ông đang bận rộn giúp sắp xếp đồ đạc bên cạnh Lý Hinh, tò mò hỏi: “Đây là anh trai cậu à? Có cần uống nước không?” Cô đã đun sẵn nước sôi từ trước đó rồi.


Không ngờ, Lý Hinh rất thoải mái giới thiệu thẳng với cô người bên cạnh chính là bạn trai của mình: “Cậu đừng thấy anh ấy mập mà nhầm, anh ấy khỏe lắm, phải gọi là “Lực bạt sơn hề khí cái thế”.”*


(*“Lực bạt sơn hề khí cái thế” () là câu thơ mở đầu trong bài Cai Hạ ca của Hạng Vũ, mang ý nghĩa miêu tả sức mạnh cực lớn và khí thế áp đảo thiên hạ.)


“Thôi đi. Bổn thiếu gia đây vác đồ cho em mệt muốn chết, em còn đắc ý được hả!” Anh ta thuận tay gõ một cái lên đầu bạn gái mình.


Cô gái lè lưỡi, làm mặt quỷ, tranh thủ lúc anh ta không để ý liền quay lại nháy mắt với Phương Đường, lặng lẽ mấp máy môi lặp lại ba chữ không thành tiếng: “Khí – Cái – Thế.”


Ví von như thế khiến Phương Đường phải bật cười.


Sau này, Lý Hinh mới kể cho Phương Đường biết hôm đó chính là ngày đầu tiên Chu Du Lâm và cô ấy chính thức yêu nhau. Lúc hai người càng trở nên thân nhau hơn, Phương Đường cũng biết thêm đầu đuôi chuyện tình của hai người họ.


Vài ngày trước khi nhập học, Lý Hinh tổ chức một bữa tiệc sinh nhật kép, mừng bản thân trưởng thành và đỗ đại học, rủ cả đám bạn uống say khướt đến quên cả trời đất, chẳng biết uống say thế nào lại hôn Chu Du Lâm một cái. Sáng hôm sau tỉnh dậy, thuận đà được người ta tỏ tình, cứ thế mơ hồ trở thành người yêu của nhau.


Thật ra trước đó cô ấy cũng đã có cảm tình với tên mập ấy rồi. Tuy ngoài miệng anh ta luôn tự luyến, thích tự xưng mình là “thiếu gia”, nhưng cũng là người rất trọng nghĩa khí, lúc hai người ở cạnh nhau thì dù Lý Hinh không biết lớn nhỏ anh ta cũng không chấp nhặt.


Thế nên nhiều người mới ước đời người được mãi như lần đầu gặp gỡ thì tốt biết mấy, bởi phần lớn những mối tình ngây ngô thời tuổi trẻ đều bắt đầu từ những khoảnh khắc rất đẹp.


Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia Story Chương 40: Bánh bí đỏ kem
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...