Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Chương 36: Bánh bao nhân trứng sữa
Edit: Chanh
Beta: Lam Lam
Buổi hẹn đầu tiên ở đầu phố cổ và tin đồn ngọt ngào
Ngày nghỉ, sau một giấc ngủ dài trọn vẹn, Kiều Vũ bị Trương Cường túm chăn lôi thẳng khỏi giường.
“Mặt trời mọc cao ba sào rồi mà cậu còn ngủ cái gì nữa!” Tiếng gầm của anh Cường vang vọng khắp căn phòng.
Kiều Vũ thờ ơ dùng tay trái vò mái tóc xoăn rối, tay phải ngoáy ngoáy tai, hất lời quản lý sang một bên rồi thong thả ngồi phịch xuống chiếc sô pha êm ái cạnh cửa sổ phòng khách sạn. Dao nĩa khẽ chạm vào nhau, anh ung dung thưởng thức bữa sáng muộn. Bánh bao nhân trứng sữa còn bốc khói xoa dịu dạ dày anh, cũng phần nào xoa dịu nỗi tiếc nuối vì kỳ nghỉ này không thể hẹn hò cùng bạn gái.
Đúng vậy, từ hôm qua anh đã chính thức có bạn gái rồi.
Không phải người “vợ” giả trong kịch nói, phim truyền hình hay điện ảnh, cũng không phải bạn gái tin đồn do truyền thông suy đoán, mà là một mối quan hệ công khai, đường đường chính chính. Tất cả đều mới mẻ khiến anh phấn khích đến lạ. Vì thế, bất chấp áp lực quay phim cường độ cao và yêu cầu khắt khe của đạo diễn Cố, vừa kết thúc công việc, anh đã lập tức kéo Phương Đường đi thực hiện buổi hẹn hò đầu tiên của hai người.
Địa điểm là tiệm bánh Hà Hòa Ký ở đầu phố cổ.
Con phố xưa cổ kính vẫn y như những gì anh từng viết trong thư gửi Phương Đường vài tháng trước: tĩnh lặng, dịu dàng. Hoàng hôn buông xuống, đèn đường dần sáng lên trong chiều chạng vạng, lác đác vài người qua lại. Tất cả đẹp như một khung cảnh trong bức ảnh cũ, in hằn trong ký ức thời gian. Hai người nắm tay nhau bước trên con đường lát đá xanh, len lỏi qua con ngõ hẹp quanh co, bên tai văng vẳng tiếng nước nhỏ tí tách từ mái hiên xuống mặt đất.
“Không sao thật chứ?” Giọng nữ trong trẻo phá tan sự yên tĩnh.
Kiều Vũ không đáp, chỉ quay sang mỉm cười với cô, vẫn là cặp kính gọng kiểu quý ông xưa và chiếc mũ dạ xám đậm. Sau tròng kính, ánh mắt anh như đang trấn an, chan chứa ý cười.
Được rồi, Phương Đường tự buông xuôi nghĩ. Vài tiếng trước mới vừa thổ lộ lòng mình, ngay lập tức đã đi hẹn hò, e rằng ngày mai công khai luôn cũng không chừng, tốc độ này chắc đuổi kịp tên lửa mất thôi. Nghĩ lại từng chút một từ khi hai người quen nhau đến giờ, sao lại “vèo” một cái đã đến bước này rồi?
“Sắp tới rồi.” Kiều Vũ siết chặt tay cô, tay còn lại khẽ chỉ về phía trước: “Đi thêm năm phút nữa là đến. Trước khi tới anh đã gọi hỏi ông chủ rồi, tối nay mở cửa đến chín giờ, không cần lo.”
“Chúng ta cũng đâu ở lại lâu vậy, mới bảy giờ thôi mà.”
Mũi cô bỗng bị người nọ khẽ nhéo một cái.
“Anh đảm bảo lát nữa em thấy tay nghề của thầy là quên cả bước đi luôn.” Kiều Vũ cười đùa, tiện tay chạm nhẹ vào chóp mũi cô.
Động tay động chân cái gì chứ?
Phương Đường liếc anh: “Có vẻ như anh còn hiểu hơn em nhỉ?”
Kiều Vũ chỉ cười mà không đáp.
Tiệm bánh Hà Hòa Ký quả nhiên là cửa hiệu lâu đời vùng Giang Nam. Biển hiệu chữ vàng khắc gỗ sơn son nổi bật; lớp gỗ trước cửa tiệm nhuốm màu năm tháng, vệt nước ẩm, rêu xanh thẫm và những vết xước tự nhiên hằn rõ; bậu cửa còn lờ mờ dấu vết từng bị vô số người giẫm qua. Thế nhưng tiệm bánh nhỏ ẩn sâu trong con ngõ cổ này lại không hề mang cảm giác xuống cấp. Còn cách cửa tiệm hơn mười bước đã có thể ngửi thấy hương bánh thơm lừng tỏa ra, hơi nóng từ xửng hấp bốc lên nghi ngút, hương đào hoa, hoa quế, hoa sen truyền thống hòa quyện khiến người qua đường không khỏi dừng chân.
Con phố tĩnh lặng, tiệm bánh lại nhộn nhịp. Sự đối lập ấy cứ vậy hiện ra trước mắt Phương Đường.
“Thú vị chứ?” Kiều Vũ khẽ cười. Nhưng rõ ràng cô cũng như những người qua đường kia, bị hương thơm quyến rũ đến mê mẩn, chẳng còn nghe thấy anh nói gì nữa.
Định Thắng, Kim Tiền Phương, Bách Quả Mật, bánh mỡ heo, bánh kẹp hạt thông tiêu muối, bánh hoàng thiên hạt thông, bánh kéo hoa hồng, bánh hoa mai, vân phiến… Những món từng được gói gửi cho cô qua bưu kiện nay đều hiện ra trước mắt, như một bữa tiệc bánh ngọt Thành phố Tô trong mơ.
Đặc biệt là bánh hoa mai, lúc nào Phương Đường cũng nhớ tới những cánh mai tinh xảo như thật, tạo hình độc đáo khéo léo, hương vị ngọt thanh đến mê say. Đường nét độc đáo ấy như có thể đưa thực khách tức khắc đến giữa cảnh mai nở rợp trời trên nền tuyết trắng, chân thực đến ngỡ ngàng. Còn cả ấm trà Bích Đàm Phiêu Tuyết nữa, khó quên quá đỗi, sao lại có loại trà và điểm tâm hợp nhau đến thế?
Giờ đây, cả một mâm bánh hoa mai bày ngay trước mắt cô, từng chiếc nở rộ cạnh nhau, gần như khiến cô hoa cả mắt.
“Cô bé, có thể ăn thử miễn phí đấy, thử một miếng đi.” Ông chủ ân cần đưa một chiếc bánh hoa mai qua. Phương Đường vội vàng đón bằng hai tay, ngắm nghía mãi không rời.
“Ha ha, cái này không phải để ngắm đâu, phải ăn mới được.” Ông lão nhìn hành động của cô mà bật cười: “Nhìn nữa là chảy mất đấy.”
Trời ơi, Phương Đường ngượng ngùng ăn chiếc bánh, mặt cũng đỏ bừng.
“Chào chú Hà.” Kiều Vũ vòng tay ôm nhẹ cô từ phía sau, mỉm cười chào hỏi.
“Ồ, là cháu à.” Chú Hà nhận ra anh: “Đây là vợ cháu hả? Bảo sao bảo sao, hai đứa xứng đôi lắm.”
Mặt Phương Đường càng đỏ hơn. Cô vội xua tay định giải thích, không ngờ Kiều Vũ lại thản nhiên thừa nhận: “Cháu cũng thấy vậy! Mắt chú Hà đúng là tinh thật!”
Đúng là mặt dày vô địch thiên hạ.
“Nếu là khách quen thì thử sản phẩm mới của bên chú đi.” Chú Hà gọi một cô nhân viên thanh tú dẫn đường.
Hai người theo vào phía sau tiệm. Sau tấm rèm là một xưởng nhỏ, hơi nóng bốc lên nghi ngút, bày đầy khay bánh. Cô nhân viên bưng ra một khay cỡ vừa, bên trong là loại bánh hoa hoàn toàn khác với những loại ngoài cửa tiệm. Phương Đường nhìn kỹ, ban đầu tưởng là hoa tường vi, xoay khay một góc mới phát hiện đó là từng đóa hồng đang nở rộ nối tiếp nhau.
“Đẹp quá đi mất…” Phương Đường thán phục, hít nhẹ đã cảm nhận được hương hoa hồng thoang thoảng trong không khí.
“Bao nhiêu tiền một hộp?” Kiều Vũ hiểu loại bánh công phu thế này chắc chắn không rẻ.
Quả nhiên. “Mười lăm chiếc một hộp, một trăm tệ.”
Phương Đường thoáng hụt hẫng. Cách đây không lâu cô vẫn chỉ là sinh viên mới tốt nghiệp, một người mới bước chân vào xã hội. Một trăm tệ một hộp điểm tâm với cô vẫn quá đắt; thỉnh thoảng nếm thử thì được, còn mua nhiều chẳng khác nào cắt thịt.
“Khách quen thì chín mươi lăm tệ. Đây là bánh đặt riêng, có đơn mới làm, số lượng ít nên giá cao cũng đành thôi.” Cô nhân viên vội giải thích khi thấy sắc mặt cô đổi khác.
“Đặt trước 200 hộp, làm xong gửi đến chỗ tôi ở.”
Phương Đường kinh ngạc nhìn anh.
“Thích thì mua nhiều một chút.” Kiều Vũ nói như chuyện hiển nhiên. Ánh mắt anh như đang nói: Em không biết diễn viên có nhiều tiền lắm sao? Người đàn ông của em tài lực hùng hậu, sợ gì chứ. Thấy cô chưa kịp hiểu, anh lặng lẽ mấp máy môi hai chữ: Đoàn phim.
Phương Đường lập tức hiểu ra, quả nhiên diễn viên lão luyện suy nghĩ chu đáo hơn cô, trước đó cô còn lo khi tới thăm đoàn không mang quà gì. Cô khẽ kéo vạt áo anh, ghé sát tai hỏi nhỏ:
“Hai trăm hộp đủ không?”
“Đủ rồi. Không đủ thì đặt thêm, dù sao còn ở đây thêm cả tháng nữa.”
“Ừm. Vậy em lấy ba hộp, một ít để ăn, một ít mang về làm quà.”
Ngoài số quà mang về ấy, hai người còn mua thêm khá nhiều loại điểm tâm bình dân trong đại sảnh. Khi Phương Đường vui vẻ xem xong phần trình diễn tay nghề của nghệ nhân rồi cùng anh xách mấy túi chiến lợi phẩm đầy ắp quay về, cũng vừa là lúc tiệm bánh đóng cửa.
Kiều Vũ vừa nhai bánh bao nhân trứng sữa vừa hồi tưởng lại buổi hẹn tối qua. Dạo bước dưới ánh trăng rất tuyệt, chuyến xe đêm của hai người cũng rất tuyệt, cái ôm dịu dàng trước lúc chia tay cũng tuyệt, tất cả đều cho thấy đó là một buổi hẹn đầu tiên ấm áp và lãng mạn đến nhường nào.
“Này, đừng có cười đần ra đấy nữa, cậu có nghe tôi nói không?” Trương Cường khó chịu, vung tờ báo kêu sột soạt.
“Gì vậy?” Người nào đó hồn đã lâng lâng trên chín tầng mây, dĩ nhiên chẳng nghe thấy.
“Tôi nói việc Lệ Oanh định hãm hại cậu cơ bản đã được giải quyết rồi. Nói đi cũng phải nói lại, cô bạn gái nhỏ của cậu đúng là thương cậu thật, vừa nghe nói có ích cho cậu là đồng ý công khai ngay. Người bây giờ phóng viên chủ yếu nghi ngờ là cô nữ phụ khá thân thiết với cô ta, với cả phó đạo diễn từng yêu nhau một năm rồi chia tay không kết quả. Chậc chậc, đúng là giàu trí tưởng tượng.”
Đương nhiên rồi, Phương Đường là tốt nhất. Kiều Vũ chống cằm cười ngốc.
Lệ Oanh ở phim trường giả vờ bị thương. Dấu vết bóp siết từ cũ đến mới phủ kín nửa cánh tay, ai tinh mắt đều nhìn ra. Với diễn viên nữ, bị hủy dung có thể là đòn chí mạng không thể cứu vãn. Dưới màn sương mù cô ta cố ý tung ra, phần lớn mọi người đều nghi ngờ những người bên cạnh cô ta.
Vốn dĩ Kiều Vũ – người diễn cùng cô ta tại hiện trường sẽ là đối tượng bị nhắm tới đầu tiên. Nhưng xét đến lịch sử giao thiệp cá nhân tốt đẹp của anh và mối quan hệ đồng nghiệp không thân thiết với Lệ Oanh, muốn tạo chủ đề chỉ có thể bắt đầu từ tin đồn. Song Trương Cường hiển nhiên không cho đối phương cơ hội ấy, anh ấy lợi dụng luôn việc Kiều Vũ công khai bạn gái chính thức, thành công chuyển hướng sự chú ý của công chúng. Câu chuyện yêu hận tình thù giấu kín giữa phó đạo diễn, nữ chính và nữ phụ càng dễ tạo điểm nóng, thu hút sự chú ý, giới phóng viên giải trí đương nhiên không chịu bỏ qua, dốc sức đào sâu.
Kiều Vũ tao nhã cầm muỗng, chậm rãi khuấy bát sữa đậu nành: “Anh điều tra ra được chuyện của họ bằng cách nào vậy?”
Anh Cường là ai chứ? Quản lý hàng top của Hoa Âm với gần hai mươi năm kinh nghiệm trong nghề, chút trò vặt này đâu đáng kể. Anh ấy đặt tờ báo xuống, cũng nhét một miếng bánh bao nhân trứng sữa vào miệng. Vị ngọt béo ấy rất hợp để tiêu khiển sau khi buôn chuyện.
“Tình yêu ngầm á? Lần đó có người kích động dư luận trên mạng, trong đội của chúng ta có cậu nhóc đi tra tin bên lề của nghệ sĩ thuộc Hoàng Thiên, rồi thấy trên một trang web bóc phốt nhỏ ở nước ngoài.”
Kiều Vũ bật cười.
Quả nhiên, buôn chuyện là thú vui tốt đẹp chung của toàn nhân loại mà!
Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Đánh giá:
Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Story
Chương 36: Bánh bao nhân trứng sữa
10.0/10 từ 39 lượt.
