Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia

Chương 34: Bánh hành chiên


Edit: Mèo không ăn cá


Beta: Cyane


Cô ta không sao, Kiều Vũ có sao


Phương Đường nhìn vành tai ửng hồng của anh, bật cười.


“Đàn anh Kiều.”


“Hả?”


“Buông tay.”


À, dường như bây giờ Kiều Vũ mới phát hiện ra tay phải của mình vẫn đang nắm chặt bàn tay nhỏ kia. Tai anh càng đỏ thêm, nhưng anh lại không muốn buông tay, còn vô thức bước đi nhanh hơn một chút: “Không.”


“Bị người khác nhìn thấy cũng không sao à?”


Cuối cùng thì bước chân vừa đặt vào cửa kia cũng khựng lại. Kiều Vũ nhanh chóng quét mắt nhìn xung quanh một lượt.


“Lúc nãy qua đây anh đã để ý rồi, không thấy phóng viên nào cả, nhưng mà…” Nghĩ đến đám chó săn không có chỗ nào là không len lỏi vào được và cả những ảnh hưởng tiêu cực từ sự kiện dư luận trước đó đến Phương Đường, anh do dự một lát rồi vẫn nhẹ nhàng buông tay cô ra. Trên mặt ngập tràn vẻ tiếc nuối, chỉ thiếu điều viết thẳng lên đó mấy chữ “Thật sự không muốn buông tay đâ”.


Phương Đường không nhìn Kiều Vũ nữa. Hai người họ đứng trước cửa sau của khu nhà cổ. Nhìn từ bên ngoài vào có thể thấy sân vườn ở trong sâu hun hút, vài cành mai vàng mang theo nụ hoa vươn ra từ bồn hoa nhỏ cạnh bàn đá. Một làn gió nhẹ thổi qua khiến cành cây đang rủ xuống khẽ đung đưa, hòa cùng những hạt mưa nhỏ li ti như hạt bụi.


Trong lúc hai người nói chuyện, chẳng biết từ khi nào trời đã mưa lất phất, trong mưa còn lẫn cả những bông tuyết nhỏ, mưa tuyết hòa lẫn nhau.


Vì vội chạy ra đón người nên Kiều Vũ chỉ tiện tay khoác tạm một chiếc áo bông dày ra bên ngoài trang phục quay phim, còn có thể thấy rõ vạt áo dài bên trong. Anh chỉnh lại chiếc mũ dạ trên đầu, hiển nhiên cũng chú ý tới vị “khách” bất ngờ này, dùng giọng nói trầm trầm dịu dàng như nước, hỏi cô: “Lạnh không?”


Chiếc áo bông màu xám đậm kết hợp với vóc dáng cao gầy của anh, trên người lại vô tình kết hợp quần áo hai phong cách cổ điển và hiện đại  với nhau, càng làm toát lên vẻ thư sinh nhẹ nhàng nhã nhặn. Trên gương mặt anh là nụ cười dịu dàng mà ngay cả bản thân anh cũng không hề hay biết.


Phương Đường đút tay vào túi áo khoác lông, lắc đầu thay cho câu trả lời.


Hai người chậm rãi sóng vai nhau, cùng bước men theo hành lang đi về phía trước nhà. Kiều Vũ vừa đi vừa cẩn thận giới thiệu: “Đây là nơi mà cụ Thái – nguyên mẫu của nhân vật Ngô Hoài Miến trong “Tiếng Gió” từng sinh sống. Khi ông ấy đến Giang Nam đã ở lại đây một thời gian ngắn. Bây giờ chỗ này đã được cải tạo thành một bảo tàng nhỏ của địa phương, trong nhà vẫn sắp xếp đồ đạc y nguyên như thời ông ấy còn sống.” Anh chỉ tay về một gian phòng ở xa: “Chỗ kia là phòng của nhân viên trực, bây giờ chắc mọi người đều đang ở trước nhà rồi.”



Sau đó anh lại hơi chán nản nói thêm: “Mấy ngày này anh đều quay ở đây. Còn có hai mươi phút giải lao thôi, mười phút nữa anh phải quay lại rồi. Lát nữa em đeo thẻ này, đứng gần chỗ máy quay ấy, đừng để bị lạnh.” Nói rồi anh đưa tay kéo cổ áo xuống, tháo thẻ công tác đang đeo trên cổ ra. Phương Đường nhận lấy, còn cảm nhận được hơi ấm vấn vương trên tấm thẻ nhựa.


“Vâng.” Mới gặp nhau chưa được bao lâu Kiều Vũ đã phải quay về tiếp tục công việc, từ tận đáy lòng, Phương Đường thật sự cảm thấy không nỡ.


Hai người dừng lại ở ngã rẽ hành lang chỉ cách nhà trước một khúc cua, lặng lẽ nhìn nhau.


Còn bảy phút.


Phương Đường hơi ngẩng đầu, có hơi sốt ruột. Rất nhiều lời muốn nói lại nghẹn lại trên môi. Trên đường đến đây cô đã nghĩ kỹ rồi, cô muốn nói với Kiều Vũ rằng mình đã hiểu, qua nhiều lần tiếp xúc kia, cô đã hiểu được tấm lòng của anh, cô cũng có cảm xúc giống như anh. Nhưng lại không biết nên bắt đầu bày tỏ từ đâu.


Kiều Vũ khéo hiểu lòng người, không hề hối thúc mà chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cô. Tóc Phương Đường rất đẹp, cô để kiểu tóc dài ngang vai, cắt mái bằng, đáng yêu đến mức khiến người ta không kìm lòng được mà muốn sờ lên.


Còn sáu phút.


“Đàn anh Kiều, em…”


Kiều Vũ vốn là người thông minh cỡ nào cơ chứ. Dù từng bị Phương Đường từ chối, nhưng lúc này nhìn đôi mắt long lanh, gò má đỏ ửng và dáng vẻ ngập ngừng muốn nói của cô, làm sao anh không hiểu cho được. Anh kéo mạnh Phương Đường vào một căn phòng nhỏ bên cạnh, khép cửa lại, xoay người ghì chặt lấy cô.


Phương Đường bối rối.


Khi cô đang chuẩn bị lấy hết can đảm để bày tỏ lòng mình thì đột nhiên trời đất quay cuồng, mặt cứ thế vùi vào ngực ai đó, còn cảm thấy hơi lạnh của áo khoác ngoài. Trong bầu không khí mập mờ đó, nhiệt độ cơ thể dần tăng lên, nếu dùng nhiệt kế ra đo chắc sẽ chạm nóc mất.


Một chiếc hôn ấm mềm khẽ khàng rơi xuống má phải của cô.


“Ha ha~”


Kiều Vũ khẽ cười, hai tay ôm lấy cô. Lồng ngực khẽ rung lên đã để lộ tâm trạng vui vẻ của anh. Giọng nói trầm ấm đầy lôi cuốn vang lên bên tai Phương Đường, hơi thở mềm mại khiến cô thấy vừa tê vừa ngứa.


A… xấu hổ quá đi mất.


Khi Phương Đường cảm thấy mặt mình sắp thành màu của quả cà chua chín đỏ, thì Kiều Vũ lại siết chặt cô thêm một cái rồi buông tay.


Hơi ấm sinh ra khi hai người dựa sát vào nhau cũng dần tan biến khi cái ôm kết thúc.


Chỉ còn hai phút nữa.



“Anh phải qua đó rồi.” Kiều Vũ lên tiếng phá tan sự yên lặng này.


“…Vâng.”


Anh mỉm cười, lại dùng tay trái xoa đầu cô thêm lần nữa, đồng thời nói sang chuyện khác: “Để tối nay anh đưa em tới cửa hàng bánh ngọt lâu đời kia.”


Thấy chỉ trong nháy mắt thôi mà cô gái ngượng ngùng ủ rũ vừa rồi đã lấy lại được tinh thần, anh càng cười tươi hơn, lại nhanh tay nhéo lấy cái má mềm mại đỏ hồng kia của cô.


Này! Phương Đường lập tức xù lông.


“Ha ha ha.” Tiếng cười không kiềm được vang lên.


Anh mở cửa, quay sang Phương Đường, mấp máy môi nói xong hai chữ “Đi đây” rồi nhanh chóng đi tới khúc cua hướng về phía trước nhà.


Phương Đường vừa ngượng vừa giận. Người này cứ hễ thả lỏng là đắc ý, đúng kiểu được lợi còn khoe khoang. Cô đeo thẻ công tác lên cổ, nhân lúc không ai chú ý lặng lẽ rời khỏi căn phòng nhỏ.


Con đường lúc nãy hai người cùng đi qua giờ trống trải yên tĩnh, mưa lất phất rơi, lấp lánh hệt như những hạt đường bị nghiền nát. Từ khoảnh khắc hai tâm hồn đồng điệu, dường như thế giới này cũng trở nên tươi đẹp hơn.


Cuối con đường là biển người đông đúc, nhân viên qua lại làm việc ngày càng nhiều, có diễn viên đã bắt đầu luyện thoại cho cảnh quay tiếp theo, giọng luyện kịch bản vang lên trong không khí, cao vút đầy khí thế.


Cô đứng tựa ở góc rẽ một hồi lâu, lặng lẽ cảm nhận ranh giới giữa náo nhiệt và yên tĩnh, chờ khi sắc đỏ trên mặt tan đi mới chậm rãi bước về phía trước.


Kiều Vũ quay về phòng thay đồ trước để thay trang phục.


“Nhanh lên nếu không là không kịp cảnh tiếp theo đấy.” Trương Cường biết anh đi đón Phương Đường, cũng không hỏi anh đi đâu, chỉ không ngừng thúc giục: “Ơ kìa, sao lớp trang điểm trên mặt cậu lại hơi trôi rồi?”


“Cà phê của anh.” Kiều Vũ nhét túi giấy vào tay anh ấy, nhanh chóng cởi áo khoác rồi ngồi xuống trước gương để thợ trang điểm dặm lại.


“Cậu mua à?” Anh Cường mở túi ra nhìn, là một ly cappuccino đã gần nguội: “Này, tên nhóc nhà cậu làm đổ hết ra ngoài rồi!”


Kiều Vũ nhắm mắt, mặc cho lông cọ múa lượn trên mặt mình, lẩm bẩm: “Tối nay mua lại cái khác cho anh.”


Thế thì còn tạm được. Trương Cường hài lòng đặt ly cà phê lên bàn, ở đó đã có một ly khác cùng nhãn hiệu.


“Của ai thế?” Kiều Vũ vừa mở mắt đã thấy hai ly cà phê giấy đặt cạnh nhau. Anh chỉ vào ly còn lại hỏi.



Trương Cường đang trao đổi với thợ trang điểm, nghe vậy thì liếc nhìn anh một cái rồi mới đáp: “À, người ở phòng nghỉ bên cạnh mang sang. Cà phê đen.”


Phòng bên cạnh là phòng nghỉ của diễn viên nữ.


Kiều Vũ nhíu mày. Là một tín đồ ẩm thực, món đồ uống duy nhất mà anh ghét chính là cà phê đen không đường. Anh liếc nhìn tờ giấy ghi chú đè dưới đáy cốc: “To Kiều Vũ, tiếc là anh không thể tận hưởng khoảng thời gian nghỉ ngơi tuyệt vời này cùng chúng tôi. Lệ Oanh.”


Cuối cùng anh giơ tay lên gạt cả tờ giấy và ly cà phê kia vào thùng rác bên cạnh bàn.


Phương Đường ngồi ở một góc vắng vẻ có thể trông thấy nơi quay phim. Xung quanh cô, người qua người lại không ngớt. Vì cô cũng đeo thẻ công tác nên thỉnh thoảng sẽ có người tới hỏi cô xem nhân viên nào đó đang ở đâu, cô chỉ có thể áy náy chỉ bừa một hướng.


Cô thầm nghĩ, sau này mình không nên tùy tiện làm phiền công việc của người khác như này nữa. Địa điểm quay phim của đoàn làm phim điện ảnh bận rộn theo một trật tự riêng. Mặc dù cùng là quay ngoại cảnh, nhưng cảnh vật xung quanh vẫn khác hoàn toàn so với cảnh quay ngoài trời của các chương trình truyền hình thực tế. Công việc ở đoàn làm phim nghe qua thì hào nhoáng, nhưng cũng có nhiều những vất vả mà người ngoài không biết được. Phải thức đêm, tăng ca cũng là chuyện bình thường.


Hôm nay cô đến hơi vội vàng, không kịp mua bánh trái gì làm quà thăm đoàn, quả thực là hơi thiếu chu đáo. Nếu lần sau đàn anh Kiều còn mời cô đến thăm đoàn phim, cô nhất định phải mang theo bánh cô tự làm và trà nóng làm ấm bụng mới được.


Cuối cùng thì cảnh quay thứ hai trong ngày cũng bắt đầu.


Tại nhà cũ của hội quán, Ngô Hoài Miến đang tiến hành cấp cứu cho bệnh nhân vừa được đưa tới, đại tiểu thư Hồ Gia Nguyệt làm trợ lý.


“Dao.”


“Nước muối.”


“Kim.”


Bác sĩ Ngô nhanh chóng rửa sạch vết thương cho bệnh nhân để chuẩn bị phẫu thuật. Gương mặt đeo khẩu trang trấn an người bệnh đang nằm trên giường: “Không kịp đợi thuốc gây tê hoàn toàn có tác dụng, có thể sẽ hơi đau, cố gắng chịu đựng nhé.”


“Gia Nguyệt, mang băng gạc tới cho tôi.”


“Đây.”


Hồ Gia Nguyệt căng thẳng đến độ toát mồ hôi, cô xắn tay áo, thu gom các dụng cụ đã dùng xong để mang ra ngoài làm sạch.


“Cut!”


Đạo diễn Cố đột ngột dừng cảnh quay ngay khi các diễn viên mới vừa bắt đầu. 



“Tay cô bị làm sao vậy?” Ông ấy nhìn những vết cào rách đã đóng vảy trên cánh tay Lệ Oanh, có thể thấy rất rõ là dấu vết bị người khác dùng tay cào.


“Đây là…” Lệ Oanh tỏ vẻ uất ức, liếc nhìn người bên cạnh, ngập ngừng muốn nói lại thôi. Kiều Vũ đứng bên cạnh cô ta, mặt không biểu cảm.


“Thợ trang điểm đâu!”


Cố Hành Tùng gọi thợ trang điểm đến, dùng kem che khuyết điểm để xử lý qua vết trầy không quá nghiêm trọng kia, đồng thời dặn cô ta khi quay lại cảnh này thì không cần xắn tay áo lên.


“Chậc chậc, mưu mô thật sự.”


Không biết Trương Cường đã đi tới sau lưng Phương Đường từ bao giờ, anh ấy đột nhiên lên tiếng làm cô giật mình một cái.


Ở giữa sân, cảnh quay lại được tiếp tục.


Phương Đường quay đầu, hạ thấp giọng hỏi Trương Cường: “Anh Cường, cô ấy không sao chứ?”


“Hừ, cô ta thì không sao, Kiều Vũ mới có chuyện.” Trương Cường khinh thường lườm Lệ Oanh một cái, đưa chiếc bánh hành chiên đang cầm trong tay cho Phương Đường: “Cô ăn không?”


Cô gật đầu nhận lấy, cắn một miếng. Trong miệng bận nhai bánh nhưng không quên lo lắng hỏi thăm Kiều Vũ: “Cảm ơn. Đàn anh Kiều thì sao ạ?”


“Tôi nói hai người thành đôi rồi đúng không?” Hàm ý rất rõ ràng.


“Vâng.” Phương Đường hiểu ý của anh ấy, xấu hổ đỏ mặt gật đầu.


“Không ngại công khai ra chứ?”


Ơ ơ ơ… hả? (⊙o⊙)


Ngày hôm sau, một tờ báo giải trí nổi tiếng trong nước đăng hẳn hai tin hoàn toàn trái ngược nhau trên trang nhất:


“Diễn viên đang hot Kiều Vũ công khai thân phận thật sự của bạn gái, hóa ra là đàn em cùng trường.”


“Lệ Oanh bị thương một cách khó hiểu tại phim trường, nghi ngờ là do bạn diễn.”


“Vấn đề đã được giải quyết.” Trương Cường lật tờ tạp chí trong tay, đắc ý nói với người đàn ông đang ngồi ăn cùng bàn với mình.


Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia Story Chương 34: Bánh hành chiên
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...