Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia

Chương 29: Tiệc đồ nướng (2)


Trans: Diệu Huyền


Beta: Cyane


Kiều Vũ trợn tròn mắt, miếng tôm đang nhai trong miệng suýt nữa nghẹn lại ở cổ họng


“Nào, Đường Đường chúng ta mặc tạp dề ở đây, bên ngoài hơi lạnh, em có muốn mặc thêm áo không, ở đây có áo khoác dự phòng nè.” Kiều Vũ chu đáo mở tủ bên cạnh ngăn nhỏ, lấy ra hai chiếc tạp dề, miệng không ngừng dặn dò. Phương Đường để ý trong tủ còn chuẩn bị thêm nhiều loại tạp dề theo sở thích của khách hàng như tạp dề toàn thân trong suốt, tạp dề kiểu gia đình, tạp dề nửa thân, và thêm áo khoác dự phòng là áo khoác đen theo kiểu jacket, kích cỡ khác nhau, kiểu dáng unisex.


“Không cần đâu đàn anh, em mặc cũng đủ ấm rồi.” Phương Đường nhận lấy tạp dề rồi mặc lên.


Kiều Vũ không yên tâm, tháo tạp dề trên người xuống rồi quấn lên người cô, che kín mít.


“Ưm…Đàn anh, quấn thế này thì tí nữa nướng đồ sẽ bẩn mất.” Chiếc mũi nhỏ nhắn của Phương Đường bị chiếc khăn che khuất, giọng nói mang theo tiếng ù ù, lỡ như khăn quàng cổ bên ngoài tạp dề bị dầu bắn vào thì sao.


Kiều Vũ vẫn kiên quyết thắt thêm một nút phía sau chiếc khăn quàng:” Bẩn thì giặt là được mà.” Anh nắm tay cô quay người đi về phía cửa.


Phương Đường bị anh nắm tay bị động bước đi, bàn tay trái nằm gọn trong lòng bàn tay ấm áp của anh, hơi siết chặt. Cô ngước nhìn lên, dây buộc tạp dề kiểu gia đình hình nơ bướm sau lưng anh đung đưa theo từng bước chân, khiến vẻ ngoài vốn đã kỳ quái nay càng thêm kỳ quái và lạ lùng hơn.


Nhớ lại, đàn anh Kiều đúng là kiểu người không có gánh nặng thần tượng.



Rời khỏi phòng, không khí lập tức trở nên nặng nề hơn, cái lạnh ép lên làn da, Phương Đường không kìm được mà rụt cổ lại ngón trỏ tay trái khẽ cuộn lại. Kiều Vũ không quay đầu, chỉ lặng lẽ đút hai bàn tay đang nắm vào túi áo khóa bên phải, vành tai hơi ửng đỏ, là dấu vết gió từng thổi qua.


Một sự im lặng ngắn ngủi bao trùm, hai người im lặng nắm tay nhau đi về phía trước.


Xung quanh đầy tiếng ồn ào và náo nhiệt, Phương Đường có thể nghe thấy tim mình đang đập “thình thịch, thình thịch”, không khí lạnh buốt cũng trở nên ngại ngùng, nên nói cái gì đó thì hơn.


Cô hắng giọng, chuẩn bị cất lời, nhưng lại bị tiếng chào đột ngột cắt ngang.


“Kiều Vũ! bên này!” Là giọng của một người phụ nữ hò reo. Người đó bất ngờ phát hiện Kiều Vũ đang đi đến, mừng rỡ chào hỏi, nhưng khi thấy Phương Đường đi phía sau, giọng nói đột ngột thay đổi: “… Cô ấy là?” Giọng nói chất vấn không hề che giấu, đôi mắt nhìn thẳng vào bàn tay đang nằm trong túi áo của hai người.


Kiều Vũ hơi nghiêng người che Phương Đường ở phía sau, đáp lại một cách lịch sự và xa cách: “Đây là bạn tôi dẫn đến. Buổi tiệc bắt đầu rồi chứ?”


“Bạn? Bạn gì?” Lệ Oanh không kìm được tiếp tục truy hỏi.


Kiều Vũ không đáp, chuyển đề tài: “Đạo diễn Cố đang gọi tôi, xin lỗi thất lễ.” Hơi cúi người, kéo Phương Đường vòng qua cô ta rồi bỏ đi.


Khi đi ngang qua cô ta, Phương Đường tò mò liếc nhìn người phụ nữ cao ráo trước mặt. Biểu cảm của cô ta không ngừng thay đổi, trông rất phức tạp, dường như đang dao động giữa sự giận dỗi và thất vọng. Phương Đường quay đầu lại, mắt cụp xuống, thầm nghĩ, cô ấy đang buồn à?


Mặc dù chỉ là đến ăn ké một bữa, nhưng những lễ nghi cơ bản vẫn cần phải được chu toàn, Kiều Vũ đã chào hỏi đạo diễn Cố trước đó, khi đến hiện trường, anh dẫn Phương Đường đi gặp người chủ trì bữa tiệc.


Cố Hành Tùng là một đạo diễn tài hoa, hài hước và phóng khoáng. Là người Mỹ gốc Hoa, ông ấy tốt nghiệp chuyên ngành Nghệ thuật Sân khấu tại Đại học Columbia danh tiếng của Mỹ, các bộ phim ông ấy chỉ đạo đã giành được nhiều giải thưởng lớn tại các lễ trao giải học viện trên nhiều quốc gia. Vì quá nổi tiếng, đến cả Phương Đường người vốn xa lạ với giới giải trí cũng có thể nhận ra ngay khi nghe tên ông ấy: “À, là vị nhân vật nổi tiếng này.”



Sau khi hai người nói chuyện xong, Kiều Vũ lại dẫn Phương Đường đi tìm nhân viên phục vụ, rồi được sắp xếp một vị trí nướng thịt đã được chuẩn bị sẵn.


Ở trung tâm khu vườn có một chiếc bàn dài màu trắng, bày vô số đĩa thức ăn và các kệ thức ăn chờ khách tự phục vụ.


“Chúng ta chia nhau đi lấy đồ ăn, rồi tập hợp lại ở đây.”


“Được.” Vừa đúng ý cô, cả hai hẹn giờ rồi tản ra đi tìm mục tiêu của mình.


Phương Đường đẩy một chiếc xe đẩy nhỏ di động, đặt vài cái đĩa lớn lên, dùng kẹp gắp lấy các loại hải sản tươi sống để nướng trước: ốc hương, sò điệp, hến, ốc biển, ghẹ, tôm sú, hàu… Cô cũng không quên món cá chính, ừm, cá hồi, cá thu… Những xiên mực ở đây trông rất tươi, cô cẩn thận lấy vài xiên, rồi nghĩ nếu nướng cùng ớt chuông xanh thì vị sẽ ngon hơn. Phương Đường ngước nhìn quanh để tìm kiếm rau tươi, nhưng rau thì chưa thấy, cô lại thấy người phụ nữ ban nãy. Lớp trang điểm lộng lẫy, dễ thấy trong đám đông, chiếc sườn xám cắt may vừa vặn ôm lấy thân hình quyến rũ, khi di chuyển, đôi chân thon đẹp lộ ra ẩn hiện ở đường xẻ tà, đôi chân trần thon thả đi trên đôi giày vải cổ điển. Cả người cô ta toát ra vẻ quyến rũ khác lạ như một ngôi sao nổi tiếng nhất Thượng Hải thế kỷ trước… Cô ta không lạnh à?


Người phụ nữ đi đến sau lưng Kiều Vũ, người đang cúi đầu chọn nguyên liệu, nhẹ nhàng vỗ vai anh. Hai người dường như trò chuyện vài câu, Kiều Vũ gật đầu rồi rời đi. Điều khiến Phương Đường khó hiểu là ngay sau đó, người phụ nữ này đứng im vài giây, rồi khi nhìn thấy cô, cô ta lại đi về phía này. Lúc đó, Phương Đường đang cầm kẹp, đứng cạnh một chiếc bàn nhỏ ở góc vườn chọn rau củ phù hợp để nướng.


“Chào cô.” Có chuyện gì sao?


“Tôi là Lệ Oanh.” Nữ diễn viên vén lọn tóc trước ngực ra sau tai, giọng nói trong trẻo, ngọt ngào: “Cô là cô em gái cùng khoa của Kiều Vũ mà trước đây tin tức đã từng nhắc đến phải không?”


“… Ừm” Phương Đường cảm thấy thái độ của cô ta rất kỳ lạ, chờ đợi cô ta nói rõ mục đích.


Lệ Oanh đánh giá cô từ trên xuống dưới vài lần, nhướn mày, khoanh tay trước ngực, cố cười thâm sâu mà không nói gì.


Phương Đường khẽ cau mày: “Nếu không có việc gì, xin lỗi tôi phải đi trước.” Cô đẩy chiếc xe nhỏ định rời đi.



Ơ, ơ, cô ta đang nói mình ư?


Phương Đường dừng bước, quay đầu lại và lặp lại lời cô ta với vẻ mặt khó hiểu: “… Kiều Vũ sẽ không thích cô, bỏ ý định đi…”


Cô nhẹ nhàng chỉ ngón trỏ vào khuôn mặt tinh xảo của người phụ nữ, hỏi vặn lại một câu đủ khiến người ta nghẹn họng: “Cô đây là đang nói mình đấy à?”


“Cô!” Người phụ nữ dường như bị kích động ngay lập tức: “Cô chẳng phải biết rất rõ tôi đang nói ai à!”


Nhưng Kiều Vũ đã tỏ tình với tôi rồi, chắc chắn không phải tôi rồi. Phương Đường nhìn cô ta bằng ánh mắt của kẻ đang nhìn đồ ngốc: “À.”


“Tôi đã theo dõi cậu ấy từ trước khi cậu ấy ra mắt, không ai hiểu cậu ấy hơn tôi… Hôm nay là cô bám riết đòi đến phải không, tôi khuyên cô nên sớm nhận rõ thực tế đi để khỏi mất mặt.”


Phương Đường vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc nhìn cô ta, giọng điệu bình thản: “Rồi sao nữa?”


“Giá trị của Kiều Vũ không phải là thứ một cô nhóc như cô có thể xứng đáng. Tôi có thể cho cô một khoản tiền bồi thường, nhưng cô phải đảm bảo sau này không quấy rầy cậu ấy nữa.” Những lời nói mang tính ban ơn khiến Phương Đường lại nhíu mày.


“Ha ha.” Cô nghĩ mình đang đóng phim thần tượng máu chó à? Dùng tiền mua chuộc? Cái kiểu tư duy động một chút là muốn dùng tiền giải quyết vấn đề này thì hợp làm doanh nhân hơn là diễn viên nhỉ, với lại, đem Kiều Vũ ra để đánh giá giá trị thì không hay cho lắm đâu.


“Tôi không muốn cãi nhau với cô, khi cô cố đánh giá giá trị của người khác thì hãy tự lượng sức xem mình có đủ tư cách không đã.”


“Ồ? Tôi không có tư cách ư? Cô dựa vào đâu mà nói tôi không có, ở đây nhiều người như vậy, chỉ có tôi là người hiểu cậu ấy nhất, cậu ấy có thể ký hợp đồng với Hoa Âm cũng là nhờ công của tôi. Nghe nói hai người quen nhau qua việc làm chương trình phải không, thời gian ngắn như vậy cô biết được cái gì, ngoại hình? Tiền bạc? Chắc chắn là vì tiền đồ thôi, cô muốn bước chân vào giới giải trí cũng phải hỏi xem chúng tôi có đồng ý không!”



“Cô!”


“Tạm biệt.” Phương Đường không muốn dây dưa với cô ta nữa và bỏ đi.


Quay trở lại vị trí nướng dành cho hai người, Phương Đường sắp xếp lại thức ăn đã lấy thành các xiên nướng, đặt cá hồi và cá thu đao lên giấy bạc rồi cho vào khay nướng. Cô còn dùng con dao nhỏ tiện dụng cắt chanh, vắt nước cốt nhỏ lên thức ăn chuẩn bị nướng. Đúng lúc này, Kiều Vũ cũng quay lại, anh nhìn thấy đống thức ăn chất cao như núi mà Phương Đường lấy về liền ngây người. Anh cúi đầu nhìn hai cái đĩa lớn đang cầm trên tay mình, có vẻ như cả hai đã lấy hơi nhiều đồ. May là cả hai đều rất giỏi ăn uống, nên sẽ không lãng phí…


Xắn tay áo lên, Kiều Vũ rất tự nhiên tiếp quản công việc từ tay Phương Đường, bắt đầu phết gia vị lên từng xiên nướng.


“Đàn anh thích nước cốt chanh muối biển không?”


“Chưa uống bao giờ, ngon không?”


“Ừm. Vừa nãy em nhìn quanh, thấy có muối biển nên em lấy một ít. Ở đây chuẩn bị nguyên liệu rất đầy đủ, chanh cũng có.” Phương Đường cười, giơ quả chanh to đang cầm trên tay.


Kiều Vũ cũng cười. Phương Đường luôn có vô số ý tưởng ẩm thực nho nhỏ, và mỗi lần ở bên cô, anh đều được thưởng thức những món ăn khác biệt. Thật thoải mái và dễ chịu.


Tiếng nướng xèo xèo cuối cùng đã bắt đầu. Kiều Vũ xung phong đặt vỉ nướng lên vỉ than, nướng các xiên thịt. Không khí dần nóng lên, khói bao bọc lấy thịt tươi, hun khói từng lớp cho đến khi màu thịt chuyển từ đỏ tươi sang đỏ sẫm. Phương Đường rót rượu vang đỏ vào ly, dùng cọ chấm một ít, màu đỏ rượu đẹp mắt được phết lên xiên thịt, ngay cả làn khói bay lên cũng trở nên hơi có hơi men. Sò điệp nướng, tôm tươi, hàu, trong miệng còn vương chút mùi tỏi thoang thoảng. Nước chanh tươi hòa với soda, rắc thêm muối biển, uống một ngụm lớn, cảm giác sảng khoái, tươi mát chạy thẳng từ dạ dày bị than nướng gián tiếp làm nóng lên đến tận sợi tóc. Phương Đường vắt được ba cốc lớn, gọi nhân viên phục vụ bên cạnh, nhờ họ mang một cốc cho đạo diễn Cố.


Một người nướng, một người phết gia vị, cả hai hợp tác vô cùng ăn ý. Phương Đường uống hai ngụm soda, chợt nhớ ra một chuyện: “Ban nãy có một nữ diễn viên tên Lệ Oanh nói em không xứng với anh.”


Có gì nói đó mới chính là cá tính của cô.


What! Kiều Vũ trợn tròn mắt, miếng tôm đang nhai trong miệng suýt nữa nghẹn lại ở cổ họng.


Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia Truyện Nửa Bát Đường Viên - Tô Phiên Gia Story Chương 29: Tiệc đồ nướng (2)
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...