Nữ Nhân Của Thị Trưởng

Chương 5: Một đêm yên tĩnh

71@-
Tô Ninh không nói chuyện, cô cứ đứng như vậy, cúi đầu cũng không nhìn người phụ nữ kia, như là tiểu cô nương đang hờn dỗi. Không biết vì cái gì, Tô Ninh cảm thấy người này hiện tại cùng người lần đầu cô gặp qua cảm giác không giống lắm, trong lòng cô lại sinh ra một ít hờn giận, cô hoàn toàn không cần phải hơn nửa đêm không về nhà ngủ, chạy đến nơi đây đứng trơ ra trước một người như vậy.

Tô Ninh không nghĩ ra được, đối phương thật quá mức thần bí, như lời đồng nghiệp nói, người có địa vị như vậy nghĩ cái gì cô như thế nào sẽ biết. Không nghĩ ra được, Tô Ninh đơn giản sẽ không suy nghĩ, cô cúi đầu nhìn y phục trên người, đột nhiên nhớ tới ba ba cùng bà nội, đến giờ này cô còn chưa liên lạc với người nhà, mọi người nhất định sẽ sốt ruột.

Tô Ninh nghĩ vậy, cô mạnh mẽ ngẩng đầu lên, đầu tiên là nhìn thị trưởng, sau xoay đầu tìm kiếm xung quanh. Tô Ninh không có điện thoại, cô đang xem xét trong phòng coi có điện thoại hay không, hiện tại nhất định phải gọi về nhà, nhìn hai vòng, tầm mắt Tô Ninh một lần nữa đặt ở trên người thị trưởng. Lúc này mặt của thị trưởng có chút đỏ ửng, hình như nàng say, nhưng bộ dáng vẫn nhàn nhã cao ngạo.

“Tiêu thị trưởng, cái kia… Ta có thể hay không mượn qua điện thoại của ngài?” Tự đắn đo nãy giờ, Tô Ninh mới nói ra những lời này, không có cách nào cô hiện tại chỉ có thể cầu cứu thị trưởng, tuy cô biết rõ mượn điện thoại thị trưởng, khả năng cả nước cũng không có mấy người làm qua, nhưng cô thật là không còn cách nào.

Tiêu Ý Hàn nghe thấy Tô Ninh nói, chậm rãi ngẩng đầu lên, có chút chăm chú nhìn cô gái trước mặt, nàng cũng không nói chuyện, lúc sau nàng cử động thân thể, cả người liền nằm nghiêng trên ghế salon.

Đêm nay Tiêu Ý Hàn uống quá nhiều rượu, đoạn thời gian trước đi lên tỉnh họp, rời đi Giang Vịnh gần nửa tháng, sau khi trở về công tác nhiều nàng gần như không thể về nhà, thật vất vả khôi phục đến trạng thái công việc như bình thường, lại bắt đầu các loại xã giao. Vốn theo bình thường mà nói, lúc đi tiệc xã giao nàng là nữ thị trưởng có thể không cần uống quá nhiều rượu, dù nói thế nào địa vị của nàng bày ra ở nơi này, rất nhiều người đều nể mặt nàng. Nhưng mà lần này lại khác, bạn bè nước ngoài muốn tới Giang Vịnh đầu tư, đây là thịt béo đưa đến miệng, bạn bè quốc tế đến đầu tư thì chính phủ rất xem trọng. Lúc hết thảy công việc đều thảo luận xong, làm thị trưởng Giang Vịnh, nàng không thể không tiếp nhận lời mời dự bữa tiệc, là chủ nhà nàng cũng nên chiều lòng khách, chỉ là nàng không nghĩ tới mấy người này, tửu lượng thật đúng là không phải bình thường, hai người đàn ông kia cùng nàng uống nhiều quá…

Tiêu Ý Hàn nhìn một nửa rượu đỏ đã bị nàng uống đi, có chút bực bội, mỗi lần nàng uống rượu quá nhiều về đến nhà nhất định sẽ lại uống thêm một ít mới có thể cảm giác tốt hơn nhiều, nàng đưa tay gõ cái trán của mình, nghĩ không ra cái thói quen xấu này là có từ lúc nào.


Tô Ninh đứng ở một bên, cô bị triệt để không đếm xỉa, đáng thương cô còn cố lấy dũng khí lớn như vậy mới mở to miệng mượn điện thoại, nhưng người này, sao có thể như vậy không coi ai ra gì đâu? Tuy cô chỉ là một nhân viên nho nhỏ, nhưng mà nhân viên cũng không thể bị đối đãi như vậy a…

“Tiêu thị trưởng…” Bất đắc dĩ Tô Ninh lại lên tiếng gọi, cô thật là rất sốt ruột, nhìn xem đồng hồ trên cổ tay, đã nhanh 11 giờ rưỡi.

“Ừ?” Tiêu Ý Hàn nghe thấy giọng Tô Ninh, liếc sang nhìn, rồi đưa tay chỉ chỉ sau lưng Tô Ninh.

“Điện thoại trong túi, em tự lấy đi”. Nói dứt lời nàng nhắm mắt lại.

Tô Ninh nhìn người đang nằm trên ghế, thì ra nàng không phải không nghe thấy lời của cô a… Cô quay đầu lại nhìn túi xách đang treo trên giá áo cách đó không xa, có chút do dự đi qua lấy.

Tô Ninh gỡ túi xách thị trưởng xuống, cô nghĩ nghĩ cảm thấy có lẽ không thích hợp tùy tiện động vào đồ người khác, lại lần nữa đi trở về trước salon, trông thấy thị trưởng đang dùng tay che mắt cũng không biết là có phải đang ngủ hay không. Tô Ninh dừng lại một hồi, đành nhỏ giọng kêu.

“Tự em lấy đi, tôi có chút ít không thoải mái.” Tô Ninh vừa kêu thị trưởng, Tiêu Ý Hàn liền lên tiếng nói ra.


“A!” Tô Ninh cũng không nghĩ nhiều lấy điện thoại ra từ trong túi.

Tô Ninh nhìn thị trưởng, cô nhẹ giọng đi đến cạnh cửa lại đứng lại, cô suy nghĩ cầm người khác điện thoại đi ra ngoài gọi điện có thể hay không có chút không tốt? nghĩ nghĩ rồi đứng tại cạnh cửa gọi về nhà.

“Ba ba, con còn tại khách sạn, tăng ca, còn không biết khi nào chấm dứt.”

“Dạ, không cần chờ, ba và bà nội ngủ đi, con hôm nay tại công nhân viên ký túc xá ngủ là được.”

“Tốt, nói cho bà nội không cần lo lắng. Ok, ngủ ngon, ba ba!”

Tô Ninh cúp điện thoại, rồi treo lại túi cho thị trưởng. Cô thấy thị trưởng nằm trên salon có vẻ như là rất khó chịu, Tô Ninh hiền lành muốn hỏi một chút nàng làm sao vậy, chính là lại cảm thấy không thích hợp, đang lúc cô đắn đo thị trưởng cất giọng nói.

“Tô Ninh, giúp tôi đem một ly nước ấm.” Thị trưởng thanh âm y nguyên như vậy trong trẻo nhưng lạnh lùng, truyền vào Tô Ninh lỗ tai làm cho cô cảm giác thoải mái rất nhiều, chỉ cần làm cho cô có việc là tốt rồi, có chuyện làm cô cũng không cần đứng sững sờ ngơ ra như vậy.


Tô Ninh cầm ly đi đến máy đun nước rót ly nước ấm, đến đặt ở trên bàn trà. Thấy thị trưởng không hề động đậy, Tô Ninh ngồi xuống, cầm ly nước nâng trong tay, nhẹ giọng nói:”Tiêu thị trưởng, ngài làm sao vậy?”

Tiêu Ý Hàn buông tay che mắt, nhìn Tô Ninh:” Tắt bớt đèn a, tôi bị chói mắt.”

Tô Ninh nhu thuận gật đầu, cô buông ly, đứng dậy tắt đèn lớn, trở lại bên cạnh sofa, nhẹ nhàng hỏi:”Như vậy có đỡ hơn không?”

Tiêu Ý Hàn nhẹ gật đầu, nàng vịn thành ghế, cố gắng làm cho mình ngồi dậy nhưng không được, Tô Ninh thấy động tác thị trưởng có chút khó khăn, cô theo sau lưng đỡ lấy, muốn đem nàng đẩy ngồi dậy.

Tiêu Ý Hàn quay đầu lại nhìn cô bé sau lưng, nàng hơi cong khoé miệng, cố ý buông lỏng thân thể lại gần phía sau, Tô Ninh không nghĩ tới thị trưởng dựa vào, lúc này thân thể của cô là chính diện với lưng thị trưởng, như vậy khẽ dựa trực tiếp tiến vào trong ngực cô. Tô Ninh lại ngây ngẩn cả người, cô vịn tay thị trưởng cũng có thể cảm giác được mồ hôi đang tuôn ra, thân thể cứng ngắc vịn thị trưởng hai tay cũng không biết làm sao bây giờ, bỏ ra cũng không phải, tiếp tục ôm nàng cũng không phải, đầu óc Tô Ninh triệt để đơ ra …

“Để cho tôi dựa một hồi, đầu tôi choáng váng”. Tiêu Ý Hàn cảm giác được Tô Ninh ôm mình rất khẩn trương, đành lên tiếng nói. Cảm giác đầu của nàng thật sự rất đau.

Nghe thấy thị trưởng nói, Tô Ninh không thể không ngồi ở trên ghế salon, cô vẫn đang cứng còng thân thể tùy ý cho người phụ nữ này dựa vào trong ngực, khá tốt chỗ cô ngồi đúng lúc là tay vịn sofa, bằng không với cái tư thế này cô sẽ mệt chết.


Tô Ninh yên tĩnh ngồi một hồi, cô xem thị trưởng cũng không có muốn động đậy, thì chậm rãi buông lỏng thân thể, nàng đi làm cũng mệt mỏi đã nửa ngày, dù sao thị trưởng cũng không nặng lắm, có thể ngồi một hồi coi như là nghỉ ngơi.

“Uống nước đi, không phải khát sao?” Tô Ninh dùng tay phải cầm lấy ly nước trên bàn trà ly đưa tới trước mặt thị trưởng, nhẹ giọng nói.

Tiêu Ý Hàn mở mắt đưa miệng tiến đến cái ly bên cạnh. Tô Ninh tuy rất bất đắc dĩ, nhưng cô lại như cũ cẩn thận lấy tay nhẹ nhàng nâng lên vai thị trưởng, làm cho nàng có thể thuận lợi uống đến. Rất hiển nhiên đối với các loại hành vi quái dị của thị trưởng, Tô Ninh đã chậm rãi thích ứng.

Tiêu Ý Hàn yên lặng hưởng thụ lấy sự dịu dàng của cô bé này, nghĩ mình hôm nay lựa chọn thật chính xác, nàng sở dĩ say rượu muộn như vậy đến Giang Chi Vịnh là vì đầu bếp làm súp giải rượu rất tốt, mà khi nàng ở đại sảnh trông thấy Tô Ninh liền đột nhiên nghĩ” có lẽ cô bé trong sáng thuần khiết này so với súp giải rượu càng có thể làm cho mình thoải mái một ít…”

Uống xong nước hai người lại im lặng, Tiêu Ý Hàn nằm ở trong lòng Tô Ninh rất nhanh liền đã ngủ, gần đây nàng giấc ngủ không tốt, nhưng lúc này lại cong lên khóe miệng, không biết trong mơ nàng gặp cảnh tượng tốt đẹp như thế nào a..

ngọn đèn trong phòng tỏa mờ, Tô Ninh dựa vào ghế híp mắt nhìn người phụ nữ trong ngực mình, lúc này khí chất của thị trưởng đều tan biến hết, này cường thế, này giỏi giang, này vẻ mặt nghiêm túc, toàn bộ đều biến mất không thấy. Tô Ninh không phải không thừa nhận thị trưởng rất đẹp, thậm chí dáng vẻ lúc ngủ bộ rất có sức quyến rũ, sự quyến rũ của một phụ nữ đã trưởng thành, có lực sát thương vô cùng cao. Khuôn mặt thị trưởng rất có nét tây phương, giống như là con lai. Tô Ninh nhìn dáng người thị trưởng, đôi chân thon dài, có mỹ hảo đường cong…

Cứ như vậy, Tô Ninh một lần lại một lần cẩn thận quan sát nữ nhân trong ngực, cô vươn tay nghịch đám tóc dài đang rơi xuống gò má, nhìn xem vẻ mặt yên tĩnh khi ngủ kia, Tô Ninh trên mặt cũng lộ ra mỉm cười.

Không biết khi nào thì Tô Ninh cũng dần khép lại con mắt, ngoài cửa sổ ban đêm thực yên lặng, ngọn đèn mờ, hết thảy có vẻ như thế tĩnh lặng. Một đêm này là mới bắt đầu sao?
Nữ Nhân Của Thị Trưởng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nữ Nhân Của Thị Trưởng Truyện Nữ Nhân Của Thị Trưởng Story Chương 5: Một đêm yên tĩnh
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...