Nụ Hôn Hải Đường - Thất Dư Vụ
Chương 95
95
Anh buông điện thoại xuống, một tay xoa xoa giữa trán, “Em đói không? Nếu không đói thì ngủ thêm chút nữa đi.”
Lệch đồng hồ sinh học sau khi ngủ dậy khiến anh cứ mệt rệu rã
Người trong lòng anh lúc này cứ như cún con lười biếng, cứ cọ cọ dụi dụi, rõ ràng là vẫn chưa ngủ đủ.
Cô lắc đầu, “Không được, em hẹn nhà thiết kế 3 giờ chiều gặp rồi.”
Nhưng mà không thể không thừa nhận, cái sắc đúng là hại người mà!
Ban đầu cô còn định ra ngoài ăn sáng rồi đi dạo phố một lát nữa cơ.
Hai người lại nằm trên giường thêm một lúc rồi mới lần lượt rời giường.
Thẩm Sơ Đường mê ngủ nướng lắm, Từ Kỳ Thanh dậy rồi mà cô vẫn một mình trên giường lăn qua lăn lại mấy vòng, mãi sau mới uể oải lật người xuống giường.
Trong phòng tắm, hơi nước nóng bốc lên nghi ngút, tiếng nước chảy ào ào. Cô c** đ* rồi trực tiếp mở cửa bước vào.
Từ Kỳ Thanh đang đứng dưới vòi sen, gội đầu, bỗng có một bóng người chen vào. Lưng cô mềm mại cọ qua ngực bụng anh, tiếp theo là một tiếng la nhỏ, “Lạnh quá!”
Thẩm Sơ Đường và Từ Kỳ Thanh đã tắm chung vài lần, lần nào cô cũng chê nước anh tắm lạnh tanh.
Anh vặn hết cỡ nút nước nóng, màn hơi nước bốc lên càng dày đặc hơn, nước nóng hừng hực xối xuống, gột rửa khiến người ta khoan khoái từ trong ra ngoài.
Từ Kỳ Thanh lùi lại một bước, vòng tay qua người cô, nắm lấy cái mềm mềm, giọng nửa cười nửa nói: “Da sắp bỏng rồi đó.”
Hai người họ tắm chung, nhiệt độ nước chỉ có thể chiều theo một bên. Đương nhiên, lần nào anh cũng là người nhường cô, chịu đựng cái nhiệt độ suýt làm mình bỏng mà tắm cùng.
Lòng bàn tay cô mềm mại và mịn màng thật, anh thật sự không hiểu nổi, rõ ràng sờ vào còn non mịn hơn anh nhiều, vậy mà lại chịu nóng giỏi hơn cả anh.
Thẩm Sơ Đường quay người, gạt phắt cái tay đang quấy phá của anh, “Đừng có chọc em.”
Nói rồi, cô tinh nghịch vươn ngón tay, dò xuống dưới, lướt nhẹ từ dưới lên trên một cái, “Cẩn thận lát nữa ——”
Cháy nhà.
Mấy chữ còn chưa kịp nói ra, cô đã cảm giác có thứ gì đó từ từ nhô lên chạm vào mình.
Cô há miệng, một lúc lâu sau từ từ khép lại, mím môi lùi lại, rất biết điều mà không tìm đường chết nữa.
Vừa mới xuống giường chân cô đã bủn rủn như thể vừa trải qua trăm cây số huấn luyện dã ngoại vậy.
Từ Kỳ Thanh nhìn người đang ngoan ngoãn hẳn ra trước mặt, cong môi cười, “Cẩn thận cái gì?”
Thẩm Sơ Đường lảng tránh ánh mắt anh, đẩy anh ra ngoài, “Không có gì, tắm xong thì nhanh ra đi, đừng có chiếm chỗ! Em không đứng được rồi!”
Phòng tắm vòi sen lớn thế kia, đứng cùng lúc mười người còn rộng, tối qua tắm còn dính lấy anh không chịu đứng một mình, giờ thì lại chê không gian nhỏ.
Khi Thẩm Sơ Đường tắm xong đi ra, Từ Kỳ Thanh đang đứng trước gương chuẩn bị cạo râu. Anh để trần nửa trên, chỉ mặc mỗi chiếc quần ngủ, vai rộng eo thon, cơ bắp săn chắc vô cùng quyến rũ.
Cô đi tới, áp sát lưng vào anh, như một cái trục lăn từ phía sau lăn về phía trước, cuối cùng vòng qua nách anh, lăn đến trước mặt anh.
Anh đã bôi bọt cạo râu rồi, tay cầm dao cạo râu. Từ Kỳ Thanh nâng tay lên một chút, sợ lưỡi dao không cẩn thận cứa phải cô, cúi mắt nhìn người đang lăn tới trước mặt.
Tóc ướt được bọc trong khăn lông, lọt ra một hai sợi rủ bên tai, tí tách ch** n**c, “Sấy tóc hả? Chờ chút, anh cạo xong sẽ sấy cho em.”
Thẩm Sơ Đường thấy môi anh chu ra bôi bọt cạo râu rất buồn cười, cô chưa từng thấy ai cạo râu bao giờ, rất hứng thú mà tự xung phong: “Để em giúp anh cạo!”
Nhìn đôi mắt to sáng lấp lánh trước mặt, tràn đầy sự hứng thú nồng hậu, Từ Kỳ Thanh có chút không tin tưởng tay nghề của cô, “Em chắc chắn em biết không? Mặt anh mà bị xước thì không ra ngoài gặp ai được đâu.”
Thẩm Sơ Đường chìa tay lấy dao cạo râu từ tay anh, “Ai nha, em nhẹ nhàng mà, sẽ không làm anh bị thương đâu!”
Nói rồi, cô hăm hở chỉ huy: “Nâng cằm lên đi anh.”
Dao cạo râu đổi chủ, Từ Kỳ Thanh cười một tiếng, chiều theo sự tò mò của cô, nâng eo cô lên, đặt cô ngồi gọn trên bồn rửa tay, thuận theo chỉ thị của cô, hơi hơi nâng cằm lên.
Dao cạo râu lướt qua lớp bọt cạo râu, cạo đi những sợi râu cứng, âm thanh nghe rất đã và có cảm giác thành tựu lắm.
Thẩm Sơ Đường nín thở, toàn bộ sự chú ý đều tập trung vào chiếc dao cạo râu trong tay, sợ lỡ tay một cái là làm xước mặt anh.
Từ Kỳ Thanh vẫn luôn nhìn người đang ngồi trên bồn rửa tay trước mặt, chăm chú cạo râu cho anh.
Nhìn bộ dạng cô đang tập trung cao độ, khóe miệng anh không nhịn được cong lên vài phần.
Cô lập tức nhíu mày, mắng anh: “Không được cười! Lát nữa em làm xước mặt anh cho xem!”
Thế là anh lại ngoan ngoãn mím môi lại.
Mặc dù tốc độ rất chậm, nhưng cũng coi như là hoàn thành mỹ mãn. Cạo xong nốt cái mép râu cuối cùng, Thẩm Sơ Đường thở phào một hơi dài, rất ra dáng nghệ sĩ đang thưởng thức kiệt tác của mình mà đánh giá cằm anh, “Xong rồi, hoàn hảo luôn.”
Nói rồi, cô định nhảy xuống khỏi bồn rửa tay thì eo lại lần nữa bị ôm lấy, “Chưa được đâu, vẫn còn kem cạo râu.”
Cô nghe vậy quay đầu nhìn thoáng qua, cầm lấy tuýp kem cạo râu đặt trong khay, lầm bầm: “Phiền phức ghê.”
Nhưng vẫn vặn nắp tuýp, đổ một ít ra lòng bàn tay, thoa lên cằm anh.
Mùi hương sảng khoái lại trầm ổn, bạc hà mát lạnh hòa quyện với mùi tuyết tùng, lúc này Thẩm Sơ Đường mới nhận ra, cái mùi hương cô vẫn luôn ngửi thấy chính là mùi kem cạo râu trên người anh.
Thoa xong tỉ mỉ, người trước mặt chống hai tay lên mặt bồn rửa tay, hơi cúi người xuống, đầu ngang bằng với cô, áp sát lại hôn cô, “Thưởng thức thành quả lao động của mình đi.”
Cuối cùng thì cũng không bị râu chọc nữa, nhưng sáng sớm cô lại một lần nữa bị ăn đậu hũ
Mùi hương tươi mát của kem cạo râu tràn vào khoang mũi, mang theo cảm xúc rung động đặc trưng của một người đàn ông trưởng thành khiến người ta nghẹt thở.
Phía sau trống rỗng, cô chỉ có thể ôm cổ anh, hơi nghiêng người ra sau.
Cuối cùng bị hôn đến thở hổn hển, cô mới đẩy anh ra, mặt đỏ bừng lầm bầm cằn nhằn: “Phiền chết đi được, không được hôn em!”
Cứ như một ngày không hôn thì sẽ chết vậy.
Miệng anh đúng là không chịu ngồi yên một chỗ.
Nói rồi, cô đẩy hai cánh tay anh đang che ở hai bên người ra, nhảy xuống bồn rửa tay, đi sang một bên lấy máy sấy để tự sấy tóc.
Vừa mới cắm dây điện vào, máy sấy trong tay đã bị lấy đi. Phía sau một dáng người cao lớn bao phủ tới, anh tháo chiếc khăn lông đang buộc trên đầu cô ra, lắp đầu sấy tạo kiểu vào máy sấy, bật công tắc, kiên nhẫn giúp cô sấy tóc từ chân tóc đến ngọn tóc một cách tỉ mỉ.
Buổi chiều Thẩm Sơ Đường một mình đi gặp nhà thiết kế, để Từ Kỳ Thanh tự do.
Cô muốn đảm bảo mọi người tham dự đám cưới đều được chiêm ngưỡng bộ lễ phục lần đầu tiên, trừ cô ra, không ai được nhìn thấy trước.
Từ Kỳ Thanh bất đắc dĩ cười, đương nhiên là tôn trọng ý kiến của cô. Chỉ là trước khi ra cửa, tranh thủ lúc cô chưa trang điểm, anh đã đòi lãi một chút, sau đó đích thân lái xe đưa cô đi.
Vừa vặn anh cũng nhân cơ hội này ghé qua tổng bộ một chuyến, gặp mặt đại diện liên đoàn Pháp. Đối phương biết anh đến để tháp tùng phu nhân gặp nhà thiết kế trang phục cưới thì vẻ mặt kinh ngạc, hỏi anh sao không đưa "phu nhân Ethan" trong lời đồn, người mà có thể dễ dàng thu phục anh, đến đây gặp một lần.
Anh khẽ cười: “Cô ấy đi gặp nhà thiết kế rồi, gặp ở đám cưới cũng không muộn.”
Rời khỏi tổng bộ, Thẩm Sơ Đường cũng vừa lúc kết thúc công việc. Cô nhắn tin hỏi anh đang ở đâu, anh gọi lại cho cô, khi bắt máy thì ống nghe truyền đến tiếng ồn ào.
Anh đi về phía xe, giọng nói dịu dàng xin lỗi: “Anh vẫn đang ở tổng bộ, vừa mới xong việc. Em tìm chỗ nào đó ngồi một lát, ăn chút gì đi, anh sẽ qua ngay.”
Thẩm Sơ Đường đâu có ngốc, vừa ra đến nơi không thấy xe anh đã đi trước một bước đến trung tâm thương mại gần đó, dạo quanh các quầy chuyên bán đồ hiệu.
Khi nghe anh nói chuyện, cô vừa vặn nhìn trúng một bộ trang sức lục bảo trưng bày trong tủ. Cô thuận miệng đáp: "Biết rồi." rồi cúp máy.
Điện thoại bỗng nhiên truyền đến tiếng cúp máy, Từ Kỳ Thanh khẽ cười một tiếng, buông điện thoại xuống, khởi động xe, lái ra khỏi bãi đỗ xe.
Sau chuyến đi Paris, hai nhà Thẩm – Từ hoàn toàn bước vào trạng thái chuẩn bị hôn lễ toàn diện. Bà nội Từ đích thân mời đội ngũ thiết kế cảnh quan đến, cải tạo lại Đông Viên từ trong ra ngoài, còn dành riêng một tòa nhà cho Thẩm Sơ Đường làm phòng quần áo.
Nụ Hôn Hải Đường - Thất Dư Vụ
Đánh giá:
Truyện Nụ Hôn Hải Đường - Thất Dư Vụ
Story
Chương 95
10.0/10 từ 17 lượt.
