Nô Lệ Bóng Tối - Q7: Lăng Mộ Ariel
Chương 158
158 - Bánh xe lịch sử
Sunny tiếp tục suy nghĩ về lịch sử của Cõi Mộng. Thời Đại Hỗn Độn là đầu tiên, kết thúc với sự cầm tù của hư vô và thế giới được tạo ra. Theo sau là thời đại mà có thể được gọi là Thời Đại Thần Thánh - một thời gian tiền lịch sử khi mà những vị thần và những sinh vật họ tạo ra, cũng như những daemon mà đến từ không đâu cả, chiến đấu với tàn dư của những sinh vật vực thẳm trên khắp thế giới mới ra đời.
Rồi là Thời Đại Anh Hùng. Nó bắt đầu khi nhân loại non nớt bắt đầu lan tỏa và chiến đấu chống lại những sinh vật Tha Hóa sống trong thế giới này để tranh giành sự thống trị. Nó kết thúc khi những sinh vật kia bị đẩy lùi và phần lớn đã bị tiêu diệt, biến từ một mối nguy hiểm luôn hiện diện thành những kẻ địch ghê gớm, nhưng mà hiếm gặp.
Thứ theo sau là một thời đại khác...một thời đại mà nhân loại thống trị thế giới này mà không có đối thủ thật sự. Noctis không biết tên của nó – có lẽ là vì những người sống trong thời gian đó không cần có cái tên gì. Với họ, nó đơn giản là bây giờ. Một thời đại hoàng kim của sự hòa bình và thịnh vượng...
'Đương nhiên là nói tương đối mà thôi. Mình chắc là có rất nhiều đổ máu và mâu thuân ngay cả sau khi đa phần Tha Hóa đã bị chém giết hay bị đẩy đến nơi hoang dã. Nhân loại dù sao cũng là nhân loại... cũng có những chủng tộc sinh vật khác sống trong thế giới. Mình không cho rằng tất cả sống cùng nhau trong sự hài hòa tuyệt đối.'
Vì sự bất tử của họ, Noctis và những Lãnh Chúa Xích khác – những Người Siêu Việt mạnh mẽ sinh ra trong Thời Đại Anh Hùng – đã sống đủ lâu để chứng kiến cả thời đại mới đó.
Thật ra thì, họ có lẽ có liên quan đến sự thay đổi giữa những kỷ nguyên hơn bất cứ ai biết đến. Noctis đã xem sự hủy diệt của Vương Quốc Hi Vọng là điểm ngoặc trong lịch sử, một thứ mà đại biểu cho sự kết thúc của Thời Đại Anh Hùng.
Có nghĩa là Thời Đại Hoàng Kim đã bị đầu độc ngay từ đầu. Nó bắt đầu với sự cầm tù của Hope, và kết thúc khi cô thoát khỏi xiềng xích. Trong thời gian đó, những vị thần trở nên xa lánh và hờ hững. Những người theo họ thậm chí tranh đấu nội bộ. Dần dà, sự thịnh vượng suy yếu, biến thành trì trệ và mục nát.
Cả hai cơn Ác Mộng Đầu Tiên và Thứ Hai của Sunny đều diễn ra ở lúc hoàng hôn của Thời Đại Hoàng Kim, không lâu trước khi những daemon nổi dậy chống lại những vị thần.
Trận chiến tranh đó, trận chiến tranh cuối cùng, đã hủy diệt nền văn minh của Cõi Mộng. Mặc dù nó chỉ là thoáng qua trong quy mô của cả lịch sử, có lẽ sự kh*ng b* thoáng qua đó là xứng đáng được cân nhắc là một thời đại của riêng nó.
Thời Đại Của Daemon...một thời đại khủng khiếp của sự sợ hãi và hủy diệt.
Mặc dù thời đại đó là gần đây nhất, nó cũng là bí ẩn nhất. Mọi thứ mà nhân loại của thế giới thức tỉnh đã tìm thấy trong Cõi Mộng là những dấu vết mà trận chiến tranh vĩ đại giữa daemon và thần, vậy mà, gần như không có gì được biết về thời gian này cả.
Tại sao nó bắt đầu? Nó kết thúc như nào? Làm sao những vị thần lại chết? Chuyện gì đã xảy ra với kẻ địch của họ, các daemon? Sunny chỉ biết là ở một lúc nào đó giữa lúc trận Cuộc Chiến Diệt Vong bắt đầu và hiện tại, những Hạt Giống Ác Mộng đã xuất hiện, và Tha Hóa đã lấy lại thế giới mà nó suýt chút nữa đã từng bị đuổi ra khỏi. Đó là kết thúc của Cõi Mộng.
'Nghĩ đến thì...mình sai rồi.'
Lịch sử của Cõi Mộng chưa từng thật sự kết thúc. Dù sao thì, vẫn còn có những nơi sinh sống của nhân loại ở trong nó đến tận ngày nay...những Đại Thành Trì như là Bastion hay Ravenheart, và nhiều cái nhỏ hơn. Nơi mà hàng trăm ngàn Người Thức Tỉnh đang sống, chiến đấu và sống sót, chậm rãi chiếm lấy càng lúc càng nhiều vùng đất từ những Sinh Vật Ác Mộng.
Hay nên nói là, Thời Đại Ma Pháp Ác Mộng. Sunny né một giọt nước rơi xuống từ trần nhà của hành lang hẹp và hơi nghiêng đầu.
'Hừm.'
Từ góc độ này thì, nó gần như có vẻ như thể mục đích của Ma Pháp Ác Mộng là để mang nhân loại phát triển trở lại trong Cõi Mộng, thứ mà đã bị biến thành một địa ngục không sự sống bởi Cuộc Chiến Diệt Vong, và thổi vào một sự sống mới cho nó. Để đẩy bánh xe lịch sử mà đã ngừng quay từ rất lâu rồi và khiến nó quay lần nữa, mang một thế giới từng hoang tàn vào tương lai.
'Gần như Weaver là thứ anh hùng cao cả nào đó...'
Đương nhiên, sự thay đổi đó đã đến với cái giá là vô số cái chết và sự khổ sở không thể tả nổi trong những người sống trong thế giới thức tỉnh. Và Sunny không thật sự tin rằng Ác Ma Định Mệnh là anh hùng gì cả, chứ đừng nói đến cao quý hay cao cả gì hết...
Dù vậy, hàm ý đó có vẻ quá hợp lý để có thể hoàn toàn vứt bỏ.
Thời Đại Hỗn Độn, Thời Đại Thần Thánh, Thời Đại Anh Hùng, Thời Đại Hoàng Kim, Thời Đại Của Daemon...và Thời Đại Ma Pháp Ác Mộng.
Nêu nhìn theo khung sườn như vậy, thì lịch sử...Có thể kiếm cho Sunny cả đống điểm cống hiến. Chỉ tưởng tượng đến nó cũng khiến mắt cậu sáng lên.
'Nếu mình có thể viết ra giả thuyết này cho tốt và xuất bản nó, chính xác hay không... trời, ôi trời! Mình sẽ bơi trong thành tựu học thuật. Đừng nói đến một giảng viên khách mời, mình sẽ là một giáo sư danh dự! Thậm chí là trưởng của cả một khoa!'
Trong lúc cậu nhếch mép cười tham lam, Cassie bước chậm lại một chút và giơ lên một tay.
"Chúng ta đến gần rồi. Cẩn thận...nếu thật sự còn lại những ghi chép, chúng ta nên cẩn thận để không làm hư chúng thêm nữa."
Mặc dù những hành lang mà họ đang đi phần lớn là ngập nước, phần này của đền thờ bị mất lại có vẻ khô ráo đến kì lạ. Có lẽ kiến trúc ở nơi này là bền bỉ hơn, và nhờ đó đã chống cự lại thời gian tốt hơn...có lẽ là vẫn còn những thứ pháp thuật gì đó bảo vệ nội điện. Dù sao đi nữa, sàn nhà mà họ đang đi trên càng lúc càng khô hơn.
Không lâu sau đó, ba Bậc Thầy đi qua một căn phòng đầy những tủ kệ. Đã từng có vô số sách trên đó, nhưng mà bây giờ thì những kệ đã tan nát, những cuộn giấy cổ đại từ lâu đã bị nước phá hủy. Sunny kiểm tra vài cái, chỉ để thất vọng lắc đầu. Ngay cả những cái mà được gìn giữ tương đối tốt hơn cũng hoàn toàn không đọc nổi.
Họ di chuyển xa hơn, đi qua vài căn phòng tương tự vậy. Thư viện của đền thờ đúng là đã là bao la...nhưng mà bây giờ, toàn bộ kiến thức được tích lũy bởi những nữ tiên tri và tư tế trung thành của họ đã bị mất. Vài thứ là bị ẩm mốc làm hư, vài thứ có vẻ như đã bị đốt, còn vài thứ thì có vẻ bị hủy diệt bởi nữ tiên tri Ô Uế trong những cơn thịnh nộ của bà ta.
'Đúng là đáng tiếc...'
Cuối cùng, họ đã đến một cánh cửa cao. Cũng như mọi cánh cửa khác trong nội điện, nó từ lâu đã biến thành thứ gỗ mục...tuy nhiên, căn phòng đằng sau nó – cái to nhất mà họ đã nhìn thấy trong vài phút qua – kì lạ là trông như thể không bị ai chạm đến vậy.
Quan trọng hơn nữa, không có kệ tan vỡ hay cuộn giấy mục nát bên trong đó. Thay vì vậy, có những tấm bảng đá.
Nô Lệ Bóng Tối - Q7: Lăng Mộ Ariel
Đánh giá:
Truyện Nô Lệ Bóng Tối - Q7: Lăng Mộ Ariel
Story
Chương 158
10.0/10 từ 38 lượt.
