Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá Xích
Chương 105: Sứ giả của Mặt Trời
Noctis thở dài, rồi đặt cái tách rỗng xuống bàn và đứng dậy. Làm phẳng những vết gấp trên quần áo lụa của mình, rồi lắc đầu, hơi mỉm cười và đi xuyên qua những tảng đá dựng đứng.
Sunny gấp gáp đuổi theo, đầy dè dặt. Thứ đầu tiên cậu nói với tên pháp sư thì lại không liên quan gì đến kẻ đưa tin của những Lãnh Chúa Xích cả.
"Ẩn dụ là một cách nói...ờ...đại khái là tương tự ấy?"
Noctis ngạc nhiên nhìn cậu.
"Ta phải nói, sự bình tĩnh của ngươi đúng là đáng khen, Sunless. Nhưng mà...người thật sự nghĩ chuyện đó bây giờ là quan trọng? Đến nào, chúng ta cần gặp vị khách kia trước khi hắn đến được Thánh Địa."
Pháp sư chỉ về phía con thuyền bay lơ lửng cách đó một đoạn, có độ cao gần ngang bằng họ. Sunny triệu hồi Cánh Hắc Ám, rồi nói:
"Ờ...không. Tôi không nghĩ vậy. Nhưng tại sao chúng ta không gặp tên sứ giả ở đây? Không, đợi chút...nếu hắn ta còn chưa đến Thánh Địa, thì tại sao hòn đảo lại rung chuyển?"
Noctis nhún vai và duyên dáng bay lên về phía con thuyền. Biện pháp mà hắn ta dùng để làm vậy, Sunny không biết. Cậu chỉ có thể nhảy cao nhất có thể, rồi lướt về phía trước.
Tên pháp sư liếc nhìn cậu, và ủ rũ nói:
"Nếu chúng ta gặp tên sứ giả ở đây, thánh địa xinh đẹp của ta có thể...ừ thì...bị tổn thương. Đó là không được. Còn về tại sao hòn đảo rung chuyển, chắc là chúng ta sẽ thấy..."
Nhanh chóng, họ đặt chân lên thuyền. Đám Búp Bê Thủy Thủ đã kéo lên cánh buồm và đang vội vã di chuyển, chuẩn bị khởi hành. Cassie, Kai và Effie cũng ở đó, mặc dù họ có vẻ chỉ đến trước Sunny và Noctis vài giây.
Trong lúc Sunny nhìn họ với câu hỏi thầm lặng, Effie đơn giản gật đầu về phía Cassie. Bí ẩn về phản ứng nhanh chóng của họ dễ dàng được giải quyết.
Pháp sư đi đến đuôi con thuyền mà không lãng phí chút thời gian, và vào vị trí của người lái thuyền. Con thuyền cổ đại không có bánh lái, thay vì đó dựa vào hai mái chèo, được đặt ở phía đuôi thuyền.
Có một vòng tròn kí tự được khắc giữa hai mái chèo. Noctis bước vào trong, quay người, thoải mái dựa trên bề mặt của đuôi thuyền, và đặt tay lên mái chèo với biểu hiện thư giãn trên mặt. Một giây sau đó, vòng tròn lấp lánh ánh sáng mờ ảo.
Con thuyền bay phải được điều khiển cả bằng thể chất lẫn bằng tinh túy. Có những con đường dẫn năng lượng vô hình trải khắp chiều dài của nó, tất cả đều dẫn đến rễ của cây xinh đẹp mọc quanh cột buồm chính
...Hoặc là một Người Siêu Việt.
Noctis cho tinh túy của bản thân vào vòng tròn kí tự, liên kết linh hồn bản thân đến con thuyền cổ đại, và nó bắt đầu chậm rãi di chuyển, lấy tốc độ trong lúc gió lấp đầy cánh buồm của nó. Nắm lấy mái chèo với nụ cười vô tư, pháp sư liếc sang Cassie và nói:
"Bài Ca Kẻ Ngã, tiểu thư... ngươi muốn quan sát cách ta điều khiển vị mĩ nữ này? Đây là cơ hội để có thể nhìn bậc thầy làm việc! Thật sự, không có người lái thuyền nào điêu luyện và xuất sắc hơn ta trong cả Vương Quốc Hi Vọng đâu. Mặc dù phải nói, chuyến bay này sẽ không quá dài..."
Hắn đột nhiên yên lặng, liếc sang cô gái mù với biểu hiện tội lỗi, rồi ngượng nghịu hắng giọng.
"Ừ thì, ờ...ta đoán, "nhìn" là không đúng...hừm..."
Cassie giữ yên lặng vài giây, rồi nói trung lập:
"...Tôi đã quen rồi. Đừng lo."
Biết cô gái trẻ vốn có hứng thú với con thuyền bay và những bí ẩn của nó, Sunny để hai người họ lại và đi về bên thuyền, nhìn ra phía xa với vẻ mặt căng thẳng.
Cậu nghiến răng.
'Một kẻ đưa tin của những Lãnh Chúa Xích...đùa chắc? Noctis đã thuận tiện không nhắc đến tên sứ giả đó sẽ là một trong những vị Lãnh Chúa đó...'
Và ý hắn ta là cái quái gì chứ, họ phải gặp tên sứ giả ở nơi khác, để tránh làm thương tổn Thánh Địa? Chẳng phải họ chỉ đơn giản là sẽ nói chuyện? Đó là việc của kẻ đưa tin, không phải sao, để đi truyền đạt lời nói?"
Trong lúc vài hòn đảo trôi qua bên dưới con thuyền bay nhanh, cậu đột nhiên nhìn thấy một cảnh tượng đặc biệt quen thuộc. Đương nhiên là trong thời đại này, nó trông khác.
Đảo Tay Sắt vẫn khá to và được phủ trong cỏ mềm, nhưng mà những trụ đá cổ đại mà đã từng tan nát trong tương lai vẫn còn đứng cao, tạo thành ba vòng tròn đồng tâm. Từ bên trên, chúng như là một cái đồng hồ mặt trời khổng lồ...hoặc có lẽ là đồng hồ mặt trăng.
Và đương nhiên, không có một cái tay khổng lồ nằm ở trung tâm hòn đảo, để cho nó cái tên kì lạ kia.
...Ít nhất là vẫn chưa.
Sunny đột nhiên cảm thấy một cơn run rẩy lạnh ngắt chạy dọc sống lưng.
Cách đó một khoảng, phủ trong sự mù mờ của bình minh, cậu có thể thấy hòn đảo láng giềng. Hiện tại, nó đang có vị trí cao hơn họ. Hòn đảo đột nhiên lung lay, và một bóng người nhỏ nhảy khỏi mép đảo.
Hay nói đúng hơn, nó chỉ có vẻ nhỏ vì khoảng cách đó.
Sunny cảm thấy Kai trở nên bất động và căng thẳng ở bên cạnh.
Trong lúc mặt trời chiếu lên bề mặt thép của nó, bóng người bay qua không trung, bao phủ một khoảng cách khó tưởng tượng với một cú nhảy. Nó có vẻ di chuyển chậm chạp, nhưng Sunny biết đó chỉ là ảo ảnh vì quy mô của mọi thứ.
Và quả thật, bóng người rực rỡ kia trở nên to hơn theo từng giây, biến thành một người thép khổng lồ sáng chói trong lúc nó đến gần.
Dễ dàng nhảy qua vài cây số mỗi lần, tên khổng lồ đặt chân lên bề mặt Đảo Tay Sắt, khiến nó đung đưa. Những sợi xích thiên đường kêu to, và đám mây đá vụn bay lên không trung.
Không để ý đến sự hỗn loạn hắn vừa gây ra, tên khổng lồ chậm chạp đứng thẳng người, trở nên bất động, rồi khẽ quay đầu.
...Hắn ta nhìn thẳng về phía con thuyền bay, trên gương mặt thép xinh đẹp không có biểu hiện gì cả, hai mặt trời phản chiếu trên bề mặt bóng loáng của đôi mắt thép của hắn.
Hoàng Tử Mặt Trời đã đến để đưa tin cho Noctis.
Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá Xích
Đánh giá:
Truyện Nô Lệ Bóng Tối - Q4: Kẻ Phá Xích
Story
Chương 105: Sứ giả của Mặt Trời
10.0/10 từ 20 lượt.
