Niệm Vô Song

Chương 27: 27: Thiên Hạ Vô Song - Tgthập Tứ Lang 27

36@-


Nàng nghĩ tới cảm thấy buồn ngủ, không biết là gió núi này thổi quá thoải mái, hay là do mùi hương do gió đưa tới quá dễ ngửi.
Hương khí...?
Đàm Âm quay đầu lại, đã thấy đại tăng lữ vốn nên ngủ dậy, trong tay gã đang cầm một lư hương nho nhỏ, đang đổ thêm hương vào bên trong, hương liệu kia không biết làm từ cái gì, sau khi đốt lên bốc ra khói xanh cực kỳ ngọt ngào ôn hòa, gió núi đem hương khí đưa đến chỗ nàng, tuy rằng đã nhạt đi rất nhiều, nhưng xa xa, ngược lại càng thêm tiêu hồn thực cốt.
Nghe nói bộ tộc Hữu Hồ chuyên chế hương liệu, mặc dù nàng chỉ làm cho đại tăng lữ vài ngày ngắn ngủi, nhưng chuyện bình thường trên người bọn họ đều mang theo hương lô hương liệu nàng hiểu rất rõ.

Hắn đi đường bốn ngày bốn đêm, phong trần mệt mỏi, lúc này đốt hương thơm cũng là chuyện bình thường.

Đàm Âm ngáp một cái, hoàn toàn không cách nào chống đỡ được sự bao bọc của mùi hương kia, bị vây đến mắt cũng không mở ra được, ngay cả một tia cảnh giác cũng chưa kịp, liền chìm vào mộng đẹp.


...!Cho nên, thật ra nàng vẫn là bị hồ ly giảo hoạt kia đẩy một cái.
Tiên nhân há sẽ đói khát mệt mỏi? Dù có, cũng không nên ngắn ngủn bốn ngày bốn đêm đã không chống đỡ nổi, nàng kinh nghiệm không đủ, lại để hắn bỏ chạy.
Đàm Âm đi đến mảnh đất bằng phẳng mà đại tăng lữ ngủ lại tối hôm qua, đống lửa gã đốt lên đã tắt từ lâu, người đi hỏa diệt, chắc hẳn đêm qua lúc nàng vừa ngủ thì đã bỏ chạy.
Thực sự là khó chơi, Đàm Âm âm thầm lắc đầu.
Trên mặt đất rải rác một ít hạt phấn màu đen cực kỳ nhỏ, nàng xoay người nhặt lên, đặt ở trước mũi nhẹ nhàng ngửi —— chính là mùi hương hôm qua.
Lúc này sắc trời không tốt, chắc là rất nhanh phải mưa, thừa dịp mùi còn đậm, nàng phải mau chóng tìm được bóng dáng của đại tăng lữ.
Đàm Âm từ trong Túi Càn Khôn lấy ra một cái hộp to bằng bàn tay, mở nắp hộp ra, bên trong là một cái lồ ng nhỏ cực kỳ tinh xảo, trong lồ ng còn có một con chim so với ngón út còn nhỏ hơn toàn thân xanh biếc.

Nàng đem những hương liệu nhỏ bé vụn kia từng hạt từng hạt chậm rãi đút cho nó ăn, con chim nhỏ này lập tức hưng phấn hẳn lên, phát ra tiếng hót thanh thúy, cánh chim vỗ, đầu chuyển hướng phía nam, mỏ chim nhọn hoắt buồn cười hướng về phía đó.

Là bay về phía nam? Đàm Âm cưỡi cơ quan điểu, đi theo cùng một phương hướng.

*
Tự do rồi! Tự do rồi!
Đại tăng lữ tâm tình khoái trá cưỡi trên lưng chim cực lạc, giờ phút này trời âm u cũng không thể ảnh hưởng tâm tình tốt của hắn, hắn rốt cục bỏ qua nữ nhân quái dị kia! Cái gì gọi là thần thanh khí sảng?! Cái gì gọi là hãnh diện?! Cái gì gọi là tiêu diêu tự tại?! Hắn cảm giác mình giờ phút này hoàn toàn minh bạch câu nói của tăng lữ Tân Mão tiêu diêu tự tại kia!
Kế tiếp sẽ đi đâu? Vấn đề này hắn quả thực không muốn nghĩ, tùy tiện đi nơi nào! Chỉ cần là không có Cơ Đàm Âm, chính là địa phương tốt.
Hắn bay loạn trong núi rừng không bờ bến hơn nửa tháng, trong chốc lát đi về phía nam, một hồi lại đi về phía tây, một hồi lại đi về hướng đông, thẳng đến khi xác định sau lưng quả thực không có người đi theo, mới sai chim cực lạc chậm rãi bay về phía tây.
Chuyện của Cơ Đàm Âm không thể bỏ qua như vậy, nếu tra không ra, hắn dứt khoát tự mình tra.
Lên núi Bạch Đầu là chuyện của bốn canh giờ sau, đại tăng lữ còn chưa bay đến đỉnh núi đã cảm thấy từng giọt mưa rơi tí tách trên mặt đất, mưa rơi khá lớn.


Hắn ngẩng đầu nhìn, nửa đỉnh núi của Bạch Đầu sơn đều bị mây khói bao phủ, đây là cảnh tượng chưa bao giờ thấy qua.

Bạch Đầu Sơn là nơi Mi Sơn Quân vượt qua thiên lôi kiếp tọa hóa thành tiên, nơi này từng ngọn cỏ cây cối, thời tiết biến hóa nhiều loại, đều có liên hệ ngàn tơ vạn sợi với Mi Sơn Quân, trong trời mưa to như vậy chẳng lẽ gần đây Mi Sơn Quân không vui?
chim cực lạc hiển nhiên không thích cảm giác bị mưa dầm thấm ướt, nó thét dài một tiếng, vỗ cánh nhanh như chớp chạy lên đ ỉnh núi.
Tình huống trên đỉnh núi giống như càng bết bát hơn...!Đại tăng lữ nhảy xuống, quan sát xung quanh, hắn nhớ rõ bên kia hình như nguyên bản có một cái cầu gỗ nhỏ? Làm sao...!làm sao cầu gỗ không còn, biến thành một con sông? Loại hoa trước cửa bị mưa đánh cho ủ rũ, bộ dáng tùy thời có thể rơi xuống.




Niệm Vô Song
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Niệm Vô Song Truyện Niệm Vô Song Story Chương 27: 27: Thiên Hạ Vô Song - Tgthập Tứ Lang 27
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...