Những Năm Tháng Tôi Nhảy Qua Nhảy Lại Ở Hai Giới Âm Dương

Chương 9

177@-
Bởi vì không quen tay, nguyên buổi sáng ba người cũng không đào được bao nhiêu củ sen. Còn bởi vì vẫn luôn quỳ đào củ sen nên lúc lên bờ, chân ba nam khách mời cũng có chút không đứng thẳng nổi, thắt lưng cùng hai cánh tay cũng vô cùng tê mỏi.

Tôn Chu xoa eo, thở dài: “Nghề nào cũng thật sự không dễ dàng.”

Tuân Lan và Triệu Tích đồng ý gật đầu.

Mấy người khiêng củ sen đến ven đường lớn, chất lên xe ba bánh mà bác trai Vương để lại, sau đó các vị khách mời nhìn nhau, hình như không ai biết lái thì phải?

“Để em lái cho.” Tuân Lan bỗng nhiên nói.

Các khách mời còn lại nhao nhao liếc mắt nhìn cậu, ánh mắt kỳ dị, “Cậu biết lái?”

Các khách mời nửa tin nửa ngờ, ngoại hình của Tuân Lan thật sự quá đẹp, mặc dù mặc bộ đồ chống thấm nước rộng thùng thình nhưng cũng vẫn không át nổi khí chất của quý công tử cao sang, hoàn toàn không giống người biết lái loại xe ba bánh này.

Sau đó mọi người chỉ thấy Tuân Lan ngồi ở ghế lái rất ra dáng ra hình, giống như một tài xế lão luyện, vặn chìa khóa, nắm tay lái.

Xe hơi nhích lùi về phía sau, một giọng nữ quen thuộc vang lên ——

“Xin chú ý, lùi xe!”

“Xin chú ý, lùi xe!”

Các khách mời: “......”

Nom kỹ thuật lái xe có vẻ không tốt lắm nhỉ.

“Có hơi lạ tay.” Vẻ mặt Tuân Lan không đổi, thả nút lùi xe, lại vặn ga lần nữa, lần này xe đã chạy lên trước.

Cậu lái về phía trước một đoạn đường, càng lái càng xa, vốn trên mặt các khách mời khác còn có chút do dự không dám ngồi xe của cậu lắm, lúc này cũng dở khóc dở cười.

Trên bình luận cũng cười ngả nghiêng ngả ngửa.

“Chắc cậu ấy sẽ không chạy đi luôn đó chứ!”

Triệu Tích gọi với, đuổi theo hai bước, “Bác tài xế ơi, chở em theo với!”


Sau đó Tuân Lan dừng xe, lùi xe tại chỗ, quay đầu xe, rồi lái về dừng trước mặt bọn họ, lại quay đầu xe một cách khéo léo, lúc này mới nói: “Mọi người lên xe đi.”

Hiện tại cậu hiển nhiên đã thành thạo, các vị khách mời lập tức hiểu ra, con đường này quá hẹp, quay đầu cần kỹ thuật, Tuân Lan cố ý lái xe xa như vậy rồi lại lùi xe hai lần cho bọn họ xem, trong lòng cũng không khỏi cảm thấy Tuân Lan ân cần chu đáo, lúc này bọn họ đều vứt nỗi lo trong lòng lúc trước, yên tâm lớn mật leo lên xe.

Tuân Lan chở một xe củ sen và khách mời bình an trở về nhà họ Vương.

Bữa trưa còn phải do bọn họ tự làm, Tôn Chu lớn tuổi nhất, liền mặt dày đảm nhận vai trò phân công công việc, hắn chủ yếu là nhìn sang hai nữ khách mời, “Hai cô biết nấu cơm không?”

Hai người lắc đầu, ngày thường các cô chỉ biết đun nước sôi để nguội, luộc trứng, mà có hôm còn bất cẩn nấu khét nữa.

Vì thế Tôn Chu lại nhìn sang Triệu Tích và Tuân Lan, “Hai người thì sao?”

Triệu Tích nói: “Em chỉ biết ăn thôi à.”

Tuân Lan hơi suy nghĩ, nói: “Em biết một ít, tay nghề thì tạm được.”

“Có thể ăn là được rồi.” Tôn Chu thở phào nhẹ nhõm, ngượng ngùng cười nói, “Bởi vì anh cũng chỉ biết ăn thôi.”

Nếu Tuân Lan cũng không biết nữa thì bữa trưa hôm nay của bọn họ cũng không biết đến khi nào mới có mà ăn, với còn thêm cơm chiều nữa.

Vì thế quyết định cuối cùng là Tuân Lan và Diệp Tiêu Nhã phụ trách bếp núc, còn Tôn Chu thì dẫn Triệu Tích và Hàn Văn ra ngoài dỡ củ sen xuống xe, lựa những củ sen gãy ra, rồi rửa sạch củ sen còn nguyên lại một lần nữa.

Họ phải tự làm cơm, tổ chương trình cũng có cung cấp một ít nguyên liệu nấu ăn, nhưng cần họ phải trả tiền mua, tiền này sẽ trừ vào khoản tiền lời họ kiếm được từ việc bán củ sen.

Năm người bàn bạc một chút, quyết định lấy thịt ba chỉ, thịt gà, thêm hai bó rau cải, mấy quả cà chua và hai quả trứng, Tuân Lan còn lấy mấy khúc củ sen vào phòng bếp.

Diệp Tiêu Nhã vẻ mặt mờ mịt hỏi: “Tuân Lan, chị phải làm gì thế?”

Tuân Lan nhìn quanh, tìm được chỗ để gạo, “Chị Nhã, chị nấu cơm trước đi, chỗ này có nồi cơm điện, cứ đong một chén gạo hai chén nước, nấu hai chén gạo là được rồi ạ.”

“Ok.”

Diệp Tiêu Nhã đi tìm nồi vo gạo, Tuân Lan thì bắt đầu chặt gà, vừa rồi cậu có nhìn thấy có nồi áp suất, có thể hầm canh củ sen.


Diệp Tiêu Nhã dành thời gian nhìn cậu một chút, có phần ngạc nhiên, động tác Tuân Lan chặt gà vừa nhanh vừa thành thạo, hiển nhiên là cũng hay thường xuống bếp. Sau đó, Diệp Tiêu Nhã thấy cậu chặt xong thịt gà, đi nhóm lửa được bếp củi của nông thôn chỉ sau vài ba lần, ánh mắt càng thêm ngạc nhiên.

“Cậu siêu thật đó.” Diệp Tiêu Nhã không nhịn được nói, chặt thịt xắt rau thì cũng được đi, nhưng loại bếp củi nông thôn này mà Tuân Lan cũng sử dụng dễ ợt, ở trong mắt cô đã thật sự rất lợi hại.

Tuân Lan khẽ mỉm cười.

Khu bình luận cũng rất ngạc nhiên.

[ Tự dưng cái thành chương trình ẩm thực luôn vậy nè. ]

[ Lan Lan biết nấu ăn thiệt á? ]

[ Một chén gạo hai chén nước à, mị đã get được. ]

[ Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong mà, lúc trước không hề nhìn ra Tuân Lan biết nấu cơm luôn á chèn. ]

Lúc khu bình luận đang nói chuyện với nhau, Diệp Tiêu Nhã đã bắc cơm lên, rồi lại rửa sạch rau và cà chua, bên Tuân Lan thì đã xào xong thịt gà.

Cô hỏi Tuân Lan: “Còn cần chị làm gì nữa không?”

“Còn củ sen nữa, chị Nhã gọt vỏ giúp em đi.” Tuân Lan cầm con dao gọt vừa mới tìm được lên, cầm một khúc củ sen trong tay, gọt vỏ hai lượt làm mẫu cho cô cách làm.

Tuy rằng Diệp Tiêu Nhã không biết nấu nướng, nhưng cũng không phải là không biết làm gì hết, chỉ là trước kia không cần bận tâm về mặc này mà thôi, cô tự mình gọt thử hai củ đã quen tay.

Trong lúc Tuân Lan và Diệp Tiêu Nhã đang bận rộn trong bếp, từng luồng hương thơm của đồ ăn bay ra, khiến ba người bên ngoài ngoái đầu lại nhìn liên tục.

Ước chừng mười phút sau, Tuân Lan gọi mấy người Tôn Chu vào ăn cơm.

Hàn Văn và Triệu Tích rửa tay sạch sẽ xong thì đã vội vã chạy vào nhà ăn, Hàn Văn chậm hơn Triệu Tích một bước, nói: “Triệu Tích Tích, anh chạy nhanh quá đó!”

Triệu Tích đắc ý trả lời: “Ăn cơm mà không tích cực mới có vấn đề.”

Hàn Văn: “......”

Tôn Chu đi ở cuối bị hai người chọc cười, ánh mắt nhìn qua bên Tuân Lan và Diệp Tiêu Nhã đang bày đồ ăn trong phòng bếp. Hắn đến < Ba Giúp >, là hắn dùng ân tình đổi lấy, khi biết được bốn khách mời còn lại đều là minh tinh vừa trẻ vừa nổi tiếng, hắn còn có chút lo lắng những người này không dễ ở chung, nhưng không ngờ rằng lần này vận may lại rất tốt, bốn vị khách mời này đều không phải tính tình khó gần.

Trên bàn bày bốn món một canh: Canh gà củ sen, củ sen xào thịt ba chỉ, gỏi củ sen, rau xanh xào chay, trứng xào cà chua. Màu sắc đẹp mà mùi vị cũng thơm.

Mọi người đã đói bụng từ lâu, khách sáo với nhau một lượt thì lần lượt động đũa. Món ăn vừa vào miệng, mọi người không hẹn mà cùng giơ ngón tay cái lên với Tuân Lan.

Triệu Tích: “Được nha bé Lan Lan, ăn ngon vô cùng!”

Hàn Văn: “Đúng đúng, ăn rất ngon!”

Tôn Chu: “Tuân Lan, cậu khiêm tốn quá đó, tay nghề này của cậu không phải là tạm được đâu.”

Diệp Tiêu Nhã càng hiểu rõ hơn, “Lúc Tuân Lan nấu ăn tôi thèm đến xém chảy nước miếng luôn.”

Tuân Lan uống một hớp canh, đáy mắt dâng lên một chút ý vui, vui vẻ tiếp nhận lời khen của mọi người.

Tuy ít món, nhưng khẩu phần lớn, mọi người vất vả làm lụng cả buổi sáng, mấy món ăn cuối cùng chỉ còn dư lại một ít canh củ sen, một nồi cơm cũng được mọi người càn quét sạch sẽ.

Ăn cơm xong, mọi người nghỉ ngơi một tiếng rồi lại ngồi xe ba bánh đến ao sen.

Buổi chiều vẫn bận rộn như cũ, nhưng nhờ có kinh nghiệm tích lũy được vào buổi sáng, nên buổi chiều số củ sen họ đào gãy ít hơn rất nhiều. Mặc dù < Ba Giúp > là gameshow, theo đuổi hiệu quả giải trí, các khách mời cũng tham gia vì điểm này, nhưng năm người Tuân Lan cũng không lười biếng, pha trò gây cười nhưng đồng thời cũng đang làm việc một cách nghiêm túc.

Buổi chiều đào đến năm giờ thì bọn họ bèn kết thúc công việc, củ sen đào được chất hơn phân nửa xe, ngày mai phải dậy sớm kéo đi bán, xong trở về còn bận tiếp.

Chờ phân loại xong hết củ sen, mấy người nhìn đống lớn củ sen gãy trên mặt đất xi măng, chìm vào trầm tư: Vậy mà bọn họ đào gãy nhiều củ sen như vậy? Củ sen bị gãy hầu như đều dính bùn, làm sao để làm sạch đây?

Diệp Tiêu Nhã nói liệu dùng đũa có được không, Tôn Chu bèn vào phòng bếp cầm một chiếc đũa đi ra, cầm khúc củ sen ướm thử hai cái, lắc đầu: “Không được, đầu đũa còn muốn lớn hơn lỗ củ sen nữa, không chọt vào được.”

“Dây thép chắc được nhỉ.” Triệu Tích thầm nghĩ, “Quấn vải hay thứ gì đó vào.”

Hàn Văn chỉ chuồng gà lớn bên hông nhà bác gái Vương, “Lông gà được không?”

Ánh mắt mọi người sáng lên, lông gà mềm mại, dùng để rửa lỗ củ sen hẳn là rất tiện.

Đáy chuồng gà lớn được xây dựng bằng đá, xung quanh được cắm cọc gỗ rồi vây lại bằng lưới đánh cá, nuôi hơn mười con gà, bên trong có rất nhiều lông gà rơi trên đất.

Nhặt cọng lông gà mà thôi, lúc Triệu Tích mở cửa chuồng gà căn bản không buồn để ý lắm, nhưng y vừa ngẩng đầu thì thấy đối diện không biết từ đâu chui ra một con gà trống đẹp trai oai dũng với bộ lông đỏ óng ả và lông đuôi thật dài, đang dùng một đôi mắt như hạt đậu tràn ngập sát khí nhìn y.


“Đờ mờ!” Triệu Tích rợn tóc gáy, không dám nhúc nhích.

Bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng.

Hàn Văn nói một cách lo lắng: “Triệu Tích Tích, có phải nó muốn mổ anh không thế?”

Đầu lưỡi Triệu Tích hơi đơ, “Hình, hình như là thế á…”

Diệp Tiêu Nhã nhặt một củ sen lên, nói: “Hay chị đưa gậy cho cậu để cậu đuổi nó nhé?”

“Nếu không thì đừng nhặt nữa.” Tôn Chu nói, “Con gà trống này phải nặng hơn năm ký, hình thể lớn, miệng gà vừa nhọn vừa cứng, mổ vào người cũng không biết đau nhường nào, sức chiến đấu ít nhất cũng bằng một con ngỗng lận.”

Cho dù là người chưa từng ở nông thôn, chỉ cần thường xuyên lên mạng, có lẽ cũng biết ở nông thôn ngoại trừ chó cắn người, thì ngỗng và gà là thành phần không thể trêu nhất.

Triệu Tích có phần suy sụp, “Anh Chu ơi sao anh lại giúp con gà này hù doạ em vậy chứ!”

[ Triệu Tích Tích không sợ trời không sợ đất vậy mà cũng có ngày nhát cáy thế kia. ]

[ Triệu Tích Tích: Cảm thấy như mình sắp rời khỏi thế giới tươi đẹp này rồi. ]

Bởi vì cảm thấy cứ nhìn bọn họ đào củ sen mãi quá chán, Kỳ Niên đi ra ngoài đi dạo một vòng mới trở về bỗng nhiên nói với Tuân Lan: “Cậu vào đi, hình như chúng nó sợ cậu.”

Tuân Lan hơi nhướng mày, lấy củ sen dài trên tay Diệp Tiêu Nhã rồi bước vào chuồng gà.

Tuân Lan vừa đi vào, lập tức phá vỡ thế giằng co giữa Triệu Tích với gà trống, cậu dùng củ sen làm gậy mà chắn phía trước, con gà kia giống như thật sự sợ cậu, lông trên cổ sừng lên cũng từng chút xẹp xuống, đầu rụt về sau, xoay người chạy ù về ổ gà nằm xuống, không nhìn về phía này một cái nào nữa.

Lúc này Triệu Tích mới thả lỏng, tựa trên lưng Tuân Lan, “Tiểu Lan Lan, may mà có cậu vào.”

Tuân Lan nói: “Từng bị gà mổ à?”

Triệu Tích ngượng ngùng gật đầu, “Khi còn nhỏ ở quê bà ngoại có bị rượt theo mổ mấy lần.”

Chẳng trách vừa rồi chẳng dám nhúc nhích một tí nào, ra là có bóng ma tâm lý.

Có Tuân Lan bảo kê, Triệu Tích bình an nhặt mấy cộng lông gà tương đối lớn rồi đi ra ngoài, trước khi đi ra ngoài Tuân Lan quay đầu lại nhìn thoáng qua con gà trống núp giữa một đám gà mái, ánh mắt thèm thuồng lướt một vòng trên lông đuôi đen nhánh của người ta, cuối cùng vẫn quyết định buông tha cho nó, nếu thật sự nhổ lông đuôi của nó, chắc con gà này sẽ tự kỷ luôn mất.
Những Năm Tháng Tôi Nhảy Qua Nhảy Lại Ở Hai Giới Âm Dương
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Những Năm Tháng Tôi Nhảy Qua Nhảy Lại Ở Hai Giới Âm Dương Truyện Những Năm Tháng Tôi Nhảy Qua Nhảy Lại Ở Hai Giới Âm Dương Story Chương 9
10.0/10 từ 33 lượt.
loading...