Nhớ Em Đã Nhiều Năm Như Vậy

Chương 99

135@-
Mười tháng mang thai vất vả thế nào nếu không tự mình trải qua thì sẽ không hiểu được. Mặc dù sau khi có thai Từ Tri Tuế đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, cũng đã sưu tầm được không ít kinh nghiệm, nhưng vẫn bị phản ứng mang thai giày vò đến chết đi sống lại.

Tháng đầu tiên vẫn còn ổn, ngoại trừ ham ngủ ra thì cơ thể cũng không khác hồi trước là mấy. Nhưng khi số tháng dần tăng lên, nồng độ hormone trong cơ thể cũng tăng lên, phản ứng mang thai sớm mà phụ nữ có thai sẽ trải qua cô đã trải qua một lần.

Khoảng thời gian ban đầu, Từ Tri Tuế gần như không thể làm việc, cứ hai ba ngày lại xin chủ nhiệm nghỉ. Tạ Thành Nghiệp thấy xót cho cô nên cũng duyệt cho cô nghỉ một thời gian, cũng may khi đó trong khoa đã có thêm người mới, có thêm cô thì càng tốt, thiếu đi cô cũng không làm chậm trễ công việc bình thường.

Chu Vận hủy bỏ tất cả kế hoạch du lịch, an tâm chăm sóc con gái, cũng mời chuyên gia dinh dưỡng và bảo mẫu giúp cô điều dưỡng thân thể. Nhưng cho dù là ở nhà dưỡng thai, nỗi đau khổ của Từ Tri Tuế cũng không thể vì vậy mà giảm bớt, ăn không vô ngủ không được là trạng thái bình thường, toàn thân còn sưng lên rõ rệt.

Kỳ Nhiên nhìn thấy mà đau lòng, ước gì có thể thay cô trải qua những chuyện này.

Cũng may nhóc con trong bụng không đành lòng để mẹ chịu khổ, ầm ĩ hai tháng rốt cuộc cũng chịu yên tĩnh, Từ Tri Tuế lúc này mới cảm thấy mình sống lại.

Sau khi thai nhi ổn định, Từ Tri Tuế trở lại cương vị công tác của mình.

Mới đầu người trong nhà không ủng hộ quyết định này của cô lắm, nhất là Kỳ Thịnh Viễn, nói trong bệnh viện nhiều người hỗn loạn, lỡ xảy ra chuyện gì thì một ông già ở độ tuổi như ông sẽ phát điên lên mất.

Từ Tri Tuế cũng hiểu lòng tốt của ông, nhưng cô là bác sĩ, bệnh viện cũng là đơn vị kinh doanh chính quy, không phải cô muốn nghỉ làm là có thể nghỉ làm được.

Sau đó, cô và Kỳ Nhiên thay nhau khuyên nhủ Kỳ Thịnh Viễn mấy ngày, ông già mới thôi không xoắn xuýt nữa. Nhưng ông vẫn không yên tâm, hằng ngày sắp xếp bảo mẫu đưa cơm dinh dưỡng không nói, vừa có thời gian là lại chạy đến bệnh viện thăm cô, còn mời lãnh đạo bệnh viện ăn cơm, nhờ bọn họ chiếu cố con dâu mình nhiều hơn.

Từ Tri Tuế rất là đau đầu với chuyện này, nhưng lại không tiện bác bỏ tâm ý của ông, dù sao Kỳ Thịnh Viễn cũng mong chờ cháu nội đã lâu, vừa mới biết cô có thai là sang ngày hôm sau đã chạy tới nhà mấy chiến hữu, lấy danh nghĩa tới thăm nhà để khoe khoang khắp nơi. Thời gian lâu dài, Từ Tri Tuế cũng dần hiểu tính tình của ông, nếu đã không ngăn được thì chi bằng để ông tùy ý.

Cô vẫn đi làm như thường lệ, các đồng nghiệp xung quanh chăm sóc cô vô cùng chu đáo, lãnh đạo bệnh viện cũng cố gắng giảm bớt lượng công việc của cô. Làm việc đến một tháng trước khi sinh, Từ Tri Tuế mới về nhà an tâm chờ sinh.

Chỉ còn nửa tháng nữa là đến ngày sinh dự tính, Từ Tri Tuế được Kỳ Nhiên sắp xếp nhập viện, chính anh cũng dựng một cái giường chăm sóc trong phòng bệnh, ngày đêm túc trực bên cạnh cô.

Cuộc sống ở bệnh viện trôi qua an nhàn, thoạt nhìn có thể nhận ra Từ Tri Tuế đã tròn lên không ít, da dẻ cũng càng ngày càng đẹp, y tá có chút kinh nghiệm thấy, đều nói trong bụng cô ta tám mươi phần trăm là bé gái.

mừng khôn xiết, mua toàn là đồ dùng và quần áo cho bé


nói: “Trước khi em mang thai, anh cũng muốn có con gái. Nhà Tống Nghiễn Gia cũng là con gái, mỗi khi nhìn thấy cậu ấy bế con đi phơi nắng là anh lại thấy


cũng xinh đẹp như em thì càng tốt. Nếu sinh ra một chú khỉ con ngày nào cũng


“Nói tới nói lui, anh


trán cô: “Chỉ cần là con


cân sáu lượng*, là một cậu nhóc ú na ú nần. Từ Tri Tuế mới được đẩy vào phòng sinh hai


sáu lượng:


nhè, ngay cả bảo mẫu chăm sóc cậu


cách lại lém lỉnh hoạt bát giống mẹ, thuộc loại làm nên việc lớn, nếu cậu


cậu nhóc đột nhiên ngẩng đầu cười khanh khách với anh, sau đó trên áo


nói: “Người ta nói cha và con trai là kẻ thù


diễn màn phun sữa cho bố xem, Kỳ Nhiên sợ hãi,


bảo mẫu, một người chăm sóc em bé, một người chăm sóc cô. Không phải vất vả chăm con đêm ngày, cơ thể cô



tuổi, tuy rằng vẫn chưa nói rõ nhưng


tổ chức một bữa tiệc mừng thôi nôi hoành tráng cho cháu trai bảo


tay rất hào phóng, vừa vào cửa đã nhét


Ninh nhà chúng ta


vào miệng. Từ Tri Tuế thấy thế liền giật lấy, ướm thử


cần tốn kém như vậy, lần trước đầy tháng cậu


Di ngoắc ngón tay, trực tiếp nhét vào túi Tiểu Dư Ninh, lại gãi gãi hai má cậu bé nói: “Nếu cậu cảm


của Tần Di cô mới phản ứng lại, quay đầu nhìn Dương Cận đang


túi xách lấy ra một quyển giấy


giấy chứng


ấy


không còn nữa, hoặc là hôm nay kết hôn với tớ, hoặc là sau này coi như


hai bên


cũng lãnh giấy chứng nhận kết hôn rồi, bọn



thế nào, hai người hết chia tay lại tái hợp, trong lòng cô bỗng cảm thấy thổn thức không thôi, Tần Di


tốn


mang theo con đến muộn, lúc đẩy cửa đi vào, trên sân khấu đang


lớn, Kỳ Nhiên thấy Phùng Mật không có mặt thì


Nguyên Bảo đã cướp lời nói: “Mẹ cháu đang


và đồng nghiệp Phùng Mật hầu như ngày nào cũng gặp nhau, hai ngày trước


kiểm tra ra, cô ấy đang thấy


nói muốn sinh cho con một em gái, đến lúc đó sẽ đính hôn từ nhỏ


mũi Tiểu Nguyên Bảo: “Là em gái của


Ninh đang hưng phấn đạp chân trên ghế bảo bối, suy nghĩ một lát


Di túm lấy mũ Tiểu Nguyên Bảo: “Dì cũng


nhìn cô ấy: “Nhưng dì


về dì



“……”

Toàn hội trường cười to, Dương Cận ngượng ngùng ho khan một tiếng, rót chút đồ uống vào ly Tần Di: “Bàn bạc kỹ hơn, bàn bạc kỹ hơn.”

Từ Tri Tuế ôm Tiểu Dư Ninh vào trong ngực, cười đến chảy nước mắt: “Ơ kìa, chuyện này mọi người phải hỏi ý kiến con trai tớ đã chứ?”

Tần Di tiến lên phía trước, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Dư Ninh: “Nhóc con, vừa rồi cháu nhận tiền lì xì của dì rồi, sau này sẽ là người nhà của dì!”

Tiểu Dư Ninh vẻ mặt mờ mịt nhìn chằm chằm Tần Di, không hề báo trước phun cho cô ấy một ngụm nước miếng.

Mọi người lại cười ngặt nghẽo.

Từ Tri Tuế đã lâu không vui vẻ như vậy, trò chuyện với bạn bè, bất giác cũng uống thêm nhiều một chút. Chờ đưa khách xong ngồi lên xe về nhà, Từ Tri Tuế tựa vào vai Kỳ Nhiên nhắm mắt lại.

Kỳ Nhiên cởi áo khoác khoác lên người cô, vén gọn mái tóc trên trán cô, bất đắc dĩ nói: “Không kịp để ý đến em là em lại lén uống nhiều.”

Từ Tri Tuế cười cười, cầm tay anh: “Em cũng đâu có uống bao nhiêu, chỉ là thấy mọi người đều sống tốt nên em vui vẻ thôi. Kỳ Nhiên, anh nói chúng ta sẽ mãi hạnh phúc chứ?”

Kỳ Nhiên cúi đầu hôn lên trán cô: “Yên tâm, chắc chắn sẽ như vậy.”

Tiểu Dư Ninh ở bên nhìn hồi lâu, không chỉ ghen tị mà còn muốn tranh giành sự chiều chuộng, bèn chen vào giữa bố mẹ, ôm lấy cánh tay Từ Tri Tuế bập bẹ nói: “Bé, cũng sẽ.”

Từ Tri Tuế nở nụ cười, cùng Kỳ Nhiên ôm con trai vào lòng.

“Phải, chúng ta đều sẽ hạnh phúc.”

_HOÀN TOÀN VĂN_
Nhớ Em Đã Nhiều Năm Như Vậy
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10.0/10 từ 46 lượt.
loading...