Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp

Chương 98: Chính văn kết thúc


Một cây cỏ nhỏ chỉ cao vỏn vẹn ba centimet đang bỏ trốn, khẽ rũ đi những giọt sương mai trên lá.


Cậu nghi hoặc cuộn lại những chiếc lá, bộ rễ trong lớp đất dinh dưỡng mềm xốp khẽ động đậy.


Chíp?


Ký ức của cậu dừng lại ở khoảnh khắc cạn kiệt thể lực mà rơi xuống.


Cơn đau trong tưởng tượng không hề xuất hiện, có lẽ là chủ nhân đã đỡ được mình.


Chỉ là sao lại biến trở lại thành bản thể rồi.


Cậu lại động đậy, lần này những chiếc lá rung rinh càng dữ dội hơn, cuối cùng cũng đã thu hút sự chú ý của người đàn ông vẫn luôn ở bên cạnh không rời một bước.


Tư Ân Viễn không biết đã ngồi ở đây bao lâu rồi, lúc này nhìn thấy chậu cây nhỏ trước mắt cuối cùng cũng động đậy, thậm chí còn nghi ngờ có phải mình lại xuất hiện ảo giác rồi không.


Mãi đến khi ngón tay đưa ra được những chiếc lá nhỏ thân mật cọ cọ, trái tim vốn đã bị treo lơ lửng từ ba ngày trước lúc này mới hoàn toàn hạ xuống.


Quý Tửu ì ạch bò ra, "phụt" một tiếng biến thành người trần như nhộng lao vào lòng anh, ngẩng đầu hôn lên cằm một cái: "Em về rồi."


Tư Ân Viễn véo lấy eo cậu, biến nụ hôn nhạt nhẽo này trở nên nồng nhiệt, giữa đôi môi giao nhau lẩm bẩm ba chữ: "Đồ lừa đảo nhỏ."


Rõ ràng đã hứa với anh sẽ không có chuyện gì.


Quý Tửu bị hôn đến thở hổn hển, vành mắt đều đỏ lên: "Em đâu có lừa anh, chỉ là hơi mệt nên ngủ thiếp đi thôi..."


Lời còn chưa nói xong, lại bị chiếm lĩnh môi lưỡi.


Người đàn ông không cho cậu cơ hội giải thích, động tác từ hung dữ dần dần trở nên dịu dàng, một tay ôm lấy người, tay còn lại từ từ v**t v* xuống dưới.


Làn da non mềm bị bàn tay to lớn chai sạn lướt qua để lại những vệt đỏ.


Quý Tửu co rúm người lại một chút, cuối cùng cũng nhận ra chủ nhân lần này khác với mọi khi.


Anh, anh hình như muốn cùng mình tiến hành nghi lễ thụ phấn.


QAQ


Cỏ nhỏ đã hôn mê suốt ba ngày trong chậu cây, vì sự ngang ngược của chủ nhân, đành phải tiếp tục bế quan trong phòng ba ngày nữa.



...


Quý Tửu ư ử nức nở cố gắng đẩy người đàn ông phía trên ra: "Không muốn nữa, em không nở hoa được đâu..."


Trên người cậu, đâu đâu cũng là những "bông hoa" mà Tư Ân Viễn trồng.


Đây là lần đầu tiên cậu cho rằng, thể lực của người thức tỉnh quá tốt cũng không phải là một chuyện tốt.


Đặc biệt là người thức tỉnh cấp S hàng đầu.


Tư Ân Viễn hôn lên trán cậu một cái: "Được, không làm nữa, chúng ta đi ăn cơm."


Nghe thấy ăn cơm, Quý Tửu lại có chút tinh thần, vịn eo ngồi dậy: "Em muốn ăn thịt, còn muốn cả dịch dinh dưỡng vị dâu nữa."


Người đàn ông đã được thỏa mãn vô cùng dễ nói chuyện, Tư Ân Viễn như không có chuyện gì xảy ra mà đứng dậy: "Anh đi chuẩn bị cho em, em ngủ một giấc trước đi."


Không ngờ thể chất của cỏ nhỏ lại đặc biệt, thứ gì cũng có thể hấp thụ được.


Còn tiết kiệm được một bước dọn dẹp. (=))) vô sỉ)


Quý Tửu dùng chăn quấn kín người mình, chỉ sợ chủ nhân lại một lần nữa "thú tính đại phát", giọng nói nghèn nghẹt từ bên trong vọng ra: "Vâng ạ."


Nghe có vẻ vô cùng ấm ức.


Tư Ân Viễn lần này không bắt nạt cậu nữa, quay người nhanh chóng đi tắm rồi trực tiếp vào bếp.


Tiện thể dùng máy liên lạc báo bình an.


Ngày đó, sau khi sử dụng dị năng, Quý Tửu liền trực tiếp hôn mê bất tỉnh. May mà anh nhanh tay lẹ mắt đưa người về nhà, chỉ cần chậm thêm một bước nữa là đã bị lộ thân phận trước mặt mọi người rồi.


Chỉ là anh rời đi quá vội vàng, mấy ngày nay lại hoàn toàn không liên lạc với bên ngoài, người ở ngoài sắp bận đến phát điên rồi.


Ở những nơi bọn họ lúc đó không nhìn thấy, cả thế giới đều đang xảy ra những thay đổi long trời lở đất.


Trái Đất vốn u ám vì Hoa Michael, như thể lập tức sống lại, đâu đâu cũng là sự phồn vinh sau khi được ban cho sinh khí.


Những vật biến dị ngày càng hung tợn dần trở nên hiền hòa, thậm chí còn hiền lành hơn cả sau lần biến dị đầu tiên, quả thực như thể hy vọng cuối cùng bị đè nén dưới đáy hộp Pandora đã được giải phóng ra nhân gian.


Món sườn heo thơm phức đã thu hút Quý Tửu ra ngoài, đây là món sườn được làm từ heo đen biến dị, mùi thơm quả thực có thể len lỏi vào từng lỗ chân lông của con người.


Là một trong số ít những loài sau khi biến dị lại trở nên ngon hơn, ngoài việc hiếm ra thì không có khuyết điểm nào.



Có điều khuyết điểm này trong mắt Tư Ân Viễn giàu có lại gần như không tồn tại.


Quý Tửu vui vẻ cầm chiếc bát nhỏ màu trắng sữa của mình ngồi vào bàn ăn: "Thơm quá."


Trong mắt Tư Ân Viễn hiện lên ý cười, đưa tay tắt máy liên lạc: "Mau ăn đi."


Đầu dây bên kia, Hồ Nhãn: ???


Sườn trong bát của Quý Tửu được chất cao đến mức thành một ngọn núi nhỏ, cậu ăn hết phần thịt bên trên, rồi lại ném xương cho khói đen nhỏ nuốt chửng.


Lửa vàng trong ba ngày nay cũng vẫn luôn đuổi theo khói đen đòi hòa hợp, bây giờ vẫn giữ dáng vẻ say sưa mê mẩn nằm bên cạnh cục than đen nhỏ.


Nhìn kỹ sẽ phát hiện, giữa một cục vàng rực và một cục đen thui, chúng đều đã trao đổi hơi thở cho nhau.


Tư Ân Viễn thấy cậu ăn vui vẻ, trong lòng cũng mềm nhũn ra, cuối cùng cũng hỏi ra được vấn đề quan tâm nhất: "Em có yêu anh không?"


Cỏ nhỏ thực sự quá ngây ngô, nhưng anh lại là một con người với những d*c v*ng bẩn thỉu, có được cỏ nhỏ vẫn chưa đủ, anh hy vọng tình cảm của cỏ nhỏ đối với anh không phải đơn thuần là tình cảm nuôi dưỡng, mà là một loại tình cảm khác chỉ có ở con người.


"Tất nhiên rồi." Quý Tửu bận rộn cắn xé, trong lúc đó tranh thủ trả lời.


Không chút do dự.


Tư Ân Viễn ngẩn ra một lúc, rồi trong lồng ngực dâng lên một luồng hơi nóng.


Cỏ nhỏ của anh cũng yêu anh.


Quý Tửu cuối cùng cũng chiến đấu xong với miếng sườn cuối cùng, vừa lau tay vừa nghiêm túc trả lời: "Ngày hôm đó sau khi lộ thân phận, em đã nghiêm túc suy nghĩ về một vấn đề."


"Chuyện gì?"


"Nếu anh ghét bỏ em không phải là con người, không cần em nữa, thì em sẽ nhốt anh lại ở một nơi chỉ có cỏ nhỏ mới nhìn thấy." Quý Tửu cố tình làm ra vẻ mặt hung dữ đáng yêu: "Giống như lúc đó anh nuôi em vậy, nhưng em là một cây cỏ nhỏ rất rộng lượng, sẽ không nuôi anh trong một chậu cây nhỏ xíu đâu, em sẽ tìm một căn nhà lớn để lén lút nuôi anh."


Rõ ràng là những lời nói b*nh h**n mang theo d*c v*ng chiếm hữu, nhưng nghe vào tai Tư Ân Viễn lại ngọt ngào hơn tất cả những lời đường mật trên thế gian.


Anh tiến lên lau đi vụn bánh bên khóe miệng cỏ nhỏ, giọng nói hơi trầm: "Vậy em phải nhớ kỹ, nếu có ngày nào đó anh không nghe lời, thì hãy nhốt anh lại vĩnh viễn ở một nơi chỉ có em mới nhìn thấy."


...


Sau bữa ăn, dưới sự yêu cầu mạnh mẽ của Quý Tửu, bọn họ cùng nhau ra ngoài đi dạo.


Thực ra cỏ nhỏ không phải muốn đi dạo, chỉ là sợ một người đàn ông nào đó vừa mới được nếm mùi sẽ lại kéo cậu đi "thụ phấn".



Cách thảm họa chỉ mới qua sáu ngày, ngay cả cỏ nhỏ cũng không thể không thừa nhận tốc độ vực dậy của con người thực sự quá nhanh.


Trên đường phố đâu đâu cũng là những người đang bận rộn, ven đường đều đã trồng lên lương thực.


Tư Ân Viễn dừng lại trước một ruộng bắp cải xanh mơn mởn: "Đây đều là công lao của em, vốn dĩ những cây bắp cải này sau khi biến dị đều có tính công kích, bây giờ xu hướng tấn công đã giảm đi, đều có thể mở rộng sản xuất rồi."


Không bao lâu nữa, căn cứ sẽ có thể giải quyết được một trong những vấn đề lớn nhất của tận thế – thức ăn.


Căn cứ của loài người đâu đâu cũng tràn ngập niềm vui sau khi được tái sinh.


Quý Tửu nhìn thấy trên ruộng rau những người trước đây đã chạy nạn từ các căn cứ khác, trong đó có cả người phụ nữ đã ôm con nói chuyện với cậu vài câu lúc đó.


Xem ra cô ấy cũng đã thành công tìm được công việc phù hợp cho mình ở căn cứ.


Quý Tửu còn nhìn thấy cô ấy từ lòng bàn tay thả ra từng quả cầu nước một.


Trước đây cô ấy vẫn còn là một người bình thường.


Du Phi Trần bọn họ không biết từ lúc nào đã đến, thấy vậy liền cười tủm tỉm lên tiếng: "Đội trưởng Tư, anh vẫn chưa nói cho Quý Tửu tin tốt này sao?"


Phượng Sơ Dao một tay ôm lấy Quý Tửu: "Nhớ em chết đi được!"


Quý Tửu chớp chớp mắt: "Tin tốt gì?"


Tư Ân Viễn cười mà không nói, anh muốn để Quý Tửu tận mắt nhìn thấy thế giới mà chính mình đã mang lại "bước ngoặt".


Lê Triều lên tiếng giải thích: "Dị năng của cậu không chỉ ban cho người thường sinh khí, mà còn ban cho họ dị năng, theo phạm vi có thể dò xét được hiện tại, tất cả mọi người trong căn cứ của chúng ta bao gồm cả những căn cứ sống sót khác đều đã trở thành người thức tỉnh."


Hồ Nhãn ở bên cạnh bổ sung: "Nói một cách chính xác hơn thì nên là sinh khí của cậu đã kích hoạt những khả năng vẫn luôn tiềm ẩn trong cơ thể họ, thực ra mỗi người đều có dị năng của riêng mình, phần lớn mọi người chỉ thiếu một điểm mấu chốt quan trọng."


"Tuy những dị năng được kích hoạt ra phần lớn đều tương đối yếu, nhưng ít nhất cũng đã mang lại hy vọng mới cho toàn thể nhân loại, đây chính là mấu chốt của tận thế."


Phải biết rằng tỷ lệ người thường cao hơn rất nhiều so với người thức tỉnh, tỷ lệ tử vong cũng cao hơn không ít, điều kiện cơ thể của người thường hoàn toàn không thể thích nghi được với tận thế, bây giờ tất cả mọi người đều đã có dị năng, xác suất sống sót của nhân loại dưới thời tận thế đã cao hơn không chỉ một hai phần.


Hồ Nhãn từ từ thở ra một hơi: "Ai mà ngờ được con người sau khi bị dồn vào đường cùng lại có thể có được sự đột phá."


Ít nhất thì nhân loại đã thức tỉnh toàn bộ bây giờ có thể tiếp tục khai phá một thế giới mới rồi.


Đối với kết quả này Quý Tửu lại không hề ngạc nhiên, dị năng thứ hai của cậu "Nuốt Chửng" chính là sau khi tự bản thân ban cho mình sinh khí mà xuất hiện, dị năng của cậu vốn dĩ nên lợi hại như vậy.


Nhìn cỏ nhỏ có chút tự hào, Tư Ân Viễn không nhịn được mà chọc chọc vào má.



Sau đó liền thu hoạch được một cây cỏ nhỏ xù lông.


...


Tư Ân Viễn đã dùng ba năm để ở lại căn cứ giúp đỡ xây dựng, mãi đến khi căn cứ cuối cùng cũng có một mô hình vững chắc, anh mới dẫn Quý Tửu định đi phiêu lưu một vòng thế giới.


Ngày đó, về cơ bản tất cả mọi người trong căn cứ đều đến tiễn bọn họ.


Tên của Quý Tửu và Tư Ân Viễn bây giờ đã gắn liền với huyền thoại.


Căn cứ của bọn họ cũng đã trở thành vườn địa đàng lớn nhất và an toàn nhất trên cả lục địa này.


Ở căn cứ này không có ai tin vào tôn giáo, thứ bọn họ tin tưởng chỉ có hai người đã thật sự cứu vớt bọn họ.


Bây giờ tín ngưỡng muốn ra đi, tuy không nỡ, nhưng đều ăn ý không hề giữ lại.


Quan Âm dùng bốn tay lau nước mắt: "Khi nào thì trở về?"


Anh ta đã hỏi ra câu hỏi mà tất cả những người sống sót phía sau đều muốn hỏi.


"Có lẽ là một năm... có lẽ còn lâu hơn." Tư Ân Viễn phóng khoáng vẫy tay, lật người lên xe.


Cổng lớn của căn cứ vang lên giọng nói dịu dàng quen thuộc: "Chúc quý khách thượng lộ bình an, chúng tôi ở đây chờ đợi sự trở về của các vị."


Quý Tửu ngồi ở ghế phụ lái ăn dịch dinh dưỡng vị dâu, nhìn cổng lớn của căn cứ dần dần biến thành một chấm đen nhỏ trong gương chiếu hậu, cho dù biết bọn họ không nhìn thấy, cũng ngoan ngoãn đưa tay vẫy vẫy.


Lái xe cả một ngày một đêm, bọn họ mới dừng lại ở một nơi có phong cảnh vô cùng tươi đẹp, gió nhẹ thổi qua cánh đồng hoa này, vô số bông hồng đều đang nhảy múa.


Quý Tửu véo một cánh hoa tò mò hỏi: "Chúng ta đi đâu vậy ạ?"


"Không phải em chê cái chậu cây mà trước đây anh nuôi em ba năm nhỏ sao?" Tư Ân Viễn mở cửa xe: "Bây giờ à, chúng ta đi tìm một nơi thích hợp để nuôi cỏ nhỏ."


"Là một nơi như thế nào ạ?"


Tư Ân Viễn cụp mắt suy nghĩ một chút: "Một nơi đất đai màu mỡ, chất lượng nước ưu việt, còn có rất nhiều món ngon."


"Không đúng." Quý Tửu lắc đầu: "Những gì anh nói đều không đúng."


"Ừm?" Tư Ân Viễn nắm lấy tay cậu khẽ hôn một cái, đáy mắt hiện lên ý cười dung túng, "Vậy nơi như thế nào mới là nơi thích hợp cho Cỏ nhỏ ở?"


Quý Tửu cười khúc khích hai tiếng, thuận thế vòng tay ôm lấy cổ anh, nghiêng đầu khẽ cắn vào tai: "Là nơi có chủ nhân ạ."


-HOÀN-


Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp Truyện Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp Story Chương 98: Chính văn kết thúc
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...