Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp

Chương 77: Trong bụng


Con đường phía trước có ít vật biến dị hơn rất nhiều, trên mặt đất toàn là xương vụn của động vật, thỉnh thoảng còn có mấy mảnh xương sọ người còn nguyên vẹn rơi xuống, đường đi vô cùng chật hẹp, chỉ đủ cho một chiếc xe đi qua, hai bên đường toàn là những dãy nhà xi măng xếp san sát nhau gần như không có khe hở.


Mấy con ấu trùng của loài sâu Amilo gào thét chui ra từ trong đống xương vụn, lớp da khô héo nhăn nheo, rồi lại rất nhanh ẩn mình vào trong lòng đất ẩm ướt biến mất không thấy tăm hơi.


"Con đường ở đây không ổn." Tư Ân Viễn nhíu mày.


Đây là ngày thứ ba bọn họ ra ngoài, theo lý mà nói chỉ cần đi vòng qua một thị trấn nhỏ nữa là có thể nhìn thấy ngôi trường trung học đó.


Quý Tửu bám vào cửa sổ xe nhìn ra ngoài, có chút ghét bỏ: "Mùi tanh nồng quá."


Quan Âm dùng cánh tay thứ tư đuổi đi một con ấu trùng của loài sâu Amilo: "Loài sâu này lúc còn nhỏ thường thích ký sinh trong những xác chết ẩm ướt, ở đây chỉ có xương, sao lại nhiều sâu như vậy."


Khi xe tăng tốc về phía trước, mùi tanh vẫn luôn quanh quẩn bên mũi không hề tan đi.


Mùi tanh này thực ra đối với con người mà nói thì không nồng lắm, nhưng đối với cỏ nhỏ đỏng đảnh và những người thức tỉnh có ngũ quan nhạy bén mà nói thì lại vô cùng khó chịu.


Quý Tửu ỉu xìu dùng tay che mũi: "Hình như là mùi máu và những thứ khác lên men."


Không đơn thuần là mùi máu.


Du Phi Trần nổ súng bắn chết một con ấu trùng Amilo, bực bội nói: "Cũng không nhìn thấy nguồn gốc của mùi tanh ở đâu cả."


Tuy bọn họ có khứu giác nhạy bén, nhưng khu vực này chỗ nào cũng có mùi này, không khí tràn ngập đến mức quá nồng nặc ngược lại lại không phân biệt được hướng mà mùi này truyền đến.


Xung quanh yên tĩnh không một tiếng động, ngoại trừ thỉnh thoảng có vài con ấu trùng Amilo không sợ chết đến gần bọn họ ra thì không hề có động tĩnh gì.


Tư Ân Viễn đạp phanh một cái, dừng lại.


"Đội trưởng, sao không đi nữa?" Du Phi Trần vẻ mặt ngơ ngác.


"Nguồn gốc của mùi tanh chính là đất dưới chân." Tư Ân Viễn nhàn nhạt nói.


Đất dưới chân hoàn toàn không phải là ẩm ướt, mà là được tưới bằng máu tươi rồi lên men thành một loại chất nhầy nào đó.



Du Phi Trần kinh ngạc một chút, rút cây gậy tác chiến bên hông ra chọc xuống đất khuấy khuấy lớp đất.


Cảm nhận được có vật lạ đang động đậy, lớp đất đó lại lập tức như sống lại mà bắt đầu co bóp.


Cây gậy tác chiến bằng sắt lập tức cảm nhận được một lực hút không nhỏ, Du Phi Trần dùng sức nắm chặt kéo ra mới không để cây gậy bị hút vào trong đất, nếu là người bước vào hoặc những sinh vật nhỏ hơn đi vào, thì kết quả có thể tưởng tượng được.


Du Phi Trần lòng còn sợ hãi vỗ vỗ ngực: "Xe của chúng ta lại không sao?"


Nơi này quả thực giống như một vùng đầm lầy ăn thịt người, như vậy có thể giải thích được tại sao ấu trùng Amilo lại có thể sống sót trong lòng đất, thì ra đây là một vùng đất máu.


Những mảnh xương cốt đó có lẽ là sau khi bị đất ăn hết máu và thịt rồi nhả ra.


Quý Tửu: "Mảnh đất này hình như có ý thức, nó có thể nhận ra kích thước của chiếc xe khá lớn, phán đoán đây là một con mồi khó săn bắt hơn, từ đó chọn cách để chúng ta cạn kiệt thể lực rồi mới nuốt chửng, nếu là những sinh vật nhẹ hơn bước vào có lẽ đã bị ăn thịt ngay lập tức rồi."


Cậu dừng lại một chút nhìn về phía chủ nhân, sau khi nhận được sự khích lệ như xoa đầu mới tiếp tục nói: "Từ những con ấu trùng Amilo này là có thể nhìn ra rồi, đất không chọn ăn thịt chúng mà mặc cho chúng sinh trưởng, rất có thể là vì những con sâu này ngược lại với chiếc xe, vẫn chưa đạt đến tiêu chuẩn ăn được của nó, cho nên định bụng đợi chúng lớn lên rồi mới ăn."


Gần đây không nhìn thấy một con sâu trưởng thành nào chính là bằng chứng tốt nhất.


Tư Ân Viễn hôn nhẹ lên môi Quý Tửu, ánh mắt mang theo sự ngưỡng mộ không chút che giấu: "Giỏi thật."


Được chủ nhân khen, Quý Tửu đắc ý đến mức sợi tóc ngố trên đỉnh đầu cũng dựng lên vài phần, vẻ mặt kiêu kỳ nhỏ bé trông vô cùng đáng yêu.


Đi làm nhiệm vụ nhiều, Quý Tửu cũng bắt đầu học được cách suy nghĩ vấn đề từ góc độ của con người.


Du Phi Trần bị đả kích về trí thông minh xong còn bị hai người cho ăn "cẩu lương".


Quan Âm yếu ớt hỏi: "Vậy chúng ta tăng tốc rời khỏi vùng đất máu này không phải là được rồi sao."


Xe dừng lại chẳng phải càng nguy hiểm hơn.


Tư Ân Viễn: "Các cậu không phát hiện ra chúng ta vẫn luôn đi vòng quanh tại chỗ sao?"


Ba người ở hàng ghế sau kinh ngạc, Du Phi Trần nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nghi hoặc nói: "Đội trưởng, có phải anh nhầm rồi không, ở đây chỉ có một con đường thẳng tắp, sao chúng ta có thể bị lạc được."


Quan Âm cũng gật đầu theo: "Tuy những căn nhà xi măng ở đây trông rất giống nhau, nhưng nhìn kỹ vẫn có chút khác biệt, anh xem cửa sổ màu xanh lá cây bên cạnh căn nhà xi măng kia, tòa nhà khác mà chúng ta vừa đi qua là màu đỏ, không thể nào là cùng một chỗ được."



Tư Ân Viễn nghiêng đầu, đôi mắt vàng kim lóe lên: "Sao các cậu lại chắc chắn, những dãy nhà đó chính là nhà xi măng?"


Sắc mặt Phượng Sơ Dao biến đổi, không nói hai lời liền rút roi lửa ra quất thẳng về phía căn nhà xi măng gần nhất.


Ngay khoảnh khắc cây roi dài ra chạm vào bức tường xi măng, bức tường đó lại cũng như lớp đất lúc nãy sống lại, lập tức nuốt chửng một nửa cây roi lửa, còn không ngừng lúc nhúc cố gắng nuốt thêm.


Phượng Sơ Dao quyết đoán thu lại cây roi lửa chỉ còn lại một nửa.


Cô không hề tiếc nuối, roi lửa của cô vốn dĩ là do dị năng tạo thành, không phải là cây roi có thực thể, mà là những ngọn lửa có thể tự do co duỗi.


Du Phi Trần cảm thấy mình nghe thấy một tiếng vỡ vụn nhỏ, đó là tiếng tam quan của cậu ta bị chấn động vỡ nát.


Có điều chuyện này sau tận thế cậu ta cũng đã quen rồi, rất nhanh lại tự mình dán lại tam quan, hỏi: "Bây giờ làm sao đây? Chẳng lẽ chúng ta đã đi vào một mê cung nào đó rồi."


Nói xong cậu ta lại tự mình cười khổ hai tiếng.


Quan Âm đột nhiên kêu lên: "Mê cung!?"


Du Phi Trần ngơ ngác quay đầu lại: "Sao vậy?"


Vẻ mặt Quan Âm lập tức hiện lên một sự kinh hãi kỳ quái, dùng bốn tay gãi đầu nửa ngày mới nói: "Trước đây tôi từng thấy một nhiệm vụ về mê cung, miêu tả và bây giờ rất giống nhau, gọi là 'Mê Cung Khẩu Phúc'."


Quý Tửu mở một chai dịch dinh dưỡng vị dâu ra l**m, nghe vậy mắt hơi mở to: "Cái tên này kỳ lạ thật, tại sao lại gọi là khẩu phúc?"


"Bởi vì..." Quan Âm có chút không nỡ nhìn thẳng mà lên tiếng: "Chúng ta có lẽ bây giờ đang ở trong miệng của một vật biến dị nào đó."


Một tiếng "bộp" vang lên, Quý Tửu sợ đến mức làm rơi cả chai dịch dinh dưỡng.


Cậu, người có thực đơn phong phú ăn đủ các loại vật biến dị, thế nào cũng không ngờ được mình lại có ngày bị ăn vào bụng.


Phượng Sơ Dao cũng không thể chấp nhận được: "Ý của cậu là chúng ta bây giờ đang ở trong bụng của một vật biến dị nào đó, bụng của nó còn là một mê cung tự nhiên biến đổi??"


Vẻ mặt Quan Âm thoáng hiện vẻ u ám: "Đúng vậy."


Tư Ân Viễn vỗ về Quý Tửu đang sắp xù lông, nghiêng đầu: "Đọc chi tiết của nhiệm vụ đó cho tôi nghe."



Quan Âm: "Nhiệm vụ đó vẫn luôn treo ở đó không ai nhận, lúc đó tôi chỉ vì tò mò mà xem thử, đây là một loại vật biến dị vô cùng khổng lồ, sẽ ẩn mình theo môi trường xung quanh, không tự chủ săn mồi, chỉ luôn há to miệng chờ đợi tại chỗ, sẽ có con mồi không ngừng vô tình đi vào bụng từ miệng nó, mà bụng của nó lại là một mê cung khổng lồ."


Vẻ mặt Du Phi Trần hiện lên sự hồi tưởng: "Tôi nhớ mười phút trước chúng ta đã đi qua một đường hầm rồi mới đến đây, thì ra đó không phải là đường hầm, mà là cái miệng há to của nó?!"


Cậu ta nhớ lúc đó mình còn cảm thán, hai ngọn đèn phía trên đường hầm đó lại còn có thể sáng.


Bây giờ nghĩ lại thì đó đâu phải là đèn gì, rõ ràng là mắt của con quái vật.


Sau khi biết được sự thật, chỉ số SAN (?? không biết là cái gì nữa) đột ngột giảm mạnh.


Phượng Sơ Dao xoa đi lớp da gà trên người: "May mà trong cơ thể con quái vật này không có chất lỏng nhớp nháp nào."


Nhìn bằng mắt thường rất khó để phân biệt được mọi thứ ở đây đều là giả.


Những căn nhà xi măng và vùng đất máu này thực ra đều là một phần của cơ thể con quái vật.


Quý Tửu nhặt chai dịch dinh dưỡng bị rơi trên đất lên, vừa sợ hãi vừa ăn: "Tôi muốn ra ngoài."


Dáng vẻ yếu đuối đáng thương lại bất lực nhưng vẫn phải tiếp tục ăn.


Nỗi sợ hãi này có lẽ phải bắt đầu từ lúc cậu còn là một hạt giống, không thể nảy mầm chỉ đành lăn lông lốc khắp nơi, suýt nữa bị một con chim nhỏ đi ngang qua tha đi ăn mất.


Từ đó về sau cậu vẫn luôn rất sợ mình bị ăn thịt, vào thời kỳ đầu của tận thế, mất đi sự che chở của chủ nhân, mới phải cố gắng nâng cấp như vậy.


Đây là lần đầu tiên nhìn thấy Quý Tửu sợ hãi một loại vật biến dị như vậy, xem ra thật sự đã nảy sinh sự chống đối vô cùng lớn đối với việc mình bị ăn thịt.


Tư Ân Viễn có chút xót xa xoa xoa chỏm tóc ngố của cậu, dịu dàng dỗ dành: "Được, lập tức đưa em ra ngoài."


Du Phi Trần từ trên nóc xe đang mở bắn mấy phát súng lên trên, những viên đạn đó khi chạm vào "bầu trời" liền bị nuốt chửng.


Ngay cả bầu trời cũng là giả.


Cậu ta buông tay xuống: "Chúng ta chỉ có thể tìm lại lối ra, nhưng địa hình của mê cung này chỉ cần chúng ta cử động là sẽ thay đổi, không thể nào quay lại đường cũ được."


Tư Ân Viễn đưa tay ra, trong lòng bàn tay nhảy múa ngọn lửa vàng: "Không cần phiền phức như vậy, trực tiếp phá bụng tại chỗ là có thể ra ngoài rồi."



Ngọn lửa vàng đó cảm nhận được sự tức giận của chủ nhân, lại bùng lên lớn hơn vài phần, sát khí đằng đằng.


Vũ lực, có thể giải quyết được mọi thứ.


Chỉ có điều còn chưa đợi lửa vàng bắt đầu đoạt lấy nơi này, đột nhiên mọi thứ ở đây bắt đầu rung chuyển dữ dội.


Nói một cách chính xác là chỉ có môi trường xung quanh bọn họ đang không ngừng biến đổi.


Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, bọn họ đã không còn ở tại chỗ, mà đang ở trong một chiếc lều lớn lộng lẫy khiến người ta nhìn đến chóng mặt.


Quý Tửu kinh ngạc thốt lên một tiếng nhỏ, lập tức quên mất chuyện ấm ức vừa rồi, tiến về phía trước vài bước nhìn những ánh sáng đủ màu sắc này.


Rõ ràng không có đèn, nhưng vẫn có vô số đốm sáng màu sắc như thể đang ở ngay trước mắt lơ lửng, đưa tay ra lại không chạm tới được.


Chiếc lều không biết từ lúc nào đã bắt đầu xoay tròn, đột nhiên những đốm sáng màu sắc này biến mất trong giây lát, một chùm sáng trắng khổng lồ đột ngột chiếu vào chính giữa sân khấu.


Sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng vỗ tay vang dội.


Quý Tửu quay đầu lại phát hiện không biết từ lúc nào, trong chiếc lều này lại có nhiều khán giả như vậy, bọn họ đều cúi đầu không nhìn thấy mặt, mặc trang phục quý tộc châu Âu thời trung cổ, xa hoa và cầu kỳ.


Ngoài tiếng vỗ tay ra không có âm thanh nào khác, có một sự đồng đều kỳ quái.


Cậu theo phản xạ muốn nắm lấy vạt áo chủ nhân, nhưng lại nắm phải không khí.


Lúc này mới phát hiện mình đã không còn ở trên xe, bên cạnh cũng không một bóng người, đứng trên sân khấu rộng lớn chỉ có một mình cậu.


Đột nhiên trên luồng sáng được chiếu vào chính giữa đó xuất hiện một bóng người vô cùng cao ráo.


Bóng người đó tao nhã giơ bàn tay đeo găng trắng lên, tiếng vỗ tay xung quanh lại nhanh chóng ngừng lại, xung quanh chìm vào một sự im lặng chết chóc.


"Ây da ây da, xem kìa đây là chú cừu non từ đâu đi lạc tới đây vậy."


Giọng điệu kéo dài cuối câu nghe thật ngấy.


Tác giả có lời muốn nói:


Cứu mạng ha ha ha ha ha ha ha, đoạn sau này đang viết viết, không biết tại sao trong đầu đột nhiên hiện lên tình tiết của Balala Tiểu Ma Tiên, chính là đoạn mẹ của tiểu ma tiên ở trong sở thú bị Nghiêm Lị Lị đưa vào một không gian giống như rạp xiếc rồi bị lạc mất đó, suýt nữa thì thoát vai không viết tiếp được.


Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp Truyện Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp Story Chương 77: Trong bụng
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...