Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp

Chương 44: Trước nhiệm vụ


Sau khi tiễn Hồ Nhãn đi, Tư Ân Viễn trực tiếp dẫn Quý Tửu đến một nhà hàng tư gia đã đặt trước để ăn cơm.


Chủ nhà hàng tư gia này là một cựu thợ săn. Mắt phải và bàn chân trái của hắn đã bị vật biến dị ăn mất trong một lần làm nhiệm vụ nửa năm trước, từ đó hắn bắt đầu cuộc sống dưỡng già.


Bạn đời của hắn là một Người Nhặt Rác, thường xuyên mang về cho hắn một số vật biến dị ăn được chỉ có thể săn bắt được ở bên ngoài.


Đây cũng là một đặc điểm lớn của nhà hàng tư gia này, thường thì chỉ có người thức tỉnh dị năng mới đến đây dùng bữa.


Vì bị thương nên tính tình hắn trở nên có chút cổ quái. Mùi vị các món ăn làm từ vật biến dị rất khó kiểm soát, có người ăn xong tỏ vẻ không thích, hắn liền nổi trận lôi đình.


Có điều, không mấy ai muốn đối đầu trực diện với dị năng Cự Đại Hóa của hắn. Dù cơ thể tàn tật không còn thích hợp để ra ngoài làm nhiệm vụ nữa, nhưng với cơ thể và sức mạnh được phóng to, việc nổi điên đánh người ở một khu vực nhỏ này vẫn còn dư sức.


Cho nên việc kinh doanh nhà hàng tư gia của hắn cũng ngày càng sa sút, ví như tối nay chỉ có một bàn khách.


Tuy nhiên, hắn lại đón tiếp một vị khách nhỏ có chút kỳ lạ.


Bất kể hắn bưng ra món gì, vị khách nhỏ này cũng đều lập tức ăn hết với vẻ mặt mãn nguyện, vô cùng ủng hộ.


Sự chuyên chú và vui sướng trên khuôn mặt là điều không thể giả tạo được, đó là một tình yêu thuần túy nhất đối với thức ăn.


Đây là sự khẳng định lớn nhất đối với người đầu bếp, Thái Hưng Thịnh càng làm càng hăng hái.


Món ăn của hắn còn có một đặc điểm nữa, tương tự như việc nặn sushi, hắn sẽ xuất hiện ở nơi khách hàng có thể nhìn thấy để chế biến, hết món này đến món khác cho đến khi khách nói đã no rồi. Điều này là để khách hàng biết mình đã ăn những gì. Một số khách nhát gan khi nhìn thấy vật biến dị quá gớm ghiếc đáng sợ sẽ kêu dừng lại bỏ qua, nếu bỏ qua quá nhiều hắn cũng sẽ tức giận.


Mà vị khách lần này lại không hề kêu dừng một lần nào, tốc độ ăn có thể gọi là như gió cuốn mây tan nhưng lại không hề khó coi.


Thái Hưng Thịnh cười ha hả: "Khẩu vị tốt thật đấy."


Hắn lại đẩy ra một đĩa gì đó giống như đèn lồng, có điều chiếc đèn lồng đó không phải màu vàng, mà là một màu sắc khó tả.


Thoạt nhìn là màu đen, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy có màu tím đỏ kỳ dị lưu chuyển bên trong, cắn ra sẽ bung tỏa vô số hạt thịt nhỏ màu tím.


Mùi vị ngoài việc hơi mặn một chút ra, cũng không khác gì những chiếc đèn lồng thông thường trước tận thế.


Quý Tửu không từ chối bất cứ thứ gì, hai má căng phồng vì nhét đầy mỗi bên một cái.


Thái Hưng Thịnh dứt khoát lấy cả những vật biến dị chuẩn bị cho ngày mai ra làm, vừa thái hoa văn* vừa hỏi: "Cậu thấy mùi vị thế nào?"


(*cải hoa đao: kỹ thuật thái, tỉa thực phẩm thành hình hoa văn đẹp mắt.)


Thực ra câu hỏi này hoàn toàn không cần thiết, bởi vì chỉ cần nhìn vẻ mặt của Quý Tửu là có thể biết cậu rất hài lòng.



Còn về Tư Ân Viễn ăn gì cũng mặt không biểu cảm ngồi một bên đã bị hắn trực tiếp phớt lờ.


Quý Tửu uống một ngụm nước ép từ quả mọng biến dị màu đỏ như máu, nghiêm túc nói: "Tôi thấy rất ngon."


Tư Ân Viễn chậm rãi gắp phần đèn lồng của mình cho Quý Tửu, không có ý định làm mất hứng mà chỉ ra sự thật rằng cậu ăn gì cũng thấy ngon.


Thái Hưng Thịnh được dỗ dành rất vui vẻ, cười đến không thấy mắt đâu, hiếm khi lại nói nhiều thêm một chút, kể về quá khứ của mình: "Trước tận thế tôi là đầu bếp cấp quốc yến đấy."


Quý Tửu rất phối hợp mà há miệng nhỏ: "Oa."


Một bữa cơm ăn uống vui vẻ cả chủ lẫn khách. Lúc ra về, Thái Hưng Thịnh còn tặng cho Quý Tửu một hộp sô cô la đắt tiền mà bản thân hắn vẫn luôn không nỡ ăn.


Chỉ để kết giao với người bạn này.


Mãi cho đến khi hai vị khách đã đi xa, hắn mới vỗ đầu nhớ ra, quên dặn một câu, đó là sô cô la nhân rượu!


Hai người vừa rời khỏi nhà hàng tư gia không bao xa đã bị một người chặn đường.


Nhìn rõ người tới, tâm trạng vốn đang tốt của Tư Ân Viễn lập tức sa sầm lại.


Giọng anh đầy vẻ lạnh lẽo: "Cậu theo dõi chúng tôi?"


Lam Phi tay cầm một bông hồng giả, kinh ngạc nói: "Sao có thể chứ, anh Tư sao lại có thể nghĩ tôi như vậy. Tôi chỉ lo lắng cho Quý Tửu, trời tối như vậy về nhà rất nguy hiểm."


Rõ ràng không một câu nào nhắc đến Tư Ân Viễn, nhưng lại khiến người ta hiểu lầm là do anh không đủ chu đáo gây ra lỗi.


Đây chính là thủ đoạn của trà xanh.


Cơn giận của Tư Ân Viễn dễ dàng bị khơi lên. Anh liếc nhìn bắp cải nhỏ non nớt bên cạnh, rồi lại nhìn con heo đang rục rịch trước mắt, đôi mắt vàng kim không ngừng tối sầm lại.


Nhớ lại lời của Lê Triều, anh cuối cùng cũng tìm được một lập trường thích hợp cho mình, không còn đè nén bản thân nữa, thẳng thừng mở lời: "Biến."


Lam Phi cảm nhận được một luồng sát khí không chút che giấu. Anh ta không hề nghi ngờ nếu mình không đi ngay thì sẽ không đi nổi nữa.


Thế là đến cả hoa cũng không dám tặng mà trực tiếp bỏ chạy.


Con heo muốn ủi bắp cải nhỏ đã chạy mất, nhưng trong lòng Tư Ân Viễn không hề cảm thấy chút thoải mái nào, ngược lại mặt vẫn cứ đen như cũ.


Anh lấy máy liên lạc ra, bấm một dãy số quen thuộc, thẳng thắn vào vấn đề: "Tôi nhận nhiệm vụ kia của cậu."


Hồ Nhãn ở đầu dây bên kia đang kiểm tra Thông Tuyền Thảo, tay run lên một cái: "Không phải nói muốn ở lại căn cứ thêm hai ngày sao? Sao lại đột nhiên thay đổi ý định rồi!?"


Sắc mặt Tư Ân Viễn sa sầm: "Đừng nói nhảm nữa, ngày mai chuẩn bị xong xuôi mọi thứ đi, người tôi sẽ chuẩn bị."



Một kế hoạch giải cứu trên đảo, bắt buộc phải gọi thêm vài thợ săn có kinh nghiệm phong phú.


...


Quý Tửu ngồi trên chiếc xe độ lại màu đen, nhàm chán đung đưa chân, nghiêng đầu nhìn mấy người vừa tới.


Những gương mặt quen thuộc có Lê Triều và Du Phi Trần, người chưa từng gặp cũng có vài vị.


Nhiệm vụ lần này tính cả cậu và chủ nhân là có bảy người, so với nhiệm vụ cấp S Hoa Viên Mộng Cảnh thì còn nhiều hơn một người.


Cậu chỉ vào một người trông gầy gầy cao cao trong số đó hỏi: "Người kia là ai vậy ạ?"


Cậu ngửi thấy một mùi ngọt ngào trên người này.


Trên người chắc chắn giấu rất nhiều kẹo.


Cỏ nhỏ Quý lộ vẻ khao khát.


Ngọt quá, thơm quá đi.


Tư Ân Viễn liếc mắt nhìn một cái, giải thích: "Bán Đường Nhân*."


Quý Tửu sững lại một chút: "Đường? Đường gì ạ?"


Du Phi Trần chen vào bên cạnh: "Là dị năng, không phải đồ ăn đâu. Tiện thể nói luôn, biệt hiệu cậu ta tự đặt cho mình chính là Bán Đường Nhân."


Những lời phía sau không muốn nghe nữa, vẻ mặt Quý Tửu thất vọng thấy rõ.


Ừm, không ăn được.


Nhưng mà thơm quá, trông có vẻ ngọt lắm.


Cảm nhận được sự bàn tán, Bán Đường Nhân quay đầu lại, khẽ cười với họ.


Anh ta cười lên như gió xuân ấm áp, giống như một giáo viên tiểu học sẽ rất được trẻ con yêu thích.


Quý Tửu đột nhiên có chút ngưỡng mộ dị năng của anh ta.


Bình thường có thể rảnh rỗi không có việc gì làm, rồi tự l**m mình.


Cỏ nhỏ suy bụng ta ra bụng người, cho rằng đối phương chắc chắn rất thích mùi ngọt ngào này trên người mình, và không thể chống lại được sự cám dỗ.


Du Phi Trần xoa tay n*n b*p: "Lần này tôi nhất định phải lập công lớn trong nhiệm vụ, trở thành thợ săn cấp S!"



Lê Triều đứng bên cạnh gật đầu không nói gì.


Hắn cũng giống như Du Phi Trần, chỉ còn một lần hỗ trợ nhiệm vụ cấp S nữa là có thể được Tư Ân Viễn đích thân tiến cử, trở thành thợ săn cấp S.


Bán Đường Nhân vừa mới thăng lên cấp thợ săn S. Anh ta đã trực tiếp vượt cấp thách thức nhiệm vụ cấp S, làm người chủ đạo của nhiệm vụ đó, cuối cùng được một thợ săn cấp S ngưỡng mộ anh ta tiến cử, vô cùng thành công thuận lợi trở thành thợ săn cấp S.


Hành động mạo hiểm như vậy trông có vẻ không hề phù hợp với tính cách của bản thân anh ta.


Nghe thấy lời của Du Phi Trần, anh ta cũng chỉ cười hiền hòa, rồi đi tới động viên: "Có thể mà, hai vị đều là những thợ săn rất ưu tú."


Lê Triều lịch sự gật đầu: "Cảm ơn."


Quý Tửu: Nhìn chằm chằm.


Cỏ nhỏ âm thầm quan sát.jpg


Đến gần rồi ngửi càng thơm hơn!


Trong lúc họ nói chuyện, người thợ săn thứ bảy đến muộn cuối cùng cũng đủng đỉnh xuất hiện.


Da mặt anh ta trắng bệch đến khó tin, môi lại đỏ một cách quá đáng, dưới mắt toàn là quầng thâm đen kịt trông như thiếu ngủ, đi đứng còn có chút lảo đảo.


Điều kỳ quái hơn là rõ ràng lúc này trời không nắng, nhưng anh ta vẫn tự bao bọc mình rất kỹ càng, mặc một chiếc áo chống nắng dày cộm, trên đầu còn đội mũ che nắng, tay cầm một chiếc ô màu đen.


Như thể một chút ánh nắng cũng không thể chiếu vào được.


Những người khác đều lộ vẻ mặt không có gì lạ.


Người thợ săn thứ bảy này là một kẻ lập dị từ đầu đến chân, cực kỳ không hòa đồng, bình thường không thích giao tiếp với người khác, ngay cả nhiệm vụ cũng cố gắng đi một mình để tránh phải lập đội với người khác.


Cho nên thực lực của anh ta rõ ràng đủ để làm Người Khai Hoang nhưng vẫn chọn thân phận Người Nhặt Rác.


Và bao nhiêu năm nay vẫn không hề thăng cấp.


Công hội có tiến hành khảo sát, biết thực lực của anh ta thực ra không hề tầm thường, lúc mạnh nhất có thể đánh ngang ngửa với thợ săn cấp S, chỉ có điều dị năng có hạn chế lớn.


Nhiệm vụ lần này anh ta lại đồng ý như vậy, tất cả những người có mặt ngoại trừ Quý Tửu đều rất kinh ngạc.


Du Phi Trần không nhịn được hỏi: "Này, cậu làm thế nào mà thuyết phục được anh ta đến vậy?"


Cậu ta huých vào người Lê Triều.


Lê Triều lắc đầu: "Tôi chỉ mang tâm thế hỏi thử một chút thôi, không ngờ anh ta biết Quý Tửu cũng đi thì liền đồng ý."



Tư Ân Viễn đứng bên cạnh: ?


Mặt anh sa sầm lại, tỏa ra một luồng khí tức vô cùng khó chịu.


Dọa cho Du Phi Trần phải tránh xa một chút. Cậu ta hạ thấp giọng hỏi Lê Triều: "Này, cậu không thấy đại ca gần đây tính tình hơi thất thường sao?"


Lê Triều nhớ lại cuộc nói chuyện trong văn phòng kia, hơi do dự.


Lẽ nào chuyện của bạn đại ca vẫn chưa giải quyết xong?


Quý Tửu cũng cảm thấy không ổn, cậu dời tầm mắt khỏi người Bán Đường Nhân, kỳ lạ nhìn về phía chủ nhân: "Sao vậy ạ?"


Tư Ân Viễn quay đầu nhìn cây bắp cải nhỏ chẳng hiểu gì cả này, đột nhiên đưa tay ra chọc vào má một cái, mặt không biểu cảm nói: "Không có gì."


Quý Tửu bất ngờ lại bị chọc vào má, trợn tròn mắt, như một chú chuột hamster bị kinh sợ.


Chủ nhân xấu tính!


Cậu tức đến mức muốn cắn Tư Ân Viễn một cái, mà Tư Ân Viễn vừa chọc được vào má lại chỉ muốn làm thêm lần nữa.


Đúng lúc này, người thợ săn cô độc kia cũng chủ động đi tới, đột nhiên dừng lại trước mặt Quý Tửu, rồi cúi gập người một cái thật mạnh.


"Cảm ơn cậu!"


Quý Tửu còn chưa kịp tức giận đã bị chuyển dời sự chú ý, cậu nghiêng đầu không hiểu: "Cảm ơn tôi?"


Cậu có thể chắc chắn hôm nay là lần đầu tiên gặp người kỳ lạ này.


Kế Ninh gật đầu, anh ta ho khan một cách yếu ớt: "Đúng vậy, bạn đời của tôi hôm qua rất vui, kéo tôi nói rất nhiều chuyện, còn nhắc đến cả thời trước tận thế nữa. Tất cả đều là nhờ có cậu. Kể từ khi bị thương để lại tàn tật, bạn đời của tôi đã lâu lắm rồi không vui vẻ như vậy."


Lúc này Tư Ân Viễn cuối cùng cũng nhận ra thân phận của anh ta, kinh ngạc nhướng mày: "Anh là bạn đời của Thái Hưng Thịnh?"


"Đúng vậy." Kế Ninh lại một lần nữa gật đầu cảm ơn, "Cảm ơn mọi người."


Tâm trạng Tư Ân Viễn tốt lên thấy rõ, sát khí vô tình tỏa ra ban nãy cũng hoàn toàn thu lại.


Lại một lần nữa khẳng định danh hiệu tính tình thất thường.


Anh vẫn rất kinh ngạc. Mặc dù sau tận thế xu hướng tính dục đã trở thành chủ đề mọi người không còn né tránh, bất kỳ xu hướng nào cũng có thể thẳng thắn thể hiện ra ngoài, kịp thời hưởng thụ trong tận thế chính là phương châm sống của phần lớn mọi người.


Nhưng có lẽ do anh bình thường quá mức nghiêm túc, đây vẫn là lần đầu tiên có một người đàn ông bày tỏ rõ ràng trực tiếp trước mặt anh rằng một người đàn ông khác là bạn đời của mình.


Bạn đời đồng giới.


Đối với Thủ lĩnh Tư lừng lẫy danh tiếng mà nói, đây là một khái niệm vô cùng xa lạ.


Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp Truyện Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp Story Chương 44: Trước nhiệm vụ
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...