Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp
Chương 41: Để anh ta phá sản
Người đàn ông? Người đàn ông nào cơ?
Quý Tửu giật nảy mình, đôi mắt đã tròn xoe nay lại càng mở to hơn.
Cậu cố gắng rút tay về, nhưng lại bị nắm chặt hơn.
Đôi mắt Tư Ân Viễn lạnh như băng, giọng điệu không đổi: "Hửm?"
Quen, quen quá!
Đây chẳng phải là kênh chiếu phim đêm khuya mà cậu hay xem đó sao: Tổng tài bá đạo và tiểu kiều thê bỏ trốn!
Không ngờ chủ nhân lại có một mặt như vậy.
Nhớ lại lúc ở Hoa Viên Mộng Cảnh, thân phận của chủ nhân chính là tổng tài bá đạo, Quý Tửu lại đột nhiên chợt hiểu ra.
Thì ra chủ nhân là một tổng tài bá đạo bị tận thế làm lỡ dở!
Sự lơ đãng của cậu khiến người đàn ông say rượu càng thêm bất mãn, giọng điệu càng thêm lạnh lẽo: "Nghĩ gì thế?"
Da Quý Tửu non mềm, bị nắm chặt liền xuất hiện vết đỏ.
Cỏ nhỏ yếu ớt lập tức không vui, phồng má lên án: "Anh làm tôi đau!"
Tư Ân Viễn, người mà trong mắt vừa rồi còn mang theo ba phần lạnh nhạt, hai phần chế giễu, bốn phần tức giận như một biểu đồ hình quạt, lập tức buông tay ra như thể vừa làm sai chuyện gì.
Anh cúi sát lại gần xem: "Đau à?"
Trong lời nói mang theo chút bối rối mơ hồ, giống như một chú chó sói lớn làm sai chuyện, đến cả đuôi cũng cụp xuống.
Hơi nóng mang theo chút mùi rượu phả lên cánh tay, gây ra một sự run rẩy nhỏ bé, như thể có một luồng điện chạy qua.
Quý Tửu sững lại một chút rồi định rút tay về.
Lần này Tư Ân Viễn không dám dùng sức, thấy cậu muốn rút tay về, anh dứt khoát đưa hai tay ra ôm lấy eo Quý Tửu, một trận trời đất quay cuồng rồi bế bổng người lên đùi mình.
Cỏ nhỏ Quý: ?
Đùi cứng rắn ngồi không được thoải mái cho lắm. Quý Tửu vốn đã được cưng chiều đến mức yếu ớt, theo bản năng giãy giụa muốn xuống.
Cánh tay rắn chắc, đầy đặn với những đường cơ bắp mạnh mẽ giam cầm cậu lại.
Tư Ân Viễn cúi đầu, ghé sát vào tai cậu, khẽ giọng hỏi: "Tại sao không trả lời tôi, tên đàn ông chó chết đó là ai?"
Hai má anh hơi ửng hồng, ngoài ra đôi mắt sắc bén, động tác dứt khoát, hoàn toàn không nhìn ra dấu vết say rượu.
Quý Tửu chớp mắt: "Tên đàn ông chó chết nào ạ?"
Cậu có chút bị chủ nhân say rượu dọa sợ, ngoan ngoãn không dám phản kháng.
Trông như một viên bánh trôi nhỏ dễ dàng bị nhào nặn xoa bóp.
Tư Ân Viễn vốn đang rất vui vẻ x** n*n mặt cậu, nghe vậy lại nổi giận đùng đùng: "Chính là kẻ từng nuôi cậu trước đây, người mà sau khi cậu mất trí nhớ vẫn luôn canh cánh trong lòng!"
Tức giận thì tức giận vậy, nhưng bàn tay x** n*n vẫn không hề dừng lại.
Như thể bị cồn k*ch th*ch một công tắc kỳ lạ nào đó, hay nói đúng hơn là d*c v*ng sâu thẳm nhất trong lòng đã được mở ra.
Tư Ân Viễn nghiêm mặt nghĩ, mềm mại, ngoan ngoãn, dễ x** n*n làm sao.
Quý Tửu bị đóng dấu "mất trí nhớ" một cách khó hiểu, đầu óc mù mịt: "Người đó không phải là anh sao?"
Khóe miệng phải của Tư Ân Viễn nhếch lên, khóe miệng trái lại giữ nguyên không động, tạo thành một nụ cười tà ác kỳ dị: "Đừng giở trò nữa, tiểu yêu tinh."
Quý Tửu bắt đầu ôm bát húp mì sùm sụp, miệng nói không rõ ràng: "Nếu tìm được người đó rồi anh định làm gì?"
Tư Ân Viễn lộ vẻ tàn nhẫn: "Đương nhiên là... để anh ta phá sản!"
Dọa cho cỏ nhỏ Quý đến cả mì cũng rơi mất.
Cậu bắt đầu lo lắng, nếu chủ nhân thật sự phá sản, vậy thì chẳng phải sẽ không còn điểm tích lũy để nuôi cậu nữa sao.
Nhưng tại sao chủ nhân lại ghét bỏ chính mình chứ.
Quý Tửu còn chưa nghĩ ra câu trả lời, bát trên tay đã bị lấy đi, cả người bị bế về phòng.
"Bây giờ đến lúc thực hiện nghĩa vụ của cậu rồi!" Tư Ân Viễn nhẹ nhàng ném người lên giường.
Quý Tửu giãy giụa ngẩng đầu lên từ chiếc chăn mềm mại, mái tóc đen mềm mại rối tung càng thêm bồng bềnh.
"Tôi không muốn ngủ—"
Lời cậu còn chưa nói hết, đã bị Tư Ân Viễn đè xuống người.
Quý Tửu sợ đến mức bản thể sắp hiện ra rồi, cậu hoàn toàn bị người đàn ông cao lớn bao bọc lấy.
Tư thế hai người áp sát vào nhau, Tư Ân Viễn vẫn cảm thấy chưa đủ, anh cúi đầu xuống, hít hà mùi hương trên người cỏ nhỏ một hồi.
Quý Tửu có chút ngơ ngác.
Nghĩa vụ của một cây cỏ nhỏ là gì nhỉ?
Anh, anh ta, tại sao lại cứ đến gần hơn thế này QAQ
Tư Ân Viễn di chuyển đến vùng cổ cậu mà ngửi, áp sát vào động mạch chủ.
Xong rồi, có kẻ muốn ăn thịt cỏ nhỏ rồi.
Quý Tửu lắp bắp: "Đừng cắn tôi, tôi, tôi không ngon đâu."
Tư Ân Viễn hít đủ rồi, anh ngẩng đầu nhìn chằm chằm Quý Tửu, ánh mắt chuyên chú từ từ đến gần.
Nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của người đàn ông dần áp sát, Quý Tửu sợ đến mức không dám thở mạnh.
Cơn đau trong tưởng tượng không hề xuất hiện, ngược lại là một thứ gì đó mềm mại và cực kỳ dịu dàng rơi xuống khóe mắt cậu.
Quý Tửu kinh ngạc mở mắt ra, ánh mắt say rượu của người đàn ông hiện lên những cảm xúc nồng nhiệt chưa từng có, đôi môi mỏng khẽ mấp máy thốt ra hai chữ: "Của tôi."
Nói xong liền gục đầu xuống, bất tỉnh nhân sự.
Quý Tửu chưa kịp suy nghĩ: ???
Cậu đưa tay ra định đẩy chủ nhân, nhưng lại đổi lấy một cái ôm càng chặt hơn.
Tư Ân Viễn nói mê trong giấc: "Đừng động, ngoan."
Nghĩ đến việc nếu đánh thức anh dậy, có lẽ lại phải đối mặt với đủ kiểu x** n*n của chủ nhân, Quý Tửu xoa xoa gò má vừa bị x** n*n ban nãy, ấm ức nhắm mắt lại ngủ.
...
Một giấc này kéo dài thẳng đến trưa ngày hôm sau, Tư Ân Viễn mới tỉnh lại.
"Hừ." Tư Ân Viễn xoa xoa thái dương, ánh mắt dần trở nên tỉnh táo.
Hôm qua đã xảy ra chuyện gì?
Anh bắt đầu cố gắng nhớ lại, nhưng trong đầu chỉ còn lại một khoảng trống rỗng.
Quý Tửu ngáp một cái nhỏ rồi tỉnh dậy, nhìn thấy chủ nhân đã tỉnh liền có chút sợ hãi: "Anh Tư?"
Tư Ân Viễn cúi đầu nhìn cậu một cách khó hiểu, rồi đưa tay vuốt lại sợi tóc ngố bị giấc ngủ làm cho rối tung lên: "Sao vậy?"
Trông có vẻ đã bình thường trở lại rồi, Quý Tửu thở phào nhẹ nhõm, cậu ôm lấy anh rồi lắc đầu.
Tư Ân Viễn cảm thấy có chút không ổn: "Hôm qua tôi say à?"
Anh hoàn toàn mất hết ký ức của ngày hôm qua, trước đây mỗi khi say rượu anh đều bình tĩnh tự chủ mà lên giường đi ngủ.
Hôm qua đáng lẽ cũng phải như vậy mới đúng.
Quý Tửu khựng lại một chút, nhớ lại lời tuyên bố "trời lạnh rồi thì cho Vương thị phá sản" đầy tà mị ngông cuồng của anh hôm qua, cậu im lặng gật đầu.
Tư Ân Viễn đăm chiêu: "Dọa cậu sợ rồi à?"
Quý Tửu lắc đầu rồi lại gật đầu.
Chắc là do sau khi say rượu đã cứng rắn kéo người ta ngủ cùng, Tư Ân Viễn đưa ra một suy đoán có vẻ hợp lý.
Cuối cùng thành công đưa ra một đáp án sai lầm.
Để bù đắp, anh đứng dậy hâm nóng lại đồ ăn thừa tối qua để tự mình ăn, rồi lại nấu đồ ăn mới cho Quý Tửu. Hình tượng người cha già bình tĩnh tự chủ, đáng tin cậy hoàn toàn khác hẳn với bộ dạng tối qua cứng rắn ôm cỏ nhỏ hít hà như hai người khác nhau.
Trong lúc đó Quý Tửu vẫn luôn lén quan sát, cỏ nhỏ nghển cổ nhìn.jpg
Mãi cho đến khi mùi thơm phức bay tới, Quý Tửu mới dám chắc chắn chủ nhân quen thuộc đã trở lại rồi.
Chủ nhân xấu tính tối qua biến mất rồi!
Cậu vô cùng tích cực bưng bát lên ăn cơm, lòng vẫn còn sợ hãi mà nghĩ, hy vọng chủ nhân xấu tính kia đừng bao giờ xuất hiện nữa.
Trong lúc ăn cơm, máy liên lạc của Tư Ân Viễn kêu mấy tiếng, anh không chút do dự mà nhận máy.
Quả nhiên không ngoài dự đoán là thông báo họp.
Hành động lớn như vậy của viện nghiên cứu tối qua cuối cùng vẫn không giấu được bốn thế lực còn lại. Sáng sớm hôm nay đã bắt đầu chất vấn, may mà kịp thời gọi Như Mộng đến xóa bỏ ký ức của phần lớn những người không liên quan, nên không gây ra sự hoảng loạn trong quần chúng.
Nếu không phải Tư Ân Viễn dậy muộn, thì sáng sớm nay đã phải họp rồi.
Nhưng chỉ cần anh không có mặt, cũng không ai dám chủ trương họp trước.
Kể từ khi thế lực của đội hộ vệ bị loại ra khỏi các thế lực nắm quyền của căn cứ, địa vị của thợ săn rõ ràng đã được nâng cao, mơ hồ đã có dấu hiệu trở thành thế lực đứng đầu.
Thế lực duy nhất có uy tín trong dân chúng chắc chắn cao hơn Công hội chính là Đặc Khu Phi Dị Năng. Bất kể là Giáo hội với không ít tín đồ trung thành hay các thế lực khác, số người theo đuổi của họ so với Đặc Khu Phi Dị Năng dựa trên nền tảng toàn bộ căn cứ đều chỉ là muỗi so với voi.
Tiếc là sự xúi giục trước đó của Giáo hội đã thất bại, ngược lại còn thúc đẩy mối quan hệ giữa Đặc Khu Phi Dị Năng và Công hội trở nên khắng khít hơn, cũng khiến đông đảo dân chúng có tư tưởng độc lập nhận ra rằng Công hội có những người thức tỉnh dị năng không hề lạnh lùng.
Người thường chiếm hơn tám mươi phần trăm dân số căn cứ. Đặc Khu Phi Dị Năng hoàn toàn đứng trên lập trường của người thường, lúc đầu có thể trong một ngày lật đổ đội hộ vệ, một trong bảy thế lực lớn, ngoài việc có sự giúp đỡ của Công hội ra thì hoàn toàn là do lòng dân hướng về.
Có điều, tiền đề của nội chiến chính là hiện tại không có ngoại xâm. Cho nên nếu thật sự muốn kiềm chế lẫn nhau thì ai cũng sẽ tổn hao nguyên khí nặng nề, mà người chịu thiệt thòi vĩnh viễn là dân chúng trong căn cứ.
Đây cũng là điều Tư Ân Viễn không muốn nhìn thấy nhất.
Sau khi nhận lời với đầu dây bên kia, Tư Ân Viễn tiếp tục chậm rãi ăn cơm.
Giải quyết xong đồ ăn thừa tối qua, anh mới đứng dậy chuẩn bị đi họp.
Không khó để nhìn ra cục diện trên bàn họp là một chiều chỉ trích viện nghiên cứu; ngay cả cái chết của Trần Khả cũng không giúp họ giành được quá nhiều điều.
So với sự thật, có kẻ lại càng để tâm hơn đến việc làm thế nào để xâu xé một miếng thịt từ viện nghiên cứu.
Thẩm phán trưởng Tòa Án Phán Quyết hừ lạnh một tiếng thật mạnh: "Chính vì các người rêu rao là tường đồng vách sắt nên mới đồng ý cho các người sử dụng vật biến dị sống để nghiên cứu, không ngờ lại xảy ra sự cố thế này."
Tổ trưởng Tổ Quản lý Hậu cần Trần Nghiên Lị cũng lắc đầu không đồng tình: "Viện trưởng Hồ, tôi nhớ khoảng thời gian này viện nghiên cứu của các người lại thu nhận thêm một số vật biến dị cao cấp, Cổ Vương, huệ tây, còn có cả một con vật biến dị cấp S nữa."
Hồ Nhãn nhún vai: "Thông Tuyền Thảo là do con người cố ý thả đi mà."
Đôi mắt hồ ly đa tình của anh ta lại quét về phía Thẩm phán trưởng Tòa Án Phán Quyết, rồi nói tiếp: "Dị năng Chùy Chân Lý của ngài Thẩm phán trưởng có thể thử xem lời tôi nói có phải thật không."
Người có thể ngồi lên vị trí Thẩm phán trưởng Tòa Án Phán Quyết, trở thành một trong những người nắm quyền, thì dị năng Chùy Chân Lý của ông ta tự nhiên không đơn giản như máy phát hiện nói dối thông thường.
Ông ta có thể dùng chùy để xác định thật giả của những sự việc mà ngay cả bản thân người bị kiểm tra cũng không biết.
Nếu lời Hồ Nhãn nói bị cho là giả dối về mặt logic chân lý, vậy thì dù chính anh ta cho là thật cũng vẫn sẽ bị định là giả, và ngược lại cũng như vậy.
Phạm vi sử dụng của dị năng này rất rộng, nhưng hạn chế thực tế cũng rất lớn.
Đầu tiên, thứ được kiểm tra bắt buộc phải có bằng chứng.
Cho nên họ chỉ có thể xác định câu "Thông Tuyền Thảo bị người ta cố ý thả đi" là thật, bởi vì hiện trường có đủ bằng chứng.
Nhưng lại không thể thông qua việc hỏi "Thông Tuyền Thảo có phải bị ai đó thả đi không" để chứng minh người đó hoàn toàn không có hiềm nghi, bởi vì bằng chứng không đủ thuyết phục.
Không gian nâng cấp của dị năng này rất lớn, ít nhất có thể thu hẹp phạm vi bằng chứng bị hạn chế, đạt đến việc dùng chùy định đoạt chân lý thực sự.
Tiếc là Thẩm phán trưởng Tòa Án Phán Quyết rất ít khi sử dụng dị năng của mình, cho nên dị năng của ông ta so với thời kỳ đầu tận thế gần như không có chút tiến bộ nào.
Bị Hồ Nhãn nói như vậy, ông ta lại thật sự trực tiếp tung ra Chùy Chân Lý. Cùng với tiếng chùy đại diện cho chân lý rơi xuống, mặt Thẩm phán trưởng Tòa Án Phán Quyết gần như đen lại.
Ông ta nhìn về phía đồng minh của mình là Giáo hội, nhưng lại phát hiện Giáo chủ hôm nay đặc biệt im lặng.
Đeo mặt nạ, không nói một lời.
Tư Ân Viễn cười: "Các vị chắc hẳn đều đã nhận được báo cáo nhiệm vụ lần trước của tôi rồi, chính là sự thật về việc căn cứ gốc của Bí Cảnh Đã Mất bị hủy diệt."
Xử trưởng Đặc Khu Phi Dị Năng nhíu mày: "Ý của cậu là nghi ngờ do người của Huyết Giáo làm?"
Hai chữ này vừa thốt ra, không khí hiện trường lập tức trở nên nghiêm trọng.
Quý Tửu nghe họ thảo luận đến buồn ngủ rũ rượi, thấy chủ đề lại có thêm một cái mới, cậu dứt khoát len lén lẻn ra ngoài ăn, à không, ra ngoài hít thở không khí.
Một hàng người áo choàng trắng đứng gác ở cửa, thấy cậu ra liền lập tức nhìn chằm chằm.
Như thể muốn nhìn xuyên qua người cậu một cái lỗ vậy. Quý Tửu làm như không thấy mà đi vòng qua. Cậu có thể cảm nhận được sự không ổn trên thân thể những con người mặc áo choàng trắng này, nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến một cây cỏ nhỏ đáng yêu như cậu chứ?
Còn chưa đi được bao xa, đã bị một người vẫn luôn ôm cay đợi thỏ hung hăng lao tới.
Người tới mang theo giọng nói quen thuộc, tiếng hét chói tai như một con chim bay về tổ lao tới.
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp
Đánh giá:
Truyện Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp
Story
Chương 41: Để anh ta phá sản
10.0/10 từ 37 lượt.
