Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp
Chương 25: Ba chị em sinh ba
Quan Âm cũng trở nên nghiêm túc theo: "Bí Cảnh Đã Mất thực ra là một căn cứ đã bị hủy diệt. Giống như một con tàu ma, rõ ràng tất cả đã chết, nhưng rồi vào một ngày nào đó lại đột nhiên xuất hiện. Chỉ có điều, tàu ma thì xuất hiện trên biển, còn bí cảnh này lại ở trên không trung. Trong bí cảnh chỉ có một ngọn hải đăng duy nhất có thể bị người ngoài phát hiện, đó cũng là lối vào duy nhất của toàn bộ bí cảnh."
Quý Tửu từ từ thẳng lưng lên, giống như một đứa trẻ mẫu giáo đang tích cực phát biểu vấn đề: "Là ma sao ạ?"
Quan Âm sững lại một chút, rồi cười ngẫu hứng: "Không, trên đời làm gì có ma chứ, chắc chắn là do vật biến dị giở trò. Có điều không biết là loại vật biến dị đáng sợ đến mức nào mới có thể khiến cả một căn cứ biến mất rồi lại lơ lửng trên không trung như vậy."
Nghe vậy, Quý Tửu lại mềm oặt dựa vào người chủ nhân, trên người lộ rõ vẻ thất vọng không thể kìm nén.
Trước khi tận thế bắt đầu, cậu đã xem không ít phim kinh dị trên TV, nên rất hứng thú với ma quỷ và những chuyện linh dị.
Cậu không nhịn được mà có chút buồn bã kéo kéo tay áo Tư Ân Viễn, hỏi: "Trên đời thật sự không có ma sao ạ?"
Tư Ân Viễn tưởng cậu sợ hãi, liền xoa đầu cậu, dịu dàng nói: "Không có đâu."
Chủ nhân xấu tính! Lừa cỏ nhỏ! Sao lại không có chứ, cậu còn nghe thấy tiếng bi ve trên tầng lầu không có người ở vào lúc nửa đêm nữa là. Chắc chắn là có ma trẻ con ở trên đó muốn chơi với cậu.
Quý Tửu không vui rồi, cậu quay người đi, hờn dỗi không muốn để ý đến Tư Ân Viễn nữa.
Vẻ mặt Tư Ân Viễn thoáng hiện vài phần nghi hoặc, không biết mình lại làm thanh niên này xù lông vì chuyện gì nữa rồi.
Nhưng anh vẫn thành thạo lấy ra một ống dịch dinh dưỡng vị dâu để dỗ người.
Quý Tửu hừ hừ nhận lấy ống dịch dinh dưỡng.
Thôi được rồi, một cây cỏ độ lượng phải học cách bao dung cho chủ nhân.
Cậu vừa l**m vừa tò mò hỏi: "Vậy nếu chúng ta tìm được ngọn hải đăng rồi, thì làm sao để lên bí cảnh ạ?"
Bí Cảnh Đã Mất là một căn cứ ma lơ lửng trên không trung, ngoài việc tìm được lối vào của nó ra thì còn phải có cách để đi lên.
Quan Âm cả bốn tay cùng bất đắc dĩ xua xua: "Lúc đó tôi lên được hoàn toàn là do tai nạn, bị một con rết ngàn chân nhắm trúng, bắt lên làm lương thực dự trữ, phải liều mạng mới trốn thoát về được."
"Rết ngàn chân?" Tư Ân Viễn nhướng mày.
Nhắc lại con vật biến dị kia, Quan Âm vẫn theo bản năng mà cảm thấy sợ hãi, trán anh ta rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, hai đôi tay từng bị ăn mòn đến trơ xương trắng lại bắt đầu âm ỉ đau nhức.
Anh ta cố gắng kìm nén sự khó chịu: "Đó là một con rết cao bằng tòa nhà tám tầng, toàn thân đều biến dị thành lớp da cứng như thép, lúc di chuyển đều phát ra tiếng động như của cốt thép. Ngoài vô số chân ra, trên lưng gần đầu còn có năm cặp gai nhọn khổng lồ bằng thép cứng. Nó chỉ cần đâm một phát xuống đất là tạo thành một cái hố sâu, người mà bị tấn công trúng thì sẽ trực tiếp biến thành đống thịt nát."
Tư Ân Viễn nhíu mày: "Chiều dài cụ thể thì sao?"
Quan Âm lắc đầu: "Không thể đo được, bí cảnh đó khắp nơi đều là sương mù xám xịt, thân hình nó ẩn hiện trong sương mù, lúc tỏ lúc mờ."
Quý Tửu chợt hiểu ra: "Vậy đến lúc đó chúng ta nhờ con rết lớn kia đưa chúng ta lên là được rồi!"
Chỉ cần uy h**p một chút thôi, cỏ nhỏ làm mấy chuyện này quen tay lắm rồi.
Không một ai có mặt ở đó coi lời Quý Tửu nói là thật, đặc biệt là Tư Ân Viễn. Dưới lăng kính của anh, dù có sở hữu dị năng mạnh mẽ đến đâu, Quý Tửu vẫn là một đứa trẻ nhát gan lại còn rất yếu đuối, nếu rời xa anh sẽ bị bắt nạt.
Anh như bị nghiện mà xoa đầu Quý Tửu: "Tôi đã tìm được người giúp rồi."
Khóe mắt Quan Âm giật giật: "Đội trưởng Tư, không lẽ nào anh lại định gọi các cô ấy đấy chứ?"
"Đúng!"
"Không sai!"
"Chính là chúng tôi!"
Ba giọng nói nối tiếp nhau một cách tự nhiên đột nhiên xuất hiện, thay Tư Ân Viễn trả lời câu hỏi.
Ba chị em sinh ba mặc quần áo giống hệt nhau đi tới, gương mặt mang vẻ biểu cảm y như đúc.
Quý Tửu dụi dụi mắt, tưởng mình nhìn nhầm.
Ba chị em cười ngọt ngào với cậu, rồi đồng thanh mở miệng: "Chào cậu."
Quý Tửu do dự một chút: "Chào... các chị?"
Trong thoáng chốc cậu lại không nhìn ra đây là một người phân thân thành ba người hay là ba người có ngoại hình giống hệt nhau.
Ngay cả kiểu tóc và trang phục cũng giống nhau, màu tóc là màu nâu đỏ hiếm thấy.
Chị cả trong ba chị em che miệng cười: "Chúng tôi là chị em sinh ba."
Chị hai cười khúc khích: "Không phải thuật phân thân gì đâu."
Em út mím môi cười: "Làm quen thêm vài ngày là cậu nhận ra ngay thôi."
Quan Âm theo phản xạ lùi về sau một chút, lòng vẫn còn sợ hãi: "Không thể nào, tôi quen các cô ấy hai năm rồi mà vẫn chưa nhận ra ai với ai."
Lê Triều vẫn luôn im lặng lắng nghe bên cạnh giơ tay lên: "Tôi cũng không nhận ra được."
Quan Âm từng bị ba chị em này chơi khăm mấy lần, bây giờ nhìn thấy vẫn còn hơi sợ.
Trớ trêu thay, anh ta lại có mấy lần nhiệm vụ đều phù hợp với ba chị em này. Cộng thêm tính đặc thù của dị năng mà họ thức tỉnh, nên thường bị các thợ săn khác trong công hội trêu là "Trung Tây kết hợp". Không ngờ ngay cả khi lập đội cùng đội trưởng Tư cũng khó thoát khỏi móng vuốt của các cô ấy.
Đây là lần đầu tiên Quý Tửu nhìn thấy ba chị em sinh ba của loài người, cậu rất tò mò về họ: "Dị năng của các chị là gì vậy?"
Chị cả lại che miệng cười cười: "Dị năng của chúng tôi là Phù Thủy."
Chị hai: "Chính là phù thủy thường xuất hiện trong các câu chuyện phương Tây ấy."
Em út: "Chúng tôi sở hữu một số kỹ năng mà phù thủy có."
"Vậy các chị có mèo không?" Quý Tửu nhớ lại bộ phim từng xem trước tận thế.
Bên cạnh phù thủy luôn có một con mèo đen biết nghe hiểu tiếng người.
Chị cả lắc đầu: "Rất tiếc, chúng tôi không có."
Chị hai biến ra một cây chổi trên tay: "Nhưng chúng tôi có chổi."
Em út lại biến ra một lọ độc dược trên tay: "Và cả độc dược uống vào là nghẻo luôn."
Cây chổi trên tay chị hai đột nhiên đứng thẳng dậy, tò mò lượn một vòng quanh Quý Tửu rồi kêu "Meo~" một tiếng.
Nó còn cố gắng dùng đầu chổi cọ cọ vào người Quý Tửu.
Chị hai kinh ngạc vui vẻ nói: "Xem ra cây chổi của tôi rất thích cậu."
Quý Tửu bắt chước động tác v**t v* mèo mà xoa xoa cây chổi, lại bất ngờ nhận được phản hồi. Cây chổi phát ra tiếng gừ gừ thoải mái, nhánh dài nhất ở phần đuôi chổi còn đập đập xuống đất.
Cảnh tượng này thực ra có chút kỳ dị, chỉ có điều Quý Tửu hoàn toàn không cảm thấy một cây chổi giống mèo có vấn đề gì, cậu vui vẻ chơi đùa với cây chổi.
Một cỏ một chổi cực kỳ hòa hợp.
Quan Âm lộ vẻ kinh ngạc: "Cây chổi này từ lúc nào lại trở nên ngoan ngoãn như vậy?"
Anh ta nhớ cây chổi của chị hai trong ba chị em là cá tính nhất cũng là hung dữ nhất.
Anh ta rục rịch đưa tay ra định thử một chút, còn chưa kịp chạm vào cây chổi đã bị nhánh chổi đang vểnh lên của nó quất mạnh một cái.
Để lại ba vệt xước rách da.
Quan Âm: Quả nhiên vẫn là con quỷ đó! Con quỷ phương Tây!
...
Cùng với chiếc xe từ từ lăn bánh, tiếng thông báo ở cổng ra căn cứ vang lên: "Chúc quý vị thượng lộ bình an, chúng tôi ở đây chờ đợi sự trở về của quý vị."
Đây là lần thứ hai Quý Tửu nghe thấy tiếng thông báo ở cổng ra căn cứ. Khác với lần trước trốn trong xe, lần này cậu là công khai ngồi trên ghế xe.
Thủ lĩnh Thợ săn đường đường chính chính đang ngồi bên cạnh bóc vỏ hạt dẻ cười cho cậu.
Bóc một hạt ăn một hạt, rất nhanh bên cạnh đã chất thành một đống vỏ hạt dẻ cười nhỏ.
Quý Tửu ăn phần hạt, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc qua.
Cảm nhận được suy nghĩ của cậu, Tư Ân Viễn nghiêng người che khuất hoàn toàn đống vỏ kia: "Vỏ không ăn được đâu."
"Vâng ạ." Quý Tửu lộ vẻ ngoan ngoãn, "Chúng ta đi đâu để tìm bí cảnh đó ạ?"
Quan Âm đang lái xe nói: "Đến khu 48 «Hoang Địa»."
Khu vực 48 vốn không phải là «Hoang Địa». Nơi đó trước tận thế cũng từng là một thành phố nhỏ sầm uất. Sau tận thế, nhờ có điều kiện địa lý ưu việt mà trở thành một căn cứ quy mô vừa. Thế nhưng sau khi căn cứ bị vật biến dị tàn sát, cả thành phố đã biến mất chỉ sau một đêm, trở thành bí cảnh như hiện tại.
Nơi đó tự nhiên cũng biến thành một vùng đất hoang không có gì cả, được liệt vào danh sách «Hoang Địa» an toàn nhất, gần như không có vật biến dị nào sinh trưởng ở đó.
Quý Tửu lại ăn thêm một hạt dẻ cười: "Nếu chúng ta không tìm được ngọn hải đăng thì sao ạ?"
Ngọn hải đăng không phải ai đi cũng có thể tìm được, tất cả đều dựa vào vận may và duyên phận.
Cậu còn muốn gặp ma nữa cơ.
Cỏ nhỏ rất để tâm đến chuyện này, cậu tin chắc mình sẽ gặp được ma trong căn cứ chết chóc đã biến mất rồi lại xuất hiện kia.
Và cậu rất muốn kết bạn với ma.
"Cho nổ tung chỗ đó đi, nó sợ rồi tự nhiên sẽ chạy ra thôi." Giọng Tư Ân Viễn nhàn nhạt như đang bàn luận về thời tiết.
Người khác nói ra những lời này sẽ bị chế giễu là ngông cuồng, nhưng khi câu nói này thốt ra từ miệng anh thì lại hoàn toàn khác. Tư Ân Viễn cụp đôi mắt vàng kim xuống như một con mãnh thú đang che giấu sát ý, dùng giọng điệu chậm rãi từ tốn nói ra những lời lẽ hung ác nhất.
Chỉ có điều, hành động tay chân bận rộn bóc vỏ cho một cây cỏ nhỏ nào đó đã làm giảm đi đáng kể sự lạnh lùng này.
Ngay cả vật biến dị cũng biết theo đuổi lợi ích. Trong lúc họ nói chuyện, xe của ba chị em đã bị một đám dâu tây rắn* quấn lấy.
(*Xà môi: dâu tây rắn, một loại cây bò có quả giống dâu tây nhưng nhỏ hơn, thường mọc hoang.)
Dị năng của các cô tuy rất tiện lợi, nhưng các cô cũng chỉ là người thức tỉnh dị năng cấp B. Bị một lượng lớn dâu tây rắn quấn lấy, các cô chỉ có thể phát tín hiệu cầu cứu ba người đang mở đường phía trước.
Quan Âm dừng xe: "Để tôi."
Vừa quay đầu lại, đã phát hiện Quý Tửu biến mất, sợ đến mức cả bốn tay vội vàng kéo cửa xe.
Cậu lại có thể ngay khoảnh khắc xe dừng đã chạy ra ngoài rồi.
Bóng dáng mảnh khảnh đứng trước một đám dâu tây rắn xoắn xuýt như rắn độc trông thật nhỏ bé.
Như thể chỉ cần một chút sơ sẩy là sẽ bị những bông hoa dâu tây rắn đã biến dị nhe hàm răng nanh độc ra nuốt chửng vào bụng.
Dâu tây rắn trước tận thế có một số công dụng chữa bệnh nhất định, còn có thể dùng để trị rắn cắn. Dâu tây rắn sau tận thế lại hoàn toàn ngược lại, chỉ cần bị cắn một miếng là sẽ chết một cách đau đớn như trúng phải nọc độc rắn kịch độc nhất. Có điều quả dâu tây rắn thì lại không hề thay đổi chút nào, từng quả nhỏ bé trông như những quả dâu tây gầy yếu.
Quý Tửu chính là bị quả dâu tây rắn thu hút xuống xe. Cậu nhanh chóng đưa tay ra hái một quả dâu tây rắn gần mình nhất rồi nhét vào miệng.
Dâu tây rắn nổi trận lôi đình, một trong số đó há to cánh hoa, để lộ hàm răng trắng ởn, định lao tới cắn vào cánh tay Quý Tửu.
Tim Quan Âm lập tức thót lên đến tận cổ họng, theo bản năng định sử dụng Thiên Thủ, nhưng lại có một người nhanh hơn anh ta. Người đó trực tiếp một tay ôm lấy eo Quý Tửu, che chở cậu ra sau lưng mình, đồng thời thả kim diễm ra đốt cháy toàn bộ mấy chục cây dâu tây rắn đang quấn quýt xoắn xuýt này.
Quý Tửu: !!!
Cậu trơ mắt nhìn những quả dâu tây rừng thơm ngon kia biến mất trong ngọn lửa vàng rực, quả dâu tây rắn duy nhất cướp được trong miệng cũng lập tức mất đi hương vị.
QAQ
Tư Ân Viễn cúi đầu, giọng nói mang theo vài phần căng thẳng khó nhận ra: "Không sao chứ?"
Anh nhanh chóng quét mắt nhìn Quý Tửu một lượt, xác định cậu không bị thương.
Có sao! Có sao lắm chứ! Cậu ghét chủ nhân nhất!
Đôi mắt hạnh tròn xoe của Quý Tửu lập tức như viên đá obsidian ngâm trong nước, cậu ấm ức lên án: "Anh là đồ xấu!"
Chủ nhân xấu tính, con người xấu xa!
(Lời tác giả)
Hôm nay là cỏ nhỏ đang tức giận.
Chương sau xem Tổng tài Tư dỗ cỏ online.
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp
Đánh giá:
Truyện Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp
Story
Chương 25: Ba chị em sinh ba
10.0/10 từ 37 lượt.
