Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp
Chương 21: Trút giận
Tư Ân Viễn bỏ mặc người kia rồi bỏ đi. Tên tay chân đó sợ đến mức chân tay mềm nhũn ra nhưng cũng đành phải khổ sở bò dậy đi theo.
Động tĩnh bên này đã thu hút sự tò mò của một số người. Có kẻ muốn đi theo xem đã xảy ra chuyện gì, nhưng tất cả đều bị Phượng Sơ Dao chặn lại.
Cô che miệng cười duyên: "Đội trưởng nhà tôi có việc rời đi một lát, mời quý vị cứ tiếp tục."
Thế nhưng ánh mắt lại lộ ra vài phần mạnh mẽ, cô đứng chắn ở cầu thang, không có ý định để một ai đi qua.
Cô nghịch ngợm móng tay vừa mới sơn đỏ, trên khuôn mặt tràn ngập ý cười.
Tất cả những người có mặt ở đây đều hiểu rõ, đóa hồng này có gai, nên không ai dám tiến lên để thành kẻ xui xẻo mà nếm thử mùi vị của ngọn roi lửa kia.
Bữa tiệc lại khôi phục vẻ yên bình bề ngoài.
Giáo chủ từ đầu đến cuối đều quan sát trong bóng tối, phủi lớp bụi không hề tồn tại trên quần áo, giọng nói không phân biệt được nam nữ truyền ra từ sau chiếc mặt nạ: "Đúng là đã xem thường anh hùng của chúng ta rồi, thì ra cũng biết nổi giận vì hồng nhan."
Tín đồ vẫn luôn đi theo bên cạnh ông ta nghe vậy liền khẽ cúi người nói: "Giáo chủ đại nhân không sợ Quý Tửu không biết từ đâu ra kia sẽ phá hỏng kế hoạch của chúng ta sao?"
Giọng Giáo chủ mang theo chút ý cười: "Chỉ là một tình nhân nhỏ bé dựa dẫm vào kẻ mạnh, thì có thể gây ra sóng gió gì chứ."
Tín đồ nhắm mắt, lộ ra vẻ mặt phục tùng: "Giáo chủ thánh minh."
Tư Ân Viễn bước nhanh trên hành lang. Chỉ cần nghĩ đến việc thanh niên kia hiện giờ chắc hẳn đang rất sợ hãi, lại còn có thể đã bị bắt nạt, anh liền không thể kiềm chế được sát ý của mình.
Sát ý vô hình gần như tràn ngập khắp nội tâm.
Cuối cùng anh dừng lại trước cửa một căn phòng. Sau khi cảm nhận được âm thanh đúng là phát ra từ bên trong, anh trực tiếp dùng một cú đá cực mạnh phá tung cửa.
Sát ý bỗng chốc bị ngắt quãng ngay khoảnh khắc cửa mở.
Quý Tửu như một viên đạn nhỏ lao thẳng tới, dụi đầu vào lòng anh, mách lẻo cực lớn: "Có kẻ xấu lừa tôi!"
Phương Thịnh đang nằm hấp hối trên đất: ?
Anh ta không nhịn được mà phun ra một ngụm máu.
Ngửi thấy mùi máu tanh, đôi mắt vàng kim của Tư Ân Viễn co rút lại một chút. Anh nhìn Quý Tửu từ trên xuống dưới không ngừng, sau khi xác định cậu không bị thương mới thở phào nhẹ nhõm.
Quý Tửu mơ hồ cảm thấy mình hình như đã gây họa, cậu ngoan ngoãn mặc cho người đàn ông tùy ý hành động.
Ánh mắt Tư Ân Viễn tối sầm lại vài phần: "Chính hắn bắt nạt cậu?"
"Vâng." Vẻ mặt Quý Tửu cực kỳ ấm ức.
Người này da dày thịt béo, làm cậu đánh đến mức đau cả tay.
Nhìn người đàn ông như đang nhìn một đống bùn rác bẩn thỉu tiến về phía mình, Phương Thịnh có một dự cảm không lành: "Anh, anh điên rồi sao, không nhìn ra giữa chúng tôi là ai bắt nạt ai à?"
Mặc dù khung cảnh trong phòng có chút khác biệt so với tưởng tượng, nhưng điều này không cản trở Tư Ân Viễn đeo lên chiếc lăng kính tám trăm mét của mình, cho rằng Quý Tửu đáng thương yếu đuối bây giờ chắc chắn đã sợ lắm rồi. Sau khi nghe thấy lời "biện minh" của Phương Thịnh, anh lại càng tức giận hơn.
Anh tức quá hóa cười: "Xem ra thứ đó của thiếu gia họ Phương giữ lại cũng không quản được, hôm nay tôi sẽ giúp cậu trừ tận gốc mối họa về sau."
Tên tay chân khi chạy tới chỉ kịp nghe thấy một tiếng hét thảm thiết như heo bị chọc tiết của Phương Thịnh. Hắn ta vừa bò vừa lăn nhào tới, nhìn thấy Phương Thịnh vì đau đớn ở một chỗ nào đó mà ngất xỉu trên đất với bộ dạng thảm không nỡ nhìn, hắn ta liền biết mình cũng tiêu rồi. Đợi khi anh ta tỉnh lại sẽ không tha cho mình đâu, thế là hắn ta dứt khoát trợn mắt rồi cũng ngất đi.
Tư Ân Viễn hít một hơi thật sâu, cố gắng che giấu hết sự hung bạo trong mắt. Sau khi chắc chắn sẽ không dọa sợ Quý Tửu nhát gan, anh mới xoay người lại: "Đừng sợ, tôi đưa cậu về nhà nghỉ ngơi."
Quý Tửu gật đầu, cong mắt cười: "Vâng ạ."
Không một ai thèm liếc nhìn thêm hai người đang ngất trên đất, như thể đó chỉ là hai đống rác hình người.
...
Quý Tửu người đầy hơi nước, ôm gối của mình đi đến trước cửa phòng Tư Ân Viễn, rất lịch sự hỏi: "Xin hỏi tối nay tôi có thể ngủ cùng anh không?"
Trước đây khi cậu còn là chậu cây nhỏ, vẫn luôn ở cùng phòng với Tư Ân Viễn, chưa từng xa cách.
Cậu không hiểu những điều vòng vo của loài người, chỉ đơn thuần muốn lại được ngủ cùng phòng với Tư Ân Viễn, như vậy sẽ khiến cậu cảm thấy an toàn hơn rất nhiều.
Tự nhiên cậu cũng không thể hiểu được việc đưa ra yêu cầu như vậy với một người đàn ông đang huyết khí phương cương* là một sự cám dỗ to lớn đến nhường nào.
(*Huyết khí phương cương: chỉ người trẻ tuổi đang sung sức, đầy nhiệt huyết và h*m m**n.)
Trớ trêu thay, Tư Ân Viễn cũng là một kẻ không hiểu phong tình. Anh tưởng Quý Tửu bị dọa sợ trong bữa tiệc hôm nay nên không dám ở một mình, sau khi suy nghĩ hai giây liền cho người vào.
Quý Tửu vui vẻ đặt gối lên giường, rồi lăn một vòng trên đó, bá đạo để lại mùi hương của mình.
Loại tin tức tố này con người không cảm nhận được, nhưng vật biến dị thì có thể.
Cậu cố gắng để lại tin tức tố cảnh cáo tất cả vật biến dị không được thèm muốn người đàn ông này, đồng thời cũng là một hành vi đánh dấu lãnh thổ.
Từ góc độ của Tư Ân Viễn mà nhìn, Quý Tửu chỉ là ngốc nghếch lăn vài vòng trên giường mình rồi lộ ra vẻ mặt mãn nguyện.
Không hiểu sao vành tai đột nhiên có chút nóng lên, Tư Ân Viễn ho khan một tiếng: "Ngủ thôi."
Quý Tửu vỗ vỗ giường: "Mau lên đây."
Tư Ân Viễn nằm xuống một cách ngay ngắn. Anh bình thường ngay cả lúc ngủ cũng rất thẳng thớm, gần như có thể duy trì một tư thế đến sáng.
Lần này lại đặc biệt khác, bên cạnh anh có một nhóc con mềm mại nằm.
Lại còn không chịu nằm yên, từ từ cọ sát đến bên cạnh anh, áp sát vào người anh. Hơi ấm từ chỗ cánh tay trái hai người chạm vào nhau không ngừng truyền đến.
Quý Tửu mở to đôi mắt đen láy không ngủ được, c** nh* giọng kể hết những âm mưu mà Phương Thịnh nói cho cậu tối nay.
Nhóc con hay mách lẻo nói xong còn tức giận phùng mang trợn má, chỉ hận không thể lập tức tóm hết những kẻ xấu muốn bắt nạt chủ nhân kia ra đánh cho một trận.
Tư Ân Viễn chỉ cảm thấy vẻ mặt phồng má tức giận của cậu rất đáng yêu, hoàn toàn không nhận ra trong lòng Quý Tửu nghĩ là đánh thật, hơn nữa cậu cũng thật sự có thực lực để làm điều đó.
Anh không thành thạo lắm mà vỗ nhẹ lưng Quý Tửu dỗ dành: "Từ lúc bọn họ xúi giục người sống sót đến chào đón hai bên đường là tôi đã đoán được rồi, yên tâm đi, sẽ không để bọn họ được như ý đâu." Ngày mai anh đã chuẩn bị sẵn một gói quà vả mặt lớn cho bọn họ rồi.
Công hội quá lâu không nổi giận, bị bọn họ coi là quả hồng mềm dễ bắt nạt rồi.
Không nhận được hồi âm, Tư Ân Viễn cúi đầu xuống mới phát hiện Quý Tửu đã ôm một cánh tay anh ngủ thiếp đi, sợi tóc ngố còn cọ đến rối tung lên.
Có lẽ vì dáng ngủ của người cùng giường quá mức yên bình, Tư Ân Viễn hiếm khi cũng cảm thấy buồn ngủ rũ rượi, rồi cũng nhắm mắt lại theo.
Lần nữa mở mắt ra đã là trời sáng. Kể từ khi trở thành người thức tỉnh dị năng, anh chưa từng ngủ một giấc dài như vậy, đến mức lúc tỉnh lại nhìn thấy Quý Tửu còn suýt nữa không phản ứng kịp.
Quý Tửu bị động tác của anh làm kinh động, ư ử rồi cũng tỉnh giấc. Giọng nói vừa tỉnh ngủ còn mềm mại hơn bình thường vài phần, mang theo chút làm nũng vô tình: "Tôi muốn ăn bánh pancake."
Ánh mắt Tư Ân Viễn hoàn toàn khôi phục sự tỉnh táo. Sau khi bất đắc dĩ cười nhẹ hai tiếng, anh vẫn đứng dậy chuẩn bị bánh pancake cho Quý Tửu.
Đây là lần đầu tiên sau tận thế anh chậm rãi cùng người khác ăn một bữa sáng như vậy, lại bất ngờ tìm thấy vài phần yên bình hiếm có.
Ăn được nửa chừng thì Lê Triều gửi tin nhắn qua máy liên lạc, báo rằng mình đã giải quyết xong mọi việc.
Quý Tửu nuốt miếng bánh pancake cuối cùng, hơi nghi hoặc: "Có trò gì hay sắp diễn ra sao?"
Tâm trạng Tư Ân Viễn càng tốt hơn, anh cầm lấy chìa khóa xe nói: "Đi, dẫn cậu đi xem ác giả ác báo."
Lúc họ đến công hội, ngoài cửa đang xảy ra một cuộc tranh cãi kịch liệt. Phương Chính Tông dẫn theo một đội lớn hộ vệ mặc đồng phục màu xám chặn trước cửa Công hội Thợ săn, lúc này đang lớn tiếng la lối: "Mau giao người ra! Nếu không chúng tôi sẽ tự mình vào bắt người!"
Ông ta chỉ có một đứa con cưng là Phương Thịnh, không ngờ chỉ đi tham dự một bữa tiệc mừng công mà suýt nữa bị người ta đánh chết, đến giờ vẫn còn nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt. Tối qua bác sĩ nói với ông ta rằng con trai ông ta sau này không thể làm đàn ông được nữa, trong cơn thịnh nộ ông ta suýt nữa đã đánh chết tên lang băm đó.
Phương Chính Tông tức đến muốn giết người, trực tiếp bất chấp tất cả gọi đội hộ vệ duy nhất toàn người thức tỉnh dị năng đến tận cửa đòi lẽ phải. Thế nhưng ông ta không ngờ rằng đội hộ vệ có sức chiến đấu cao nhất lại có thể bị người ta chặn ngay bên ngoài, đến cả cửa cũng không vào được.
Bất kể là những thợ săn đang nhận nhiệm vụ hay uống rượu trong đại sảnh, lúc này tất cả đều tự giác đứng chặn ở cửa không cho ai qua.
Bình thường họ là những người lười biếng và tự do nhất, nhưng một khi xảy ra chuyện lại cũng là những người đoàn kết nhất. Không cần bất kỳ mệnh lệnh lời nói nào, họ tự nhiên đã chặn kín cổng lớn của công hội.
Phượng Sơ Dao quất roi lửa một cái: "Ông Phương, công hội của chúng tôi có quy định rõ ràng cấm người của thế lực khác vào mà không hẹn trước, cho dù thân phận ngài có cao quý là thủ lĩnh đội hộ vệ cũng không được."
Miệng thì nói cao quý, nhưng trong mắt lại chỉ toàn vẻ chế giễu.
Tam Mãng bực bội vẫy vẫy chiếc đuôi sói lớn do dị năng Thú Hóa của mình biến ra, lời nói càng thêm bất kính: "Công hội là nhà của thợ săn, không phải hạng mèo chó nào cũng vào được đâu."
Hòa thượng chắp tay trước ngực: "A Di Đà Phật, xin mời tìm quầy lễ tân để hẹn trước."
Thứ khiến cả đám người đội hộ vệ không thể tiến lên nửa bước chính là dị năng của ông ta – Phương Thốn.
Dị năng này có thể giúp ông ta áp chế những sinh vật sống bị đánh dấu là kẻ địch, khiến họ khó khăn trong từng bước đi, chỉ có điều nó có giới hạn nhất định về phạm vi và chênh lệch thực lực.
Cô gái ở quầy lễ tân là một người nhỏ nhắn dễ thương mặc váy. Nghe vậy cô liền bực bội đảo mắt một cái với Phương Chính Tông, chiếc đuôi mèo do dị năng Thú Hóa biến ra sau lưng cũng mất kiên nhẫn mà vẫy vẫy.
Lê Triều thường xuyên theo Tư Ân Viễn ra vào những dịp quan trọng, nên lời nói cũng có phần khách sáo chính thức hơn: "Xin lỗi, người bên chúng tôi đều tương đối thẳng tính, nếu có gì mạo phạm xin hãy bỏ qua cho."
Câu nói này dịch ra nghĩa là: Đúng vậy, chúng tôi chính là đang chửi ông đấy.
Hắn cũng không có nửa phần ý định nhượng bộ.
Phương Chính Tông bị chọc tức đến nghẹn họng: "Tốt, từng người các người..."
Ông ta đưa ngón tay chỉ từng người một, không một thợ săn nào thèm để ý đến lời đe dọa của ông ta.
"Xem ra ngài Phương sáng sớm đã rất có tinh thần nhỉ." Giọng nói mang theo ý cười của Tư Ân Viễn đột nhiên truyền đến từ phía sau.
Phương Chính Tông đột ngột quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào Quý Tửu bên cạnh anh rồi nổi giận đùng đùng: "Mày còn dám xuất hiện!?"
Quý Tửu nghi hoặc: "Không phải ông tìm tôi sao?"
Phương Chính Tông bị nghẹn một chút, rồi quay sang giận dữ nói với Tư Ân Viễn: "Thủ lĩnh Tư, anh nên biết tôi đến đây vì chuyện gì. Tình nhân của anh đã làm con trai tôi bị thương, bây giờ giao cậu ta cho tôi, tôi còn có thể giữ chút thể diện cho anh."
Còn về việc Quý Tửu rơi vào tay ông ta sẽ có kết cục gì, tự nhiên là phải hành hạ cậu ta đến sống không bằng chết để trút giận cho Phương Thịnh.
Những thợ săn phía sau đều bị bộ dạng vô liêm sỉ ăn nói ngược đời này của ông ta làm cho tức giận. Du Phi Trần tức tối nói: "Lão già kia nói gì thế hả, có phải già đến lú lẫn rồi không?! Ông nhìn cái thân hình gà mờ của con trai ông rồi nhìn thân hình nhỏ bé của Quý Tửu xem, ai bắt nạt ai rõ ràng như ban ngày, chúng tôi còn chưa tìm tên khốn đó tính sổ đâu!"
Những thợ săn khác cũng hùa theo, họ càng nghĩ càng tức giận, mỗi người một câu nối tiếp nhau chửi Phương Thịnh thậm tệ.
Mặc dù tối qua họ không có mặt ở hiện trường, nhưng chỉ nghe Việt Thành Nhân và Phượng Sơ Dao miêu tả thôi cũng đã tự tưởng tượng ra rất nhiều rồi.
Trong mắt họ, Quý Tửu đã là một thành viên của Công hội Thợ săn, nếu đã như vậy thì không thể để người ngoài bắt nạt được.
Thấy Phương Chính Tông sắp bị tức đến nhồi máu cơ tim, Tư Ân Viễn giơ tay ra hiệu.
Ngay lập tức các thợ săn đều im lặng.
Tư Ân Viễn khẽ nhướng mày: "Anh Phương, người thì tôi sẽ không giao đâu. Tôi lại muốn xem thử anh định làm thế nào để tôi mất mặt đây."
"Phương Chính Tông cười lạnh một tiếng: "Nếu đã như vậy thì đến lúc đó đừng trách tôi bỏ đá xuống giếng."
Ông ta nhớ lại kế hoạch đã bí mật bàn bạc cùng Giáo hội, vẻ mặt trở nên khoái trá méo mó, như thể đã nhìn thấy cảnh Tư Ân Viễn mất hết lòng người trong căn cứ rồi vậy.
Đến lúc đó ông ta còn phải bắt Quý Tửu về, hành hạ ngay trước mặt con trai mình, để hả giận cho hai cha con họ.
Phó đội bên cạnh ông ta sau khi nghe thuộc hạ báo cáo xong, sắc mặt đột nhiên đại biến. Hắn ta vội vàng ghé vào tai Phương Chính Tông vẫn còn đang nói lời hung hăng mà thì thầm một hồi.
Tất cả những người có mặt đều tận mắt chứng kiến gương mặt Phương Chính Tông từ đắc ý chuyển sang hoảng sợ mất bình tĩnh nhanh như thế nào.
Ông ta gầm lên giận dữ: "Không thể nào! Bọn họ không nói với tao như vậy!"
Lời nói nghiêm túc của Quý Tửu cũng vang lên theo đó, cậu kéo kéo vạt áo Tư Ân Viễn hỏi: "Người này có phải đầu óc có vấn đề gì không ạ?"
Nếu không sao lại lúc cười lúc giận như vậy.
Bây giờ nghe xong lời người phó đội bên cạnh nói, lại càng trở nên điên cuồng hơn.
Cỏ nhỏ ghét bỏ.jpg
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp
Đánh giá:
Truyện Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp
Story
Chương 21: Trút giận
10.0/10 từ 37 lượt.
