Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp
Chương 13: Tôi không có ăn vụng!
Tư Ân Viễn thừa nhận, khoảnh khắc nhìn thấy cảnh này, tim anh đã thắt lại.
Bởi vì những vết đỏ khắp người thanh niên trước mắt quá giống hiện trường một vụ án mạng.
Miệng Quý Tửu vẫn còn nhét đầy cánh hoa. Nghe thấy tiếng động, cậu cảnh giác ngẩng đầu lên như một chú sóc nhỏ đang tích trữ lương thực, gò má trắng nõn vì nước của cánh hoa mà bị nhuộm vài vệt đỏ.
Ánh mắt cậu nhìn Tư Ân Viễn ngoài sự kinh ngạc ra còn có vài phần chột dạ khó nhận thấy.
"Ưm ưm ưm!" Tôi không có ăn vụng!
Tư Ân Viễn lại kỳ lạ hiểu được. Anh cảm thấy cảnh tượng trước mắt này có phần quen thuộc đến lạ, mãi đến khi nhìn thấy sợi tóc ngố trên đầu Quý Tửu vì chột dạ mà ỉu xìu xuống, anh mới nhớ ra đã từng thấy cảnh này ở đâu.
Trước tận thế, anh từng xem một video trên điện thoại của người khác: một chú chó vì ăn vụng thanh long ruột đỏ rồi ngủ quên nên nằm im bất động ở đó với khuôn mặt đầy "vết máu", dọa chủ nhân của nó suýt nữa thì hét thất thanh.
Tư Ân Viễn: ......
Trước đó đã xuất hiện nhiều Quý Tửu như vậy, nhưng không hiểu sao chỉ duy nhất khi nhìn thấy Quý Tửu này, trong lòng anh lại có một trực giác mãnh liệt – đây là thật.
Quý Tửu khó khăn lắm mới nuốt hết cánh hoa trong miệng xuống, cậu cúi đầu, mân mê đóa hoa lan vô tội trên tay, lí nhí nói với vẻ chột dạ: "Tôi chỉ là không muốn xa anh thôi..."
Lời còn chưa nói hết đã bị Tư Ân Viễn véo má, ánh mắt anh trầm xuống: "Cậu theo tới đây bằng cách nào?"
Quý Tửu bị véo má nên không nói được nữa: "Ưm ưm ưm!"
Trông cậu thật đáng thương, hoàn toàn không giống người sẽ tự ý chạy đến một nơi nguy hiểm tứ bề như thế này.
Nhưng cậu lại cứ làm như vậy.
Sau khi được thả má ra, Quý Tửu ôm mặt lùi về sau một chút. Xác định mình sẽ không bị véo má nữa, cậu mới ấm ức nói: "Tôi đi theo các anh mà."
"Cậu làm sao..." Tư Ân Viễn đột nhiên nhớ ra điều gì đó, anh nhíu mày nói: "Cậu không phải là trốn trong khoang dinh dưỡng để tới đây đấy chứ?"
Khoang dinh dưỡng?
Là cái thứ vỏ cứng màu trắng mà lúc đó cậu nhìn thấy khi đang uống trộm dịch dinh dưỡng sao?
Cơ thể phản ứng nhanh hơn não, Quý Tửu đã gật đầu với vẻ mặt cực kỳ chân thành: "Vâng ạ."
Bởi vì những thợ săn ở trong Hoa Viên Mộng Cảnh chỉ có thể coi là mất tích, nên theo quy tắc của thợ săn, nếu gặp được đồng đội mất tích ở bên ngoài thì nhất định phải tìm cách mang về. Khoang dinh dưỡng chính là thứ thích hợp nhất để vận chuyển người bị thương.
Nếu nói thanh niên này ở trong khoang dinh dưỡng để đi theo thì mọi chuyện trở nên dễ giải thích hơn. Khoang dinh dưỡng có thể cách ly nhất định với môi trường bên ngoài, lại còn được đặt trên xe của nhóm Phượng Sơ Dao, việc anh không phát hiện ra cũng rất hợp lý.
Tư Ân Viễn im lặng một chút, rồi vẫn quyết định đưa tay ra véo mạnh mấy cái vào phần má mềm mại của thanh niên.
Mãi đến khi Quý Tửu ấm ức phát ra tiếng phản đối, anh mới như không có chuyện gì xảy ra mà thu tay về.
Chủ nhân xấu tính, chỉ biết bắt nạt cỏ nhỏ.
Quý Tửu không vui mím môi, cầm một đóa hoa lên rồi nhét vào miệng nhai nhóp nhép với vẻ hậm hực.
Không có gì có thể chữa lành lòng người hơn mỹ thực.
Cậu ăn quá vui vẻ và tự nhiên, đến mức Tư Ân Viễn nhất thời suýt nữa không nhận ra có gì đó không ổn. Đến khi anh phản ứng lại thì cậu đã nhóp nhép ăn thêm mấy đóa nữa rồi.
Khu vực hoa này rõ ràng lại thưa đi không ít.
Thủ phạm gây án vẫn đang vươn bàn tay tội lỗi về phía những đóa hoa khác.
Tư Ân Viễn nhíu mày ngăn cậu lại: "Đừng ăn nữa, còn chưa biết những bông hoa này có độc hay không."
Quý Tửu chớp mắt, lý lẽ hùng hồn nói: "Nhưng dị năng của tôi là Kháng Độc Tính mà, mấy bông hoa này đều ngọt ngọt ngon lắm."
Mỗi màu còn có vị khác nhau, trộn chung lại ăn giống như một suất lớn đồ ngọt tổng hợp đủ màu sắc vậy.
Tư Ân Viễn gỡ một cánh hoa bên miệng cậu xuống, bình tĩnh nói: "Cậu đừng ăn mấy bông hoa này nữa, sau khi về dịch dinh dưỡng vị dâu cậu muốn ăn bao nhiêu cũng được."
"Được thôi." Quý Tửu lưu luyến buông đóa hoa gặm dở trên tay xuống.
Nếu cánh đồng hoa này có ý thức, bây giờ chắc đã bị Quý Tửu dọa cho khóc thét rồi.
Nhưng dù nhìn thế nào đi nữa, những bông hoa này cũng chỉ là hoa bình thường, ngoài việc không rõ giống loài và màu sắc sặc sỡ ra thì không có bất kỳ đặc điểm kỳ lạ nào.
Ngay lúc họ tiếp tục đi về phía trước, Quý Tửu đột nhiên ngẩng đầu nhìn mặt trời trên cao: "Hình như mặt trời có gì đó hơi là lạ."
Là một vật biến dị, trực giác của cậu cũng rất nhạy bén.
Tư Ân Viễn ngẩng đầu, đôi mắt vàng kim nhìn thẳng lên mặt trời.
"Đúng là rất kỳ lạ, bóng của chúng ta ở bên trái, mà mặt trời cũng ở bên trái chúng ta..."
Quý Tửu khó hiểu nghiêng đầu: "Vậy rốt cuộc cái nào mới là sai?"
"Có lẽ ngay từ đầu tất cả đều là sai." Tư Ân Viễn dừng lại một chút: "Từ lúc chúng ta bước vào biển hoa này thì đã rơi vào trong mộng cảnh rồi."
Chỉ là không hiểu tại sao anh và Quý Tửu lại vào cùng một giấc mơ.
Việc mơ cùng nhau vốn dĩ không thể xảy ra, nhưng tận thế cũng đã xuất hiện lâu như vậy rồi, nên khả năng chấp nhận những chuyện khó tin này của Tư Ân Viễn cũng ngày một tăng lên.
Một lời của anh đã vạch trần sự giả tạo của thế giới này. Ngay lập tức, không khí xung quanh xuất hiện những khoảng không méo mó trên diện rộng, thậm chí còn hiện ra từng vết nứt màu đen.
Tư Ân Viễn mở mắt ra. Mãi cho đến khoảnh khắc này anh mới tỉnh lại từ giấc ngủ say, nhìn thấy Hoa Viên Mộng Cảnh thực sự.
Quý Tửu nằm cách anh không xa, vạch hoa ra là có thể tìm thấy. Cậu vừa dụi mắt ngồi dậy vừa lẩm bẩm điều gì đó với vẻ ngái ngủ.
Khu vườn thực sự giờ đây có thêm rất nhiều vết nứt hư khônggớm ghiếcđáng sợ, từ những vết nứt màu đen này truyền ra vô số âm thanh.
Có những âm thanh mang đầy hơi thở cuộc sống đời thường, cũng có những âm thanh đầy tiếng súng đạn chiến tranh.
Mỗi một vết nứt đều đại diện cho một giấc mơ.
Không biết từ lúc nào Quý Tửu lại níu lấy vạt áo Tư Ân Viễn, lẽo đẽo theo sau như một cái đuôi nhỏ.
Tư Ân Viễn đi qua những vết nứt này, từ trong hư vô dò xét hiện thực. Trong những vết nứt đó, anh nhìn thấy vô số tương lai của thế giới này, bi thảm và hy vọng cùng tồn tại.
Sự trỗi dậy và lụi tàn của loài người đều được thể hiện qua vô số khả năng trong những vết nứt này.
Một con bướm vỗ cánh cũng có thể khiến cả một vết nứt biến mất, rồi sau đó lại có thêm nhiều khả năng khác xuất hiện, tạo ra nhiều vết nứt mới.
Tư Ân Viễn dừng bước trước một vết nứt trông có vẻ bình thường không có gì đặc biệt. Từ trong vết nứt, anh nhìn thấy một gương mặt quen thuộc – Áo Cách.
Quý Tửu cảm nhận được sự khác thường, cậu nghển cổ ngó nghiêng như một chú chim cánh cụt nhỏ, cũng nhìn theo: "Bên trong có người anh quen sao?"
"Ừm." Giọng Tư Ân Viễn có chút phức tạp: "Ông ấy chính là vị thợ săn cấp S mất tích trong Hoa Viên Mộng Cảnh."
Ban nãy lúc nhìn thấy ông ấy, tuy chỉ là thoáng qua nhưng cũng có thể nhận ra là ông ấy đang một mình.
Áo Cách chưa bao giờ xa cách em gái mình, ngay cả nhiệm vụ lần này cũng đi cùng em gái. Thợ săn cấp S mất tích và đồng đội của ông ấy chính là chỉ hai anh em họ. Xét đến tính đặc thù của dị năng mà ông ấy thức tỉnh và bản thân ông ấy lại là một người cuồng em gái chính hiệu, Tư Ân Viễn rất khó tưởng tượng Áo Cách lại xuất hiện một mình trong vết nứt.
Tuy nhiên, có thể thấy ông ấy còn sống đã là may mắn lắm rồi.
Hoàn toàn không cần phải do dự, Tư Ân Viễn đã định nhảy vào cứu ông ấy.
Anh quay đầu lại hỏi Quý Tửu: "Cậu có thể ngoan ngoãn ở yên đây không?"
Bên trong vết nứt là ẩn số, ít nhất thì trên cánh đồng hoa này hiện tại vẫn chưa thấy có nguy hiểm gì.
Chủ nhân xấu tính lại muốn bỏ rơi mình!
Trong đầu Quý Tửu lúc này chỉ còn lại câu nói đó, cậu không vui bĩu môi: "Tôi muốn đi cùng anh, nếu không tôi sẽ một mình ăn hết hoa ở đây đấy."
Nếu lời đe dọa này phát ra từ miệng người khác, Tư Ân Viễn có lẽ sẽ cười cho qua.
Nhưng từ miệng Quý Tửu nói ra, thì có đến chín mươi chín phần trăm khả năng thành sự thật.
Tư Ân Viễn bất đắc dĩ: "Vậy cậu phải theo sát tôi."
Anh còn lấy dây co giãn ra định buộc hai người lại với nhau, nhưng nghĩ đến Phượng Sơ Dao và Du Phi Trần cũng vì thế mà lạc nhau nên lại từ bỏ. Anh dứt khoát chủ động nắm lấy tay Quý Tửu, không yên tâm dặn dò: "Nhất định phải theo sát tôi."
"Vâng ạ." Quý Tửu rất vui.
Cậu đưa tay còn lại đang rảnh rỗi ra, háo hức chạm vào vết nứt. Giống như một đứa trẻ con nôn nóng muốn cùng người lớn đi dã ngoại, khoảnh khắc chạm vào vết nứt, cả hai người liền cùng nhau tiến vào giấc mơ đó.
Cơn buồn ngủ không thể cưỡng lại ập đến, bóng dáng họ dần dần lạc mất trong vết nứt.
...
"Tổng giám đốc Tư, đây là lịch trình tối nay của ngài."
Người đàn ông tay dài chân dài, đi cũng rất nhanh, thư ký chỉ có thể bước nhanh những bước nhỏ để theo kịp người đàn ông trước mắt.
Tư Ân Viễn cúi đầu nhận lấy, liếc mắt một cái liền dừng lại ở một mục liên quan đến buổi tiệc tối.
Thư ký nhìn theo ánh mắt anh rồi giải thích: "Đây là một buổi tiệc từ thiện, không biết bạn nhảy tối nay ngài tự tìm hay để bên tôi sắp xếp giúp ạ."
Ánh mắt cô nhìn người đàn ông cao lớn bên cạnh mang theo vài phần tình ý riêng của thiếu nữ.
Vị tân quý* này khoảng ba năm trước từ quân đội ra, trên người vẫn còn khí chất quyết đoán mạnh mẽ. Lúc đầu rất nhiều người không coi trọng anh, không ai ngờ được anh chỉ dùng hai năm đã đưa công ty thành công lên sàn chứng khoán, giá trị bản thân tăng vọt.
(*Tân quý: người mới giàu có, quyền lực.)
Tư Ân Viễn từ chối: "Không cần tìm bạn nhảy đặc biệt đâu."
Anh trước nay không thích những buổi tiệc xã giao dưới đủ loại danh nghĩa, càng không vì để hòa nhập vào quy tắc của họ mà miễn cưỡng tìm bạn đời cho mình.
"Vâng ạ." Giọng thư ký xen lẫn chút thất vọng khó nhận ra.
Đàn ông càng giữ mình trong sạch lại càng khiến người ta cảm thấy khó chinh phục.
Địa điểm tổ chức tiệc từ thiện là một khách sạn rất sang trọng. Bên tổ chức đã bao trọn toàn bộ làm nơi tổ chức vũ hội lần này. Tư Ân Viễn đến muộn lại còn đi một mình đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người có mặt.
Họ cầm ly rượu tiến lên, gương mặt nở nụ cười giả tạo.
Tư Ân Viễn cũng phối hợp nhếch môi cười, nâng ly sâm panh.
Cuộc sống như thế này anh đã trải qua ba năm, vốn không nên có gợn sóng nào nữa, nhưng hôm nay lại đặc biệt xao động.
Anh đột nhiên nhớ lại lúc ra cửa hôm nay, anh có liếc nhìn qua cửa sổ phòng ngủ, một chậu cây nhỏ từ đầu đến cuối vẫn yên lặng ở đó.
Cây cỏ nhỏ ba centimet bên trong đã khô héo vào một ngày nào đó của ba năm trước, nhưng anh vẫn giữ thói quen không vứt chậu cây đi, mỗi lần trước khi ra cửa cũng đều quen nhìn qua một cái.
Sự xao động này đến gần như không có căn cứ. Anh từ chối một người muốn đến mời rượu, rồi lúc nhạc nổi lên, nam nữ trong đại sảnh bắt đầu nhảy múa cuồng nhiệt, anh lặng lẽ rời khỏi sàn nhảy, đến một góc để hóng gió.
Vì vấn đề góc độ, anh đột nhiên chú ý thấy một điểm không ổn trong buổi tiệc.
Tại sao đồ ăn trên bàn tiệc tự chọn lại ít đi nhiều như vậy??
Những buổi tiệc như thế này mọi người đều không phải đến để ăn, nhưng bên tổ chức vì giữ thể diện cũng sẽ chuẩn bị rất nhiều đồ ăn trông rất đẹp mắt, chứ không phải như bây giờ, để bàn tiệc tự chọn chỉ còn lại vài cái đĩa trống không.
Khả năng trinh sát gần như đã ăn sâu vào bản năng. Anh phát hiện lượng lớn thức ăn này biến mất là do có người cố ý chuyển đi. Có kẻ nào đó trong buổi tiệc rượu linh đình này lại giống như một con hamster nhỏ chuẩn bị ngủ đông, hết lần này đến lần khác vận chuyển lương thực đi cất giấu.
Có lẽ vì tham lam một lúc lấy quá nhiều đồ, nên một ít thứ gì đó giống như nho bị rơi vãi trên tấm thảm tinh xảo. Anh theo bản năng men theo dấu vết do tên nhóc con ăn vụng kia để lại mà đi tới.
Cuối cùng, anh tìm thấy con hamster nhỏ kia ở một ban công nhỏ.
Thanh niên trợn tròn mắt, miệng vẫn còn nhét một miếng bánh kem lớn, sau khi bị bắt quả tang liền theo bản năng co cẳng bỏ chạy.
"Ưm ưm ưm!"
Tôi không có ăn vụng!
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp
Đánh giá:
Truyện Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp
Story
Chương 13: Tôi không có ăn vụng!
10.0/10 từ 37 lượt.
