Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 187: Ngoại truyện

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Tết Trung thu, mọi người đều trở về nhà họ Thang để ăn cơm tối, cùng hai người ba ăn tết.


Thang Bá Đặc và Nguyên Thu đã bắt đầu chuẩn bị từ sáng sớm, đến chiều thì Thang Bá Đặc đã chuyên tâm ngồi trên sô pha chờ bọn nhỏ về.


Thang Nhất Viên và Lục Thành là những người đến sớm nhất, sau khi Lục Thang Thang nhìn thấy Thang Bá Đặc liền xông thẳng vào lòng ông, Thang Bá Đặc vui vẻ bế bé lên, cháu trai đã lớn, thêm vài năm nữa có lẽ ông sẽ không bế nổi nữa rồi.


Một tay ông bế cháu trai, một tay trêu chọc bé gái trong lòng Lục Thành, sau khi Thang Nhất Viên sinh con gái, ngày nào Lục Thành cũng cười toe toét, suốt ngày ôm con gái không chịu rời tay, chỉ có ngài cha vợ đức cao vọng trọng như Thang Bá Đặc mới có thể giành lại con gái từ tay anh.


Thang Nhất Viên nhìn họ mỉm cười, đặt bánh trung thu và quà tặng dành cho hai người ba lên bàn, Thang Bá Đặc nhìn thoáng qua, bánh trung thu họ mua là loại nhân sen trứng muối(*) mà Nguyên Thu thích nhất.

Một lúc sau, Thang Nhị Viên và Lê Xán cũng đã đến, một tháng trước Thang Nhị Viên kiểm tra phát hiện đã có thai, hiện tại vẻ mặt cậu hồng hào, ngược lại Lê Xán bị cậu lăn qua lăn lại đến mức gầy đi một vòng, nhưng có thể thấy từ nụ cười của Lê Xán...
Một lúc sau, Thang Nhị Viên và Lê Xán cũng đã đến, một tháng trước Thang Nhị Viên kiểm tra phát hiện đã có thai, hiện tại vẻ mặt cậu hồng hào, ngược lại Lê Xán bị cậu lăn qua lăn lại đến mức gầy đi một vòng, nhưng có thể thấy từ nụ cười của Lê Xán, anh rõ ràng rất vui, Thang Nhị Viên càng hành hạ anh, anh càng vui.


Lê Xán cũng đặt bánh trung thu và quà tặng lên bàn, Thang Bá Đặc nhìn, là bánh trung thu nhân ngũ hạt(*) mà ông thích nhất.

Lê Xán cũng đặt bánh trung thu và quà tặng lên bàn, Thang Bá Đặc nhìn, là bánh trung thu nhân ngũ hạt(*) mà ông thích nhất

Bánh trung thu nhân ngũ hạt chủ yếu gồm hạnh nhân, óc chó, hạt ô liu, hạt dưa và vừng


Thang Tam Viên và Cố Ngạn cùng về nhà, vì cả hai là người nổi tiếng nên họ đều đeo kính râm và mũ, đến khi vào hẳn nhà mới tháo ra, Cố Ngạn giúp Thang Tam Viên chỉnh lại mái tóc bị mũ ép xuống, ánh mắt nhìn Thang Tam Viên vô cùng cưng chiều.


Thang Bá Đặc hài lòng mỉm cười, cúi xuống nhìn qua, bánh trung thu họ mang về là vị dâu tây(*), Thang Bá Đặc chỉ nhìn thôi đã cảm nhận được vị ngọt lịm.

Khi Thang Tứ Viên và Yến Tần Dã bước vào, Thang Tứ Viên không cẩn thận vấp chân ở cửa, Thang Bá Đặc còn chưa kịp chạy đến thì Yến Tần Dã đã một tay bế con, một tay đỡ lấy Thang Tứ Viên, đứa trẻ trong lòng họ cười khanh khách, nghe tiếng cười của b...
Khi Thang Tứ Viên và Yến Tần Dã bước vào, Thang Tứ Viên không cẩn thận vấp chân ở cửa, Thang Bá Đặc còn chưa kịp chạy đến thì Yến Tần Dã đã một tay bế con, một tay đỡ lấy Thang Tứ Viên, đứa trẻ trong lòng họ cười khanh khách, nghe tiếng cười của bé con, mọi người trong phòng cũng không nhịn được cười theo.


Bánh trung thu mà Thang Tứ Viên và Yến Tần Dã mang đến là loại nhân trứng sữa phô mai chảy(*), những đứa con trong nhà đều rất thích ăn.

Thang Ngũ Viên và Tống Kiêu Bạch một thân quân phục bước vào, cả hai trông đều gọn gàng, nghiêm chỉnh, hiên ngang mạnh mẽ, Thang Bá Đặc nhìn họ với ánh mắt đầy vui mừng, quân đội của đế quốc có những người trẻ tuổi như vậy tồn tại, sẽ mãi mãi khôn...
Thang Ngũ Viên và Tống Kiêu Bạch một thân quân phục bước vào, cả hai trông đều gọn gàng, nghiêm chỉnh, hiên ngang mạnh mẽ, Thang Bá Đặc nhìn họ với ánh mắt đầy vui mừng, quân đội của đế quốc có những người trẻ tuổi như vậy tồn tại, sẽ mãi mãi không bao giờ gục ngã.



Bánh trung thu họ mang đến là loại đặc biệt ở trong quân đội, là bánh dẻo nhân hạt sen và giăm bông(*), Thang Bá Đặc không khỏi mỉm cười, cảm thấy có chút nhớ hương vị của loại bánh trung thu này.

Bánh trung thu họ mang đến là loại đặc biệt ở trong quân đội, là bánh dẻo nhân hạt sen và giăm bông(*), Thang Bá Đặc không khỏi mỉm cười, cảm thấy có chút nhớ hương vị của loại bánh trung thu này

Mình không tìm thấy ảnh loại này nên minh họa bằng bánh dẻo hạt sen thôi nhé


Khi Thang Lục Viên và Hạ Thừa Lãng bước vào, không biết Hạ Thừa Lãng đã nói gì, hai má Thang Lục Viên đỏ bừng, nâng mắt trừng anh một cái, nhưng lại không nhịn được nở nụ cười.


Từ sau khi hai người họ kết hôn đến giờ vẫn luôn ngọt ngào, khí chất lạnh lùng trên người Thang Lục Viên không thay đổi, nhưng trước mặt Hạ Thừa Lãng sẽ luôn dịu dàng hơn vài phần, thường xuyên không nhịn được khi bị anh chọc cười.


Thang Bá Đặc nhìn bọn họ, cong môi hỏi: “Có chuyện gì mà vui thế?”


Hạ Thừa Lãng cười ngây ngô gãi đầu, “Ba lớn, vừa rồi Lục Viên đi kiểm tra thì phát hiện có em bé.”


Thang Bá Đặc nghe xong lập tức vui mừng, vui vẻ dìu Thang Lục Viên đến ngồi trên ghế sô pha.


Hạ Thừa Lãng vội vàng đi theo sau, rồi mới giật mình nhận ra mình còn chưa đặt quà trong tay xuống, vội vàng đặt quà và bánh trung thu lên bàn, bánh trung thu họ mang đến là nhân hoa hồng(*), rực rỡ tươi sáng như tâm trạng của họ hôm nay vậy.

Hạ Thừa Lãng vội vàng đi theo sau, rồi mới giật mình nhận ra mình còn chưa đặt quà trong tay xuống, vội vàng đặt quà và bánh trung thu lên bàn, bánh trung thu họ mang đến là nhân hoa hồng(*), rực rỡ tươi sáng như tâm trạng của họ hôm nay vậy
Mọi người cùng đi tới chúc mừng họ, trong không khí tràn ngập sự vui vẻ, trong phòng tràn ngập tiếng cười nói.


Thang Thất Viên được Thịnh Sầm bế vào nhà, Thang Bá Đặc nhìn qua thì hoảng hốt, còn tưởng Thang Thất Viên có vấn đề gì về sức khỏe, vội vàng chạy lên xem, kết quả Thịnh Sầm nói là cậu ngủ quên trên đường đến.


Thang Bá Đặc nhìn khuôn mặt ngủ ngon của con trai, không khỏi nhíu mày, “Tối qua Tiểu Thất bận việc gì mà mệt đến vậy?”


Thịnh Sầm mất tự nhiên ho nhẹ một tiếng, lảng tránh trả lời, “Thiếu ngủ.”


Trong lòng Thang Bá Đặc có chút khó hiểu, trước giờ Tiểu Thất nhà ông luôn đi ngủ đúng giờ, không phải người thích thức khuya, ông không nhịn được có chút nghi ngờ, đi vào trong phòng lấy chăn đắp lên người Thang Thất Viên.


Bánh trung thu mà Thang Thất Viên và Thịnh Sầm mang đến là bánh trung thu cung đình(*), đặc biệt lớn, nhân bên trong cũng rất phong phú, khi bày ra trông cực kỳ bắt mắt.

Bánh trung thu mà Thang Thất Viên và Thịnh Sầm mang đến là bánh trung thu cung đình(*), đặc biệt lớn, nhân bên trong cũng rất phong phú, khi bày ra trông cực kỳ bắt mắt

Tất cả bọn nhỏ đều đã về đông đủ, quà và bánh trung thu trên bàn chất thành một đống lớn, trong đó bánh trung thu thì gần như đã có đủ các loại hương vị.


Thang Bá Đặc không khỏi thở dài, mặc dù cải trắng đều bị heo nhổ đi hết mất rồi, nhưng heo vàng mà nhiều lên thì hình như cũng có cái lợi, đó là… bánh trung thu mà ông nhận được có đủ các vị hơn hẳn tất cả những người khác!


Haizz … Ngày mai tìm người mang mấy cái bánh trung thu này đến các cô nhi viện, cho bọn trẻ ở đó ăn đi, nhiều bánh trung thu như vậy, ông và Nguyên Thu có ăn nửa tháng cũng không hết, đôi khi bọn nhỏ quá hiếu thuận cũng là một nỗi phiền muộn ngọt ngào mà.


Bảy Omega gặp nhau tự nhiên ồn ào, có nói bao chuyện cũng không hết, các Alpha cũng đều quen biết, vốn đã có những mối liên hệ chằng chịt với nhau, giờ vì các Omega mà quan hệ tự nhiên càng thân thiết hơn.


Bọn họ ăn bữa tối ở dưới giàn nho trong sân, uống rượu vang do chính tay Nguyên Thu ủ, hương vị ngọt ngào nguyên bản.


Hôm nay ánh trăng trên trời vừa to vừa tròn, khi chiếu xuống mặt đất như rải một tầng ánh bạc, gió nhẹ từ từ thổi qua, lá nho vang lên xào xạc, ngồi ở đây ăn cơm thật có cảm giác khác thường.


Mọi người đều nói chuyện rôm rả, ăn một bữa cơm thoải mái và vui vẻ, từ đằng xa cũng có thể nghe thấy tiếng nói cười của họ.


Bọn nhỏ đều lần lượt nâng ly chúc rượu Thang Bá Đặc và Nguyên Thu, Nguyên Thu không uống rượu được, Thang Bá Đặc liền uống thay ông, hôm nay tâm trạng Thang Bá Đặc tốt, nên ai mời cũng uống, rượu vang này do chính tay Nguyên Thu ủ, đương nhiên ông không muốn lãng phí một giọt nào, lần nào cũng uống sạch.


Nồng độ cồn của rượu vang không cao lắm, nhưng uống nhiều rồi, Thang Bá Đặc cũng hơi say, đầu óc có chút choáng váng, đến khi tỉnh lại mới phát hiện người trên bàn đã không thấy đâu, chỉ còn lại Nguyên Thu vẫn đang ở bên cạnh ông.


Ông không khỏi giật mình tỉnh táo lại, căng thẳng hỏi: “Bọn nhỏ đâu rồi?”


Nguyên Thu đang bóc nho, nghe thấy lời ông, giơ tay chỉ về phía xa, Thang Bá Đặc theo hướng ông chỉ nhìn qua, không khỏi mỉm cười.


Cách đó không xa, Lục Thành đang đốt pháo, Thang Nhất Viên bế con gái và Lục Thang Thang cùng đứng trên bậc thềm vỗ tay, Lục Thành đốt pháo xong, còn cố tình làm bộ dạng hài hước chạy tới, chọc Thang Nhất Viên và bọn nhỏ cười ha hả.


Lục Thành chạy đến bên người bọn họ, che tai cho con trai và con gái, nhân lúc sự chú ý của bọn nhỏ bị pháo thu hút, đã lén đặt lên má Thang Nhất Viên một cái hôn ngọt ngào.



Thang Nhị Viên và Lê Xán đứng sau giàn nho, người sát bên nhau, dưới ánh trăng, một người cúi đầu, một người ngẩng đầu, dường như đang hôn nhau, Thang Bá Đặc chỉ nhìn thoáng qua đã vội vàng thu hồi ánh mắt, có chút ngượng ngùng nhìn sang những đứa con khác.


Cố Ngạn đang chụp ảnh cho Thang Tam Viên trên bãi cỏ, Thang Tam Viên là người nổi tiếng, mỗi năm vào lúc này đều sẽ đăng Weibo ăn mừng cùng fan, từ sau khi kết hôn, những bức ảnh này đều do Cố Ngạn chụp, bởi vì dù công việc của bọn họ có bận rộn đến đâu, vào những ngày đoàn viên như Trung thu, họ nhất định sẽ dời hết công việc, ở bên cạnh nhau.


Chụp ảnh xong, Cố Ngạn xoa xoa hai vai, cố ý kêu lạnh, Thang Tam Viên lập tức căng thẳng, muốn kéo anh vào trong nhà sưởi ấm, Cố Ngạn lại ôm lấy Thang Tam Viên vào lòng, cười khẽ nói: “Ôm nhau như vậy thì không lạnh nữa.”


Thang Tam Viên mỉm cười, vươn tay ôm lấy eo anh, dựa đầu lên vai anh.


Thang Tứ Viên đang đứng bên cạnh vườn hoa ngắm trăng, Yến Tần Dã cởi áo khoác ngoài đắp lên người cậu, rồi ôm lấy cậu từ phía sau, thân mật cọ má cậu, hai người thỉnh thoảng nói nhỏ vài câu, trò chuyện vui vẻ, ngọt ngào không để ý đến người xung quanh.


Không biết lúc nào Yến Tần Dã đã hái một bông hoa từ vườn hoa, cài lên tai Thang Tứ Viên, nhìn cậu cười, sau đó không nhịn được hôn lên môi cậu một cái.


Thang Bá Đặc nheo mắt tìm một lúc, mới thấy Thang Ngũ Viên và Tống Kiêu Bạch ở góc tường, vậy mà họ lại mượn ánh trăng tập quyền, lúc Thang Bá Đặc nhìn thấy thì không khỏi giật mình, còn tưởng bọn họ đang đánh nhau, nhìn kỹ mới phát hiện trên mặt họ đều lộ ra nụ cười, chiêu thức qua lại, không ai dùng sức, chỉ là giả vờ đánh nhau thôi.


Thang Bá Đặc cẩn thận ngẫm lại một chút liền yên tâm, dù trước kia hai người họ có là đối thủ, nhưng từ sau khi kết hôn đến giờ chưa từng cãi nhau, mỗi lần họ cãi nhau, chẳng qua chỉ là đang trêu ghẹo, tình tứ với nhau thôi, vừa quay đầu đã ôm lấy nhau.


Thang Bá Đặc nghĩ vậy, ngẩng đầu lên đã thấy quả nhiên Tống Kiêu Bạch đã kéo Thang Ngũ Viên vào lòng, ôm chặt không buông, hai người đều cười lên.


Thang Bá Đặc lắc đầu bất lực, Thang Lục Viên và Hạ Thừa Lãng đang ngồi trên ghế cách đó không xa, dựa vào nhau ngắm trăng, Hạ Thừa Lãng nhẹ nhàng đặt tay lên bụng Thang Lục Viên, động tác cẩn thận, trên mặt là niềm vui sướng của người lần đầu làm cha.


Thang Bá Đặc từng cũng thấy nụ cười như vậy trên khuôn mặt mình, sau đó thì bảy đứa nhỏ ra đời, ông nghĩ đến đây, không khỏi mỉm cười, cảm thấy biết ơn nhìn qua Nguyên Thu.


Thang Thất Viên đang đứng bên giàn nho ngẩng đầu ngắm trăng trên trời, miệng lẩm bẩm, dường như đang nói mấy bài thơ cổ về Trung thu, Thịnh Sầm ngồi xổm dưới chân cậu, giúp cậu sắn ống quần hơi dài lên, thỉnh thoảng trả lời vài câu.


Thang Bá Đặc nhớ lại dáng vẻ rung trời chuyển đất của Thịnh Sầm trên chính trường, không khỏi lắc đầu, không biết nếu mọi người nhìn thấy hoàng đế bệ hạ như vậy sẽ nghĩ sao, chỉ là Thịnh Sầm chưa từng che giấu sự cưng chiều đối với Thang Thất Viên trước mặt mọi người, nếu mọi người thấy họ như vậy, ước chừng cũng không làm được gì, dù sao thì trong đế quốc không ai là không biết Hoàng đế và Hoàng hậu của họ tình cảm ân ái, khiến người khác phải ngưỡng mộ.



Ánh trăng chiếu rọi lên người bọn nhỏ, trên khuôn mặt mỗi người đều mang theo nụ cười hạnh phúc.


Thang Bá Đặc thu lại ánh mắt, mỉm cười hài lòng, ngẩng đầu uống một ngụm rượu vang, đưa tay ôm lấy vai Nguyên Thu.


Nguyên Thu mỉm cười, dần dựa vào lòng ông, bóc một quả nho cho vào miệng ông, hỏi: “Nghĩ thông chưa?”


Thang Bá Đặc gật đầu, “Nghĩ thông rồi.”


“Nói xem nào.” Nguyên Thu tìm một tư thế thoải mái trong lòng ông rồi dựa vào.


Thang Bá Đặc khẽ nói: “Tuy cải trắng nhà mình không còn nữa, nhưng chỉ cần bọn nhỏ sống vui vẻ hạnh phúc, anh đã mãn nguyện rồi.”


Nguyên Thu khẽ cười, nhìn vầng trăng tròn trên trời, nhỏ giọng nói: “Yên tâm, em sẽ luôn ở bên anh.”


“Ừ.” Thang Bá Đặc thoả mãn mỉm cười, ôm Nguyên Thu chặt hơn nữa, bọn nhỏ có hạnh phúc của bọn nhỏ, họ có hạnh phúc của họ.


Đản nguyện nhân trường cửu, Thiên lý cộng thuyền quyên


(*) Mong chúng ta sống lâu, cùng nhau thưởng thức vẻ đẹp của trăng, dù cách xa ngàn dặm



(*) Nguồn giải nghĩa “Đản nguyện nhân trường cửu, Thiên lý cộng thuyền quyên”: https://havuvhp.blogspot.com/2019/09/tong-tu-thuy-ieu-ca-au-cua-to-ong-pha-o.html ;   + Baidu


Ảnh bánh trung thu là mình dựa theo tên tiếng trung để tìm ảnh, có thể chưa đúng lắm, hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa thui nhé.


Nhà Họ Thang Có 7 O
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nhà Họ Thang Có 7 O Truyện Nhà Họ Thang Có 7 O Story Chương 187: Ngoại truyện
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...