Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 181


Rất nhanh Hạ Minh đã tới, đúng như Hạ Hoàng hậu đã nói, khuôn mặt anh ta giống Thịnh Sầm ba phần, nhưng nếu nhìn kỹ ánh mắt của họ, sẽ biết họ hoàn toàn không giống nhau.


Ánh mắt của Thịnh Sầm có sự sắc bén lộ ra khí thế mạnh mẽ, ánh mắt của Hạ Minh thì rất ôn hòa, trông thật thà chất phác, khiến người ta chỉ cần nhìn một cái là có thể phân biệt được sự khác biệt của họ.


Hạ Hoàng hậu dẫn Hạ Minh đến trước mặt Thang Thất Viên, cười híp mắt, giới thiệu: “Đây là cháu trai của cô, Hạ Minh, đây là Tiểu Thất, cậu ấy giống như con trai ruột của cô vậy, đặc biệt ngoan ngoãn đáng yêu.”


Hạ Minh lộ ra nụ cười hiền lành với Thang Thất Viên, đưa tay ra chào hỏi Thang Thất Viên: “Xin chào.”


“Xin chào.” Thang Thất Viên cười, bắt tay anh, một lúc sau liền buông ra, Hạ Minh rất tốt, nhưng cậu không hề sinh ra một chút ý muốn tìm hiểu sâu hơn.


Hạ Hoàng hậu cười càng thêm vui vẻ, bà để Hạ Minh và Thang Thất Viên ngồi xuống sô pha, nói: “Cô bận nên đi trước đây, hai người trẻ các con nói chuyện cùng nhau, tìm hiểu lẫn nhau chút đi, cô tin các con nhất định sẽ hợp nhau.”


Hạ Minh không biết ý định muốn se duyên của Hạ Hoàng hậu, cho rằng Hạ Hoàng hậu chỉ muốn bọn họ kết bạn với nhau, lập tức gật đầu đáp ứng: “Vâng, cô.”


Hạ Hoàng hậu mỉm cười, cho Thang Thất Viên một ánh mắt khích lệ, sau đó cảm thấy mỹ mãn quay người đi tiếp đãi những vị khách khác, chỉ là ánh mắt không nhịn được liên tục để ý tới bọn họ.


Hạ Minh đưa cà phê trên bàn cho Thang Thất Viên, hơi thận trọng mỉm cười: “Tôi thường nghe cô nhắc tới cậu.”


“Cảm ơn…” Thang Thất Viên nhận cà phê uống một ngụm: “Tôi cũng nghe cô nhắc tới anh.”


Hai người nói chuyện qua loa, Thang Thất Viên ngại ý tốt của Hạ Hoàng hậu, không đứng dậy rời đi, chỉ cúi đầu giả vờ như đang uống cà phê.


Thịnh Sầm đứng trên cầu thang tầng hai, nhíu mày nhìn bọn họ một lúc, đột nhiên hô một tiếng: “Hạ Minh, cậu lên đây.”


Hạ Minh sững sốt một chút, ngẩng đầu nhìn qua, thì thấy Thịnh Sầm mặt lạnh như băng nhìn anh ta.


Hoàng đế có chuyện muốn nói với anh ta, đương nhiên anh ta không thể từ chối, vội vàng gật đầu, quay đầu mỉm cười xin lỗi Thang Thất Viên, đứng dậy đi lên tầng.


Sau khi anh ta đi, Thang Thất Viên đặt cà phê xuống, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, cậu thật không biết nên nói chuyện gì với Hạ Minh, cậu không quá quen việc phải nói chuyện với người lạ như vậy.



Cậu đi ra ngoài, đứng dưới gốc cây to trong sân, mọi người đang dần đến, xung quanh tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ, hôm nay là tiệc gia đình, người tới đương nhiên đều là người nhà của Thịnh Sầm, hiện tại Thịnh Sầm là người có quyền thế, đương nhiên bọn họ thấy vui vẻ, chỉ có điều Hạ Thừa Lãng và anh sáu của cậu hôm nay có việc, nên không tới.


Thịnh Sầm và Hạ Minh ở trên tầng không biết đang bận việc gì, rất lâu cũng chưa xuống, cho tới lúc ăn cơm, cuối cùng bọn họ mới đi xuống dưới.


Thịnh Tích nhìn Hạ Minh đi xuống đầu tiên, không nhịn được hỏi: “Hai người làm gì vậy? Sao ở trên tầng lâu như vậy?”


Hạ Minh lúng túng mỉm cười, vô tội gãi đầu, anh ta cũng muốn biết tại sao mình phải ở trên tầng lâu như vậy.


Vừa nãy, sau khi anh ta lên tầng, Thịnh Sầm ngồi trên ghế, khuôn mặt thâm trầm nhìn chằm chằm anh ta, ánh mắt tràn đầy cảm giác uy h**p, ngay khi anh ta toát mồ hôi lạnh, không nhịn được đưa tay lau mồ hôi đang chảy ròng ròng trên trán, Thịnh Sầm mới đột nhiên mở miệng, nhìn anh ta hỏi: “Cậu và tôi giống nhau?”


“… Không giống, không giống chút nào cả.” Dù Hạ Minh cảm thấy vấn đề này có chút kỳ quái, nhưng vẫn lập tức phủ nhận, cho dù cho anh ta một trăm lá gan, anh ta cũng không dám nói mình giống Hoàng đế của đế quốc.


Thịnh Sầm nghe thấy anh ta nói vậy, vẻ mặt khó coi rốt cuộc mới dịu đi một chút, Thịnh Sầm mặt không biểu cảm nhìn anh ta một cái, không biết lấy từ nơi nào ra một tờ báo, tùy tiện ném cho anh ta, phân phó: “Đọc đi.”


… Sau đó anh ta đọc báo ở trên tầng, đọc suốt cho đến hiện tại.


Anh ta vốn cho rằng tờ báo đó có chỗ nào đó đặc biệt, nên đọc cẩn thận từ đầu đến cuối, không bỏ qua bất kỳ chữ nào, kết quả thì đó chỉ là một tờ báo bình thường.


Mà toàn bộ quá trình Thịnh Sầm đều không nhìn anh ta, chỉ cúi đầu làm việc của mình, nhưng cũng không nói cho anh ta rời đi, cho tới giờ ăn cơm, cuối cùng Thịnh Sầm mới cho anh ta đi xuống.


Hạ Minh còn chưa kịp nói chuyện, Thịnh Sầm đã đi xuống, Hạ Minh lập tức thu lại âm thanh, không dám nói nhiều, trực giác nói với anh ta tốt nhất hôm nay bớt động đến Thịnh Sầm.


Hạ Hoàng hậu đứng bên cạnh bàn, nhìn Thịnh Sầm một cái, rồi vẫy tay với Hạ Minh, nói: “Tiểu Minh, con lại đây, ngồi bên cạnh Tiểu Thất.”


Thịnh Sầm chau mày, nhìn Thang Thất Viên: “Tiểu Thất tới ngồi bên cạnh tôi.”


Hôm nay có không ít người tới tham gia tiệc gia đình tại Lan cung, họ đều có quan hệ họ hàng với hắn, mọi người căn cứ theo quan hệ huyết thống xa gần lần lượt ngồi xuống, mà Thang Thất Viên lại tự giác chạy vào góc, hắn không khỏi thấy không vui nhíu mày.


Hạ Hoàng hậu nhìn hắn, nụ cười trên mặt không thay đổi, thậm chí giọng điệu còn ôn hòa hơn mấy phần, giả vờ không để ý nói: “Sầm Sầm, Tiểu Thất cũng không phải Hoàng hậu của con, làm sao có thể ngồi bên cạnh con? Việc này không hợp quy củ.”


Thịnh Sầm càng nhíu chặt mày hơn: “Vậy cũng không thể ngồi ở đó.”



“Tiểu Thất thích yên tĩnh, ngồi ở đó rất tốt.” Hạ Hoàng hậu không để bụng, nói.


Nói cho cùng, việc họ đối xử tốt với ai không cần phải để cho người khác nhìn thấy. Việc Thang Thất Viên ngồi gần hay xa cũng chẳng có gì khác biệt, chỉ những kẻ sốt sắng muốn tạo dựng quan hệ với họ hoặc những kẻ muốn tìm cách trục lợi mới để ý đến chuyện phải ngồi gần hơn một chút. Còn với họ, Thang Thất Viên đã sớm là người một nhà, cho dù có ngồi tận chân trời, họ cũng sẽ mãi mãi bảo vệ cậu, điều này vốn dĩ chẳng cần chứng minh cho ai cả.


Bà nói xong không thèm để ý Thịnh Sầm nữa, mà đẩy Hạ Minh một cái, để Hạ Minh ngồi xuống bên cạnh Thang Thất Viên.


Hạ Minh không hiểu đầu đuôi ra sao, ngẩng đầu nhìn Thang Thất Viên rồi có chút ngơ ngác mỉm cười.


Thang Thất Viên mím môi, cũng lễ phép đáp lại nụ cười.


Thịnh Sầm nhìn bộ dạng dịu dàng rũ mắt thuận theo của Thang Thất Viên, mặt lại đen thêm mấy phần, chỉ có điều không tiếp tục phản bác lại Hạ Hoàng hậu nữa.


Hắn bình tĩnh ngồi xuống vị trí chủ tọa, quanh người hắn tràn ngập khí thế lạnh lẽo, bình thường khí thế trên người hắn đã áp người rồi, giờ còn lạnh mặt như vậy, càng khiến người ta sinh ra cảm giác bức bối.


Hắn im lặng, ngay cả lúc ăn cơm cũng rất ít nói chuyện, người khác nhìn hắn như vậy cũng không dám l* m*ng, mọi người sợ tới mức thu lại tất cả những lời tâng bốc đã sớm nghĩ tốt ở trong đầu đi, chỉ cắm đầu vào việc ăn cơm.


Trong khoảng thời gian diễn ra buổi tiệc tối, không gian đặc biệt yên tĩnh, chỉ có Hạ Hoàng hậu vẫn luôn nở nụ cười, mỉm cười tiếp đãi các vị khách khác với Thịnh Tích, thỉnh thoảng mở miệng nói vài câu, hoặc chủ động nâng ly rượu lên nâng ly với mọi người.


Thang Thất Viên ngồi trong góc, thành thật cúi đầu ăn đồ ăn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn mọi người, cậu phát hiện không khí giữa Thịnh Tích và Ngôn Phỉ hôm nay có chút quái dị, dường như Thịnh Tích luôn tránh né Ngôn Phỉ, không dám nhìn vào ánh mắt của Ngôn Phỉ, có một lần Ngôn Phỉ không cẩn thận chạm vào mu bàn tay của anh, suýt chút nữa thì anh không cầm chắc đũa.


Ánh mắt của Ngôn Phỉ nhìn qua rất mất mác, ẩn chứa rất nhiều sự không cam lòng.


Thang Thất Viên lén suy đoán, có lẽ Ngôn Phỉ đã tỏ tình, hoặc Thịnh Tích vô tình biết được tấm lòng của cậu ta, nên Thịnh Tích mới không biết làm sao như vậy, lén lút tránh né Ngôn Phỉ.


Bữa cơm này ai cũng mang trong mình nỗi niềm riêng, dù cho Hạ Minh và Thang Thất Viên có cùng nhau trốn vào trong góc, có thể yên tĩnh ăn cơm, nhưng anh ta lại không an tâm ăn cơm được như Thang Thất Viên, ngược lại cảm thấy lạnh sống lưng, cực kỳ khó nuốt.


Anh ta luôn cảm thấy ánh mắt của Thịnh Sầm mỗi lần nhìn anh đều lạnh lẽo, đặc biệt là lúc anh ta nói chuyện với Thang Thất Viên, ánh mắt của Thịnh Sầm cực kỳ lạnh lẽo, như được trộn thêm băng tuyết, đâm thẳng vào người anh ta.


Ăn cơm xong, mọi người không nhịn được đồng thời thở phào một hơi, Hạ Minh đứng ngồi không yên trong Lan Cung một lúc, đợi mọi người cuối cùng cũng giải tán, anh ta vội vàng đứng dậy tạm biệt.


Hạ Hoàng hậu nhìn anh ta cười nói: “Tiểu Minh, con thuận đường, giúp cô đưa Tiểu Thất về nhà, hai đứa con sống gần nhau, trên đường còn có thể nói chuyện, người trẻ tuổi phải giao lưu nhiều hơn.”



Thang Thất Viên ngẩn người một chút, sau đó đứng dậy: “Được.”


Cậu ngẩng đầu nhìn Thịnh Sầm, Thịnh Sầm đang đứng ở cách đó không xa , quay lưng lại với cậu, đang nói chuyện với một người.


Cậu cúi đầu, hôm nay cậu còn chưa kịp nói với Thịnh Sầm một câu nào.


Cậu mím môi, nói với Hạ Hoàng hậu nói: “Cô ơi, vậy con về trước đây, lát nữa cô nói với Thịnh Sầm giúp con là con đã về rồi, và… xin hãy giúp con chúc mừng cậu ấy cuối cùng cũng đạt được tâm nguyện.”


Hạ Hoàng hậu nhẹ nhàng gật đầu: “Yên tâm, cô sẽ nói với nó.”


“Cảm ơn cô ạ.” Thang Thất Viên cười, cùng Hạ Minh chào tạm biệt Hạ Hoàng hậu rồi đi ra ngoài.


Hạ Hoàng hậu nhìn bóng lưng rời đi của bọn họ, vừa vui mừng lại vừa có chút thất vọng.


Bà thở dài một tiếng, quay đầu nhìn con trai còn đang chưa biết gì của mình, không nhịn được nhỏ giọng mắng một câu không làm được trò trống gì.


Thang Thất Viên đi theo Hạ Minh tới bãi đỗ xe, như Hạ Hoàng hậu đã nói, Hạ Minh đúng là người rất ga lăng, dọc đường đi, anh ta luôn tìm chủ đề nói chuyện với Thang Thất Viên, những chủ đề này, vừa không thân mật quá mức, cũng không khiến Thang Thất Viên cảm thấy khó xử.


Chỉ là Thang Thất Viên vẫn không cảm thấy hứng thú, chỉ nhẹ giọng phụ họa, không có mong muốn chủ động nói chuyện.


Thang Thất Viên mở cửa xe muốn ngồi vào trong xe, Thịnh Sầm đột nhiên đuổi theo.


Bước chân hắn vội vã, trên trán mang theo chút mồ hôi, cũng không thèm nhìn Hạ Minh một cái, kéo cổ tay của Thang Thất Viên, thanh âm trầm thấp vô cùng nói: “Tôi còn có chuyện muốn nói với cậu, cậu đợi chút nữa hãy đi.”


Lực của Thịnh Sầm rất lớn, cổ tay của Thang Thất Viên lập tức đỏ lên, cậu không nhịn được nhíu mày, đẩy tay của Thịnh Sầm ra: “Cậu buông mình ra trước, mình tự đi.”


Thịnh Sầm đối với lời nói của cậu thì mắt điếc tai ngơ, vẫn nắm chặt cổ tay của cậu, chỉ là lực nhỏ hơn mấy phần.


Cổ tay không đau, Thang Thất Viên cũng đi theo hắn, không tiếp tục giãy ra nữa.


Hạ Minh nhìn bọn họ đi xa, bất giác cảm thấy sợ hãi đưa tay ra sờ sau gáy, vội vàng lên xe phóng đi thật nhanh.



Các vị khách đều đã rời đi, Hạ Hoàng hậu đang ngồi trên sô pha nghỉ ngơi, nhìn thấy Thịnh Sầm kéo cổ tay của Thang Thất Viên trở về, sững sờ một chút, đặt ly nước trên tay xuống, đi tới cứu cổ tay của Thang Thất Viên ra khỏi tay của Thịnh Sầm.


“Con là Alpha, Tiểu Thất là Omega, sau này lời nói và việc làm của con phải chú ý chuẩn mực, không có việc gì thì đừng có động tay động chân, con bị người khác hiểu lầm thì không sao, nếu Tiểu Thất bị người khác hiểu lầm thì phải làm sao?”


Bà nói xong liền thấy đau lòng xoa cổ tay của Thang Thất Viên, dịu dàng nói: “Alpha đều tay thô chân thô, một chút cũng không biết đau lòng cho người khác.”


“Không có việc gì, không đau đâu ạ.” Thang Thất Viên mím môi mỉm cười, mỗi lần Hạ Hoàng hậu khiển trách Thịnh Sầm đều vô cùng đời thường, không giống Hạ Hoàng hậu đoan chính trang nhã một chút nào, ngược lại giống một người mẹ bình thường sống trong khu phố, cho dù Thịnh Sầm làm hoàng đế, cũng không có điều gì thay đổi, Thịnh Sầm ở bên ngoài có lẽ cao cao tại thượng, nhưng ở trong Lan cung thì chỉ là con trai của Hạ Hoàng hậu mà thôi.


Hạ Hoàng hậu cười vỗ đầu Thang Thất Viên, ngẩng đầu tức giận hỏi Thịnh Sầm: “Con kéo Tiểu Thất về làm gì? Nếu không phải con một mực trì hoãn bọn họ, Tiểu Thất và Hạ Minh đáng lẽ đã trao đổi số điện thoại.”


Hai má Thang Thất Viên đỏ ửng, nóng lòng muốn giải thích, cậu không có tâm tư đó với Hạ Minh.


Thịnh Sầm nhìn má đỏ ửng của cậu, vẻ mặt bất giác khó coi thêm mấy phần, nói: “Con vừa mới điều tra qua, Hạ Minh đã có bạn gái rồi, mẹ, mẹ không cần phí tâm tư nữa.”


Hạ Hoàng hậu kinh ngạc nhìn hắn: “Lúc trước mẹ hỏi cậu ấy, cậu ấy còn chưa có bạn gái, sao lại có thể có bạn gái nhanh như vậy được? Chuyện từ khi nào vậy?”


“Tuần trước mới quen nhau.”


Hạ Hoàng hậu hơi nhíu mày, chán nản nhìn Thang Thất Viên nói: “Lần này là cô không hỏi rõ ràng, nhưng không sao cả, đợi cô tìm cho con một đối tượng còn tốt hơn cậu ấy.”


“Không được.” Thịnh Sầm mặt lạnh mở miệng.


“Tại sao không được? Hoàng đế bệ hạ còn muốn nhúng tay vào quản nhân duyên của người khác sao?” Hạ Hoàng hậu liếc Thịnh Sầm một cái.


“Không phải…” Thịnh Sầm nhíu mày, im lặng một lúc rồi nói: “Mẹ, mẹ có thể giới thiệu đối tượng cho Tiểu Thất, nhưng phải thông qua sự đồng ý của con, đợi con sàng lọc xong, cảm thấy người được chọn thích hợp thì mẹ lại giới thiệu cho Tiểu Thất sau, đừng giống như hôm nay, không hỏi rõ ràng đã tùy tiện đưa những người tạp nhạp kia dẫn tới trước mặt Tiểu Thất.”


Hạ Hoàng hậu nhíu mày: “Con muốn kiểm tra cho Tiểu Thất, Tiểu Thất đồng ý chưa?”


Thang Thất Viên nhìn Thịnh Sầm, Thịnh Sầm cúi mắt nhìn cậu, mặt mày sắc bén, ánh mắt thâm trầm.


Cậu ở dưới ánh mắt mang áp lực cao của Thịnh Sầm, vội vàng gật đầu, rất không có khí thế nói: “Con đồng ý ạ.”


Hạ Hoàng hậu không có cách nào, bà suy nghĩ một chút, cũng cảm thấy chuyện lần này mình làm có chút tệ, nếu có Thịnh Sầm hỗ trợ điều tra rõ ràng cũng tốt, miễn cưỡng gật đầu đồng ý: “Vậy cũng được.” 


Nhà Họ Thang Có 7 O
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nhà Họ Thang Có 7 O Truyện Nhà Họ Thang Có 7 O Story Chương 181
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...