Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 179


Nửa tháng sau, Bệ hạ tuyên bố cơ thể không khỏe, chính thức thoái vị, Thịnh Sầm tiếp nhận chức vị, trở thành Hoàng đế mới của đế quốc.


Ngày cử hành điểm lễ, Thang Thất Viên đến Lan cung từ sớm, Hạ Hoàng hậu trông có vẻ rất hồi hộp, cứ đi tới đi lui trong phòng khách, Thịnh Tích và Ngôn Phỉ cũng đến đây từ sớm, vẫn luôn ở bên xoa dịu bà.


Chỉ có Thịnh Sầm vẫn bình tĩnh như thường, khi Thang Thất Viên lên tầng, hắn còn chưa rời giường.


Thang Thất Viên bất lực hồi lâu, mới đưa tay vỗ hắn, gọi hắn dậy, sau khi hắn bị đánh thức thì trở nên cáu kỉnh, mặt đen sì ngồi trên giường, tóc trên đầu rối bù, hoàn toàn chẳng giống dáng vẻ của một người sắp trở thành Hoàng đế.


Thang Thất Viên nhìn thấy bộ dạng này của hắn, không nhịn được cong môi nở nụ cười, đưa tay sờ đỉnh đầu Thịnh Sầm, cười nhạo: “Bệ hạ, năm nay bao tuổi rồi?”


Thịnh Sầm nhíu mày nhìn cậu, không vui nói: “Không được gọi tôi là bệ hạ.”


Thang Thất Viên suy nghĩ, “Vậy thì gọi cậu là hoàng đế bệ hạ?”


Thịnh Sầm nhíu chặt mày hơn, tức giận nhìn cậu, đột nhiên đưa tay túm cậu quăng lên giường, dùng tay cù lét cậu.


Thang Thất Viên vừa né vừa cười, “Đừng… đừng chọc nữa…. Mình không gọi cậu như vậy nữa được chưa… Ha ha ha…”


Trước giờ Thang Thất Viên sợ nhất là bị cù lét, đôi khi Thịnh Sầm chỉ cần thổi nhẹ một cái sau tai cậu, cậu có thể cười đến nỗi không ngừng được.


Thịnh Sầm cũng không buông tha cho cậu, đè cậu trên giường tiếp tục cù lét cậu, “Nói cho tốt, gọi tôi là gì?”


“Anh Sầm… Anh Sầm!” Thang Thất Viên không ngừng cười được, vội vàng xin tha đầu hàng vô điều kiện.



Thịnh Sầm nhếch môi, cuối cùng cũng vừa lòng dừng tay, hắn cúi đầu cười, nhìn thẳng vào mắt của Thang Thất Viên, một lúc lâu cũng không rời.


Mái tóc đen nhánh của Thang Thất Viên xõa trên giường, vài sợi tóc nghịch ngợm dính trên gò má, làn da trắng nõn ửng hồng, nước mắt vì cười đọng trên hàng mi dài, nụ cười trên khóe môi cậu vẫn chưa tắt, khóe miệng cong lên, trong sáng và xinh đẹp.


Tầm mắt của Thịnh Sầm cuối cùng dừng lại trên đôi môi đỏ tươi của Thang Thất Viên, hắn bất giác cúi đầu, dần dần tiếp cận.


Thang Thất Viên cười đủ rồi, thấy đã một lúc lâu rồi Thịnh Sầm vẫn chưa thả cậu ra, ngẩng đầu nhìn lại, tầm mắt hai người chạm nhau, đột nhiên cùng thấy giật mình, cơ thể Thịnh Sầm đột nhiên cứng đờ.


Sau một lúc lâu, Thịnh Sầm chủ động dời mắt, thả Thang Thất Viên ra, xuống giường, không nói lời nào đi vào nhà tắm.


“…Cơn nóng nẩy khi bị đánh thức vẫn chưa qua sao…” Thang Thất Viên nhỏ giọng nói, ngồi trên giường, dùng tay chỉnh lại tóc mình một chút.


Cậu nhìn thoáng về phía nhà vệ sinh, đưa tay sờ hai má, cậu không hiểu sao hai má mình nóng rực, tim cũng đập thình thịch, dường như so với bình thường còn nhanh hơn rất nhiều.


Sau khi Thịnh Sầm đi ra khỏi nhà tắm, vẻ mặt nhìn qua rất bình tĩnh, Thang Thất Viên thoáng yên tâm, hình như cơn nóng nảy của Thịnh Sầm đã qua rồi, có điều cậu cảm thấy hơi kỳ quặc nhíu mày, cảm thấy Thịnh Sầm dường như liên tục tránh ánh mắt cậu.


Thang Thất Viên không khỏi lắc đầu, bạn cùng bàn hôm nay nhìn qua có chút lạ, tuy bạn cùng bàn của cậu có thể không thể hiện ra ngoài, nhưng sắp trở thành Hoàng đế rồi, trong lòng có lẽ vẫn rất căng thẳng.


Cậu đi tới vỗ vai Thịnh Sầm, an ủi: “Đừng căng thẳng.”


Thịnh Sầm cuối cùng cũng nhìn cậu, phủ nhận: “Tôi không căng thẳng.”


“Vậy là tốt rồi.” Tuy Thang Thất Viên cảm thấy bạn cùng bàn đang cậy mạnh, nhưng vẫn gật đầu.


“Xuống tầng đi.” Thịnh Sầm nói xong, dẫn đầu đi xuống tầng.



Vốn Thang Thất Viên định đi xuống cùng hắn, nhưng đi tới nửa đường, phát hiện điện thoại đã rơi trên giường lúc đùa giỡn lúc nãy, nên quay lại lấy điện thoại, Thịnh Sầm đi xuống trước


Lúc Thang Thất Viên đi xuống dưới tầng, không biết Ngôn Phỉ và Thịnh Tích đã đi đâu, trong phòng chỉ có Thịnh Sầm và Hạ Hoàng hậu, Hạ Hoàng hậu đang cột nơ cho Thịnh Sầm, ánh mắt của bà dịu dàng đầy vẻ vui mừng, thậm chí còn hơi ngấn nước mắt.


Thang Thất Viên dừng bước, không muốn làm phiền bọn họ, vừa định quay người rời đi, chợt nghe thấy Hạ Hoàng hậu mỉm cười nói với Thịnh Sầm: “Bây giờ mọi chuyện đều đã giải quyết xong, sau khi con trở thành Hoàng đế, nên tìm thời gian làm đám cưới với Tiểu Thất đi, lúc đó mẹ sẽ không còn chuyện gì phải bận tâm nữa.”


Thang Thất Viên bất giác dừng bước, có chút kinh ngạc nhìn về phía Hạ Hoàng hậu, dường như Hạ Hoàng hậu đang hiểu lầm quan hệ của cậu và Thịnh Sầm.


Cậu mở miệng muốn giải thích, nhưng trong lòng lại không hiểu sao sinh ra một chút căng thẳng, không tự chủ nhìn về phía Thịnh Sầm.


Thịnh Sầm nghe thấy lời Hạ Hoàng hậu nói, hơi cứng người, hắn im lặng hồi lâu, nâng mắt nhìn vào nếp nhăn nơi khóe mắt và mấy sợi tóc bạc bên tai của Hạ Hoàng hậu, dường như đã hạ quyết tâm gì đó mở miệng nói: “Mẹ, mẹ hiểu lầm rồi, con và Tiểu Thất không phải là quan hệ đó.”


“… Cái gì?” Hạ Hoàng hậu nhất thời không phản ứng được, khuôn mặt bà lộ vẻ kinh ngạc, dừng động tác cột nơ, “Hai đứa không phải đang hẹn hò sao?”


Thịnh Sầm mím môi, một lúc sau, hắn nhếch môi nở một nụ cười, bình thản nói: “Con điên rồi sao? Bị cậu ấy quản mấy năm vẫn chưa đủ, còn muốn để cậu ấy quản con cả đời?”


Hạ Hoàng hậu nhíu chặt mày, rất lâu không nói lời nào.


Thang Thất Viên chớp mắt, không hiểu sao trong lòng cảm thấy có chút khó chịu, rầu rĩ, giống như bị bệnh vậy.


Cậu quay người trở lại trên tầng, tình huống hiện tại, cậu xuất hiện thì có vẻ sẽ hơi khó xử, vẫn nên đợi một lát nữa rồi mới xuống đi.


Cậu ngồi ngẩn ngơ trên sô pha ở phòng Thịnh Sầm, rất lâu không động đậy, đầu óc cậu trống rỗng, dường như đã nghĩ rất nhiều chuyện, lại dường như chẳng nghĩ gì, đợi đến lúc cậu hoàn hồn, Thịnh Sầm đã đứng ở cửa nhìn cậu hỏi: “Sao lâu như vậy vẫn chưa xuống?”


Thang Thất Viên đờ đẫn hoàn hồn lại, nhìn hắn nói: “Xuống ngay lập tức đây…”



Thịnh Sầm nhíu mày, đi tới sờ trán cậu, “Sao mặt lại trắng bệch như vậy, khó chịu sao?”


Thang Thất Viên tránh tay hắn, giọng điệu rất nhỏ: “Không…”


Bàn tay Thịnh Sầm treo lơ lửng giữa không trung, chân mày cau lại, nhưng hắn im lặng một lát, lại không nói gì nữa, chỉ là cho tay lại vào túi, nói: “Nhanh xuống đi, sắp đến giờ rồi.”


Thang Thất Viên gật đầu, im lặng đi theo hắn ra ngoài.


Nghi lễ kế nhiệm của Thịnh Sầm vô cùng long trọng, cả nước chú ý, ánh đèn vô hạn, Thang Thất Viên đứng trong đám đông, nhìn Thịnh Sầm cách đó không xa, vừa cảm thấy vui mừng, lại không khỏi cảm thấy có chút buồn bã.


Cậu luôn cảm thấy Thịnh Sầm nên được mọi người kính trọng như vậy, cũng tin tưởng Thịnh Sầm nhất định sẽ trở thành một Hoàng đế tốt, nhưng cậu nhìn ánh đèn flash của các phóng viên xung quanh và ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, bỗng nhiên nhận ra cậu và Thịnh Sầm đều đã trưởng thành.


Bọn họ không còn là bạn cùng bàn ngồi cạnh nhau mỗi ngày, mà là hai người đã có khoảng cách rất xa, có lẽ cậu sớm đã hiểu, chỉ là lúc này mới không thể không thừa nhận.


Sau khi Thịnh Sầm tiếp nhận vương miện tượng trưng cho địa vị tối cao, ngẩng đầu nhìn về phía Thang Thất Viên, ánh mắt thâm trầm của hắn chứa đầy sự mong đợi, giống như lúc học cấp ba, mỗi lần đạt điểm cao, hắn đều sẽ dùng ánh mắt như vậy nhìn Thang Thất Viên, chờ đợi lời khen ngợi của Thang Thất Viên.


Thang Thất Viên đối diện với ánh mắt của hắn, gương mặt cứng đờ gắng gượng nhếch khóe môi, lộ ra một nụ cười.


Sau buổi lễ kế vị của Thịnh Sầm chính là buổi tiệc tối, buổi tiệc tối cũng giống như cũ, dường như thiếu Hoàng đế cũng không có gì khác biệt, chỉ là trong bữa tiệc linh đình, đối tượng mà mọi người nịnh bợ trở thành Thịnh Sầm.


Thang Thất Viên đứng trong góc, ánh mắt lặng lẽ nhìn chăm chú vào sảnh tiệc xinh đẹp, trên trần nhà nơi đây treo những bức bích họa tinh xảo vô cùng, trên tường là những bức chân dung của các Hoàng đế qua các thế hệ được chạm khắc tinh tế, đèn chùm ở giữa tỏa sáng lấp lánh, chiếu rọi sảnh tiệc rực rỡ, tinh tế mà toát lên vẻ cao quý.


Cậu nhẹ nhàng cười một tiếng, ngẩng đầu nhìn về hướng Thịnh Sầm đang bị mọi người vây quanh, lặng lẽ nhìn một lúc, rồi một mình âm thầm đi ra ngoài.


Bên ngoài cũng đông người qua lại, thỉnh thoảng có người nâng ly chúc tụng, nhưng không khí ở đây lưu thông, không giống như trong phòng, khiến cậu có cảm giác ngột ngạt khó tả.



Sau khi Thang Thất Viên đi ra ngoài, Thịnh Sầm ngẩng đầu, nhìn bóng lưng của cậu, ánh mắt trầm xuống, hắn nhìn rất chăm chú, người đối diện nói chuyện với hắn rất lâu, hắn cũng không phản ứng.


Ngôn Phỉ kinh ngạc ngẩng đầu nhìn theo hướng hắn, theo tầm mắt của hắn nhìn ra ngoài, chỉ nhìn thấy bóng lưng của Thang Thất Viên, cậu tới gần Thịnh Sầm, hạ thấp giọng hỏi: “Anh có muốn đi xem anh Tiểu Thất không? Hôm nay nhìn anh Tiểu Thất có vẻ không được vui.”


“… Không cần.” Thịnh Sầm thu lại ánh mắt, lông mày khẽ nhíu, hắn cúi đầu uống một ngụm rượu, giọng bình thản nói: “Cậu ấy không thích những nơi như thế này, cũng không quen xã giao, kệ cậu ấy đi.”


Ngôn Phỉ ngẩn người, nhìn Thịnh Sầm muốn nói lại thôi, nhưng cậu im lặng một lúc, cuối cùng cũng không nói gì, chỉ là nhìn Thịnh Tích ở không xa khổ sở cười một tiếng, tình cảm của bản thân cậu còn đang nát bét, có tư cách gì để quản tình cảm của người khác, hiện giờ Thịnh Sầm đã trở thành Hoàng đế, theo thỏa thuận, cậu không thể giữ Thịnh Tích ở bên cạnh nữa.


Thịnh Sầm cúi mắt, che giấu cảm xúc trong mắt, tiếp tục trò chuyện xã giao với mọi người, nhưng khóe miệng lại bất giác nở nụ cười khổ.


Tính cách của Thang Thất Viên chân thành thuần khiết, không nên bị sự thay đổi phức tạp trong cung điện làm ô nhiễm, cũng không nên lãng phí thời gian để giao thiệp với những người đầy toan tính này, hắn không thể để Thang Thất Viên trở nên giống mẹ mình, cả đời bị trói buộc trong cung điện và quy củ, giống như chim hoàng yến gãy cánh dần mất đi sự tự do và hạnh phúc.


Dựa theo quy củ, nếu Thang Thất Viên kết hôn với hắn, sau này sẽ không thể ra ngoài làm việc, cũng không thể tự do ra ngoài gặp người mà cậu muốn gặp, gần như mỗi ngày cậu sẽ bị rất nhiều người dùng những thứ được gọi là quy củ này để trói buộc.


Thịnh Sầm khổ sở nhếch môi, bạn cùng bàn nhỏ của hắn thích làm giáo viên như vậy, lại có lòng yêu thương như vậy, làm sao hắn có thể trói buộc cậu trong hoàng cung lạnh lẽo này?


Thịnh Sầm ngửa đầu uống cạn một ly rượu, ánh mắt nặng nề đặt ly rượu xuống, lại nâng một ly khác lên.


Bữa tiệc tối nay Thịnh Sầm là nhân vật chính, uống không ít rượu, sau khi tiệc rượu kết thúc, bước đi của hắn có chút loạng choạng, đương nhiên không thể lái xe đưa Thang Thất Viên về nhà, may mà hôm nay tướng quân Thang cũng tới, Thang Thất Viên ngồi xe của cha trở về nhà.


Cậu ngồi trong xe, tựa vào cửa sổ nhìn ánh đèn bên ngoài, có chút mơ hồ nghĩ, hóa ra cậu cũng không nhất định phải để Thịnh Sầm đưa cậu về nhà.


Hiện tại Thịnh Sầm là Hoàng đế, việc nước bận rộn, cậu không nên làm phiền Thịnh Sầm nữa, sau này nên học cách một mình về nhà, cũng phải học cách một mình đi làm rồi tan tầm, có lẽ cậu còn có thể thử thi bằng lái xe lần nữa, biết đâu lần này cậu có thể thi đậu?


Thang Thất Viên mơ hồ nghĩ, dần dần nhắm mắt lại, khi Thang Bá Đặc nhìn qua, cậu đã ngủ say.


Thang Bá Đặc nhìn con trai ngủ say như vậy, không khỏi mỉm cười đầy yêu thương, lấy chăn nhẹ nhàng đắp lên người con trai, nhà ông chỉ còn lại một củ cải trắng thôi, ông phải bảo vệ thật tốt, không thể để người nào đó lừa đi mất củ cải nhỏ của ông.


Nhà Họ Thang Có 7 O
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nhà Họ Thang Có 7 O Truyện Nhà Họ Thang Có 7 O Story Chương 179
10.0/10 từ 24 lượt.
loading...