Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài

Chương 37

Trần Nam Phương thút thít: “Ông ta không phải là cậu của tôi. Anh trai tôi nói ông ta không phải là cậu ruột của tôi. Anh ta là loài câm thú.”

Cô không biết là do ánh mắt dịu dàng và thương hại của Trịnh Hoàng Phong hay vì cô quá sợ hãi phải ngồi tù mà cô nói hết tất cả mọi chuyện của mình ra.

“Tôi sẽ không để ông ta làm tổn thương cô nữa!” Giọng nói vốn nhẹ nhàng của Trịnh Hoàng Phong đột nhiên gắn lại, trong mắt cũng ngầm tràn sự tức giận: “Cô đợi…”

Anh còn chưa kịp nói xong thì cánh cửa phòng thẩm vấn đã bị mở ra rất mạnh, hai người xông vào trong.

“Ba mẹ?” Đồng tử của cô co rút lại, giọng nói đầy run rẩy.


Mẹ cô hung hăng lao về phía cô, nắm lấy cánh tay của cô rồi gào thét: “Tôi đúng là nuôi được một đứa con gái ngoan, nó dám dùng dao đâm bị thương cậu nó đấy.” Trần Nam Phương bị lay qua lay lại, hai chân cô đập vào ghế còn đầu cô bị đập vào tường: “Mẹ, ông ta không phải là cậu của con, là anh trai nói với con như thế.”

“Mày nói anh trai mày nói với mày cái gì?” Ba cô bước tới, ánh mắt trợn trừng lên: “Nói đi chứ!”

“Hai người thả cô ấy ra đi.” Trịnh Hoàng Phong đúng là được mở rộng tâm mắt, không ngờ trên đời lại còn có những người bố mẹ như vậy. Không quan tâm con gái mình bị người ta bắt nạt mà chỉ bênh vực người ngoài.

“Buông ra? Cậu là ai mà xen vào chuyện người khác?” Mẹ Trần Nam Phương tức đến mức tóc tai dựng ngược cả lên: “Chúng tôi dạy bảo con gái nhà mình thì liên quan gì tới cậu?”


Ba cô vẫn coi như giữ được bình tĩnh, ông ta cau mày và giữ chặt lấy cánh tay của Trân Nam Phương: “Cậu ta là ai? Mày học được cái thói quyến rũ năm bảy người đấy từ đâu vậy? Chẳng trách cậu mày bắt mày lên xe, nói không chừng…”

Mặc dù ông ta không nói nốt vế đằng sau nhưng lời nói đã thể hiện rõ Ị thái độ. Trần Nam Phương kinh ngạc nhìn ba của mình, người ba mà trước giờ cô vân tôn trọng không ngờ lại nhìn cô bằng con mắt như thế.

Cô cảm thấy rất uất ức nhưng lúc này cô không nói ra được một chữ nào cả.

“Tao ra lệnh cho mày đuổi cậu ta đi, rồi mày đi xin lỗi giám đốc Viễn. May ra cậu ấy còn tha thứ cho mày.”

“Đúng vậy.” Mẹ cô cũng hùa theo: “Nam Phương, lẽ nào mày không quan †âm đến anh trai mày nữa hay sao? Anh trai mày thương mày như thế nào? Bây giờ mày mọc đủ lông đủ cánh rồi nên không quan tâm anh mày sống chết ra sao phải không?”


Trân Nam Phương cắn chặt môi, miệng cô tỏa ra mùi tanh của máu nhưng sự đau đớn này không thể so được với sự đau đớn trên người và trong lòng của cô.

“Đi đi, đi gặp cậu mày trước đã!” Hai người bọn họ mồi người đứng một bên định kéo cô ra ngoài.

“Đứng lại!” Trịnh Hoàng Phong trước giờ không quan tâm đến chuyện khác ngoài chuyện vẽ tranh nhưng không hiểu vì sao hôm nay anh lại tức giận vì chuyện này như vậy. Cô gái trước mặt anh trong sáng đơn thuần như vậy, vậy mà lại bị lại không được người thân tin tưởng và đối xử tốt.

Ba Trần tiến lên đẩy Trịnh Hoàng Phong: “Tôi mặc kệ cậu là ai nhưng ít xen vào chuyện của gia đình người khác thôi.”

Thấy vậy Trân Nam Phương thoát ra khỏi cánh tay của mẹ và đứng trước mặt Trịnh Hoàng Phong: “Ba, ba đừng làm vậy, anh ấy là bạn của con, là con nhờ anh ấy đến giúp đỡ.”

Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài Truyện Người Vợ Bất Đắc Dĩ Của Tổng Tài Story Chương 37
10.0/10 từ 23 lượt.
loading...