Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế

Chương 88

Tô Thời Vũ sững sờ.

 

Tiếng gào thét bén nhọn của dị chủng truyền đến từ cách đó không xa. Trận chiến trên không này đã nổ ra.

 

Tông Lẫm hành động nhanh chóng, ôm lấy Tô Thời Vũ cùng bay ra khỏi khoang máy bay.

 

Cánh tay cơ bắp của anh theo thói quen khống chế lực đạo, nhưng lại nhớ đến Tô Thời Vũ là dị năng giả, không phải người yêu của mình, sẽ không bởi vì dùng một chút lực mà bị thương, có chút bực bội nhíu mày, không còn cố ý khống chế nữa – cảm giác này đối với anh lại có phần xa lạ, dù sao nhiều năm như vậy, người mà anh chủ động đưa tay ôm vào lòng bảo vệ, cũng chỉ có một mình Thẩm Quyết mà thôi.

 

Nếu không phải thân phận của vị cứu thế chủ này quá mức quan trọng, không thể để xảy ra sơ suất, tình huống khẩn cấp lại buộc phải mang người theo, anh tuyệt đối sẽ không mang một người xa lạ bên cạnh mình… Cho dù là bạn của Thẩm Quyết cũng không được.

 

Chỉ là, vừa rồi lúc Tô Thời Vũ cúi đầu tò mò nghiên cứu bộ dụng cụ bay, vẫn khiến anh cảm thấy có chút quen mắt.

 

Được rồi. Anh thừa nhận, ở một số phương diện nào đó vị cứu thế chủ này quả thật có chút giống với người yêu của anh.

 

Ví dụ như thích chơi game. Lại ví dụ như vô cùng tò mò với những điều mới lạ.


 

…. Có phải hai người có sở thích giống nhau thì càng dễ trở thành bạn bè hay không?

 

Tô Thời Vũ bị Tông Lẫm nắm cánh tay giữ ngang trước ngực, sau lưng còn đeo một cái balo bay, kẹp giữa sống lưng của cậu ta và lồng ngực của Tông Lẫm.

 

Tuy rằng nhìn như bọn họ đang ôm nhau, nhưng trên thực tế cậu ta chỉ có cánh tay là tiếp xúc với Tông Lẫm.

 

Cho dù chất liệu bộ xương ngoài cứng rắn, nhưng cánh tay của cậu ta cũng cảm thấy sắp bị Tông Lẫm siết đến tê liệt rồi.


 

Cậu ta thở dài trong lòng. Thật sự không quen với tư thế như vậy.

 

Tô Thời Vũ nói: “Đội trưởng Tông, chúng ta có thể đổi một tư thế thoải mái hơn một chút được không?”

 

Tông Lẫm nghiêm mặt, cứng ngắc nói: “Không được.”

 

Lúc anh nói chuyện, cây trường thương trên tay phải vừa vặn xuyên qua lồng ngực của một con dị chủng biết bay.


 

Máu tươi bắn tung tóe, văng cả lên người hai người bọn họ.

 

Vài giọt máu tươi nóng hổi chảy dọc theo hàng mi và gò má của Tô Thời Vũ: “…”

 

Ngay sau đó, cậu ta đã nhìn thấy dáng vẻ mà ngày thường chưa từng được thấy của Tông Lẫm.

 

Hung bạo. Tàn nhẫn. Khí thế bức người, dị năng tỏa ra khắp nơi, dị năng giả bình thường ở bên cạnh anh, sợ là đã sớm bị áp bức đến mức không thở nổi. Hoàn toàn là một cỗ máy chiến tranh hình người.


 

Cỗ máy chiến tranh hình người này chém giết từ bên trái sang bên phải, lại từ bên phải giết ngược trở về bên trái, đôi cánh xương khổng lồ vỗ mạnh, lúc thì nhào lộn trên không, lúc thì phá vỡ không gian với tốc độ cực nhanh, đồng thời không ngừng tăng tốc giảm tốc, kèm theo đó là máu tươi bắn tung tóe từ mũi thương và tiếng gào thét phẫn nộ kinh hoàng của đám dị chủng.

 

Trung bình mỗi lần phá vỡ bức tường âm thanh với tốc độ như vậy, cho dù là người thường ngày quen lái máy b** ch**n đ** lúc này cũng sẽ bị anh làm cho chóng mặt. Nếu như thân thể cậu ta vẫn là người bình thường ở đây, e rằng đã bị những lưỡi dao gió tạo ra do bay với tốc độ cao cứa rách không ít vết thương rồi.

 

Giết cho đến cuối cùng, tất cả dị chủng biết bay ở phía Đông Bắc căn cứ đều bắt đầu tan tác, chạy trối chết về hang ổ của mình.


 

Lũ dị chủng này có hình dáng giống như những con đỉa khổng lồ bị biến dị, bay ra từ một hang động trong dãy núi, lúc này đều chạy trốn vào sâu bên trong hang động, có thể nhìn thấy sương mù màu xanh lam lan tràn ra từ cửa hang.

 

Nhưng Tông Lẫm không có ý định buông tha cho chúng, đôi cánh vỗ một cái, trực tiếp xông vào trong màn sương mù, có thể nói là dùng máy khoan điện khoan bánh kem, dễ dàng phá vỡ tầng tầng lớp lớp cản trở của đám lính quèn – sau đó chính là hai chiêu liên hoàn “Khóa chặt linh hồn”, “Truy đuổi linh hồn”, trực tiếp tiêu diệt dị chủng mẫu thể bên trong.

 

Lúc hai người cuối cùng cũng trở về khu vực an toàn bên trong căn cứ C, dừng lại trên bãi đáp, ngay cả Tô Thời Vũ cũng nhịn không được lắc lư cơ thể, đưa tay lên xoa xoa huyệt thái dương.


 

Bởi vì không cần phải cùng nhau đi loại bỏ nguồn gốc sương mù, các thành viên đội cứu viện đến từ mười mấy chiếc máy bay còn lại đã đến căn cứ C hỗ trợ từ trước, đang tìm hiểu tình hình với người phụ trách của căn cứ C.

 

Tông Lẫm vừa đáp xuống đất liền buông Tô Thời Vũ ra, sải bước đi về phía đó. Các thành viên khác trong đội nhao nhao nhường đường cho anh.

 

Chỉ có Trần Gia Hoa là chú ý đến Tô Thời Vũ đang đứng im tại chỗ, sắc mặt còn tái nhợt hơn ngày thường, vậy nên đã vội vàng đi tới, cười gượng gạo nói: “Tô tiên sinh. Cậu thấy thế nào?”


 

Tô Thời Vũ vẫn còn đang dùng tay phải che mắt xoa huyệt thái dương, không nói gì.

 

Im lặng.

 

Trầm mặc.

 

Trần Gia Hoa lúng túng gãi gãi đầu, nói: “Là như vầy, đội trưởng nhà chúng tôi ngày thường rất ít khi mang theo người khác, cũng không biết khống chế lực đạo cho lắm, lúc khẩn cấp có thể sẽ hơi… Khụ, thô bạo một chút. Cậu không sao chứ?”


 

Rất ít khi mang theo người khác.

 

Không biết khống chế lực đạo cho lắm.

 

… Lừa ai vậy.

 

Tô Thời Vũ ngẩng đôi mắt màu xanh lục lên nhìn Trần Gia Hoa chằm chằm mấy giây, sau đó mới nói: “Có bông tẩm cồn không? Hoặc là gel khử trùng cũng được.”


 

“Á?” Trần Gia Hoa phát ra một tiếng nghi hoặc.

 

Tô Thời Vũ: “… Khăn giấy cũng được.”

 

“A, ồ, có có có.” Trần Gia Hoa lấy từ trong bộ đồ chiến đấu ra một gói khăn giấy đưa cho Tô Thời Vũ.

 

Tô Thời Vũ nhận lấy, cởi găng tay ra, lấy chai nước trong ba lô ra đổ một ít nước lên, bắt đầu lau máu trên mặt. Lau xong mặt lại lau cổ và cánh tay, động tác chậm rãi tỉ mỉ, vô cùng kỹ tính, trong lúc đó vẫn luôn âm thầm nhìn chằm chằm về phía Tông Lẫm.

 

Khí chất của cậu ta u ám, lúc nhìn chằm chằm người khác, giống như một con rắn độc đang chờ cơ hội ra tay, đang suy nghĩ xem nên cắn người ta một cái như thế nào.

 

Trần Gia Hoa cẩn thận quan sát cậu ta, lúc này cơ thể cũng run rẩy.

 

Xong rồi, đội trưởng Tông đây là đắc tội người ta rồi.

 

Thời buổi này, đắc tội ai chứ không thể đắc tội với mấy người có chức nghiệp trị liệu được đâu!

 

Mặt Trần Gia Hoa nhăn như trái khổ qua, cố gắng nghĩ cách bù đắp.

 

“Anh nói trước kia anh ta rất ít khi mang theo người khác.” Tô Thời Vũ lại đột nhiên lên tiếng, “Vậy, trước kia lúc ra ngoài làm nhiệm vụ anh ta đã từng mang theo người khác à?”

 

“Không, không có, Đội trưởng Tông không mang theo ai cả,” Trần Gia Hoa vội vàng nói, “Thông thường đều là trực tiếp giải quyết dị chủng cho xong chuyện. Vừa rồi nếu không phải dị chủng quá nhiều, nếu khoang máy bay bị dị chủng đâm trúng mà hỏng hóc thì không kịp cứu viện, cũng sẽ không mang theo cậu cùng đi… Khụ, cho nên, vừa rồi Đội trưởng Tông thật sự không phải là cố ý…”

 

“Ừm. Tôi biết rồi.” Tô Thời Vũ đáp một tiếng.

 

Trần Gia Hoa phát hiện, sắc mặt của vị cứu thế chủ này dường như đã dịu đi một chút… Có phải là ảo giác không?

 

Tông Lẫm đang nói chuyện với người phụ trách của căn cứ C.

 

Người phụ trách căn cứ C là một người đàn ông trung niên đẹp trai mặc quần áo kiểu đường trang màu xanh lam, đeo một cặp kính râm gọng tròn nhỏ.

 

“Thật sự là vô cùng cảm tạ! Vô cùng cảm tạ mọi người đã đến chi viện!” Vẻ mặt người phụ trách vô cùng kích động, “Thật không dám giấu giếm, lần này dị chủng đến quá đột ngột, kho dự trữ đạn dược trong căn cứ đã sắp tiêu hao hết rồi, nếu như không giải quyết được mấy nguồn cơn thiên tai chủ yếu kia, nhiều nhất thì chúng tôi cũng chỉ có thể chống đỡ thêm được thêm nửa ngày nữa là hoàn toàn sụp đổ. Mọi người đến đúng thật là vừa kịp lúc!”

 

Tông Lẫm nói: “Thời gian không nhiều, tư liệu quan trắc ở đâu?”

 

Người phụ trách quay đầu lại vẫy vẫy tay, nói: “Nhân viên quan trắc! Mau, mau lại đây báo cáo cho đội trưởng Tông nghe tình hình quan trắc sương mù bên ngoài.”

 

“Vâng!” Một chàng trai trẻ đội mũ lưỡi trai màu xanh lá cây cúi đầu chạy nhanh đến, nói: “Đội trưởng Tông, chào anh, hiện tại số lượng sương mù đã quan trắc được bên ngoài thành là một trăm lẻ ba chỗ, hơn nữa còn đang tiếp tục tăng lên. Trong đó, sương mù cấp cao có tính đe dọa lớn nhất có tổng cộng mười ba chỗ. Trong đó có tám chỗ phân bố ở khu vực ven biển phía Đông Nam; bốn chỗ phân bố ở phía Tây Nam; còn có một chỗ ở phía Đông Bắc…”

 

“Sương mù ở phía Đông Bắc chúng tôi vừa giải quyết xong rồi,” Tông Lẫm nói, “Nói cho tôi tọa độ cụ thể của mười hai chỗ còn lại.”

 

Chàng trai trẻ sửng sốt, dường như không dám tin bọn họ lại có thể giải quyết một màn sương mù lớn như vậy trong thời gian ngắn như thế, sau đó thì mừng rỡ như điên, vội vàng nói ra tọa độ địa điểm cụ thể của những màn sương mù còn lại hết sức chi tiết.

 

Tông Lẫm ghi nhớ tọa độ trong lòng, đồng thời đối chiếu từng cái một với điều kiện vị trí của Vô Sinh Chi Nhãn mà Chúc Vô Ưu đã dự đoán trước đó….

 

Ánh mắt anh đột nhiên ngưng tụ. Chú ý đến trong túi áo của chàng trai đội mũ lưỡi trai màu xanh lá cây lộ ra một góc tờ giấy màu đen.

 

Anh nhanh chóng suy nghĩ, nhưng trên mặt vẫn không để lộ ra bất kỳ biểu cảm gì, chỉ triệu tập những người phụ trách của tất cả các đội cứu viện, bắt đầu phân công nhiệm vụ tiêu diệt các màn sương mù khác nhau.

 

……..

 

Căn cứ C, khu Tây Bắc.

 

Hải Nhân đang vui vẻ ngân nga bài hát.

 

Là kẻ được điện hạ đích thân bổ nhiệm, chỉ huy cuộc tấn công chung vào loài người lần này, Hải Nhân vô cùng đắc ý.

 

Dù sao trước đây, kẻ cầm đầu Liên minh dị chủng vẫn luôn là tên Vu Nghiên kia. Còn gã ta thì phụ trách ẩn náu trong thành phố, suốt ngày không nhúc nhích, xương cốt đều sắp cứng lại rồi.

 

Bây giờ tên Vu Nghiên kia không biết đã làm cái gì mà bị Điện hạ đày vào lãnh cung rồi, đến lượt nó ra tay thể hiện, nó nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ mà Điện hạ giao phó thật tốt!

 

Công hãm thành phố chỉ là bước đầu tiên. Lợi dụng dị năng để biến tất cả mọi người trong căn cứ thành con rối của nó, sau đó dẫn dụ những người đến cứu viện vào bẫy rập, để chính loài người tự giết lẫn nhau – đây chính là kế hoạch của Hải Nhân.

 

Đội cứu viện “Eden” đến đây không thể nào qua mắt được giám sát của mấy con mắt của nó.

 

Tuy rằng cực kỳ kiêng dè người mang theo cây trường thương màu trắng kia, nhưng có Vu Nghiên và dị năng giả hệ “Vận Mệnh” cấp 2 bên phía loài người kiềm chế lẫn nhau, những kẻ hệ “Vận Mệnh” cấp thấp khác của loài người muốn xác định vị trí của gã ta quả thực là chuyện viển vông.

 

Dù sao thì gã ta cũng là kẻ đứng đầu cấp 2, đã ở vị trí vô cùng an toàn, đám người ngu xuẩn kia lại hoàn toàn không phát hiện ra mình đã rơi vào bẫy rập của gã, vậy thì đương nhiên phải ở lại đây thưởng thức vở kịch hay này đến khi kết thúc mới được.

 

Thái độ ung dung tự tại cợt nhã này, vào lúc khe hở không gian cách đó không xa âm thầm lặng lẽ mở ra, một cây trường thương màu trắng từ bên trong thò ra, đột ngột dừng lại.

 

Khuôn mặt đang cười nham nhở của Hải Nhân bỗng chốc nứt ra mấy chục con mắt, đồng thời lộ ra vẻ mặt ngơ ngác.

 

Tông Lẫm!

 

Sao người này lại xuất hiện ở đây??? Không phải anh ta đã quyết định đi về phía màn sương mù lớn nhất ở phía Đông Nam sao???

 

Vẻ mặt Tông Lẫm lạnh lùng, tất nhiên là anh lười nói nhảm với gã, đôi cánh xương vỗ một cái, cây trường thương liền đâm thẳng về phía Hải Nhân, khí thế hung hãn tàn nhẫn vô cùng.

 

Cùng là kẻ đứng đầu hệ “Linh Hồn” cấp 2, đối mặt với cây thương này, Hải Nhân lại nảy sinh một loại cảm giác tuyệt vọng không thể trốn thoát được.

 

Không còn cách nào khác. Gã không phải là dị năng thiên về chiến đấu. Giống như bắt một tên mưu mô xảo quyệt đánh nhau với lính đặc chủng vậy. Đối phương chỉ cần một quyền là có thể đánh cho gã phải kêu cha gọi mẹ.

 

Huống chi, nó đã cảm nhận được – con người trước mắt này đã mơ hồ chạm đến ranh giới đột phá cấp 2, sắp chạm đến cảnh giới của “Thần” trong truyền thuyết kia. Cho dù chỉ nắm giữ một chút da lông không đáng kể của cảnh giới đó, cũng không phải là thứ mà gã có thể với tới được nữa.

 

Vậy thì, đến tột cùng thì vị trí của gã đã bị Tông Lẫm phát hiện như thế nào???

 

Cây trường thương đâm vào lồng ngực, Hải Nhân phun ra một ngụm máu tươi.

 

Trong đám dị chủng chúng nó, xuất hiện kẻ phản bội!!!

 

Trong nháy mắt, Hải Nhân liền nghĩ đến Vu Nghiên.

 

Một lần sơ suất dẫn dụ gã ta ra khỏi thần điện, để cho Điện hạ bị loài người mang đi, coi như là có thể tha thứ một lần. Dù sao thì cuối cùng Điện hạ cũng bình an vô sự trở về, hơn nữa còn thức tỉnh một phần lực lượng của “Vương”, để cho bọn chúng cam tâm tình nguyện thần phục.

 

Thế nhưng lần này lại để lộ vị trí của gã thì không thể nào giải thích là sơ suất được nữa rồi.

 

Vu Nghiên, đồ phản bội!!!!!

 

Một con ngươi rơi xuống từ trên người Hải Nhân, lặng lẽ lăn sang một bên, biến thành hình dạng bức tranh nổi tiếng thế giới “Tiếng thét”, phát ra tiếng kêu cứu từ tận đáy lòng: “Điện hạ, cứu tôi…..”

 

………..

 

Thần điện dị chủng.

 

Thẩm Am biến trở lại hình dạng thiếu niên, đang nhàm chán ngồi trên vương tọa trêu chọc một con chim nhỏ màu đen trong tay, động tác đột nhiên dừng lại, giống như đang ghé tai lắng nghe điều gì đó.

 

Trước mặt cậu ta là một mặt gương nước lơ lửng giữa không trung.

 

Trong gương nước, là hình ảnh tòa tháp Trung tâm quan trắc.

 

Một con chim bay qua, ngay khi sắp đâm vào kính thì liền bị một đám chỉ đỏ quấn lấy “Bắt cóc”, sau đó kéo thẳng vào trong.

 

Cậu ta nhìn Thẩm Quyết bỏ thêm một viên “Kẹo” vào miệng, chống cằm, khẽ nở nụ cười.

 

Thuộc hạ bên tai vẫn đang ồn ào ầm ĩ, hình như là có chuyện gì đó khẩn cấp. Nhưng Thẩm Am không rảnh để ý tới bọn chúng.

 

Cậu ta sờ sờ bụng mình.

 

Thật ra cậu ta cũng rất đói.

 

Cho nên anh trai, mau tỉnh lại đi.

 

Chỉ cần ăn anh trai rồi, hai người sẽ không còn phải chịu đựng cơn đói này nữa.

 

Trở thành bá chủ chân chính chinh phục thế giới, cùng với năm tháng vĩnh hằng và sức mạnh vô hạn.

 

Tất cả những đau khổ. Mài dũa. Bất công. Gông cùm xiềng xích. Đều sẽ tan biến hết.

 

Mà cuối cùng sẽ nghênh đón sự bất tử. Vĩnh hằng. Rực rỡ và ca ngợi.

 

“Vạn sự vạn vật, đều đã là quá khứ.”

 

“Chúng ta là vương của thế giới này.”


Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế Truyện Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế Story Chương 88
10.0/10 từ 26 lượt.
loading...