Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế

Chương 86

Thẩm Quyết bị ôm chặt eo.

 

Bên cạnh cửa sổ sát đất. Tông Lẫm cúi đầu hôn lên môi người yêu, anh có chút không khống chế được mà dùng sức.

 

Ánh đèn thành phố bên ngoài cửa sổ phức tạp. Bầu trời đêm như thiêu đốt. Ánh trăng xuyên qua mây khói.

 

Hai người m** l*** d** d**. Không nỡ rời xa.

 

Rất lâu, nụ hôn dài đằng đẵng mới kết thúc. Thẩm Quyết bị anh hôn đến mức toàn thân mềm nhũn, dựa vào vai anh, hỏi: “Sao vậy?”

 

Hắn cảm nhận được hơi thở bất ổn trên người Tông Lẫm. Còn có lực đạo suýt chút nữa thì mất khống chế khi hôn hắn.

 

Tông Lẫm bế hắn đặt lên ghế sofa. Còn mình thì ngồi bên cạnh hắn, nghiêng đầu nhìn hắn. Người đàn ông vẫn luôn cường thế trước mặt người ngoài, lúc này, lại lộ ra dáng vẻ có chút không biết nên mở miệng như thế nào. Mãi một lúc sau anh mới nói: “Mấy ngày nay, anh cần phải ra ngoài làm nhiệm vụ.”

 

“Nhiệm vụ?” Thẩm Quyết nói.


 

Tông Lẫm nói: “Nhiệm vụ săn lùng dị chủng hệ ‘Linh hồn’ cấp 2.”

 

Thẩm Quyết là điều phối viên phụ trách thiết bị ức chế của anh, thậm chí còn hiểu rõ tình trạng dị năng của anh hơn cả bản thân anh. Tông Lẫm vừa nói như vậy, hắn đã hiểu được đại khái, nói: “Lẫm ca, anh muốn thăng lên cấp 1?”

 

Tông Lẫm: “Ừ.”

 

Nếu như thực lực không đủ, anh sẽ không bảo vệ được Thẩm Quyết.


 

Con dị chủng cấp 1 kia giả mạo thành hình dạng của Thẩm Quyết, khiến Thẩm Quyết vô duyên vô cớ phải gánh chịu sự nghi ngờ của vô số người dân trong thành phố, nói khó nghe một chút chính là có ý đồ với Thẩm Quyết.

 

Căn cứ J đã bị hủy diệt, chuyện những căn cứ khác của con người còn sót lại sẽ bị tấn công cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

 

Nếu như muốn ngăn cản âm mưu này, nhất định phải có được thực lực để ngăn chặn đối phương. Hơn nữa phải càng nhanh càng tốt.

 

Chỉ là thăng lên cấp 1 có nguy hiểm. Hơn nữa nguy hiểm còn không phải là loại bình thường.


 

Mà giả sử như anh xảy ra chuyện, Thẩm Quyết mất đi anh, trong thành phố này, còn ai có thể giống như anh, bảo vệ Thẩm Quyết?

 

Đây là một sự lựa chọn.

 

Trước kia Tông Lẫm rất ít khi suy xét đến những điều này. Cũng giống như năm đó khi tham gia “Kế hoạch Người bảo vệ”, lúc ký vào giấy đồng ý anh đã biết, anh biết nguy hiểm của việc bị đọa hóa và khả năng tử vong đều rất lớn, nhưng mà lúc đó anh không quan tâm.

 

Nhưng hiện tại, anh đã có ràng buộc. Người anh cần phải nghĩ đến không chỉ có bản thân mình, mà còn có người yêu của anh.


 

Tông Lẫm do dự một chút, nhưng vẫn nói: “Nếu như anh không thể trở về, em cứ tiếp tục ở lại đây, không cần ra ngoài, cũng không cần để ý đến lời người khác nói; nếu như Chúc Vô Ưu bất đắc dĩ phải đưa em ra khỏi thành phố, em hãy đến tiền đồn mà chúng ta từng ở, các thành viên của đội ‘Bình Minh’ sẽ chạy đến bảo vệ em; nếu như dị chủng bắt em trở về, như vậy…. ưu tiên bảo đảm an toàn cho bản thân, những chuyện khác, có thể tạm thời thỏa hiệp trước.”

 

Anh thật sự rất ít khi nói ra một câu dài như vậy.

 

Anh lo lắng một khi xảy ra chuyện, Thẩm Quyết sẽ kích động đi tìm anh, hoặc là nghĩ quẩn làm ra chuyện gì đó ngu ngốc. Đáng tiếc, lời nói vụng về, chỉ có thể dặn dò tỉ mỉ, sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện sau này cho Thẩm Quyết.


 

Người yêu của anh, giống như một chú mèo lười biếng, mặc dù thỉnh thoảng sẽ dùng móng vuốt cào người, nhưng vẫn luôn rất nghe lời anh.

 

Nhưng mà lần này, Thẩm Quyết chỉ dùng đôi mắt đen láy nhìn anh, sau đó nói từng chữ một: “Anh sẽ không chết.”

 

Trên môi hắn còn vương lại màu đỏ thắm sau nụ hôn vừa rồi, thế nhưng gương mặt đẹp như tạc tượng lại được ánh trăng chiếu rọi, toát lên vẻ đẹp rực rỡ gần như thần thánh.

 

Tông Lẫm ngẩn người, sau đó tiến lại gần, chạm vào mình vào trán Thẩm Quyết, thấp giọng nói.


 

“Ừ. Anh sẽ không chết. Anh sẽ nhanh chóng trở về.”

 

Thẩm Quyết cọ cọ vào trán anh, nói: “Phải nhanh một chút.”

 

Giọng nói của Tông Lẫm khàn khàn, ôm chặt hắn vào lòng, xoa xoa lưng hắn, giống như đang v**t v* mèo, nói: “Được.”

 

Thẩm Quyết dựa vào lồng ngực anh, cảm nhận hơi thở và nhiệt độ quen thuộc của đối phương đang bao bọc lấy mình.


 

Anh nhớ tới hình dạng lúc Tông Lẫm ở cấp 1.

 

Đó có lẽ là lần đầu tiên bọn họ chân chính gặp nhau.

 

Lúc đó hắn vừa mở mắt ra từ trong giấc ngủ dài đằng đẵng, nhìn thấy thế giới tràn ngập khói lửa, biển lửa và xác chết.

 

Vô số đường nét màu đỏ như máu tạo nên tầm nhìn rung chuyển. Ngọn đèn cuối cùng của loài người cũng đã tắt ngúm.


 

Không —— có lẽ là chưa.

 

Hắn nhìn thấy một cái cây khổng lồ, sừng sững ở điểm cuối cùng của thế giới. Cái cây đó cao ngất trời, vươn thẳng lên không trung, mà trên tán cây dày đặc như mây, lại xây dựng nên một tòa thành nhỏ.

 

Bên trong tòa thành có một số sinh linh nhỏ bé đang hoạt động. Hắn nhận ra những sinh linh yếu ớt này. Là con người.

 

Thân cây cao lớn ngăn cách phần lớn sự quấy nhiễu của dị chủng. Hơn nữa, một người bảo vệ cực kỳ mạnh mẽ đang ngồi dưới gốc cây ngủ say.


 

Đó là một con dị chủng cấp 1.

 

Một mảng màu trắng tinh khiết xâm nhập vào thế giới của hắn.

 

Thật ra thì trong mắt hắn, con người hay dị chủng gì cũng không có gì khác biệt. Hắn không có hứng thú với việc nuốt chửng những thứ này.

 

Nói chính xác hơn là, do một đoạn trải nghiệm lúc nhỏ, trong vạn vật trên thế giới, thứ duy nhất hắn chưa từng nuốt chửng, chính là con người.

 

Thế nhưng màu trắng tinh khiết này, ở trong thế giới tràn ngập màu đỏ như máu của hắn lại cực kỳ nổi bật, khiến hắn không thể nào xem nhẹ được.

 

Hắn không nhịn được mà đến gần, muốn nhìn rõ ràng hơn một chút.

 

Chỉ là, khi hắn vừa đến gần, người bảo vệ kia liền tỉnh lại, mở mắt ra.

 

Chiếc mặt nạ bằng xương bao trùm hoàn toàn khuôn mặt người bảo vệ, mái tóc dài màu trắng như tuyết lay động sau lưng. Đôi mắt của đối phương có màu đỏ, đỏ hơn cả máu, cũng rực rỡ hơn, giống như có ngọn lửa băng giá đang chảy xuôi.

 

Đôi cánh xương khổng lồ mở rộng, bao trùm cả bầu trời, cây trường thương màu trắng như tuyết chỉ thẳng về phía hắn.

 

Màu trắng… Ăn có ngon không nhỉ?

 

Hắn do dự nghĩ.

 

Màu trắng đẹp như vậy, ăn mất, hình như có chút đáng tiếc.

 

Hắn lại nghĩ.

 

Trong lúc hắn đang suy nghĩ miên man, thì cơ thể hắn đã bị cây trường thương kia xuyên thủng.

 

…A.

 

Thân thể hắn to lớn, hư ảo vô hình, lúc này bị đâm xuyên qua người, là bộ phận hữu hình dùng để hoạt động trong lớp vỏ bọc, cũng là trái tim của lớp vỏ bọc.

 

Tuy là hữu hình, nhưng bản chất vẫn là vật hư ảo, đâm xuyên qua cũng không thể tạo thành vết thương thực sự. Hắn cũng không quá để ý.

 

Hình như đối phương cũng biết điểm này, nhưng lại nhân cơ hội này, đột nhiên thiêu đốt sức mạnh linh hồn của chính mình, dùng thân thể trói buộc hắn.

 

Sức mạnh gần như đột phá cấp 1, vô hạn tiếp cận hắn, nhất thời hắn lại không thể nào thoát ra được.

 

Đôi cánh xương khổng lồ vỗ mạnh, xuyên qua khe hở của bầu trời, đi vào hư không, bay nhanh về hướng rời xa thế giới này.

 

Hắn bị ôm chặt, xung quanh là hư không hỗn loạn đang cuộn trào.

 

Kể từ khi hắn bước vào thời kỳ trưởng thành, để lộ ra hình dạng thật, chưa từng có ai dám tiếp cận hắn như vậy.

 

Cảm giác bị xúc phạm dâng lên, đồng thời, nhiệt độ cơ thể của đối phương cũng truyền vào trong cơ thể hắn.

 

Hắn cảm nhận được… một chút ấm áp.

 

Đó là cảm giác ấm áp mà hắn chưa từng cảm nhận được kể từ khi hắn trải qua thời thơ ấu.

 

….

 

….

 

Thẩm Quyết dựa vào lòng Tông Lẫm. Tông Lẫm ôm hắn.

 

Hai người không nói gì. Nhưng có những thứ, thật ra không cần diễn đạt bằng ngôn ngữ cũng có thể truyền tải được cho nhau qua nhịp đập trái tim.

 

Cho đến khi chuông điện thoại của Tông Lẫm vang lên.

 

Người ở đầu dây bên kia nói: “Đội trưởng Tông, nhân viên tham gia hành động lần này đã tập hợp xong.”

 

“Bộ phận hậu cần gửi thông báo, mười phút sau, máy bay sẽ cất cánh, xin hãy nhanh chóng đến vị trí.”

 

……….

 

Sân bay thành phố.

 

Mười mấy chiếc máy b** ch**n đ** khổng lồ đã chuẩn bị xong, đang dừng ở đường băng.

 

“Căn cứ C bị dị chủng liên hợp tấn công, phòng tuyến sắp không giữ được nữa. Mục tiêu lần này của chúng ta, là đến chi viện, đẩy lùi dị chủng.”

 

Tông Lẫm mặc bộ đồ tác chiến màu đen, sải bước đi trên con đường dẫn đến tiêm kích số 1.

 

Giải cứu căn cứ C là quyết định của thành phố. Căn cứ J đã diệt vong, căn cứ C ở phía đông nam thành phố không xa, một khi phòng tuyến bị dị chủng công phá, như vậy dị chủng vượt biển đến có thể đánh thẳng một mạch vào.

 

Mà quan trọng nhất chính là, con dị chủng hệ “Linh hồn” cấp 2 kia, sau khi Chúc Vô Ưu dự đoán, lúc này cũng đang ở đó.

 

Chuyện này chỉ có một mình anh và mấy người cấp cao khác của thành phố biết. Con dị chủng hệ “Linh hồn” kia cực kỳ giỏi khống chế tinh thần, đã xâm nhập đến các tầng lớp bên trong thành phố. Thậm chí thành viên Tề Tu Quân của đội “Bình minh” cũng bị lây nhiễm và khống chế, đến nay vẫn chưa rõ tung tích.

 

Bởi vậy, không thể để lộ mục đích, để cho đối phương có thời gian chuẩn bị trước, thậm chí là chạy trốn.

 

Tông Lẫm bước lên máy bay, các thành viên của “Bình minh” đã tập hợp đầy đủ bên trong, anh còn nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, không khỏi ngẩn người.

 

Chàng trai cao gầy nhợt nhạt mặc bộ đồ tác chiến màu đen giống hệt anh, đôi mắt màu xanh đậm khẽ rủ xuống, đang đứng đó chỉnh găng tay.

 

Là Tô Thời Vũ.

 

Tông Lẫm nhíu mày. Vị cứu thế chủ này không ngoan ngoãn ở lại trong thành phố an toàn, lại muốn đi theo bọn họ ra ngoài giải cứu, chẳng lẽ không sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn sao?

 

Tô Thời Vũ nhận thấy ánh mắt của anh, nghiêng đầu nhìn về phía anh, cong cong môi cười.

 

Chỉ là, khí chất của cậu ta u ám, cho dù cong môi, cũng thật sự không phải là dáng vẻ đang cười.

 

Cậu ta sải bước tới, chủ động đi lên phía trước, nói: “Đội trưởng Tông, chào anh. Hành động giải cứu lần này, do tôi đảm nhiệm chức vụ bác sĩ  tạm thời của “Bình minh”.”

 

Bác sĩ  của “Bình minh” vốn là Tề Tu Quân. Nhưng bây giờ Tề Tu Quân mất tích, dựa theo lệ thường của thành phố, đội thanh trừng ra ngoài làm nhiệm vụ cần phải có thành viên tạm thời bổ sung cho đủ.

 

Nhưng Tông Lẫm thật sự không ngờ tới người mà thành phố phái đến lại là Tô Thời Vũ.

 

Tuy rằng Thẩm Quyết đã nói hắn với Tô Thời Vũ này không quá thân thiết, nhưng mà lúc điều trị ở tiền đồn, cảnh tượng người yêu không có chút đề phòng nào với đối phương, Tông Lẫm vẫn không thể nào hoàn toàn quên được.

 

Tông Lẫm mím môi, nói: “Hành động lần này rất nguy hiểm, là ai đưa đơn xin gia nhập đội tạm thời cho cậu? Nếu như cậu không muốn, tôi có thể lập tức sắp xếp người khác phối hợp.”

 

Tô Thời Vũ lắc đầu, nói: “Là tôi tự mình xin.”

 

Tông Lẫm nhíu mày càng sâu, “Ai phê duyệt cho cậu?”

 

Tô Thời Vũ: “Trung tâm Quan trắc.”

 

Trung tâm Quan trắc, cũng chính là Chúc Vô Ưu.

 

Thế nhưng tại sao Chúc Vô Ưu lại thả vị cứu thế chủ này ra ngoài mạo hiểm?

 

Tô Thời Vũ nói: “Tuy rằng đội trưởng Tông nói hành động nguy hiểm, nhưng tôi cảm thấy, ở bên cạnh đội trưởng Tông, có lẽ còn an toàn hơn những nơi khác một chút. Lần trước dị chủng tấn công hầm trú ẩn, chẳng phải là do đội trưởng Tông xuất hiện nên tôi mới bình an vô sự sao? Lần này nghe nói đội của đội trưởng Tông thiếu người, vừa hay là lúc tôi báo đáp.”

 

“Hơn nữa.” Tô Thời Vũ nhìn anh, như có như không ám chỉ: “Đội trưởng Tông hẳn là biết dị năng của tôi. Vào lúc cần thiết, có lẽ tôi có thể cứu anh một mạng.”

 

Cứu anh một mạng.

 

Tông Lẫm hiểu ý của Chúc Vô Ưu rồi. Chính là muốn anh bảo vệ Tô Thời Vũ, nếu như lúc anh thăng cấp xuất hiện vấn đề, có thể thử lợi dụng dị năng của Tô Thời Vũ để áp chế.

 

Hơn nữa, hiện tại Thẩm Quyết đang ở trong thành phố. Nếu như con dị chủng cấp bậc 1 kia muốn nhằm vào Thẩm Quyết và làm gì đó, như vậy  tạm thời để cứu thế chủ và Thẩm Quyết ở cách xa nhau, cũng coi như là một loại bảo vệ tạm thời cho Tô Thời Vũ.

 

Tông Lẫm không hỏi nữa, đi đến chỗ ngồi của mình ngồi xuống. Trần Gia Hoa ngồi bên cạnh anh.

 

Tô Thời Vũ chiếm vị trí của Tề Tu Quân, ngồi bên trái bọn họ, dựa vào vị trí gần lối đi. Lấy điện thoại di động ra bắt đầu chơi game.

 

Từ góc độ của Tông Lẫm, vô tình nhìn thấy giao diện trò chơi của cậu ta —— chính là trò chơi âm nhạc mà người yêu của anh thường chơi.

 

“…” Ngay cả trò chơi cũng giống nhau, hai người chắc chắn là bạn bè rồi nhỉ?

 

Tông Lẫm âm thầm mở điện thoại di động, quyết định cũng thử chơi trò chơi này.

 

Rất nhanh, tiếng động cơ gầm rú vang lên. Máy bay cất cánh.

 

……….

 

Thẩm Quyết đứng bên cửa sổ, nhìn phi đội tiêm kích bay lên bầu trời, hòa vào màn đêm.

 

Hắn duỗi lòng bàn tay ra, sợi dây đỏ kéo dài, kéo một con chim đang thò đầu thò cổ bên ngoài cửa sổ vào trong.

 

Vu Nghiên thu cánh lại, đứng trên mặt đất, cung kính báo cáo tinh hạch  đã được gửi đến đúng nơi theo lời dặn dò của hắn.

 

Thẩm Quyết gật đầu, sau đó thuận tay bóp nát nó.

 

Ừm…. hắn lại thật sự có chút đói bụng rồi.

 

——Chỉ là, trước đó đối phương ngăn cản sức mạnh bị nuốt chửng, biết  được mình bị phát hiện, hẳn là sẽ không tiếp tục đặt  sức mạnh vào  trong phân thân của Vu Nghiên nữa đâu… Hửm?

 

Một chùm ánh sáng màu đỏ bay lên từ trong xác con chim, tròn vo, lắc lư bay đến, rơi vào trong lòng bàn tay hắn.

 

Viên kẹo lần này lại lớn hơn so với lần trước.

 

Thẩm Quyết cầm viên kẹo trong tay, thản nhiên nghĩ. Sau đó ném cả viên kẹo vào trong miệng.

 

Ừm, ngon thật.


Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế Truyện Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế Story Chương 86
10.0/10 từ 26 lượt.
loading...