Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế
Chương 82
Chỉ trong mười mấy phút, khu vực bình luận của bài đăng đã có hơn một nghìn lượt trả lời.
Người qua đường A: Tôi đã nhìn thấy gì thế này, đội trưởng Tông vậy mà lại đi gắp thú bông với người khác trong cửa hàng thú bông?
Người qua đường B: Thật hay giả vậy, bức ảnh này không phải là photoshop chứ? Trước đây cũng đâu phải là chưa từng xảy ra, tùy tiện tìm một bức ảnh chụp cặp đôi, đổi mặt câu view là được rồi.
Người qua đường C: Tôi cũng cảm thấy là photoshop. Trong ảnh đội trưởng Tông vậy mà lại cười kìa! Anh ấy! Đang! Cười! Ê! Tôi nhớ đội trưởng nhà chúng ta trên TV chưa bao giờ lộ ra biểu cảm gì mà? Hơn nữa bạn đời của anh ấy cũng đẹp trai quá rồi, tôi cảm thấy không giống người thật, sợ là ảnh ghép bằng máy tính.
Người qua đường D: Đừng có vội kết luận, ảnh ghép bằng máy tính không thể tự nhiên trôi chảy như vậy được… Nói đi cũng phải nói lại, mặc dù người thường và dị năng giả kết hôn có hơi không tốt, nhưng người này trông đẹp trai thật đấy.
A: Vậy thì, có đại thần kỹ thuật nào giải đáp giúp một chút không?
Vị đại thần kỹ thuật nào đó đang hóng hớt: Ừm, đã phân tích pixel rồi, không phải photoshop. Cũng không phải ảnh ghép.
Người qua đường ABCD: !!!
C: Không! Tôi không tin!!
D: Hít hà, tôi đã nói rồi mà. Trai đẹp kinh diễm như vậy không thể nào là ảnh ghép bằng máy tính được. Bây giờ tôi coi như là đã biết tại sao đội trưởng Tông lại lựa chọn một người thường làm bạn đời rồi… Nếu đổi lại là tôi, tôi cũng yêu mỹ nhân hơn giang sơn.
Người qua đường A: Mặc dù ví von của bạn trên không đúng lắm, nhưng hai người trong ảnh nhìn rất đẹp đôi, âm thầm che giấu lương tâm, bày tỏ là đã chèo thuyền rồi.
D: Chèo thuyền +1. (P/S: Linh cảm sẽ bị mắng nhưng mà mặc kệ. Mắng chửi quá đáng đều phản dame hết.)
Người qua đường F: Một người thường, lại còn là nam, không sinh con được, không giữ lại được gen của dị năng giả, hưởng thụ tài nguyên của thành phố nhưng lại hoàn toàn không chịu trách nhiệm, loại người này cho dù có đẹp trai hơn nữa, thì có ích lợi gì?
D: Lời này của cậu nói ra, người thường thì không có quyền theo đuổi tình yêu sao?
E: Dị chủng ngày càng mạnh, người thường căn bản không có sức phản kháng trước mặt dị chủng, chỉ có dị năng giả mới có thể bảo vệ thành phố. Vốn dĩ bây giờ tỉ lệ thức tỉnh dị năng đã thấp, nếu như đều không sinh con, số lượng người phòng thủ tiền tuyến không đủ, nhân loại sẽ bị diệt vong mất. Nghĩ đến mạng sống của chính mình đi. Tình yêu có thể làm cơm ăn được sao?
Lời này vừa nói ra, mọi người đều im lặng.
Thành phố hiện tại đang bùng phát hỗn loạn quy mô lớn, bây giờ còn có thể lên tiếng phát biểu trên diễn đàn đều là những người ở khu vực an toàn không bị lây nhiễm.
Những khu vực thật sự bị “bức tường” cách ly kia, tín hiệu ra bên ngoài đã sớm bị cắt đứt rồi.
Trên đường rất ít người qua lại, mọi người đều trốn trong nhà, chỉ có thể lướt điện thoại để giải khuây. Lửa cháy đỏ rực cả bầu trời bên ngoài.
Không ai biết người đến lượt tiếp theo có phải là mình hay không.
Rất nhanh đã có thêm nhiều người tán thành với ý kiến của F. Cuối cùng gần như là chiều hướng nghiêng về một phía.
G: Nói thật, tôi cảm thấy người như đội trưởng Tông căn bản không thể nào chủ động yêu một ai đó, nguyên nhân có thể kết hôn với người thường… Có lẽ là bị dụ dỗ.
H: Tôi là người thường, tôi cũng muốn nói. Kết hôn với dị năng giả tốt biết bao, năng lực mạnh, nhiều đặc quyền, nhiều tài nguyên, xảy ra chuyện gì còn có thể được ưu tiên bảo vệ. Hừ hừ, bất quá tôi còn có chút lương tri, không làm loại chuyện này.
I: Vậy thì khi nào mới cấm người thường và dị năng giả đăng ký kết hôn? Trước kia năm nào cũng có đề xuất, năm nào cũng không thông qua, rõ ràng số lượng người đồng ý trong bảng câu hỏi điều tra trên diễn đàn đã vượt quá 60% rồi còn gì?
A: Mặc dù là thế, nhưng mà, tôi muốn nói một câu, các người đều đang chỉ trích bạn đời của đội trưởng Tông ích kỷ, nhưng cho dù có phải là anh ấy chủ động hay không, nếu như không phải đội trưởng Tông thật lòng yêu thích, thì quan hệ của bọn họ cũng không thể nào duy trì được lâu như vậy.
F: Thôi đi, dị năng giả và người thường ở bên nhau, các mặt đều phải nhẫn nhịn, sờ một cái cũng sợ sờ hỏng, chạm một cái cũng sợ chạm vỡ, hôn nhân như vậy thật sự có hạnh phúc không? Đừng có chọc cười tôi nữa. Tôi nghe nói giá trị lây nhiễm của đội trưởng Tông gần đây ngày càng cao, tôi thấy chắc là có công lao của anh ta không ít đâu.
Lúc này, một người có khung đại diện màu bạc lên tiếng.
Trên diễn đàn thành phố, khung đại diện màu bạc có nghĩa đây là một dị năng giả.
Dị năng giả A: Tôi nói này mấy người, đủ rồi đấy, đừng có tùy tiện suy đoán lung tung ở đây nữa. Tôi vừa nhìn thấy ảnh trong nhóm cũng giật mình, các người biết bạn đời của đội trưởng Tông là ai không! Đó là giáo sư Thẩm đấy! Giáo sư Thẩm được hoan nghênh nhất Viện nghiên cứu đấy!
Các người có biết số của giáo sư Thẩm khó lấy như thế nào không??? Nếu như tôi có thể cưới được giáo sư Thẩm làm bạn đời, chắc chắn sẽ vui đến mức chạy ra ngoài đường nhảy disco luôn ấy chứ.
Sau bình luận này, càng nhiều dị năng giả mọc lên như nấm sau mưa.
Dị năng giả B: Hu hu, trách không được tôi rút được số sau hai lần cầu hôn đều bị từ chối. Đội trưởng Tông thật có phúc.
Dị năng giả C: Cái gì, cái tên nhóc này, vậy mà lại dám lén lút giấu chúng tôi đi cầu hôn giáo sư Thẩm?
Dị năng giả DEF: Ghen tị với đội trưởng Tông quá đi!!!
Đám dị năng giả đột nhiên gia nhập đã đánh tan đội hình đang chỉ trích một chiều.
Bình thường dị năng giả rất ít khi hoạt động trên diễn đàn thành phố, dù sao bọn họ có diễn đàn nội bộ và nhóm chat riêng, thông tin về sương mù và dị chủng, phát hành nhiệm vụ và nhận nhiệm vụ đều ở trên đó.
Có lẽ là do có quá nhiều người mắng chửi trong bài đăng, có người nhìn không quen mắt. Đã chuyển tiếp bài đăng vào trong nhóm.
Sau đó đã khiến cả nhóm phẫn nộ.
—— Giáo sư Thẩm mà bọn họ phải mất bao nhiêu công sức mới lấy được số vậy mà lại bị đám người này bôi nhọ như vậy, sao có thể nhịn được chứ?
Giáo sư Thẩm nhìn thấy những lời này sẽ đau lòng đến mức nào, đến lúc đó từ chức không làm nữa, bọn họ phải làm sao bây giờ?
………..
Lúc diễn đàn đang tranh cãi kịch liệt, Thẩm Quyết vẫn cuộn mình trên ghế sofa, chơi điện thoại.
Điện thoại là loại tăng cường độ cứng mới mua, hẳn là sẽ bền hơn hai cái trước một chút.
“Wild WoodFish” đã sớm bị hắn chơi đến phá đảo rồi, hai ngày nay rảnh rỗi, chế độ vô hạn địa ngục cũng bị hắn đánh đến hạng nhất toàn sever.
Hắn buông điện thoại xuống, xoa xoa mi tâm.
Tô Thời Vũ ở đầu bên kia ý thức vẫn đang bận rộn làm việc.
Hai ngày nay “Sang Sinh Chi Vũ” lại thăng cấp, bây giờ đã đạt đến giai đoạn ba rồi.
Lợi ích do việc điều trị cho người thường mang lại lúc này đã rất ít ỏi, nhưng hắn không có ý định sàng lọc cấp bậc bệnh nhân.
Có thể cứu được bao nhiêu thì cứu bấy nhiêu.
Chờ Vu Nghiên thu thập đủ lõi dị năng đưa đến, việc thăng cấp cũng không phải là vấn đề gì lớn.
Nhắc mới nhớ, đã hai ngày rồi Vu Nghiên không báo cáo tình hình cho hắn biết.
Phong ấn của Chúc Vô Ưu trong căn phòng này mặc dù không thể ngăn cản được mối liên hệ giữa hắn và bản thể ở trong hư không, nhưng cách ly những thứ khác, ví dụ như con rối phân thân của Vu Nghiên, thì vẫn rất hiệu quả.
Mùi thơm của nước dùng cà chua trong bếp bay ra, Tông Lẫm cho thịt bò béo thái lát tươi ngon vào trong nồi.
Yết hầu Thẩm Quyết khẽ chuyển động.
Hắn đói rồi.
Nhưng không phải là đói về mặt sinh lý.
Trên thế giới này không có nhiều thứ có thể khiến hắn cảm thấy “Đói”. Đặc biệt là loại hấp dẫn mãnh liệt này, gần như không thể kìm nén được d*c v*ng thôn phệ trong linh hồn.
Mà hắn thì kỳ thực rất quen thuộc với cảm giác này.
Năm đó, hắn cũng là bị loại cảm giác này hấp dẫn, đang ngủ say trong hư không cũng phải tỉnh lại, đến với thế giới này.
Lúc này, điện thoại rung lên, thông báo có cuộc gọi đến bất ngờ hiện lên.
Thẩm Quyết nhìn thoáng qua, là Steven.
Hắn bắt máy: “A lô, có chuyện gì à?”
“Thẩm Quyết, cậu đã xem diễn đàn chưa?” Steven vội vàng nói.
Thẩm Quyết trả lời: “Chưa.” Bình thường chơi điện thoại, ngoại trừ nghe nhạc chơi game ra, hắn rất ít khi xem những thứ linh tinh khác.
Steven nói: “Ảnh của cậu và đội trưởng Tông bị người ta chụp lén đăng lên diễn đàn rồi.”
Thẩm Quyết nhíu mày. Bảy năm nay kết hôn với Tông Lẫm, vì cuộc sống yên bình của mình, trước kia hắn thật sự vẫn luôn che giấu quan hệ giữa mình và Tông Lẫm. Nhưng mà hiện tại, yên bình đã bị đánh vỡ, cũng không cần thiết phải che giấu nữa.
Vì vậy hắn thản nhiên nói: “Tôi biết rồi. Còn chuyện gì nữa không? Không có chuyện gì nữa thì tôi cúp máy nghỉ ngơi trước đây.”
“Thẩm Quyết!” Steven gọi hắn lại.
“Mặc dù là bạn bè không nên can thiệp vào lựa chọn của cậu.” Steven do dự một chút, nhưng vẫn nói: “Nhưng cậu nên biết, người thường và dị năng giả kết hôn, rất khó có kết quả tốt đẹp. Trong bệnh viện còn ít người thường bị dị năng giả vô tình làm bị thương nặng quá sao?”
“Nếu như cậu là vì muốn hoàn thành công việc tốt hơn, có được cơ hội thăng chức, thì cũng không cần phải dùng loại thủ đoạn… Loại thủ đoạn này.”
“Cậu nghĩ nhiều rồi.” Thẩm Quyết nói xong thì cúp điện thoại.
Steven buông điện thoại xuống, ôm gối ngồi trên giường.
Đây là khu dân cư ở ngoại thành. Vì tranh cãi về cái chết của Lư Song, cậu ta đã bị cha mình là Sử Trần cưỡng chế đưa ra khỏi khu vực trung tâm bị phong tỏa, còn bị tước bỏ thân phận nhà nghiên cứu.
Mà cái vali chứa đầy tài liệu nghiên cứu gen mà cậu ta đã bí mật thực hiện trong những năm qua, thứ mà cậu ta đã vất vả ôm ra từ trong biển lửa, đối phương thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt nhìn lấy một cái.
Ngay từ đầu Sử Trần đã không đồng ý cho cậu ta gia nhập viện nghiên cứu, là cậu ta nhất quyết làm theo ý mình, nhất định phải như vậy.
Nhưng rõ ràng cậu ta đã rất cố gắng rồi, ba người bạn mà cậu ta quen biết, Thẩm Quyết và Kha Tây Á bây giờ đều đã trở thành nhà nghiên cứu cấp cao. Lư Song thì nhảy lầu tự sát.
Cậu ta đã nuôi dưỡng dị chủng nhiều năm như vậy, mỗi ngày đều lặp đi lặp lại công việc không có chút kỹ thuật nào, giống như một con ốc vít có thể thay thế bất cứ lúc nào, mười năm qua, không có chút thành tựu nào.
Tất cả những nỗ lực của cậu ta giống như trò cười vậy.
Steven đưa tay lấy lọ thuốc ngủ ở đầu giường, trực tiếp đổ ra một nắm.
Đột nhiên, một giọng nói khe khẽ bỗng nhiên vang lên.
Giọng nói không phân biệt được là nam hay nữ, mang theo sức hấp dẫn vô tận, thì thầm bên tai cậu ta.
Có muốn trở nên mạnh mẽ không?
Có muốn có được sức mạnh mà người khác không dám khinh thường không?
Có muốn thoát khỏi sự tầm thường, để những kẻ từng coi thường cậu phải run rẩy, để những kẻ từng chế giễu cậu phải quỳ xuống cầu xin không?
Hãy nhìn tôi, cảm nhận tôi.
Lấy thân thể của cậu, chịu cái giá phải trả, để được tái sinh.
………..
Vào lúc đêm khuya, cảm giác tức giận của con người vẫn thường rất lớn.
Tranh cãi trên diễn đàn ngày càng gay gắt.
Về vấn đề người thường rốt cuộc có thể kết hôn với dị năng giả hay không, trên diễn đàn đã mở ra hàng trăm bài đăng, các tòa nhà cũng đều thảo luận sôi nổi.
Quan điểm chủ đạo là không thể, những người phản đối tuy ít,
Nhưng bỗng nhiên, những người đang cãi với nhau đều im bặt.
Không phải quản trị viên cấm ngôn.
Mà là bởi vì, tất cả các màn hình trong thành phố – bao gồm cả TV, máy tính, điện thoại di động, bảng quảng cáo ở trung tâm thương mại, và cả gương soi mà mọi người đang theo dõi, đều đồng loạt tắt ngúm.
“Chuyện gì vậy?”
“Điện thoại hết pin rồi à?”
“Không đúng. Tất cả các màn hình đều đen xì. Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Sau đó, bỗng nhiên màn hình của bọn họ lại sáng lên lần nữa.
—— Người thường mà bọn họ vừa mới thảo luận, lúc này đã xuất hiện ở chính giữa màn hình.
Thanh niên tóc đen mắt đen ngồi trên vương tọa của Thần điện, người đó mặc một bộ lễ phục màu đen, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, mái tóc dài được dải lụa buộc lại. Mà ở phía trước ống kính, các loại dị chủng với nhiều hình dạng khác nhau đang quỳ rạp dưới chân hắn ta.
Trên mặt hắn ta mang theo nụ cười nhàn nhạt, giọng điệu hắn ta như đang tán gẫu, nói.
“Chào buổi tối, tất cả mọi người.”
Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế
