Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế
Chương 76
Thẩm Quyết vừa nói như vậy, Tông Lẫm liền nhớ tới chuyện người yêu mình mắc bệnh sạch sẽ.
Trận tàn sát trước đó đã khiến người Thẩm Quyết dính không ít máu của dị chủng. Trên máy bay tuy rằng đã được xử lý qua loa, nhưng với tính cách của Thẩm Quyết, chắc chắn vẫn sẽ không thoải mái cho lắm.
Thế là anh bế người đi vào phòng tắm.
Phòng tắm trong phòng rất rộng rãi, để thích hợp cho dị năng giả với nhiều vóc dáng khác nhau sử dụng, bồn tắm được thiết kế rất lớn, giống như một bồn tắm suối nước nóng mini.
Chỉ là, muốn xả đầy nước trong bồn tắm lớn thì cần một khoảng thời gian.
Tông Lẫm mở công tắc nước nóng, cúi đầu nói với Thẩm Quyết: “Chúng ta ra ngoài ngồi một lát nhé? Đợi nước đầy rồi lại vào.”
Nhưng mà, Thẩm Quyết lại lắc đầu, nói: “Em muốn ở lại đây.”
Nước nóng chảy vào bồn tắm, hơi nước bốc lên. Độ ẩm không khí tăng lên, khiến lớp vảy khô ráp trên người hắn từ từ giãn ra, trên khuôn mặt không chút biểu cảm cũng hiện lên chút ý tứ “thoải mái”.
Tông Lẫm: “Được.”
Thế là anh đặt người yêu ngồi lên bậc thang ngoài bồn tắm, còn mình thì ngồi xổm xuống, cởi giày và tất cho hắn.
Trên người Thẩm Quyết vẫn mặc bộ lễ phục màu đen mà dị chủng chuẩn bị cho hắn, đi một đôi bốt dài màu đen, trên đó đính tua rua và dây xích màu bạc, khi cởi ra, chúng kêu leng keng trong tay Tông Lẫm.
Chiếc giày bên chân trái được cởi ra trước, đặt sang một bên. Tông Lẫm cẩn thận nắm lấy bắp chân thon dài của người yêu, từ từ kéo chiếc tất trắng xuống, cuối cùng cũng hiểu vì sao lúc nãy Thẩm Quyết lại nói đi lại sẽ đau.
Ban đầu, anh nghĩ rằng tình trạng dị hóa trên tay Thẩm Quyết đã rất nghiêm trọng rồi, nhưng không ngờ, mức độ dị hóa ở chân còn nghiêm trọng hơn.
—– Những chiếc vảy nhỏ xếp chồng lên nhau đã che phủ toàn bộ da chân của Thẩm Quyết. Hơn nữa, không giống như những chiếc vảy mọc đều đặn trên tay, những chiếc vảy này do số lượng quá nhiều nên xuất hiện ở trạng thái không đều, giống như một đống mảnh kim cương vụn sắc nhọn, lấp lánh được khảm lộn xộn trên da, tỏa ra ánh sáng lấp lánh, tuy nhìn rất đẹp, nhưng một khi va chạm vào sẽ khiến da thịt bên dưới bị cắt nát.
Anh có thể nhìn thấy một số vết máu giữa các vảy ở lòng bàn chân và bắp chân bên ngoài của Thẩm Quyết, trên tất trắng cũng có vết máu, chắc là do va chạm mà thành. Từ lúc gặp mặt đến giờ, Thẩm Quyết vẫn luôn ngồi trên xe lăn mà đã như vậy rồi, nếu đi bộ, không biết sẽ đau đến mức nào.
Một khi giá trị lây nhiễm của người thường quá cao, họ sẽ chết vì bệnh biến hoặc biến thành dị chủng.
Quá trình biến đổi do lây nhiễm cực kỳ đau đớn, quá trình biến thành dị chủng lại càng đau đớn hơn.
Xét cho cùng thì, việc sử dụng cơ thể yếu ớt để chịu đựng các chi bị dị hóa sinh trưởng vốn là một việc rất khó khăn.
Tông Lẫm hiểu rất rõ điều này, và cũng đã quen với việc chịu đựng. Nhưng anh hoàn toàn không thể chịu đựng được việc Thẩm Quyết cũng phải chịu nỗi đau như vậy.
Hơn nữa, trong mười mấy tiếng đồng hồ trên máy bay, Thẩm Quyết đã không hề lên tiếng.
Tông Lẫm không nói, nhưng tay lại run rẩy, không biết nên đặt ở đâu cho phải. Đặt chỗ nào cũng có khả năng khiến Thẩm Quyết bị đau.
Hơn nữa, Thẩm Quyết còn một chiếc giày và một chiếc tất chưa cởi, nhưng bây giờ anh đã biết, ngay cả việc cởi bỏ lớp tất đó có lẽ cũng là một việc rất dày vò – Mặc dù người yêu của anh không hề lên tiếng.
Thẩm Quyết ngồi trên bậc thang màu trắng, thấy anh mãi không động đậy, liền lên tiếng: “Sao vậy?”
Bàn tay to lớn của Tông Lẫm đỡ lấy cổ chân hắn, anh nhìn vết thương trên đó, hỏi: “Đau không?”
Thực sự là có hơi đau. Nhưng không nhiều.
Hắn không muốn để Tông Lẫm lo lắng.
Vì vậy hắn đã nói: “Không đau.”
Sao có thể không đau.
Tông Lẫm nghĩ. Vẫn không dám động đậy.
Thẩm Quyết cúi đầu nhìn người đàn ông trước mặt. Đối phương luôn như vậy, kiềm chế, nhẫn nhịn, sợ rằng chỉ cần sơ ý một chút là sẽ làm vỡ hắn.
Nếu là bình thường, hắn còn có tâm tình cùng đối phương âu yếm, cho dù kết quả cuối cùng thường không được như ý muốn, cũng không sao. Nhưng hiện tại, lệ khí không kiềm chế được trong linh hồn hắn đang trào dâng, khiến hắn rất muốn phá hủy thứ gì đó, hủy diệt thứ gì đó. Chỉ riêng việc kiềm chế bản năng của mình cũng đã tiêu tốn phần lớn tâm trí của hắn rồi.
Hắn rũ mắt, bỗng nhiên nhấc chân lên – Tông Lẫm sợ chạm vào vết thương của hắn nên không dám ngăn cản.
Sau đó, hắn dùng mu bàn chân nhẹ nhàng nhấc cằm người đàn ông lên.
Những chiếc vảy nhỏ trên mu bàn chân chạm vào chiếc vòng ức chế trên cổ Tông Lẫm, phát ra âm thanh nghe giòn tan, sau đó cọ xát qua yết hầu anh.
Cơ thể cường tráng của dị năng giả không đến mức bị vảy làm trầy xước, nhưng cảm giác lạnh lẽo, li ti của vảy để lại trên da thịt hết sức rõ ràng.
Yết hầu Tông Lẫm chuyển động, “… Tiểu Quyết?”
“Nhanh lên.” Thẩm Quyết nói, “Nếu không em tự làm.”
Đương nhiên Tông Lẫm sẽ không để hắn tự làm.
Anh cẩn thận cởi giày và tất ở chân phải của Thẩm Quyết ra, đặt sang một bên.
Lúc này, nước trong bồn tắm đã đầy được một nửa.
Lúc Tông Lẫm cởi giày cho hắn, Thẩm Quyết đang cởi cúc áo trên người.
Thiết kế của bộ lễ phục rất phức tạp, có cúc cài bên trong và cúc cài bên ngoài. Một tay hắn bị thương, chỉ có thể dùng một tay để cởi, không tiện lắm, nhưng động tác c** q**n áo lại rất thô bạo – Tông Lẫm chưa bao giờ thấy người yêu của mình thô bạo như vậy.
Nhìn thấy cúc bạc s* s**ng mấy cái không cởi ra được, Tông Lẫm đang định đưa tay ra giúp, thì giây tiếp theo, cúc áo đã bị Thẩm Quyết trực tiếp giật ra.
Sau đó cởi áo khoác, ném sang một bên.
Bên trong là áo sơ mi trắng, lần này Thẩm Quyết thậm chí còn không thèm cởi, chỉ dùng năm ngón tay thon dài giật mạnh một cái.
Vài chiếc cúc áo sơ mi rơi lộp bộp xuống đất, phát ra tiếng động nho nhỏ.
Chiếc áo sơ mi mất đi cúc áo lỏng lẻo treo trên người, mái tóc dài xõa xuống. Thẩm Quyết ngẩng đầu, gấp gáp hít thở hơi nước ẩm ướt trong phòng tắm, hắn cúi đầu nhìn Tông Lẫm, giọng khàn khàn nói.
“Em muốn uống nước.”
Tông Lẫm mím môi, nói: “Anh đi lấy.”
“Ừ.”
Thẩm Quyết nói xong, lại nghiêng người, đưa tay vòng qua cổ anh, ghé vào tai anh nói: “Khóa cửa lại rồi hãy vào.”
Yết hầu Tông Lẫm lại chuyển động. Làm bạn đời bao nhiêu năm, cho dù là một khúc gỗ thô kệch không hiểu phong tình đến đâu cũng đã sớm được tôi luyện sáng bóng hơn cả ngọc.
Sao anh có thể không hiểu ý của Thẩm Quyết.
Nhưng mà. “Cơ thể em…”
“Hơi khó chịu.” Lần này, Thẩm Quyết nói thẳng. Nói xong, hắn không nhịn được mà nhíu mày, màu tím trong đồng tử lại lan ra một chút.
Thế giới không ngừng biến đổi giữa màu nhạt và đỏ như máu, hắn nhắm chặt mắt, nói: “Cho nên, giúp em chuyển dời sự chú ý một chút, được không?”
Tông Lẫm chưa bao giờ có thể từ chối yêu cầu của Thẩm Quyết.
Anh nói: “… Được.”
……
Vực sâu u ám.
Thần điện.
Xác của một lượng lớn dị chủng nằm la liệt trên khoảng đất trống bên ngoài tẩm điện. Lính canh của thần điện không thấy đâu.
Lúc này, hai bóng người đang bay nhanh từ xa trở về.
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
Hải Nhân nhìn thấy bãi thi thể nát bấy này, sắc mặt thay đổi, lao nhanh vào trong tẩm điện.
Chỉ thấy tẩm điện trống rỗng, điện hạ mà bọn nó vất vả lắm mới tìm được, giờ đã không thấy đâu.
Nụ cười vẫn luôn giữ trên mặt Hải Nhân bỗng nhiên biến mất.
“Vu Nghiên!”
Hắn ta quay đầu quát, “Anh nói phát hiện ra tung tích của kẻ xâm nhập nên kêu tôi đi ngăn cản, không tìm thấy người thì thôi đi, bây giờ ngay cả điện hạ cũng bị mang đi. Nói! Có phải anh là nội gián do loài người cài vào hay không!”
Mặt Vu Nghiên không chút cảm xúc, nó cười lạnh: “Nếu tôi là nội gián, ngay từ đầu sẽ không nói tin tức của điện hạ cho các người, còn tốn nhiều công sức như vậy để đón người về.”
Hải Nhân vẫn là một mặt hồ nghi.
Bởi vì hồ nghi, những con mắt hiện lên dày đặc trên bề mặt da của gã ta, trên một lớp vỏ bọc là con người, hàng trăm con mắt lớn nhỏ cùng nhau nhìn chằm chằm.
Vu Nghiên rất bình tĩnh. Nó biết cho dù nói lý do gì đi nữa thì Hải Nhân cũng sẽ nghi ngờ.
Xét cho cùng thì, nếu không phải nó lừa Hải Nhân đi, thì loài người muốn cứu điện hạ ra khỏi thành phố dị chủng cũng không phải là chuyện dễ dàng như vậy.
Nhưng mà, muốn nghi ngờ thì cứ nghi ngờ đi.
Cho dù có nghi ngờ thế nào, Hải Nhân cũng sẽ không ngờ rằng, đây là mệnh lệnh của “Vương”.
Hải Nhân sốt ruột đi qua đi lại trong tẩm điện, nhãn cầu toàn thân không ngừng đảo – Gã ta đang thông qua dị năng, kết nối với những con người bị nhãn cầu của gã ta ký sinh trong thành phố, tìm kiếm tung tích của điện hạ.
Đương nhiên, không tìm thấy.
Vài con mắt trong số đó còn bị dị năng giả thành phố phát hiện tiêu diệt, mất đi hoạt tính, rơi ra khỏi người gã ta, chỉ còn lại mấy hốc mắt.
Hải Nhân nghiến răng nghiến lợi.
“Đáng chết! Bọn người kia rốt cuộc đã đưa điện hạ đi đâu!”
…….
Khi Tông Lẫm bưng cốc nước bước vào phòng tắm, anh thấy Thẩm Quyết đã ngồi ở mép bồn tắm, quay lưng về phía anh.
Hơi nước mờ mịt lan tỏa khắp không gian phòng tắm.
Hai tay Thẩm Quyết chống lên mép bồn tắm, chiếc áo sơ mi trắng trên người đã lỏng lẻo rớt ra một nửa, để lộ bờ vai tròn trịa và sống lưng gầy gò. Màu da của hắn còn trắng hơn cả áo sơ mi. Mái tóc đen dài xõa xuống eo.
Tông Lẫm nghe thấy tiếng nước trong bồn tắm bị hai chân Thẩm Quyết vỗ vào. Sóng nước từ trong bồn tắm dâng lên rồi lại hạ xuống. Dường như Thẩm Quyết đang chơi rất vui vẻ.
Nghĩ đến việc chân hắn còn có vết thương, trong lòng Tông Lẫm căng thẳng, vội vàng đi tới.
Vừa bước vào, anh đã sững sờ.
Thứ ngâm trong bồn tắm nào phải là đôi chân ban nãy, rõ ràng là một cái đuôi cá vô cùng xinh đẹp.
Chiếc đuôi cá màu tím, tương tự như cái mà anh đã thấy trong mộng cảnh, nhưng hình dạng và màu sắc còn hoàn mỹ hơn, phản chiếu ánh sáng lung linh trong làn nước.
Anh vẫn còn nhớ, trên chiếc đuôi cá đầy vảy kia có một chỗ đặc biệt mềm mại, có thể dùng tay khẽ vén ra…..
Đó là chuyện Thẩm Quyết nắm tay dạy cho anh lúc trước.
Ánh mắt anh khó có thể dời khỏi chiếc đuôi xinh đẹp này, nói năng cũng có chút lắp bắp: “Tiểu Quyết, chân em…?”
Thẩm Quyết nói: “Chạm vào nước liền biến thành như vậy.” Hắn quay người lại, nói: “Sao vậy, không đẹp à?”
Sao có thể không đẹp.
Người cá là một hướng biến dị lớn của biển cả.
Anh đã từng thấy qua rất nhiều người cá, nhưng chưa từng thấy cái đuôi nào đẹp như vậy.
Thật sự là khiến người ta không thể rời mắt được.
Nhưng mà – Có thể biến đổi hình dạng, chứng tỏ giá trị nhiễm bệnh của Thẩm Quyết đã quá cao, đang ở bên bờ vực sụp đổ.
Tông Lẫm biết, việc trạng thái tinh thần của những người sắp sụp đổ có ổn định hay không có liên quan đến thời gian họ có thể chống đỡ.
Không thể chịu bất kỳ k*ch th*ch tiêu cực nào.
Vì vậy, anh cúi người ôm hắn từ phía sau, khàn giọng nói: “Rất đẹp.”
Được bạn đời khen ngợi, trên mặt Thẩm Quyết vẫn không có biểu cảm gì, hắn lại đưa tay lên xoa mái tóc bạch kim bồng bềnh của Tông Lẫm, ngẩng đầu chủ động hôn lên.
Tông Lẫm bất ngờ bị hắn cắn lên môi, suýt chút nữa đã làm rơi cốc nước trong tay.
Mà Thẩm Quyết thì dường như thực sự rất khát nước, ra sức muốn hút nước từ môi anh.
Không chỉ là nước, còn có máu chảy ra từ vết cắn trên môi.
Thật sự là không thể chống đỡ nổi.
…….
Dưới hầm trú ẩn trong thành phố.
Trong lều y tế
Một đám y tá đang túm tụm ở một góc nói chuyện phiếm.
“Gần đây tâm trạng của Tô tiên sinh hình như không tốt lắm.” Một y tá có vẻ ngoài dịu dàng lo lắng nói, “Tôi thấy cậu ấy cứ vào nhà vệ sinh rửa mặt. Cũng càng ngày càng ít nói chuyện với mọi người.”
“Có thể là do sử dụng dị năng quá mức.” Một y tá nhỏ nhắn khác nói, “Cho dù khả năng hồi phục dị năng có mạnh đến đâu, một ngày chữa trị cho nhiều người như vậy, tinh thần và thể lực đều sẽ bị tiêu hao rất nhiều, chúng ta vẫn nên nghĩ cách khuyên Tô tiên sinh đi nghỉ ngơi một lát đi.”
“Cậu nghĩ là chúng ta chưa từng khuyên sao? Nhưng Tô tiên sinh nói không cần dừng lại. Hơn nữa, tôi… tôi không dám đến gần Tô tiên sinh.”
“Tôi cũng vậy. Lúc tâm trạng Tô tiên sinh không tốt trông thật đáng sợ.”
“Tôi nghe nói trước đây Tô tiên sinh làm công việc dọn dẹp ở vùng hoang dã. Công việc đó… nghe nói vùng hoang dã thiếu khoang nitơ, khi gặp phải những người sống sót có giá trị lây nhiễm quá cao, cần phải tự mình ra tay giải quyết, hơn nữa, số lượng còn không ít… Các cậu nói xem, có phải vì vậy mà Tô tiên sinh mới mang trên mình khí chất khiến người ta không dám đến gần, khiến người ta sợ hãi hay không?”
“Suỵt, đừng nói nữa, Tô tiên sinh đến rồi.”
Tô Thời Vũ đang di chuyển giữa những chiếc giường bệnh tạm thời mới lắp đặt, tiến hành công việc thanh trừ vật lây nhiễm.
Sắc mặt cậu ta u ám hơn thường ngày, đôi mắt màu xanh lục lạnh lẽo như rắn độc đang chờ cơ hội tấn công.
Khi Diễm Hoa đến đây đã nhìn thấy cảnh tượng như vậy.
Vị cứu thế chủ này…. khí chất trông thật sự không giống một vị cứu thế chủ nhân từ.
Nhưng chuyện này liên quan đến tính mạng của người yêu đội trưởng, tuy rằng Trần Gia Hoa bên kia đã đến viện nghiên cứu, nhưng vẫn chưa xin được giấy phép ra khỏi thành để chữa bệnh, Diễm Hoa vẫn chuẩn bị đến tiếp xúc với vị cứu thế chủ này trước, nói cho cậu ta biết một số tình hình cụ thể.
Tô Thời Vũ mặt không chút thay đổi nghe Diễm Hoa nói rõ ý đồ đến đây.
Diễm Hoa đang đợi câu trả lời của cậu ta, nào ngờ vị cứu thế chủ này vậy mà không nói một lời, đột nhiên xoay người rời đi.
Tô Thời Vũ tìm một căn phòng trống, vừa đi vào liền cúi người xuống, che miệng lại.
Nhưng bên môi vẫn không nhịn được mà phát ra một tiếng r*n r* khe khẽ.
Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế
