Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế
Chương 74
Đánh dấu linh hồn.
Thế giới đỏ như máu hỗn loạn không chịu nổi. Chỉ có sự giao hòa giữa linh hồn hắn và người thân cận nhất mới có thể khiến hắn cảm nhận lại được thế giới của con người.
Tông Lẫm sững sờ.
Hơi thở của Thẩm Quyết phả nhẹ vào cổ anh.
Người yêu của anh, đang cầu xin anh… đánh dấu.
Xung quanh đâu đâu cũng là thi thể dị chủng vỡ vụn, mùi máu tanh nồng nặc như địa ngục trần gian.
Người yêu vừa mới giết chóc xong của anh, đang ở trung tâm của những thi thể, để lộ ra chiếc cổ trắng nõn trước mặt anh. Những chiếc vảy nhỏ li ti uốn lượn bên trên, lấp lánh ánh sáng. Nhưng phần gáy chưa bị vảy bao phủ, vẫn mềm mại và yếu ớt như vậy.
Như thể chỉ cần bẻ nhẹ một cái là gãy.
Tư thế không chút phòng bị như vậy, thể hiện sự tin tưởng không chút nghi ngờ.
Thẩm Quyết không hề quên anh.
Nhận thức này khiến thần kinh căng thẳng tột độ của anh từ khi Thẩm Quyết gặp chuyện đến giờ mới thả lỏng một chút. Tiếp theo đó là lo lắng càng sâu hơn.
Rốt cuộc thì dị chủng đã làm gì với người yêu của anh. Tại sao Thẩm Quyết lúc này lại thay đổi lớn như vậy, còn bất an, thậm chí còn mất khống chế mà cầu xin anh đánh dấu?
Anh chỉ do dự trong giây lát đã cảm thấy vai hơi đau.
— Là Thẩm Quyết cắn anh một cái.
Lực đạo có chút mạnh.
Mặc dù cơ thể của dị năng giả rất khỏe mạnh, không bị thương. Nhưng anh nhận ra, rõ ràng là Thẩm Quyết đang giục giã.
Tông Lẫm mím chặt môi, anh đưa tay lên, dùng đầu ngón tay ấn vào gáy Thẩm Quyết. Đối với người thường, dấu ấn của dị năng “Linh hồn” vô cùng mạnh mẽ, bình thường, dù anh có muốn chiếm hữu Thẩm Quyết đến mức nào, cho dù lúc tình cảm dâng trào vì sự bao dung của đối phương, anh cũng cố gắng kìm nén không sử dụng dị năng để gắn kết sâu hơn với đối phương ở tận sâu trong linh hồn.
Hai lần duy nhất, đều là do Thẩm Quyết dẫn dắt anh hoàn thành trong trạng thái mất kiểm soát. Nhằm mục đích xoa dịu giá trị lây nhiễm của anh.
Bây giờ, phải đánh dấu Thẩm Quyết trong trạng thái tỉnh táo.
Đây là lần đầu tiên của anh.
Trên người Thẩm Quyết lúc này có một mùi hương rất lạ lùng, còn xen lẫn cả mùi máu tanh. Tông Lẫm cúi đầu, cắn lên gáy hắn.
Dị năng cường đại cấp hai thông qua động tác chiếm hữu, chậm rãi rót vào linh hồn Thẩm Quyết.
“Ưm…”
Tay Thẩm Quyết nắm lấy vai Tông Lẫm, năm ngón tay siết chặt.
Lúc tỉnh táo, động tác của Tông Lẫm không hề thô bạo như hai lần trước. Anh cắn lấy phần thịt mềm mại kia, dây dưa g*m c*n.
Cảm giác này rất khó diễn tả. Cảm giác run rẩy thấu xương và phẫn nộ bị xúc phạm gần như đồng thời dâng lên.
“Tiểu Quyết….. Thả lỏng.” Tông Lẫm nói.
Màu tím trong mắt Thẩm Quyết không ngừng co giãn, giống như trái tim đang đập dữ dội của hắn lúc này.
Hắn bị người ta cắn cổ như con mồi, cơ thể vẫn bất an, bồn chồn, rất muốn xé nát thứ gì đó, cũng rất muốn hủy diệt thứ gì đó.
Thả lỏng.
Hắn tự nhủ với bản thân mình rằng.
Người đó là Tông Lẫm.
Không phải là người khác.
Phải thả lỏng.
…… Thả lỏng.
Hắn lại cắn một cái vào vai Tông Lẫm.
Tông Lẫm mặc kệ hắn cắn, lòng bàn tay rộng lớn xoa dịu gáy Thẩm Quyết, sau đó rót dị năng “Linh hồn” vào sâu trong linh hồn đối phương, hình thành dấu ấn chỉ thuộc về riêng mình.
Càng rót nhiều dị năng, tay Thẩm Quyết nắm lấy vai Tông Lẫm càng siết chặt.
Cuối cùng, dấu ấn thành hình.
Kết nối linh hồn được thiết lập.
Ý thức của Tông Lẫm có thể tiến vào không gian ý thức của Thẩm Quyết.
……….
Đó là một thế giới đỏ như máu.
Bầu trời đỏ rực, mặt đất đỏ thẫm. Tuyết đỏ rơi trên trời. Gió thổi mạnh, không khí lạnh lẽo.
Tông Lẫm bước đi trên nền tuyết đỏ.
Trước đây, đều là Thẩm Quyết tiến vào không gian ý thức của anh để xoa dịu, đây là lần đầu tiên anh chủ động tiến vào không gian ý thức của Thẩm Quyết.
Anh tìm kiếm tung tích của Thẩm Quyết.
Tuyết đỏ rơi trên lòng bàn tay anh, tan ra thành máu đỏ.
Hình dạng của không gian ý thức sẽ thay đổi theo trạng thái tinh thần của mỗi người.
Trong tưởng tượng của Tông Lẫm, không gian ý thức của Thẩm Quyết, có lẽ sẽ là một thế giới tràn ngập hoa tươi, cỏ cây và ánh sáng mặt trời, ngập tràn hơi ấm.
Chứ không nên giống như trước mắt, nhìn qua lạnh lẽo, hoang vu, không có chút sức sống nào.
Anh lại nhớ tới những gì Chúc Vô Ưu nói về “Lây nhiễm” và “Tẩy não” mà dị chủng sẽ làm, còn có sự khác thường không thể che giấu của Thẩm Quyết vừa rồi.
Bước chân không khỏi nhanh hơn vài phần.
Anh nhìn thấy phía trước có một tòa Thần điện khổng lồ.
Hình dạng của thần điện rất giống với thần điện dưới lòng đất mà bọn họ nhìn thấy từ xa vừa rồi, nhưng lại đổ nát hơn rất nhiều.
Tông Lẫm đi về phía thần điện, phát hiện trên mặt tuyết ven đường có rất nhiều bộ xương. Trên bộ xương mọc đầy những bông hoa màu đỏ.
Những bông hoa được tạo thành từ chất liệu như pha lê, lấp lánh, nhưng hình dáng của những cánh hoa mềm mại uyển chuyển, vẫn đang lay động theo gió. Phấn hoa từ những bông hoa pha lê đỏ rải rác, tụ tập lại thành một dải lụa sáng lấp lánh, hướng về phía bên trong cung điện.
Loại hoa này, trước đây anh chưa từng thấy qua, nhưng lại cảm thấy vô cùng quen thuộc.
Anh men theo dải lụa màu đỏ tạo thành từ phấn hoa đi vào trong. Bên trong thần điện cũng đổ nát, dây leo màu máu quấn lấy nhau sinh trưởng trong đống đổ nát.
Anh đi qua hành lang quanh co và những cung điện trùng trùng, đi tới trung tâm của thần điện.
Đây là một đại điện cực kỳ đồ sộ, cao vút. Cũng là nơi duy nhất còn nguyên vẹn trong toàn bộ thần điện.
Thời gian và năm tháng dường như không để lại dấu vết trên đó. Những ô cửa sổ cao hàng trăm mét, kính thạch anh tím đỏ, những bức tranh tường và mái vòm tinh xảo, phức tạp, tạo thành nội thất của thần điện.
Hàng trăm bậc thang kéo dài lên phía trên, trên đó cũng được bao phủ bởi áo giáp và xương trắng, những bông hoa pha lê đỏ rực nở rộ.
Còn Thẩm Quyết, lúc này đang ngồi trên chiếc ghế ở vị trí cao nhất, đôi mắt khẽ buông xuống. Thần sắc xa lạ đến kinh người.
Không giống người.
Giống như vị thần minh đang quan sát thế gian.
Tim Tông Lẫm như thắt lại, nhưng không bị dáng vẻ xa lạ của người yêu dọa sợ, mà nhanh chóng bước lên bậc thang.
Chỉ là, rõ ràng chỉ nhìn thấy có mấy trăm bậc thang, nhưng thực tế đi mãi cũng không thấy hồi kết.
Còn Thẩm Quyết vẫn ngồi ở trên cao, lạnh lùng nhìn anh.
Anh mặc kệ, chỉ tiếp tục bước nhanh lên phía trên.
Tuyết lại bắt đầu rơi. Rơi trên tóc, trên vai anh.
Trong thần điện, cũng sẽ có tuyết rơi sao?
Tuyết vốn nhẹ nhàng bỗng trở nên nặng ngàn cân, rất nhanh đã tích tụ thành một lớp dày trên mặt đất, bước chân trở nên nặng nề, chậm chạp. Nhưng Tông Lẫm vẫn không hề dừng lại.
Không biết qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đến trước mặt Thẩm Quyết.
“Tiểu Quyết.” Anh nói.
Thẩm Quyết nhìn anh, đột nhiên hắn nói: “Ở đây lạnh quá.”
Tông Lẫm liền tiến lên, không chút do dự dang rộng vòng tay, ôm lấy hắn.
Nhiệt độ cơ thể nóng bỏng của người đàn ông truyền vào cơ thể lạnh lẽo của hắn. Cảm giác gần gũi mà dấu ấn linh hồn mang đến khiến hắn có thể mơ hồ cảm nhận được cảm xúc cuồn cuộn của Tông Lẫm, tất cả những thứ sống động thuộc về con người.
Hắn cảm thấy thể xác của mình dần ấm áp hơn, có sức sống và nhiệt độ.
Mãi một lúc lâu sau.
Thẩm Quyết nói: “Em muốn về nhà.”
Tông Lẫm: “Được.”
Đôi cánh xương khổng lồ dang rộng, anh ôm Thẩm Quyết bay ra khỏi cung điện, bay lên bầu trời cao.
Từ không gian ý thức lạnh lẽo, hoang vu trở về thế giới thực.
……….
Thế giới thực. Thần điện dưới lòng đất.
Một con ngươi màu đỏ như máu lặng lẽ nấp trong bóng tối của cột trụ thần điện. Lúc này, nó đang thò nửa con ngươi ra quan sát tình hình bên ngoài.
Khi nhìn thấy Thẩm Quyết được người đàn ông cầm trường thương trắng như tuyết ôm trong lòng đánh dấu, con ngươi màu đỏ máu trợn trừng, suýt chút nữa thì không giữ được thăng bằng mà rơi xuống.
Bên ngoài Vực sâu u ám.
Hải Nhân: “Sao anh đột nhiên dừng lại thế? Không phải nói đã tính toán được tung tích của đám người kia, muốn đi chặn đường sao, sao vẫn chưa thấy người đâu?” Gã ta xoa xoa cây trường thương của kỵ sĩ trong tay, vẻ mặt vô cùng phấn khích.
Vu Nghiên ho khan hai tiếng, nói: “Dự đoán chưa chắc đã hoàn toàn chính xác, nơi này có rất nhiều hang động, tìm thêm chút nữa đi.”
Nó vừa nói dối, vừa âm thầm nghĩ trong lòng, khỏi cần tìm cũng biết là không thể nào nhìn thấy người được.
Ai mà ngờ được, khi bọn nó còn đang xắn tay áo chuẩn bị quyết chiến với kẻ địch, thì “Vương” của bọn nó đã tự mình đầu hàng trước rồi.
Rốt cuộc thì Tông Lẫm có đức hạnh gì mà lại được “Vương” để mắt tới?
Vu Nghiên không thể nào nghĩ ra được lý do.
Mặc dù vậy, khi chưa được “Vương” cho phép, hôm nay nó vẫn phải che giấu cho hành vi của đám người kia, càng không thể để lộ bất kỳ sơ hở nào trước mặt Vô Sinh Chi Nhãn.
A — thật đáng ghét!
……….
Thẩm Quyết trong vòng tay Tông Lẫm mở mắt ra.
Màu tím trong mắt hắn đã dịu đi một chút, nếu không nhìn kỹ, cơ bản là không thể nhận ra được.
Tông Lẫm khẽ gọi hắn: “Tiểu Quyết.”
“… Ừ.”
Hắn đáp lại một tiếng.
Tông Lẫm liền hỏi tiếp: “Tốt hơn chút nào chưa? Có thể tự mình đứng dậy được không?”
Thẩm Quyết: “Có thể đi. Nhưng sẽ đau.”
Lý do hắn vẫn ngồi trên xe lăn, quả thực là vì hai chân không được thoải mái lắm.
Tuy mức độ dị hóa vẫn chưa biến đôi chân hiện tại của hắn thành đuôi, nhưng vì lý do phương hướng dị hóa, nên đây cũng là nơi vảy mọc nhiều nhất, đi trên mặt đất, bị vảy cứa vào, giống như đang giẫm lên dao.
Tuy hắn không sợ đau, nhưng cũng không có sở thích bị ngược đãi.
Tông Lẫm im lặng một lúc, “Chúng ta ra ngoài trước, về rồi tính tiếp.”
“Được.”
Xung quanh thần điện không hề yên tĩnh. Không giống như Tông Lẫm có thể trực tiếp bay vào từ phía trên, lúc đội cứu viện xông vào đã kinh động đến những thị vệ canh giữ Thần điện, một đám người đang đánh nhau với đám thị vệ Thần điện.
Những thị vệ thần điện này không phải là dị chủng, mà là một phần cơ chế phòng ngự của Thần điện này, bản thân chúng có thực lực rất mạnh. Cơ thể bị đánh nát sẽ khôi phục lại rất nhanh, rất khó đối phó.
Tông Lẫm đẩy xe lăn của Thẩm Quyết tới, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Bạch Thương còn chưa kịp động, đã nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của người yêu nhà mình.
“Lui xuống.”
Mọi người đang chiến đấu chỉ thấy động tác của đám thị vệ thần điện đồng loạt cứng đờ, sau đó liền quỳ xuống trước mặt Thẩm Quyết. Sau khi hành lễ xong, liền nhanh chóng hòa vào mặt đất biến mất không còn tung tích.
Mọi người đồng loạt nhìn chằm chằm vào Thẩm Quyết.
Thẩm Quyết ngồi trên xe lăn, sắc mặt không đổi.
Tuy đã được Tông Lẫm an ủi một chút, nhưng nguy hiểm trên người hắn vẫn như hình với bóng.
“Chị dâu lợi hại!”
Trần Gia Hoa là người đầu tiên lên tiếng phá vỡ bầu không khí cứng ngắc này.
Trần Dịch đẩy kính râm, vẻ mặt có chút tò mò hỏi: “Anh làm thế nào mà điều khiển được đám thị vệ thần điện này vậy?”
Thẩm Quyết liếc cậu ta một cái, đang định tìm lý do gì đó để giải thích.
Lúc này, Ninh Dạ cầm súng ngắn xoay người lại, chĩa vào Thẩm Quyết.
Tông Lẫm nhíu mày, bước lên chắn trước mặt Thẩm Quyết, “Cậu muốn làm gì?”
Ninh Dạ nói: “Đội trưởng Tông, căn cứ vào đặc điểm dị hóa hiện tại của cậu ta, giá trị lây nhiễm nhất định đã rất cao, bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ đọa hóa.”
“Hơn nữa, anh nên biết, cậu ta rất nguy hiểm.”
Trước khi đến, anh ta đã được thông báo rõ ràng, mục tiêu lần này, tuy là người thường, nhưng lại là vật chứa mà Vương dị chủng lựa chọn.
Một khi đọa hóa, hậu quả khó mà lường được.
Hơn nữa, có thể điều khiển được đám thị vệ thần điện, chứng tỏ cậu ta nhất định đã đạt thành thỏa thuận gì đó với đám dị chủng này, thậm chí còn có khả năng đã nắm giữ được một phần sức mạnh thuộc về Vương của dị chủng!
Tông Lẫm nói: “Người của tôi, tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
Anh quay đầu nhìn những người khác, “Rời khỏi đây trước.”
Mấy người nhanh chóng rời khỏi phạm vi Thần điện, Diễm Hoa mở cổng không gian, sau vài lần dịch chuyển, đã đến cứ điểm tiền tuyến.
Một chiếc máy bay đang đậu ở đây.
Lúc lên máy bay, Ninh Dạ như lâm đại địch mà nhìn chằm chằm người trên xe lăn. Những người khác tuy không nói gì, nhưng kỳ thực đều đang trong trạng thái cảnh giác.
Thẩm Quyết không hề nhìn bọn họ, chỉ đưa tay về phía Tông Lẫm, nhỏ giọng nói: “Ôm em.”
Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế
