Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế

Chương 65

“Cậu ấy chính là vị cứu thế chủ thuộc hệ “Sinh mệnh” mà chúng ta cần bảo vệ?”

 

Trần Gia Hoa là người đầu tiên phản ứng lại.

 

Trong lúc cậu ta ta đang nói, Tô Thời Vũ đã chữa trị xong cho một bệnh nhân nhiễm bệnh, bước chân vững vàng tiến về phía chiếc cáng cứu thương tiếp theo.

 

Trần Dịch đeo kính râm kinh ngạc, xoa cằm cảm thán: “Quả nhiên có chút bản lĩnh.”

 

Có lẽ là do tiếng nói chuyện của mấy người bọn họ, động tác trên tay Tô Thời Vũ khựng lại, ngẩng đầu nhìn về phía bọn họ.

 

Khuôn mặt kia thực sự chỉ có thể coi là bình thường, duy chỉ có đôi mắt màu lục bảo là sáng ngời. Ánh mắt hờ hững lướt qua mấy người, cuối cùng dừng lại trên người Tông Lẫm.

 

Tông Lẫm bắt gặp ánh mắt của cậu ta, cảm giác như đang nhìn vào một hồ nước lạnh lẽo u ám.

 

Anh đã từng gặp rất nhiều ánh mắt như vậy trong những chuyến đi ra ngoài vùng hoang dã, phần lớn đều thuộc về những kẻ lang bạt đơn độc, cả người toát lên vẻ đề phòng, giống như sói, khiến người khác không dám đến gần.


 

Chỉ là, không biết tại sao, anh lại cảm nhận được một chút cảm giác quen thuộc kỳ lạ từ trên người Tô Thời Vũ.

 

Nhưng tình hình hiện tại không cho phép anh suy nghĩ kỹ, mấy nhân viên quan sát bên cạnh màn hình giám sát đang gào thét.

 

“Hướng Tây Nam lại xuất hiện dị chủng mới… Chúng đang bao vây lại đây!”

 

Ngay khi vị giám khảo Bạch Đồng đang đi tới đi lui lo lắng thì nhìn thấy bọn họ, vội vàng bước nhanh đến, nói: “Đội trưởng Tông, mọi người đến thật đúng lúc, xin hãy hỗ trợ đội ngũ của chúng tôi tiêu diệt dị chủng bên ngoài.”


 

Tông Lẫm liếc mắt nhìn tình hình trên màn hình giám sát. Lúc này, dị chủng đang bao vây tấn công từ sáu hướng, gần như phong tỏa tất cả các lối ra vào hầm trú ẩn JW03.

 

Anh nói: “Dị chủng xuất hiện theo đàn là do xung quanh có khe hở sương mù, không kịp thời phong tỏa. Nếu không loại bỏ sương mù, dị chủng sẽ tiếp tục sinh ra. Giao hết những địa điểm lối vào sương mù đã quan sát được cho chúng tôi. Đặc biệt là nơi ký chủ hệ “Linh hồn” có khả năng ẩn náu.”

 

“Nhưng mà, đội tiên phong vẫn chưa thăm dò xong…” Giám khảo Bạch Đồng có chút do dự, “Hơn nữa, nhiệm vụ hiện tại của mọi người, hẳn là nên ưu tiên bảo vệ Tô tiên sinh…”


 

Tô tiên sinh?

 

Tông Lẫm nghĩ, xưng hô này hẳn là đang chỉ vị cứu thế chủ kia.

 

“Tôi cho rằng sự an nguy của cả thành phố mới là ưu tiên hàng đầu.” Anh nói, “Tôi đi giải quyết sương mù xung quanh, Trần Gia Hoa, cậu ở lại đây, bảo vệ vị Tô tiên sinh kia. Trần Dịch, cậu phối hợp với đội ngũ bên này chống lại dị chủng. Diễm Hoa, cô hỗ trợ người thiết lập không gian bên này, tăng cường từ trường bảo vệ không gian xung quanh, không thể để dị chủng hệ “Không gian” xâm nhập. Nếu đến lúc cần thiết… thì đưa cậu ta rời khỏi đây.”


 

“Rõ!” Mấy người đồng thanh đáp, phối hợp nhiều năm, bọn họ đều theo bản năng tuân theo mệnh lệnh của Tông Lẫm.

 

Đồng tử đỏ như máu của Tông Lẫm lại rơi vào người giám khảo Bạch Đồng.

 

Uy áp của dị năng giả mạnh nhất nhân loại, cho dù đã cố gắng kiềm chế, nhưng vẫn khiến dị năng giả cấp thấp cảm thấy như đang nhìn núi cao.

 

Giám khảo Bạch Đồng nghĩ, nếu ngay cả Tông Lẫm cũng không thể giải quyết được sương mù, cho dù phái đội tiên phong vào thăm dò thì có thể mang về được cái gì?


 

Hiện tại trung tâm quan trắc đã mất liên lạc, không nhận được hồi âm, chỉ có thể làm trái lệnh… Giám khảo Bạch Đồng khó khăn gật đầu. Nói ra một vài địa điểm chính xác của lối vào sương mù.

 

“Đã rõ.” Tông Lẫm khẽ gật đầu, anh cũng muốn nhanh chóng giải quyết cuộc hỗn loạn này.

 

Dù sao người anh yêu vẫn đang chờ anh về nhà.

 

Chỉ là… Trước khi ra ngoài giải quyết sương mù, Tông Lẫm sải bước đến trước mặt vị cứu thế chủ có đôi mắt màu xanh lục kia.


 

Ngoại trừ cái nhìn đầu tiên, người nọ lại cúi đầu xuống, năm ngón tay thon dài phủ lên vết thương của người bị thương, đang loại bỏ lây nhiễm cho từng người một.

 

Bề ngoài của cậu ta có vẻ khó gần như vậy, nhưng ánh sáng dị năng lại ấm áp dịu dàng, giống như ánh đèn của đom đóm lập lòe lên trong đêm hè.

 

“Tô tiên sinh.” Tông Lẫm lên tiếng.


 

Tô Thời Vũ: “Hả?”

 

Tông Lẫm: “Đưa tay trái cho tôi.”

 

Tô Thời Vũ chậm rãi ngẩng đầu, liền nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của người yêu mình.

 

Hắn có chút muốn cười. Hoặc là nhích lại gần hôn lên môi Tông Lẫm một cái. Đôi môi đó cách đây không lâu hắn vừa mới được nếm thử trong rạp chiếu phim, hương vị rất tuyệt.


 

Nhưng hắn cũng biết bộ dạng lúc này của mình như thế nào, e là sẽ dọa người ta sợ mất.

 

Vì vậy chỉ ngoan ngoãn đưa tay ra.

 

Tông Lẫm nắm lấy tay hắn. Kiểu nắm rất nghiêm túc. Sau đó, anh chụm ngón tay lại, truyền một chút dị năng vào mặt sau của chiếc găng tay cao su trên tay hắn.

 

“Nếu gặp nguy hiểm thì hãy xé nát găng tay.” Tông Lẫm nói, “Tôi có thể cảm nhận được.”


 

Đây là một loại ấn ký linh hồn thu nhỏ. Giống như cái mà Tông Lẫm đã từng truyền vào điện thoại của hắn trước đây.

 

Chỉ khác là, ấn ký linh hồn trên điện thoại có thể được kích hoạt thành bom bằng cách nhấn tổ hợp phím cụ thể, còn trên găng tay thì không thể – dù sao, ấn ký linh hồn cấp 2 phát nổ, uy lực rất lớn, chỉ có người đã từng tiếp xúc với khí tức và linh hồn của Tông Lẫm trong thời gian dài mới không bị vụ nổ ấn ký làm cho bị thương.

 

Mà cho dù ấn ký linh hồn bị vỡ vụn hay phát nổ, Tông Lẫm đều có thể cảm nhận được.

 

Tô Thời Vũ nói: “Được.”

 

……….

 

Trên tầng bảy ở Trung tâm thanh trừ sương mù.

 

Trong phòng nghỉ của đội “Bình Minh”.

 

Tề Tu Quân cầm một túi bia từ thang máy đi ra sảnh, lon bia va vào đá tạo ra tiếng leng keng.

 

Thẩm Quyết ôm một con chó samoyed nhồi bông màu trắng, ngồi trên ghế sô pha, trông vẫn rất yên tĩnh và vô hại.

 

Nhưng mà lúc này, dường như hắn cảm nhận được điều gì đó, hơi nheo mắt lại.

 

Tề Sở không trả lời câu hỏi của Tề Tu Quân, chỉ ngắn gọn giới thiệu: “Đây là Thẩm Quyết, đồng nghiệp cũ của anh.” Ánh mắt chuyển đến chiếc túi trên tay Tề Tu Quân, “Em họ, em mua nhiều bia như vậy, định một mình uống hết à?”

 

“Đúng vậy.” Tề Tu Quân nhe hàm răng trắng, “Anh họ muốn uống thì chúng ta có thể cùng nhau uống ngay bây giờ.”

 

Tề Sở nói: “Không cần đâu. Anh chưa bao giờ uống rượu bia, không phải là em không biết?”

 

Biểu cảm của Tề Tu Quân cứng đờ, sau đó cười trừ, “Biết, biết chứ. Chỉ là nồng độ bia rất thấp, em cứ tưởng anh họ không ngại.”

 

Anh ta đặt túi bia lên bàn, vừa vặn che đi những tờ rơi màu đen bên trên. Hơi lạnh tỏa ra từ trong túi, nhiệt độ trong phòng dường như cũng vì thế mà giảm xuống vài độ.

 

Trên xe lăn, Tiểu Thanh khẽ động đậy cổ, vươn về phía trước.

 

Muốn… muốn uống…

 

Thẩm Quyết liếc mắt nhìn, Tề Sở và Tề Tu Quân đều không có phản ứng. Xem ra giọng nói này quả thực chỉ có mình hắn nghe được.

 

Lần này, Tiểu Thanh lại không mời người ta ăn mình nữa. Ngược lại, dường như nó rất hứng thú với túi bia trên bàn.

 

Tề Tu Quân tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Thẩm Quyết, lấy một lon bia ra mở nắp uống một hớp, sau đó lại lấy thêm một lon đưa cho hắn, cười nói: “Anh uống không?”

 

Thẩm Quyết liếc nhìn lon bia, không nhận.

 

Tề Tu Quân cười mỉm nói: “Nếu không thích uống bia, tôi còn có nước giải khát khác.”

 

Vừa nói, anh ta vừa lấy ra từng chai nước giải khát. Có coca, nước trái cây, và đủ loại nước ngọt có ga.

 

Cổ Tiểu Thanh càng lúc càng vươn dài, băng gạc quấn trên đó trông như sắp bị xê dịch.

 

Thẩm Quyết xoa xoa bộ lông mềm mại của chú chó samoyed trong tay, nói: “Tôi cứ tưởng trong thành đang hỗn loạn, toàn đội “Bình minh” đều đã ra ngoài làm nhiệm vụ, anh là thành viên của đội, đáng lẽ phải vội vàng đến hỗ trợ. Sao lại ở đây uống bia?”

 

Nụ cười của Tề Tu Quân cứng lại, nói: “Tôi chỉ là người chữa trị trong đội, không có sức tấn công, bây giờ chạy đến đó cũng không giúp được gì nhiều. Hơn nữa anh xem, bọn họ làm nhiệm vụ cũng đâu có đợi tôi.”

 

Nói đến đây, Tề Tu Quân lắc lắc lon bia trên tay, “Dù sao ở đây đợi cũng chán, thật sự không uống chút gì sao?”

 

Lúc anh ta nói chuyện. Những giọt nước ngưng tụ do không khí gặp lạnh từ từ chảy xuống bên ngoài túi bia.

 

Tích tắc. Tích tắc.

 

Những giọt nước tụ lại thành một vũng trên mặt đất, sau đó lan về phía bọn họ.

 

“Không uống nước ngọt thì tôi còn mua nước khoáng. Nước thì anh phải uống chứ?” Thấy Thẩm Quyết vẫn không có vẻ gì là hứng thú, Tề Tu Quân liền lấy từ trong túi ra một chai nước trông rất đắt tiền, giống như một chú chó nhỏ đang vẫy đuôi, ngước mắt nhìn Thẩm Quyết, nói.

 

Tề Sở bên cạnh đột nhiên bước lên trước, chắn trước mặt Thẩm Quyết, nói: “Không đúng. Cậu không phải Tề Tu Quân. Thằng em họ của tôi tuy lười biếng, nhưng tuyệt đối sẽ không trốn tránh trách nhiệm khi đội đang làm nhiệm vụ.”

 

Tề Tu Quân: “Anh họ, anh đang đùa sao, haha.”

 

Tề Sở không nói nhảm, trực tiếp lấy máy dò chỉ số lây nhiễm từ trong túi áo blouse ra, dí vào người Tề Tu Quân.

 

Máy dò lập tức phát ra tiếng cảnh báo chói tai.

 

Tề Sở lập tức nói: “Tiểu Thanh!”

 

Lúc nãy anh ta nhận ra có gì đó không ổn, liền gỡ bỏ thiết bị cách ly trên người Tiểu Thanh, lúc này nhanh chóng ra lệnh: “Nó đã bị nhiễm bệnh, mau, mau tiêu diệt dị chủng này.”

 

Thế nhưng Tiểu Thanh không có phản ứng gì.

 

Tề Tu Quân ung dung nhìn anh ta, vẫn nở nụ cười trên mặt.

 

Sắc mặt Tề Sở cuối cùng cũng thay đổi, anh ta nghi ngờ liệu có phải mình đã cài đặt thiết bị sai hay không, muốn tiến lên kiểm tra, nhưng vết nước trên mặt đất như keo dán, dính chặt anh ta lại.

 

“Tiểu Thanh?” Tề Sở cau mày nói.

 

Lúc này, Tiểu Thanh trên xe lăn cuối cùng cũng chậm rãi giơ một tay ra. Băng gạc quấn trên đó rơi xuống, lộ ra đầu ngón tay trắng bệch.

 

Ngọn lửa màu xanh giống như tìm được nhiên liệu, bùng cháy trên làn da trắng bệch đó, cuộn băng gạc rơi xuống bị một lực lượng vô hình điều khiển, vươn vào trong túi đựng đầy bia và nước ngọt trên bàn, giống như đứa trẻ nghịch ngợm lục lọi một hồi, sau đó cuộn lấy một chai coca mang về, được Tiểu Thanh ôm vào lòng.

 

Thoải mái… thoải mái quá…

 

Tề Sở như ý thức được điều gì, ném máy dò trong tay lên người Tiểu Thanh.

 

Tiếng cảnh báo của máy dò vẫn không ngừng kêu lên, ngược lại càng thêm chói tai.

 

….. Đây là tín hiệu của dị chủng.

 

Nhưng anh ta là người phụ trách Tiểu Thanh, vậy mà lại không hề biết nó đã đọa hóa từ lúc nào.

 

“Tại sao?”

 

Tề Sở nói. Vẻ ngoài ôn hòa của anh ta dường như bị xé toạc, trên mặt tràn đầy vẻ khó tin, nốt ruồi son ở đuôi mắt đỏ lên, thậm chí còn không có tâm trí đâu mà quan tâm đến đối tượng bảo vệ trong nhiệm vụ lần này của mình.

 

“Phùng Thanh, cậu đã hứa với tôi, tuyệt đối sẽ không biến thành dị chủng. Tại sao?” Tề Sở lại một lần nữa chất vấn.

 

Thế nhưng mặt Tiểu Thanh bị băng gạc quấn chặt, không thể nói chuyện, đương nhiên cũng không có cách nào trả lời câu hỏi của anh ta.

 

Nhiệt độ cơ thể nó rất cao, chai coca trong lòng rất nhanh đã bị ủ ấm, tỏa ra hơi nước, thế là nó lại dùng băng gạc móc thêm một chai khác về ôm. Lần này là Sprite.

 

Còn Tề Sở cũng nhanh chóng không thể nói chuyện được nữa.

 

Những giọt nước trên mặt đất đang leo lên người anh ta với tốc độ cực nhanh, chất keo dính nhớp nháp bao bọc lấy toàn bộ cơ thể anh ta, biến anh thành một pho tượng người bằng nước lấp lánh.

 

Thẩm Quyết: “Các người muốn làm gì?”

 

Tề Tu Quân cười nói: “Đương nhiên là muốn nghênh đón Điện hạ hồi Thần điện để tiếp nhận tẩy lễ, chuẩn bị tấn thăng.”

 

Anh ta đứng dậy khỏi ghế sofa, xoay người, quỳ một gối xuống trước mặt Thẩm Quyết.

 

“Ban đầu tôi muốn dùng cách ôn hòa hơn để đưa ngài đi, nhưng phải bất đắc dĩ làm vậy vì ngài không nể mặt.” Tề Tu Quân nói, sau đó liếc nhìn những chai nước giải khát được bày biện trên bàn.

 

Tất cả đều đã bị bỏ thuốc. Hơn nữa còn là loại thuốc an thần mà anh ta đã cất công đến bệnh viện tìm kiếm, dược tính ôn hòa, rất tốt cho cơ thể, cho dù cơ thể yếu ớt của con người uống vào cũng sẽ không có gì khó chịu, sau khi tỉnh dậy thì có thể theo bọn họ về nhà.

 

Đồng tử của Tề Tu Quân kéo dài ra thành mấy đường gợn sóng màu đen, lúc này đang không ngừng rung động.

 

“Xin thứ cho thuộc hạ mạo phạm.”

 

Anh ta nói xong, những sợi tơ màu máu từ năm ngón tay vươn ra, trói chặt tay chân của Thẩm Quyết lại. Sau đó quay đầu nhìn Tiểu Thanh: “Còn không mau nhường chỗ cho Điện hạ?”

 

Tiểu Thanh bị anh ta liếc mắt nhìn, uất ức đứng dậy khỏi xe lăn, nhảy nhảy sang một bên. Giống như một con zombie nhỏ vừa mới chui ra khỏi quan tài vậy.

 

Thẩm Quyết: “……”

 

Lúc trước khi hắn gặp con dị chủng dây leo kia ở nhà hàng xoay, hắn đã muốn nói rồi.

 

Cái gì mà cứu thế chủ, cái gì mà vĩnh hằng chi vương vô thượng, vương của thời tận thế gì đó, vậy thì cũng thôi đi.

 

Cái đầu tiên chỉ là một hiểu lầm buồn cười.

 

Hai từ sau. Rất lâu rất lâu về trước, cũng không phải là không có ai dùng những từ tương tự để gọi hắn như vậy.

 

Dù sao thì con người hay dị chủng, trí tưởng tượng vẫn luôn rất phong phú.

 

Nhưng mà, Điện hạ lại là cái xưng hô kỳ quặc gì đây?


Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế Truyện Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế Story Chương 65
10.0/10 từ 26 lượt.
loading...