Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế
Chương 60
Tiếng hét trong rạp chiếu phim không ngừng vang lên.
“Em sợ.” Thẩm Quyết nói.
Chàng trai trẻ rúc trong lòng anh.
Giống như một chú mèo con bị dọa sợ – có lẽ không phải bị dọa sợ, mà chỉ là muốn làm nũng mà thôi.
Tông Lẫm đưa tay xoa xoa đầu hắn.
Mái tóc đen dài mềm mại, lướt qua lòng bàn tay anh như lụa.
“Đừng sợ.”
Anh nói, cánh tay rộng lớn ôm lấy người yêu vào lòng.
Trong mắt Thẩm Quyết hiện lên ý cười.
“Không được.” nhưng miệng hắn lại nói, “Em vẫn sợ.”
“Phải làm gì đó… phân tán sự chú ý mới được.”
Tông Lẫm khẽ hỏi: “Làm gì?”
“Anh nói xem?”
Thẩm Quyết ngẩng đầu nhìn anh.
Đôi môi mỏng xinh đẹp kia, không biết cố ý hay vô tình, hé mở một khe hở nhỏ. Trên đôi môi đó phản chiếu ánh sáng le lói từ màn hình, long lanh chớp động, mời gọi người khác thưởng thức.
Yết hầu Tông Lẫm chuyển động, cúi đầu hôn lên đó.
“Ưm…”
Tay Tông Lẫm giữ lấy gáy Thẩm Quyết, hôn lên đôi môi hắn.
Tuy anh không giỏi ăn nói, nhưng khả năng học hỏi vẫn rất mạnh, rất nhiều kỹ xảo chỉ cần được dạy một lần là anh sẽ nhớ. Nghiên cứu chuyên sâu bảy năm, càng khiến anh quen thuộc từng nơi trên cơ thể Thẩm Quyết, biết rõ nên làm thế nào mới có thể khiến Thẩm Quyết thoải mái, chìm đắm quên mình.
Thẩm Quyết luồn tay vào mái tóc trắng của Tông Lẫm, ấn anh xuống sâu hơn.
Họ hôn nhau ở hàng ghế sau của rạp chiếu phim.
Ghế ngồi quen thuộc. Rạp chiếu phim quen thuộc.
Bảy năm trước hai người còn ngây ngô thăm dò, không dám đi sâu hơn, bảy năm sau môi lưỡi quấn quýt lấy nhau, khó phân rời.
Đã không còn nhớ rõ bộ phim kết thúc lúc nào.
Chỉ là, khi đèn sáng lên, hai người như vừa tỉnh dậy từ trong giấc mộng đẹp ngọt ngào.
Khán giả phía trước lần lượt rời đi.
Thẩm Quyết ngồi trên ghế, xoa xoa đầu ngón tay, cười thầm.
“Cười cái gì?” Tông Lẫm nói, nghiêng người về phía trước, dùng ngón tay cái lau đi vệt nước còn sót lại trên môi hắn.
“Em đang cười anh đấy, Tông tiên sinh, vừa rồi không biết kiềm chế như vậy.” Thẩm Quyết nói, liếc anh một cái, “Sao lúc ở nhà lại cứ thích nói với em ‘Phải có chừng mực’?”
Tai Tông Lẫm hơi đỏ lên, anh mím môi, khẽ gọi: “Tiểu Quyết.”
Lực kiềm chế của anh vẫn luôn rất tốt, vốn không nên như vậy.
Chỉ là, địa điểm quen thuộc, cảnh tượng quen thuộc, dường như khiến anh và bản thân thời trẻ có cảm giác trùng lặp thật kỳ diệu.
Khát vọng kìm nén không dám tiến thêm một bước khi đó, lúc này lại biến thành chiếm hữu và đòi hỏi không thể kìm nén được.
Anh dùng cách này để khẳng định. Thẩm Quyết là của anh.
——Thẩm Quyết đã là của anh rồi.
Sau đó, lỡ tay, đã khẳng định suốt cả một bộ phim.
Nhìn dáng vẻ lúng túng hiếm thấy của Tông Lẫm, khóe miệng Thẩm Quyết khẽ nhếch lên, nói: “Thôi được rồi, đi thôi. Đến giờ ăn cơm rồi.”
Vừa rồi hắn chỉ muốn trêu chọc Tông Lẫm một chút mà thôi.
“Muốn đi đâu ăn?” Tông Lẫm hỏi cậu.
Thẩm Quyết suy nghĩ một chút, nói: “Hay là đến nhà hàng mà lần đầu tiên chúng ta hẹn hò anh đã chọn đi. Cảnh đêm ở đó rất đẹp.”
Tông Lẫm gật đầu: “Được.”
……….
Trung tâm dị năng.
Ánh sáng màu xanh lục mãnh liệt phát ra từ chỗ mai rùa tràn ngập toàn bộ phòng kiểm tra.
Vị giám khảo vẫn luôn nhắm chặt hai mắt, vẻ mặt cứng đờ kinh ngạc mở to đôi mắt trắng dã ra.
Như thể bị ánh sáng chói mắt làm cho bỏng, từ hốc mắt anh ta chảy ra hai hàng máu, như thể đang rơi lệ.
Nhưng vẻ mặt anh ta lại tràn đầy vui mừng, giọng nói cũng có chút run rẩy vì kích động.
“Đây là… dị năng hệ ‘Sinh mệnh’ cấp 9 ‘Tịnh Hóa Phúc Quang’. Tiềm năng tiến hóa hệ… SSS!”
Tô Thời Vũ xoa xoa bộ lông trên cổ tay. Cậu ta không biết cơ chế phán đoán dị năng của vị giám khảo hệ “Vận mệnh” này là như thế nào.
Nhưng hệ thống đã nói với cậu ta, vũ khí hợp nhất với cậu ta có tên là “Sang Sinh Chi Vũ”, hiện tại trạng thái đang ở giai đoạn một.
Tổng cộng có chín giai đoạn, năng lực ở mỗi giai đoạn sẽ được tiến hóa – nghe có vẻ rất giống với cơ chế tiến hóa của hệ dị năng.
Vậy nên, “Sang Sinh Chi Vũ” giai đoạn một, tương ứng với hệ dị năng chính là dị năng cấp 9 “Tịnh Hóa Phúc Quang”?
Miệng những dị năng giả xung quanh tham gia kiểm tra đã há hốc thành hình chữ “O”.
Người thanh niên từ nãy đến giờ vẫn luôn không hòa đồng lắm này, không những là dị năng giả hệ ‘Sinh mệnh’ hiếm có, mà tiềm năng tiến hóa dị năng lại là SSS?
——Phải biết rằng, người có tiềm năng tiến hóa SSS trước đó chính là Tông Lẫm, vị đại anh hùng mà tất cả mọi người trong toàn thành phố đều từng nghe danh.
Giám khảo không quan tâm đến những thứ khác, đứng bật dậy, vội vàng đi vào hậu trường, mở một kênh riêng trên bộ đàm.
“Thầy Chúc, chào ngài. Là thế này…. Hôm nay ở đây xuất hiện một dị năng giả hệ ‘Sinh mệnh’… Vâng, ngài đã biết rồi sao?”
Lúc Tô Thời Vũ quay trở lại khu vực chờ, vẻ mặt vẫn hờ hững như cũ.
Dường như không hề vui mừng vì khung cảnh náo động mà dị năng của mình gây ra, cũng không để tâm đến ánh mắt ghen tị, vây xem của những người xung quanh.
Trần Thư Thư có chút tò mò nhìn người thanh niên cao gầy đã cướp mất spotlight của mình, phát hiện người này lại nghịch một con dao mổ.
Con dao mổ sắc bén xoay chuyển linh hoạt giữa các đốt ngón tay, giống như một con bướm trắng đang bay lượn.
Trần Thư Thư bước tới, nở nụ cười cởi mở thân thiết – nụ cười này đã giúp cậu ta thành công vô số lần trong việc làm quen người khác: “Chúc mừng anh bạn, cậu đã thức tỉnh được dị năng lợi hại như vậy, tôi thấy cậu rất quen, trước đây chúng ta đã gặp nhau chưa? Cậu là bác sĩ ở bệnh viện nào vậy?”
“Không.” Tô Thời Vũ ngước mắt lên liếc cậu ta một cái, lạnh lùng đáp, “Tôi là một kẻ lang thang. Còn nữa, tránh xa tôi ra.”
Nụ cười của Trần Thư Thư cứng đờ.
Tên này, sao lại kiêu ngạo như vậy chứ.
Dường như cậu ta còn nhìn thấy vẻ khinh thường trong mắt đối phương – đáng ghét, dựa vào cái gì mà khinh thường mình, chẳng qua chỉ cao hơn mình một bậc S thôi. Lúc mình thức tỉnh đã là dị năng cấp 7 rồi, còn đối phương mới chỉ là cấp 9 thôi.
Cuộc trò chuyện không thể tiếp tục được nữa, Trần Thư Thư chỉ có thể lùi về phía bên kia.
Mọi người thấy vậy cũng không ai dám tiến lên.
Giám khảo đi rồi lại quay về, đến trước mặt Tô Thời Vũ, vẻ mặt mang theo sự thưởng thức và một chút đánh giá, nói: “Tô tiên sinh, năng lực của cậu rất đặc biệt, dị năng ‘Tịnh Hóa Phúc Quang’, trong số hàng triệu dị năng giả trên toàn cầu, hiện tại mới chỉ xuất hiện hai lần. Cậu là người thứ hai.”
Anh ta đưa một tấm thiệp mời tham gia trại huấn luyện dị năng cho Tô Thời Vũ.
“Ngày mai là thời gian khai mạc trại huấn luyện dị năng, rất mong chờ màn thể hiện của cậu.”
“Ngoài ra, Tô tiên sinh, xét thấy cậu chưa có chỗ ở trong thành, trung tâm dị năng sẽ cung cấp cho cậu chỗ ở lâu dài tại khách sạn dị năng. Miễn phí, cơ sở vật chất rất đầy đủ. Đây là thẻ phòng.”
Tô Thời Vũ nhìn anh ta một lúc, cuối cùng vẫn nhận lấy thẻ phòng: “Cảm ơn.”
………
Trong lâu đài của đại sư sữa chữa.
“Xong rồi.” Đại sư sữa chữa ốc sên dùng xúc tu chỉ vào người mặc áo choàng đen đã được sửa chữa xong, coi như là có hình người.
“Số quặng vàng trong tài khoản….. nhớ chuyển khoản đấy, đại nhân.” Đại sư sữa chữa chậm rãi bổ sung.
“Yên tâm, sẽ không thiếu của cậu đâu. Ngày chuyển khoản là cuối tháng, đừng vội.” Người mặc áo choàng đen nói.
“Được… được. Ngoại trừ… quặng vàng.” Đại sư sữa chữa nói, “Việc nghênh đón tiểu điện hạ… trở về, ngài định… khi nào hành động?”
“Ngay lập tức.” Người mặc áo choàng đen: “Tôi đã thông báo cho mấy quân cờ trong thành ra tay rồi. Có bản thiết kế thành phố mà cậu cung cấp, tôi tin rằng rất nhanh sẽ có thể khiến thành phố rơi vào hỗn loạn, nhân lúc hỗn loạn mang người về.”
Như thể đột nhiên cảm nhận được điều gì đó, động tác v**t v* quả cầu pha lê của người áo choàng đen chợt khựng lại.
Giọng nói nó cũng mang theo vẻ chế giễu.
“Xem ra, không chỉ chúng ta tìm được điện hạ của chúng ta, mà loài người cũng đã tìm được vị cứu thế chủ của bọn họ.”
Đại sư sữa chữa đẩy đẩy cặp kính cận: “Cứu thế chủ?”
“Loài người vẫn luôn thích tìm kiếm lý do để kéo dài sự diệt vong đã được định sẵn, bọn họ gọi đó là ‘Hy vọng’.” Người mặc áo choàng đen nói, “Anh hùng gì đó, cứu thế chủ gì đó, ánh sáng hy vọng gì đó… Giống như kẻ ngu dốt vươn tay muốn vớt mặt trăng dưới nước, phù du giãy giụa trong lò lửa của đất trời. Cũng chỉ là những thứ nực cười mà thôi.”
“Vô dụng.” Người mặc áo choàng đen đứng trên đỉnh lâu đài được xây dựng từ phế liệu, nhìn về phía mặt trời lặn ở đường chân trời xa xa.
“Cuối ‘Vương’ cùng sẽ đến thế giới này. Cuộc phán xét ngày tận thế bắt đầu, sẽ quét sạch mọi thứ ô uế. Không ai có thể ngăn cản tất cả những điều này xảy ra.”
“Tôi rất mong chờ ngày hôm đó.”
……….
Màn đêm buông xuống, đèn trong thành phố cũng lần lượt sáng lên.
Trong nhà hàng xoay, tiếng đàn vĩ cầm du dương vang vọng.
Thẩm Quyết ngồi bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài.
Cảnh đêm của nhà hàng này quả thực rất đẹp, bởi vì nằm trên tầng cao, có thể nhìn thấy toàn cảnh ban đêm phồn hoa của khu Tây Thành.
Xe cộ qua lại như mắc cửi, dòng người tấp nập, bầu không khí ồn ào náo nhiệt bên ngoài và không gian yên tĩnh trong nhà hàng hòa quyện vào nhau, vô cùng kỳ diệu.
Tiếng đàn vĩ cầm du dương, ngọn nến trong chiếc đĩa bạc trên bàn rung rinh phát ra tiếng nổ lách tách, ánh đèn mờ ảo tạo nên bầu không khí lãng mạn vô cùng.
Năm đó, một người cứng nhắc như Tông Lẫm, vậy mà lại có thể chọn được một nhà hàng lãng mạn như vậy, có thể thấy, năm đó anh đã bỏ ra không ít công sức.
Bây giờ, khi ăn cơm ở nhà hàng bên ngoài, họ đã quen gọi món cho nhau.
Thẩm Quyết gọi cho Tông Lẫm phần lớn là thịt – dị năng giả tiêu hao năng lượng nhiều, năng lượng nạp vào mỗi ngày nhiều gấp mấy lần người thường.
Những món Tông Lẫm gọi cho Thẩm Quyết thì cầu kỳ hơn một chút, màu sắc phong phú, tạo hình đáng yêu.
Có một phần tráng miệng, là một chiếc bánh pudding nhỏ hình con chim cánh cụt.
“Nếu là hình samoyed thì tốt hơn.” Thẩm Quyết cắn một miếng bánh pudding, chép chép miệng, cười cong cong đôi mắt, nói.
Con thú bông samoyed mà hắn gắp được trước đó đang đặt trên bàn. Bộ lông trắng muốt, mềm mại. Bởi vì đặc điểm khuôn mặt của samoyed, dường như lúc nào cũng như đang cười với người khác. Nhìn vào là thấy vui vẻ.
Thực ra chỉ xét về ngoại hình thì cũng không giống Tông Lẫm lắm – dù sao thì anh lúc nào cũng lạnh lùng, nửa ngày cũng không thể hiện ra được biểu cảm gì.
Nhưng cũng có điểm chung.
Ví dụ như nhìn vào là thấy vui vẻ. Điểm này thì rất giống.
Lúc này, người phục vụ bưng đến một chai rượu vang đỏ năm 82 được cất giữ trong hầm rượu của nhà hàng.
Tông Lẫm mở chai, rót vào bình decanter. Chờ đến khi rượu đủ độ thở, anh rót rượu vào ly cho hai người.
Hai người cầm ly đến cao cụng ly với nhau.
Trong tiếng cụng ly thanh thúy, rượu từ từ chảy vào cổ họng.
Thể chất của người thường không thể chịu đựng được tửu lượng như dị năng giả, rất nhanh, hai má Thẩm Quyết đã hơi ửng đỏ.
Dưới ánh nến lung linh, hắn ngồi trên ghế, nhìn Tông Lẫm.
Ban đầu, hắn chỉ muốn cùng anh đi hết chặng đường này. Cho dù quá trình có ngắn ngủi cũng được.
Đời người vốn dĩ rất ngắn ngủi mà.
Nhưng bây giờ……
“Lẫm ca.” Cậu lên tiếng gọi.
Giống như để phù hợp với bầu không khí, đột nhiên, pháo hoa rực rỡ bất ngờ bay lên trên bầu trời đêm rồi nổ tung.
Ầm!
Âm thanh chói tai vang dội xé toạc tiếng nhạc du dương trong nhà hàng.
Là hướng Viện nghiên cứu.
Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế
