Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế
Chương 30
Tông Lẫm nhận lấy bát canh thịt dê, cúi đầu ngửi, nói: “Thơm quá.”
“Vậy thì mau nếm thử đi.”
Thẩm Quyết cười nói, cũng ngồi xuống chỗ của mình, cầm bát canh lên thổi thổi, từ từ uống một ngụm.
Nhờ chần qua nước sôi với gừng, rượu trắng để khử mùi, mùi tanh của thịt dê đã giảm bớt, nước dùng chỉ còn lại vị ngọt thanh và cay nồng của gừng, tiêu.
Uống một ngụm, cảm giác ấm áp lan tỏa từ cổ họng đến tận tay chân.
Miếng thịt dê xen lẫn nạc mỡ chấm vào nước sốt rồi đưa vào miệng, phần thịt mềm rục, phần da dai giòn, lớp lang hương vị vô cùng tuyệt vời.
Hắn hài lòng nhìn bàn ăn: Trứng chiên hẹ vừa chín tới, đậu phụ ma bà óng ánh mềm mịn, gan ngỗng sốt cherry sánh mịn béo ngậy. Sườn dê nướng hương thảo được xếp thành hàng trên khay nướng, thơm phức hấp dẫn. Ngoài ra còn có một đĩa đậu bắp ướp lạnh.
Nấu ăn cho Tông Lẫm là một trong số ít sở thích của Thẩm Quyết.
Bản thân hắn không ăn nhiều, nhưng lại thích nhìn Tông Lẫm ăn.
Thẩm Quyết chỉ gắp vài đũa rồi ăn chậm lại, một tay chống cằm, thỉnh thoảng lại vo viên cơm đưa vào miệng.
Tông Lẫm là dị năng giả, mỗi ngày tiêu hao rất nhiều năng lượng, một bàn thức ăn này một mình anh có thể xử lý được hơn phân nửa.
Tông Lẫm cúi đầu ăn, vì bình thường ít nói, nên chỉ có thể dùng việc ăn hết sạch đĩa thức ăn để khẳng định tay nghề của người mình yêu.
Chỉ là, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Thẩm Quyết lại đang loay hoay với bát cơm, có chút bất đắc dĩ, nói: “Em nên ăn nhiều một chút.”
Tông Lẫm đã ôm Thẩm Quyết không biết bao nhiêu lần, anh biết rõ người này nhẹ cân đến mức nào. Tuy nhìn bề ngoài có vẻ hơi gầy, đường nét cơ bắp cũng rất thanh thoát, nhưng thực tế khi ôm vào lòng lại không có bao nhiêu trọng lượng, khiến anh nghi ngờ liệu có phải chỉ cần hơi dùng sức một chút là sẽ bẻ gãy người ta không.
Thẩm Quyết nói là do khung xương của hắn bẩm sinh đã nhẹ, bảo anh cứ yên tâm dùng sức, không cần lo lắng vấn đề gãy hay không.
Làm sao mà không lo lắng cho được.
Lúc biến thành người cá, tuy đuôi có nặng hơn một chút, nhưng cũng không nhiều.
Tông Lẫm gắp một miếng gan ngỗng sốt cherry định cho vào bát Thẩm Quyết.
Thẩm Quyết mỉm cười, nghiêng đầu ngậm lấy đũa của anh, ăn miếng gan ngỗng.
Trên đôi môi đẹp đẽ dính một chút sốt cherry, khiến Tông Lẫm muốn hôn.
Anh nhìn vài giây, rồi cúi đầu ăn nhanh hơn một chút.
Hai người dọn sạch thức ăn trên bàn, Tông Lẫm bưng bát đĩa đi rửa, Thẩm Quyết ở phòng khách xem tivi.
Trên tivi đang chiếu quảng cáo.
Một chàng trai đẹp trai đang chơi bóng rổ trên sân, xung quanh là tiếng reo hò cổ vũ.
Lúc nghỉ giải lao, chàng trai cầm khăn lau mồ hôi, vẻ mặt mệt mỏi, một cô gái thanh tú đi tới trước mặt cậu ta, trên tay cầm một lọ thuốc chống lây nhiễm.
“Cái này tốt cho sức khỏe lắm đấy.” Cô gái nói với chàng trai.
Chàng trai nhận lấy lọ thuốc, mở nắp ra uống vài viên, vẻ mặt mệt mỏi lập tức trở nên tràn đầy sức sống, ngẩng đầu lên thấy cô gái đã quay người bỏ đi, vội vàng gọi: “Này! Thuốc của em.”
Cô gái quay đầu mỉm cười, “Không, là thuốc của anh.”
Chàng trai ngẩn người, nâng niu lọ thuốc như báu vật, trên mặt lộ ra nụ cười hạnh phúc.
….
Thẩm Quyết lười biếng xem một lúc, Tông Lẫm đã rửa bát xong, còn cắt thêm một đĩa trái cây, ngồi xuống cạnh hắn.
Tông Lẫm phụ trách đút, hắn phụ trách ăn. Thỉnh thoảng cũng lười biếng cầm một miếng, đút vào miệng Tông Lẫm.
Tác dụng của canh thịt dê phát huy tác dụng rất nhanh, hắn cảm thấy cơ thể hơi nóng, máu huyết toàn thân sôi trào.
“Em đi tắm đây.” Hắn nói.
Tông Lẫm gật đầu, anh do dự một chút, hình như muốn nói gì đó, nhưng Thẩm Quyết đã đứng dậy, cầm khăn tắm đi vào phòng tắm.
Lúc Thẩm Quyết tắm xong đi ra, trên người chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm rộng thùng thình, dây lưng buộc hững hờ, rõ ràng là bên trong không mặc gì, đang cầm khăn lau mái tóc ướt sũng.
Thấy Tông Lẫm vẫn còn ngồi trên ghế sofa phòng khách, hắn sải bước dài đi tới, cúi người cắn một cái lên tai anh, nói:
“Anh cũng nhanh lên.”
“… Ừm.” Tông Lẫm đáp một tiếng, đứng dậy đi vào phòng tắm.
Anh vẫn luôn hành động rất nhanh, mười phút sau đã đi ra. Vì tóc ngắn nên chỉ cần lau qua loa bằng khăn tắm là đã gần khô.
Thẩm Quyết ngồi bên giường, vẫn đang chậm rãi lau mái tóc dài của mình.
Đèn trong phòng ngủ được điều chỉnh rất mờ. Tông Lẫm đi tới, cầm máy sấy tóc lên, giúp hắn sấy tóc.
Tông Lẫm chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh eo.
Những giọt nước li ti theo cổ chảy xuống, lăn trên cơ bụng, phản chiếu ánh đèn mờ ảo và bóng người.
Thẩm Quyết đưa tay sờ lên, lau đi những giọt nước nhỏ trên đó.
Mái tóc dần khô ráo, mượt mà trượt qua lòng bàn tay Tông Lẫm. Tông Lẫm đang suy nghĩ chuyện gì đó, nhưng động tác trên tay vẫn thuần thục, sấy gần khô thì chỉnh sang chế độ gió ấm nhẹ nhàng hơn, anh cũng không cần dùng lược, gai xương trên tay còn dễ điều khiển hơn cả lược, vuốt theo chiều gió chải tóc cho người ta, sau đó dùng lòng bàn tay con người thoa một chút tinh dầu, giống như chuyên viên chăm sóc lông cho mèo quý tộc vậy.
Đôi khi anh cũng thật sự cảm thấy người yêu của mình giống như một chú mèo.
Bộ lông mềm mại xinh đẹp, tiếng kêu nhỏ nhẹ dịu dàng. Khiến người ta yêu thương vô cùng.
Chỉ là, có lẽ, chỉ khi ở trước mặt mình, Thẩm Quyết mới bộc lộ dáng vẻ như vậy.
Anh tắt máy sấy tóc, ngồi xuống mép giường, im lặng ôm lấy người kia.
Thẩm Quyết cảm thấy Tông Lẫm dường như có chút không đúng.
Không nên như vậy chứ.
Hắn có thể cảm nhận được thân thể đối phương nóng bỏng hơn bình thường, có thể thấy công hiệu của canh thịt dê vẫn rất hữu hiệu.
Thẩm Quyết đưa tay v**t v* cổ Tông Lẫm, ngón tay miết nhẹ yết hầu anh, suy nghĩ một chút, nói: “Sao anh không đeo thiết bị ức chế?”
“Thiết bị ức chế có vấn đề, tạm thời không đeo được.” Tông Lẫm nói.
Thẩm Quyết nhớ đến thiết bị ức chế đã tạo ra hiệu ứng k*ch th*ch ngược lại phi logic kia.
Lẽ ra, mỗi lõi thiết bị ức chế sau khi xuất xưởng từ Viện nghiên cứu, đều phải trải qua hơn chục công đoạn kiểm tra, không nên xuất hiện lỗi sản phẩm nghiêm trọng như vậy mới đúng.
“Thay lõi bị lỗi cũng không được sao?” Hắn hỏi.
Tông Lẫm im lặng một chút rồi nói: “Không được.”
Thẩm Quyết: “Em biết rồi.”
Nói như vậy, bản thân thiết bị ức chế có lẽ không có vấn đề.
Mà là vì được đeo lên người Tông Lẫm nên mới nảy sinh vấn đề.
…. Khả năng khóa xác suất sự kiện đặc biệt sao.
Theo như hắn được biết, dị năng hệ có thể làm được chuyện này không nhiều.
Rốt cuộc là ai đã ra tay với người của hắn?
Trong công viên giải trí ở trấn nhỏ, người mặc áo choàng đen đeo mặt nạ bỗng nhiên hắt hơi một cái.
“Em còn khá hài lòng với thiết kế của bộ thiết bị ức chế kia, vốn dĩ còn muốn xem thử dáng vẻ anh đeo nó như thế nào.” Thẩm Quyết nói.
“Tiểu Quyết.” Tông Lẫm đột nhiên lên tiếng, “Em ở bên anh ngần ấy năm, vẫn luôn chỉ làm công việc thiết kế và kết nối ở Viện nghiên cứu cơ sở, rõ ràng với năng lực của em có thể có được chức vụ và đãi ngộ tốt hơn. Hơn nữa, anh còn thường xuyên phải ra ngoài làm nhiệm vụ, không thể lúc nào cũng ở bên cạnh em được. Anh đang nghĩ, trở thành bạn đời của anh, có phải đã khiến em từ bỏ rất nhiều thứ hay không.”
Anh vốn dĩ nói chuyện như đầu gỗ, có thể thốt ra một tràng dài như vậy, có thể thấy là đã suy nghĩ trong lòng rất lâu rồi.
Thẩm Quyết nghĩ, có lẽ cuộc nói chuyện của hắn và Kha Tây Á lúc chiều đã bị Tông Lẫm nghe được một phần.
Cũng không biết là đã nghe được bao nhiêu.
“Không phải từ bỏ, mà là có được.” Thẩm Quyết suy nghĩ một chút rồi nói, “Em đã có được thứ mình muốn, cũng rất hài lòng với cuộc sống hiện tại, không có ý định thay đổi gì cả.”
Giọng hắn hiếm khi dịu dàng, “Cuộc đời con người chỉ có từng ấy thời gian, huống chi là trong thời mạt thế. Chúng ta còn bao nhiêu tương lai, ai cũng không nói trước được. Em chỉ biết hiện tại, em rất hạnh phúc.”
Giọng Tông Lẫm trầm trầm, hỏi hắn: “Em thật sự… hạnh phúc sao?”
“Đương nhiên.” Thẩm Quyết hôn lên tai anh, “Ừm… nếu tối nay anh cố gắng thêm chút nữa, có thể khiến em hạnh phúc hơn.”
Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế
