Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế

Chương 15

“Mẹ ơi, con muốn về nhà.”

 

Trên tàu điện ngầm, những người sống sót sau thảm họa đều mang vẻ mặt hoảng sợ, chiếc váy trắng của cô bé đã nhuốm màu hồng nhạt.

 

Người phụ nữ dùng khăn giấy nhẹ nhàng lau đi bụi bẩn và nước mắt trên mặt cô bé, dịu dàng dỗ dành: “Ngoan nào, con yêu, đừng khóc, chúng ta sắp về nhà rồi, ha?”


 

“Vâng, con không khóc nữa.” Cô bé cố gắng nín khóc.

 

Bỗng nhiên, tay người phụ nữ đang cầm khăn giấy khựng lại, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô bé, lộ vẻ kinh hãi.

 

Chỉ thấy trên gò má trắng nõn của cô bé đột nhiên xuất hiện một con mắt đỏ ngầu, trông rất giống với con mắt trên mặt ông chủ đầu heo lúc trước.

 

Con ngươi đảo tròn, còn cô bé thì không hề hay biết.


 

“Anh gì ơi! Anh quan trắc viên ơi!” Bà hoảng hốt quay đầu lại, “Anh mau lại đây xem con bé nhà tôi bị sao thế này?”

 

Người đàn ông đeo kính bước ra từ đống tay chân đứt gãy, nhìn thấy tình trạng của cô bé thì biến sắc.

 

“Cô bé bị lây nhiễm … Vừa rồi cô bé không uống thuốc phòng chống lây nhiễm sao?”

 

“Đã uống rồi! Đã uống rồi!” Người phụ nữ lo lắng đến phát khóc, run rẩy lấy thuốc từ trong túi xách ra, đổ ra một đống, muốn tiếp tục cho cô bé uống.


 

Người đàn ông đeo kính vội vàng ngăn bà lại, nói: “Tình huống này, thuốc không còn tác dụng nữa, phải tiêm thuốc ức chế ngay lập tức, đồng thời phải phẫu thuật kịp thời để xử lý ổ bệnh.”

 

“Nhưng ở đây làm gì có thuốc ức chế?”

 

Người đàn ông đeo kính: “Đó là loại thuốc do thành phố quản lý, chỉ có bệnh viện mới có, đợi đội cứu hộ của Cơ quan Phòng thủ Thành phố đến, bác sĩ đi cùng sẽ giúp…”


 

Anh ta còn chưa nói xong, cách đó không xa lại vang lên tiếng kêu thất thanh.

 

“Cứu tôi với! Tay tôi! Tay tôi biến thành móng heo rồi!”

 

“A —— Mũi tôi! Cái quái gì thế…”

 

“Bà nó, sao mông tao lại mọc mắt thế này?”


 

[ Mặc dù khả năng lây nhiễm của ông chủ không cao, nhưng việc tiếp xúc gần với máu thịt của dị chủng trên diện rộng, giá trị lây nhiễm của người thường tăng nhanh cũng là điều tất yếu. Khi giá trị lây nhiễm vượt quá 85, các triệu chứng dị hóa rõ ràng sẽ xuất hiện.] Hệ thống nói.

 

[Đây không phải lỗi của ngài. Ngài đã giúp bọn họ tránh được lựa chọn phải chết. Bây giờ, liệu họ có thể trụ được đến khi đội cứu hộ đến hay không, chỉ có thể trông cậy vào vận may của chính bản thân bọn họ.]

 

Thẩm Quyết “Ừ” một tiếng, ôm cánh tay đứng dậy, đi nhặt chiếc điện thoại bị rơi lúc chiến đấu ở góc tường.


 

Màn hình đã vỡ nát, những đường vân như mạng nhện lan rộng ra khắp màn hình.

 

Hắn lắc lắc, màn hình sáng lên. Vẫn còn dùng được.

 

Chỉ là điện thoại vẫn không có tín hiệu.

 

Bọn họ vẫn còn ở trong màn sương mù.


 

Trong lúc hỗn loạn, có người lo lắng hét lớn.

 

“Ông chủ không phải đã chết rồi sao? Tại sao cảnh vật xung quanh vẫn không thay đổi?”

 

“Chúng ta phải mau ra ngoài tiêm thuốc ức chế! Không thể tiếp tục bị nhốt ở đây!”

 

“Lối ra ở đâu?”


 

“Ông chủ không phải là vật chủ thực sự của màn sương mù.” Người đàn ông đeo kính nghiêm túc đưa ra phán đoán, “Vừa rồi chúng ta đã suy đoán sai, màn sương mù vẫn chưa được hóa giải hoàn toàn. Nhanh, chúng ta hãy đến nơi sạch sẽ trước, không thể tiếp xúc trực tiếp với vật bị nhiễm bệnh nữa, đặc biệt là những người đã xuất hiện triệu chứng dị hóa, hãy nhanh chóng tìm chỗ ngồi xuống, giữ nhịp tim ổn định, giảm tốc độ lây nhiễm.”

 

Anh ta nhanh chóng cởi áo khoác, dùng mặt trong lau sạch sẽ cho cô bé, bế cô bé đi qua đống tay chân đứt gãy, đặt ở nơi sạch sẽ. Mọi người cũng vội vàng đi theo, xếp hàng ngồi xuống đất trống.

 

Một đám người lớn tuổi ôm đầu gối ngồi thành một hàng, run run rẩy rẩy, trông thật đáng thương và bất lực.


 

Người anh em mông mọc mắt không thể ngồi yên, chỉ có thể quay lưng lại với mọi người, nửa ngồi xổm, giống như một cây nấm u sầu.

 

“Chết tiệt, sao người của Cơ quan Phòng thủ Thành phố vẫn chưa đến?” Người đàn ông đeo kính cau mày, “Cho dù nhận thức về thời gian trong màn sương mù chậm hơn so với thực tế, nhưng bây giờ cũng đã hơn nửa tiếng đồng hồ rồi. Tỷ lệ kiểm soát dòng thời gian của dị chủng cấp thấp thường không cao hơn 3:1, ít nhất thì trong thực tế cũng đã hơn mười phút rồi mới đúng.”

 

Một người ngồi trên đất đột nhiên nói: “Nếu thời gian chúng ta cảm nhận được thực sự nhanh hơn so với thực tế thì sao?”

 

Người đàn ông đeo kính im lặng, một lúc sau mới tái mặt nói: “Sao có thể như vậy được. Hiệu suất của Cơ quan Phòng thủ Thành phố rất cao, giải quyết màn sương mù cấp thấp này sao có thể mất hơn nửa tiếng đồng hồ, trừ khi…”

 

Trừ khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

 

Anh ta không nói ra khả năng này, nhưng bầu không khí lại trở nên ngột ngạt, tâm trạng ai cũng nặng nề.

 

[Vấn đề bây giờ là, nhận thức về thời gian trong màn sương mù là nhanh hơn hay chậm hơn so với thực tế?] Hệ thống nói, [Ký chủ, ngài nghĩ sao?]

 

Thẩm Quyết không trả lời câu hỏi của hệ thống, chỉ tắt điện thoại, dựa vào bức tường ở góc, liếc nhìn mọi người.

 

Khi lướt qua cô bé đang ngồi cách đó không xa, ánh mắt hắn dừng lại một chút.

 

Người mẹ đã khóc đến sưng cả mắt, còn cô bé thì ngoan ngoãn làm theo lời mẹ, cố gắng nín khóc, chỉ là, trên má lại mọc thêm hai con mắt.

 

Ba con mắt đảo tròn ở nơi không nên mọc, trông vô cùng kỳ dị.

 

Cô bé không sống được bao lâu nữa. Thẩm Quyết nghĩ.

 

Cô bé còn quá nhỏ.

 

Trẻ nhỏ, sức đề kháng chưa được như người lớn. Hay nói cách khác, hệ thống thần kinh chưa bị “Thuốc” thấm nhuần, càng dễ bị ô nhiễm.

 

Nhìn khuôn mặt non nớt của cô bé, Thẩm Quyết bỗng nhớ lại ký ức từ rất lâu về trước.

 

Hắn đứng trong phòng bệnh, nhìn đứa bé sơ sinh đang nằm trên giường, là một sinh vật nhỏ xíu nhăn nheo đỏ hỏn.

 

Giọng nói dịu dàng của người phụ nữ vang lên.

 

“Tiểu Quyết, đây là em gái con đấy.”

 

“Từ nay về sau, con là anh trai của con bé rồi, phải chăm sóc em gái cho tốt nhé.”

 

Đứa bé đang m*t ngón tay, đôi mắt đen láy nhìn hắn, một lúc sau, lại nhoẻn miệng cười với hắn.

 

Sau đó, hắn lại đứng trước giường bệnh, nhìn cô bé cắm đầy dây nhợ trên người.

 

Cô bé đang lẩm bẩm điều gì đó, cũng ngẩng mặt lên mỉm cười với hắn.

 

Nụ cười nhợt nhạt, yếu ớt, như một nụ hoa nhỏ ven đường chưa kịp nở đã tàn.

 

Hắn nhìn cô bé.

 

Hắn nói: “Em sẽ không chết. Em sẽ sống sót.”

 

Em sẽ có một cơ thể khỏe mạnh hơn, tránh xa mọi bệnh tật và đau khổ.

 

“Em gái”.

 

Hắn đưa tay ra, che đầu cô bé.

 

Cô bé ngước nhìn hắn, ánh mắt vẫn ngoan ngoãn và tin tưởng như vậy.

 

Trong phòng bệnh đột nhiên vang lên tiếng báo động đỏ chói tai.

 

Tiếp theo là tiếng bước chân hỗn loạn. Tiếng cửa bị phá tung. Và cả ánh sáng lóe lên của lưỡi đao lao về phía hắn.

 

Cô bé nhìn anh.

 

—— “Anh trai, anh định làm gì vậy?”

 

Giọng nói trong trẻo của cô bé vang lên, chớp chớp đôi mắt ướt át nhìn hắn.

 

Thẩm Quyết hơi cúi người, nói với cô bé: “Em bị thương rồi.”

 

Cô bé lại chớp chớp mắt, ba con mắt màu đỏ trên má cũng theo đó đảo tròn một vòng, “Sao anh biết em bị thương?”

 

“Đừng nhúc nhích, đưa tay ra đây.”

 

Thẩm Quyết không trả lời câu hỏi của cô bé, chỉ nói.

 

Có lẽ bởi vì hắn có vẻ ngoài rất dễ khiến trẻ con tin tưởng, cô bé ngoan ngoãn đưa tay ra, trên đó là một vết thương do trầy xước.

 

Vết thương hở sẽ đẩy nhanh quá trình lây nhiễm.

 

Thẩm Quyết lấy một ít băng gạc hiệu “Tiêu Tiêu” còn sót lại băng bó cho cô bé, tiện tay thắt một chiếc nơ bướm xinh xắn.

 

“Cảm ơn anh trai.” Cô bé nói, “Cái đau bay hết rồi, anh trai giỏi quá.”

 

Thẩm Quyết: “Không có gì.”

 

Cô bé vẫn nhìn hắn với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Vừa rồi nếu không có anh trai kịp thời đánh bại tên đầu heo xấu xa kia, em đã bị nghiền nát thành bánh quy rồi. Cảm ơn anh trai.”

 

“Mẹ em vừa rồi cũng nói, ra ngoài nhất định phải cảm ơn anh cho bằng được.”

 

Người phụ nữ bên cạnh vừa cầm khăn tay lau nước mắt vừa nói: Cậu trai trẻ, nhờ có cậu vừa rồi đã đứng ra, đã cứu tất cả mọi người ở đây, tôi còn định khi nào ra ngoài sẽ mời cậu ăn bữa cơm cảm ơn, nhưng bây giờ…… Bây giờ chúng ta cũng không biết có thể đi ra ngoài được nữa hay không. Vậy nên tiếng cảm ơn này của tôi và con gái, nhất định cậu phải nhận đó.

 

Thẩm Quyết chú ý tới, trên gò má của người phụ nữ cũng có một đường gồ ghề được che chắn bằng khăn giấy.

 

Có lẽ bản thân bà cũng đã sờ thấy, nhưng vì không muốn để con gái nhìn thấy nên đã dùng khăn giấy che lại.

 

Hắn không nói gì thêm, chỉ gật đầu, đứng dậy, đảo mắt nhìn khắp toa tàu.

 

Từ nãy đến giờ Trần Thư Thư vẫn luôn bận rộn, vì đã thức tỉnh dị năng, toàn thân tràn đầy sức lực, đi đi lại lại mười mấy chuyến mới dìu hết những người gặp khó khăn di chuyển ra ngoài, lúc này đang ngồi xổm ở một góc lau mồ hôi.

 

“Đi không?” Thẩm Quyết đi tới hỏi cậu ta.

 

Trần Thư Thư chớp chớp mắt, “Đi? Đi đâu?”

 

Thẩm Quyết nói: “Đến toa tàu phía sau.”

 

Trần Thư Thư khó hiểu: “Đến toa tàu phía sau làm gì?”

 

Thẩm Quyết thản nhiên nói: “Giải quyết vật chủ màn sương mù.”

 

[ Ơ? ]

 

[ Ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ ơ??? ]

 

Hệ thống kinh ngạc.

 

[ Ký chủ, ngài không phải là cá mặn thành tinh hả? Sao đột nhiên lại thay đổi tính tình rồi, còn chủ động đi giải quyết vật chủ màn sương mù nữa chứ?]

 

“Có câu nói là, đến thì cũng đã đến rồi.” Thẩm Quyết lấy gel rửa tay khô ra xoa xoa ngón tay, nói.

 

[ Đến thì cũng đã đến rồi, thì sao nữa? ]

 

Thẩm Quyết khẽ thở dài: “Đến thì cũng đã đến rồi, heo cũng đã giết, vậy thì dứt khoát chém giết cho thống khoái đi.”

 

Trần Thư Thư có chút kinh ngạc trước đề nghị của hắn.

 

Cậu ta suy nghĩ một chút, nhưng vẫn ấp úng nói: “Tôi… Tôi điều khiển dị năng còn chưa thành thạo, tôi sợ..…”

 

Vừa rồi lúc ông chủ đầu heo nhảy tới, vì tốc độ quá nhanh, cậu ta thậm chí còn chưa kịp thốt ra một chữ nào.

 

Nếu không phải Thẩm Quyết ra tay, thì bản thân cậu ta đã thành cái bánh thịt rồi.

 

Trần Thư Thư rất tự trách.

 

Rõ ràng lúc đầu rất nhiều người đều kỳ vọng vào cậu ta.

 

Hơn nữa, nếu cậu ta có thể nhanh chóng sử dụng dị năng, sớm đâm chết ông chủ đầu heo thì nó cũng sẽ không biến dị thành hình dạng kia, khiến cả toa tàu gặp nạn.

 

“Không sao.” Thẩm Quyết nói, “Cậu mới thức tỉnh mà, luyện tập nhiều sẽ quen thôi.”

 

Hắn hơi cúi người nhìn Trần Thư Thư, giọng điệu điềm tĩnh ôn hòa, khiến người ta không khỏi tin tưởng, “Hơn nữa, lúc cậu không làm được, tôi có thể hướng dẫn cậu. Đừng sợ.”

 

Mặt Trần Thư Thư hơi đỏ lên, “Nhưng mà…”

 

Cậu sợ liên lụy đến Thẩm Quyết.

 

Người đàn ông đeo kính bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Tôi cũng đi, tôi là quan trắc viên, tôi có kinh nghiệm, có thể giúp mọi người phân biệt được thông tin của vật chủ.”

 

“Cơ quan Phòng thủ Thành phố đến chậm trễ như vậy, hiện tại chỉ có thể dựa vào chính chúng ta giải quyết vật chủ màn sương mù này thôi.”

 

“Chỉ cần có thể mau chóng ra ngoài, mọi chuyện vẫn còn hy vọng!”

 

Những người khác nghe vậy cũng như nắm được cọng rơm cứu mạng, rối rít lên tiếng.

 

“Đúng vậy! Tôi cũng đi!”

 

“Tôi cũng đi!”

 

“Tôi nữa!”

 

Mọi người đều hăng hái đăng ký.

 

Ngay cả người anh em mông mọc mắt cũng lặng lẽ giơ tay.

 

Người đàn ông đeo kính giật giật khóe miệng, “Đừng làm loạn, những người đã xuất hiện triệu chứng lây nhiễm thì ngoan ngoãn ở yên tại chỗ, nếu dị hóa sẽ gây thêm phiền phức cho mọi người.”

 

Cuối cùng quyết định đi đến toa tàu phía sau chỉ có bốn người.

 

Thẩm Quyết, Trần Thư Thư, người đàn ông đeo kính, và người đàn ông cú đêm với quầng thâm dưới mắt như gấu trúc.

 

Trước khi rời đi, người đàn ông đeo kính đưa điện thoại của mình cho người phụ nữ làm y tá, cẩn thận dặn dò cách sử dụng máy dò giá trị lây nhiễm, anh ta nói: “Cứ cách năm phút lại dùng máy dò kiểm tra cho mọi người một lần, nếu có người nào vượt quá 95 thì dùng thứ gì đó trói lại. Nhờ chị vậy.”

 

Người phụ nữ làm y tá nhận lấy điện thoại, tiện tay vỗ vỗ cánh tay lực lưỡng của mình: “Không vấn đề gì, mọi người cứ yên tâm đi đi.”

 

Trần Thư Thư nắm chặt thanh kiếm hình chữ “Không” () của mình, vẻ mặt tự tin đi theo phía sau Thẩm Quyết: “Lát nữa tôi đi đầu tiên nhé. Tôi có kiếm, gặp nguy hiểm còn có thể đỡ được một lúc.”

 

Thẩm Quyết gật đầu thờ ơ, nhìn chằm chằm thanh kiếm sắc bén, có chút động lòng.

 

Hắn suy nghĩ một chút rồi nói với Trần Thư Thư: “Có thể hỏi cậu một câu được không?”

 

Trần Thư Thư rất nhiệt tình, đôi mắt sáng rực: “Anh cứ hỏi. Anh cứ việc hỏi đi.”

 

Thẩm Quyết gật đầu, “Cậu là 1 à?”

 

“Tôi…” Trần Thư Thư sững sờ.

 

Đối mặt với ánh mắt dò hỏi của mỹ nhân, cậu ta lập tức đứng nghiêm người, ấp úng nói: “Tôi cũng không rõ lắm, tôi chưa từng yêu đương, tôi… tôi cảm thấy chắc tôi là thẳng…..”

 

Thẩm Quyết hơi nhíu mày, có vẻ hơi thất vọng.

 

Trần Thư Thư lập tức sửa lời.

 

“Tôi là 1, rất thẳng!!!”

 

Cùng với câu trả lời hào hứng của cậu, một số “1” ngưng tụ trong không khí rồi rơi xuống, cắm thẳng xuống đất.

 

Thẩm Quyết cầm chữ số “1” lên, lắc lắc, rất hài lòng với độ sắc bén của nó, hắn cũng cảm thấy cầm rất vừa tay.

 

“Cảm ơn.” Hắn nói với Trần Thư Thư, “Thanh đao này cũng được đấy.”

 

Trần Thư Thư: “Hả???”

 

[ Ký chủ, anh làm như vậy sẽ tổn thương trái tim của một thiếu niên thuần khiết đấy.]

 

Thẩm Quyết thản nhiên nói: “Chuyện hướng dẫn dị năng sao có thể coi là tổn thương được. Hơn nữa, tôi cũng không ăn cỏ non như vậy.”

 

[… Khụ, ngài vui là được.]

 

“Đi thôi.” Thẩm Quyết nói.

 

Trần Thư Thư do dự tại chỗ một lúc rồi cũng nhanh chóng đuổi theo.

 

Mọi người đều cầm vũ khí trong tay.

 

Hai tay Trần Thư Thư cầm kiếm đi đầu, ở giữa là người đàn ông đeo kính cầm vợt cầu lông, chàng trai cú đêm cầm gậy bóng chày, Thẩm Quyết cầm đao đi sau cùng.

 

Để thuận tiện cho mọi người hợp tác, bọn họ còn trao đổi, giới thiệu tên với nhau.

 

Người đàn ông đeo kính tên là Chử Tiểu Hiên. Người đàn ông cú đêm tên là Ngao Đại Dã.

 

Trần Thư Thư cẩn thận đi qua bức tường trong suốt ngăn cách giữa các toa tàu.

 

Cảnh vật xung quanh không có gì thay đổi, vẫn là bên trong nhà máy cơ khí.

 

Chỉ là, toa tàu này không có người.

 

Chỉ có vài vũng máu đỏ tươi trên mặt đất.

 

Mọi người thấy vậy, trong lòng bỗng dưng nặng trĩu.

 

“Vừa rồi anh La và mọi người không phải đã rút lui về toa tàu này sao? Tại sao…” Ngao Đại Dã buồn bã nói.

 

Chử Tiểu Hiên nói: “Có lẽ đã đi đến toa tàu phía trước rồi. Đừng suy nghĩ nhiều, giải quyết vật chủ mới là chuyện chính.”

 

Bọn họ lại đi qua mấy toa tàu, nhưng vẫn không thấy bóng dáng ai.

 

Chử Tiểu Hiên không nói, nhưng trong lòng lại càng thêm nặng nề.

 

Anh biết sức chứa của tàu điện ngầm nội thành lớn đến mức nào, cho dù lúc màn sương mù ập đến, tất cả mọi người đều chạy về phía trước, thì toa tàu phía sau cũng không thể nào trống rỗng như vậy.

 

Hơn nữa…

 

Trước khi thanh tra viên bắt đầu tuần tra, hai toa tàu phía trước chen chúc rất nhiều người, không có ai chạy về phía sau.

 

Ghế ngồi ít như vậy, người lại đông như vậy.

 

Sau khi thanh tra viên đi qua sẽ xảy ra chuyện gì, chỉ cần nghĩ cũng biết.

 

Lần xuất hiện màn sương mù cấp thấp này, tỷ lệ tử vong quá cao.

 

Tốc độ ứng cứu người của Cơ quan Phòng thủ Thành phố cũng thật sự quá chậm.

 

Có gì đó không đúng lắm. Chử Tiểu Hiên nghĩ.

 

Nỗi bất an ngày càng dâng cao bao trùm lấy anh ta, nỗi sợ hãi nảy sinh khiến bước chân anh ta càng thêm nặng nề.

 

Nhưng lúc này đã không thể quay đầu lại được nữa.

 

Dù sao phía sau còn có hơn hai mươi người nhiễm bệnh đang chờ đợi bọn họ mang đến hy vọng.

 

Cuối cùng, khi đến toa tàu thứ mười ba, bọn họ đã nhìn thấy người.

 

Là Viên Vĩ và hơn mười người chạy trốn từ toa tàu trước đó.

 

Viên Vĩ bị mất một cánh tay, sắc mặt trắng bệch dựa vào ghế, lây nhiễm lan rộng khắp nơi trên người, một mảng da nứt nẻ nhăn nheo như vỏ cây, trông vô cùng nguy kịch.

 

Hơn mười người bên cạnh đều ít nhiều gì cũng có vết thương và bị lây nhiễm.

 

“Là các cậu?”

 

“Sao các cô lại ở toa tàu này?”

 

Một cô gái trẻ trong toa tàu và Chử Tiểu Hiên đồng thời kinh ngạc kêu lên.

 

Chử Tiểu Hiên đẩy đẩy kính, nói: “Chúng tôi đến xem tình hình thế nào. Bên các cô đã xảy ra chuyện gì?”

 

Cô gái trẻ lập tức rưng rưng nước mắt kể lại chuyện vừa rồi: “Vừa rồi lúc chúng tôi đến đây, anh La đã nói với mọi người trong toa tàu phía sau về chuyện vị trí, bảo ai có chỗ ngồi thì ngồi yên, ai không có chỗ thì tiếp tục rút lui về phía sau… Sau đó, chúng tôi cứ thế rút lui đến đây.”

 

“Lúc thanh tra viên đến, anh La ngồi ở vị trí đầu tiên, liều mạng bị thương mới thử ra được tư thế chính xác, chúng tôi làm theo, nhưng vẫn có người tư thế không đúng bị cắt mất một phần… cơ thể.”

 

“Sau đó ông chủ đến, chúng tôi đưa thuốc lá cho hắn ta, hắn ta nói thuốc lá của chúng tôi cũng tạm được, chúng tôi đều mừng rỡ tưởng rằng đã vượt qua cửa ải, không ngờ hắn ta quay đầu lại cắn mất tay của Viên Vĩ.”

 

“Tiếp theo…” Gương mặt cô gái trẻ đột nhiên lộ vẻ kinh hoàng.

 

Người đàn ông sắc mặt xanh xao bên cạnh tiếp lời: “Tiếp theo, đột nhiên có thứ gì đó bò ra từ toa tàu phía sau. Là… dây leo.”

 

“Rất nhiều dây leo!” Cô gái hai tay ôm mặt, mu bàn tay cô lúc này cũng là vỏ cây nứt nẻ, “Lại giống như rắn, hoặc thứ gì khác, tôi cũng không phân biệt được…”

 

“Ngoại trừ anh La, tất cả mọi người trong toa tàu đều bị lây nhiễm.” Người đàn ông nói xong, đột nhiên cảm thấy ngứa ngáy, gãi gãi lớp vỏ cây trên cánh tay, gỡ xuống một miếng thịt dính máu.

 

“Vậy anh La đâu?” Ngao Đại Dã run rẩy hỏi.

 

Người đàn ông đưa tay chỉ về phía toa tàu phía sau: “Vừa rồi anh La đã nghĩ ra cách, dùng quần áo châm lửa xua đuổi đám dây leo, nhưng dây leo vẫn liên tục tràn tới, anh La vừa châm lửa vừa xua đuổi đám dây leo, xông vào toa tàu phía sau…. Mọi người mau đi giúp anh ấy đi!”

 

Trần Thư Thư dẫn đầu xông vào toa tàu thứ mười bốn.

 

Đây cũng là toa tàu cuối cùng của tuyến tàu điện ngầm số 1.

 

Nhưng mà lần này, thứ xuất hiện trước mặt mọi người không còn là nhà máy cơ khí rộng lớn nữa, mà là một khu văn phòng rộng rãi, thoáng đãng.

 

Nhìn sơ qua, trong những chỗ ngồi được ngăn cách bằng vách ngăn nhựa màu xanh lam, rất nhiều nhân viên đang bận rộn làm việc.

 

Người gọi điện thoại, người gõ máy tính, còn có người chạy qua chạy lại trong lối đi để nhận tài liệu.

 

Điều này khiến cho mấy người cầm đao kiếm, gậy gộc, vợt cầu lông trông vô cùng lạc lõng.

 

Nhưng mà, không có ai ngẩng đầu nhìn bọn họ.

 

Tất cả mọi nhân viên đều tập trung vào công việc.

 

Ánh sáng trắng từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt tái nhợt của bọn họ, trông không giống người sống, mà giống như một đám xác chết đang làm việc một cách máy móc.

 

[ Cảnh báo, ký chủ đã tiến vào lĩnh vực không gian.] Hệ thống nhảy ra nhắc nhở.

 

[ Mặc dù trước đó tôi đã nói màn sương mù cấp thấp rất khó hình thành lĩnh vực không gian độc lập hoàn chỉnh của riêng mình, nhưng vật chủ màn sương mù này dường như có chút đặc biệt.]

 

[ Dường như có thứ gì đó đã ‘Giúp đỡ’ nó.]

 

[Trong lĩnh vực không gian, nó có thể thay đổi hình dạng, che giấu đặc trưng dị hóa của bản thân. Muốn tìm kiếm mục tiêu một cách nhanh chóng thì còn cần phải có chút may mắn.]

 

Mấy người nhìn nhau.

 

Bọn họ đến đây để tìm La Vân Sâm và vật chủ màn sương mù, không ngờ xung quanh lại trực tiếp đổi khác.

 

Ngao Đại Dã đột nhiên run rẩy nói: “Nơi này… Nơi này…”

 

Chử Tiểu Hiên hạ giọng: “Nơi này làm sao?”

 

Ngao Đại Dã: “Đây là tòa nhà văn phòng của công ty chúng tôi…”

 

“Tòa nhà văn phòng công ty cậu???”

 

“Đúng vậy… Nơi ngày nào tôi cũng phải chấm công đi làm, tôi không thể nhận nhầm được.” Giọng Ngao Đại Dã run rẩy, “Thật ra vừa rồi tôi cũng thấy kỳ lạ, quy tắc cuối cùng, ‘Lao động tạo ra tương lai, nỗ lực tạo nên thành công’, sao lại giống hệt với khẩu hiệu của công ty chúng tôi…”

 

Chử Tiểu Hiên: “… Sao cậu không nói sớm!”

 

Ngao Đại Dã có chút xấu hổ: “Tôi cứ tưởng khẩu hiệu của công ty nào ở nội thành cũng na ná như nhau… Ai ngờ lại thành ra thế này…”

 

[ Được rồi, phá án. Lần này vật chủ màn sương mù rất có thể có liên quan đến công ty của Ngao Đại Dã. Có lẽ lúc này vật chủ đang ẩn náu trong số những nhân viên này. ]

 

[Ký chủ, ngài có thể hỏi Ngao Đại Dã thêm thông tin chi tiết, biết đâu sẽ có manh mối.]

 

“Cậu có quen những người này không?” Thẩm Quyết hỏi.

 

Ngao Đại Dã cẩn thận quan sát một lúc, nói: “Chưa từng gặp qua.”

 

Chử Tiểu Hiên có trí nhớ tốt cũng nheo mắt cố gắng nhìn, đột nhiên khẽ “Hừ” một tiếng, “Bên trong có mấy người tôi thấy quen quen.”

 

Thẩm Quyết: “Quen quen?”

 

Chử Tiểu Hiên suy nghĩ một chút, nói: “Hình như là lúc màn sương mù tấn công đã gặp trong đám người chạy trốn…. Là những người đã đến toa tàu phía trước chúng ta.”

 

Những người vốn ở toa tàu phía trước, bây giờ lại ở toa tàu cuối cùng?

 

Trần Thư Thư và Ngao Đại Dã nổi da gà.

 

“Cậu xác nhận lại một lần nữa, ở công ty cậu thật sự không có ấn tượng gì với những người này sao?” Thẩm Quyết hỏi.

 

Ngao Đại Dã lại cẩn thận quan sát một lượt, lắc đầu nguầy nguậy, “Thật sự không có ấn tượng gì.”

 

“Vậy thì, đổi một câu hỏi khác,” Thẩm Quyết nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi nói, “Lúc lên tàu điện ngầm này, cậu có gặp đồng nghiệp nào của cậu không?”

 

“Giờ tan tầm, trong trạm đông người như vậy. Tôi… tôi không để ý.” Ngao Đại Dã ấp úng nói, sau đó nghĩ ngợi, lại nói: “Nhưng mà, sếp công ty chúng tôi rất khuyến khích nhân viên tăng ca, lúc đó mới vừa đến giờ tan tầm, không có mấy ai dám về, dù sao công việc ở nội thành không dễ tìm. Tôi là vì tăng ca liên tục mấy ngày không chịu nổi nữa nên mới muốn lén lút về nhà nghỉ ngơi, vừa hay gặp được Tương Phàm trong thang máy.”

 

Thẩm Quyết nắm bắt được trọng điểm: “Tương Phàm?”

 

Ngao Đại Dã trả lời: “Là một đồng nghiệp của tôi.”

 

Nói đến đây, cậu thở dài, “Nhắc mới nhớ, Tương Phàm cũng là người đáng thương, vợ ở nhà bị bệnh nặng, còn có ba đứa con đang tuổi ăn học. Chút lương của chúng tôi thì sao mà đủ dùng được, anh ấy chỉ có thể chạy vạy khắp nơi vay tiền, khiến đồng nghiệp ai cũng có chút không dám đến gần.”

 

“Nhưng mà gần đây nghe nói cuối cùng anh ấy cũng gom đủ điểm tích lũy để phẫu thuật, còn đặt lịch hẹn phẫu thuật cho vợ, trong thang máy còn vui vẻ chào hỏi tôi một tiếng.”

 

Thẩm Quyết: “Sau đó còn xảy ra chuyện gì nữa không?”

 

“Sau đó?” Ngao Đại Dã suy nghĩ một chút, “Trong trạm tàu điện ngầm đông người như vậy, tôi và Tương Phàm cũng không thân thiết lắm, sau khi xếp hàng vào trạm thì tách nhau ra… À, đúng rồi, có một chuyện.”

 

“Tôi vừa lên tàu điện ngầm thì nhận được điện thoại của quản lý, nói là phương án của tôi có vấn đề, sếp rất không hài lòng, kêu tôi lập tức quay về công ty sửa chữa, không về thì ngày mai thu dọn đồ đạc cút xéo.”

 

“Haiz, phương án đó của tôi rõ ràng là thức mấy đêm liền sửa chữa mười mấy lần mới nộp lên, giờ lại phải làm lại từ đầu…”

 

Ngao Đại Dã vừa nói vừa phiền não gãi đầu, vô tình gãi xuống một nắm tóc thưa thớt.

 

Thật sự là khiến người nghe thương tâm, người nghe rơi lệ.

 

Ngay cả một sinh vật vô cảm như Thẩm Quyết cũng nảy sinh một chút thương xót.

 

Lúc này hệ thống lại đột nhiên lên tiếng.

 

[Tương Phàm, nam, ba mươi chín tuổi, mã số cư dân thành phố 0106848792332, công tác tại Công ty Công nghệ Dây Thường Xuân, địa chỉ là tòa nhà 1802 đường số 9 khu dân cư Minh Đức Viên ở ngoại thành. Có hai con trai, một con gái, con trai lớn nhất chín tuổi, con gái út ba tuổi.]

 

[Vợ là Từ Tiểu Lâm, nửa năm trước được chẩn đoán mắc bệnh viêm thận dị hóa, cần phải phẫu thuật thay thận càng sớm càng tốt. Nội thành khan hiếm nội tạng, Tương Phàm phải bỏ ra một số tiền lớn mới đặt được lịch ca phẫu thuật thay thận tại Bệnh viện Nhân dân số 1, hôm nay chính là thời gian phẫu thuật.]

 

[Để gom góp tiền bạc, Tương Phàm có ghi chép vay tiền tại nhiều ngân hàng, nhưng số tiền vay được vẫn chưa đủ một phần mười chi phí phẫu thuật. Một tháng trước, dòng tiền trên người anh ta bắt đầu có dấu hiệu bất thường. Sau khi Cục An ninh điều tra, xác nhận Tương Phàm có tham gia hoạt động phạm tội buôn lậu thuốc phòng ngừa lây nhiễm ra ngoài thành, Cục An ninh đã quyết định khởi tố bắt giữ anh ta ngay lập tức.]

 

[Thời gian khởi tố là sáu giờ mười hai phút chiều nay, tức là năm phút sau khi mọi người lên tàu điện ngầm. Cục An ninh đã bố trí mai phục tại ga tàu điện ngầm khu dân cư, đợi Tương Phàm xuống tàu sẽ lập tức tiến hành bắt giữ.]

 

Tự ý buôn bán thuốc phòng ngừa lây nhiễm là tội rất nặng.

 

Mỗi tháng cư dân thành phố có thể nhận miễn phí ba mươi viên thuốc, nhưng điều đó không có nghĩa là bọn họ có thể tùy ý mua bán thuốc.

 

Một khi có cư dân bị phát hiện tham gia buôn lậu thuốc, sẽ bị tịch thu toàn bộ tài sản, tước bỏ thân phận cư dân thành phố, trục xuất khỏi thành.

 

Thẩm Quyết: “Mi lấy đâu ra những thông tin này?”

 

Hệ thống có chút đắc ý nói: [Tôi đã xâm nhập vào hệ thống quản lý thông tin của thành phố, bây giờ 99% thông tin của người dân trong thành phố này đều nằm trong tay tôi.]

 

“Ồ. Vậy còn 1% còn lại thì sao?”

 

Hệ thống lúng túng: [Khụ, thông tin của những người đó thuộc cấp bảo mật quá cao, được lưu trữ trong mạng lưới đặc biệt, tôi vẫn chưa tìm được cách xâm nhập, có vào được cũng có khả năng bị phát hiện. Không nói cái này nữa.]

 

[Vừa rồi tôi đã xác nhận từ camera giám sát của ga tàu điện ngầm trước khi vào màn sương mù, hiện tại nhân viên Công ty Công nghệ Dây Thường Xuân đang ở trên tuyến tàu điện ngầm số 1, chỉ có Ngao Đại Dã và Tương Phàm. Dựa theo số liệu hiện có phán đoán, xác suất Tương Phàm là vật chủ màn sương mù lên đến 98,57%.]

 

[Về cơ bản có thể xác định, anh ta chính là mục tiêu chúng ta cần tìm.]

 

Thẩm Quyết: “Ừ.”

 

Tay phải hắn lúc này vẫn chưa thể cử động tùy ý, vậy nên đang dùng tay trái cầm đao.

 

Nhưng trên thực tế thì, tay trái hay tay phải đối với hắn cũng không có gì khác biệt.

 

Đao của hắn cũng sẽ không chậm.

 

Chỉ có thể nhanh hơn.

 

Bởi vì hắn thật sự rất muốn nhanh chóng về nhà ăn cơm.

 

Thẩm Quyết nhìn Ngao Đại Dã, hỏi ra câu hỏi cuối cùng.

 

“Nói cho tôi biết, vị trí làm việc của Tương Phàm ở đâu?”


Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế Truyện Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế Story Chương 15
10.0/10 từ 26 lượt.
loading...