Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế
Chương 103
Thẩm Quyết dựa vào lòng Tông Lẫm.
Mặt trời đã ngả về Tây, hắn ngậm ống hút, uống nước ép dưa hấu, lắng nghe nhịp tim của Tông Lẫm, ngắm nhìn bầu trời bị mây chiều nhuộm đỏ rực.
Tâm trạng có vẻ không tệ.
“Bên đó tiến độ thế nào rồi?” Thẩm Quyết cất tiếng hỏi, giọng điệu có chút lười biếng.
Tông Lẫm đáp: “Gần xong rồi, chắc là cuối tháng Tư có thể hoàn thành.”
“Cuối tháng Tư sao…” Thẩm Quyết lẩm bẩm, mân mê đầu ngón tay, “Bọn họ không nói với anh thời gian cụ thể à?”
Tông Lẫm: “Là ngày hai mươi lăm tháng Tư.”
Ngày này là thời gian khởi động cuối cùng của kế hoạch “Vá trời”. Vào ngày hôm đó, “Màng thế giới nhân tạo” được cấu tạo bởi chín mươi chín nghìn chín trăm chín mươi chín tinh hạch dị năng sẽ được chín tên lửa hàng không đồng thời đưa lên không trung và ổn định tại vị trí lỗ hổng trên màng thế giới để sửa chữa.
Đồng thời, “Tịnh Hóa Phúc Quang” của Tô Thời Vũ sẽ được khuếch tán ra toàn thế giới từ đỉnh tháp quan sát, trở thành một “Tấm lưới” bao phủ toàn cầu. Tấm lưới này được thiết kế đặc biệt, thông qua các dị năng giả hệ “Sinh mệnh” trên toàn thế giới thay phiên nhau bổ sung năng lượng cho các mắt lưới, chống lại năng lượng hủy diệt đang xâm thực thế giới.
Thẩm Quyết khẽ cười, nói: “Anh à, anh thật sự nói cho em biết sao?”
Tông Lẫm đáp: “Ừ. Anh tin em.”
Mặc dù thành phố đã cố gắng hết sức để che giấu tiến độ cụ thể và ngày thực hiện kế hoạch “Vá trời” với Thẩm Quyết, nhưng Tông Lẫm biết, thực ra cái gì Thẩm Quyết cũng biết.
Nếu Thẩm Quyết thực sự muốn ngăn chặn kế hoạch, thì từ lúc bắt đầu không che giấu sức mạnh của mình nữa, em ấy đã đủ sức hủy diệt thế giới rồi, con người căn bản sẽ không có cơ hội trốn thoát.
Điều này, thực ra con người cũng biết rõ. Nhưng bọn họ sợ hãi, và luôn luôn nghi ngờ.
Để xoa dịu nỗi sợ hãi, bọn họ đã thần thánh hóa Tô Thời Vũ thành vị cứu tinh có thể đối kháng với Thẩm Quyết.
Thậm chí một số người còn thành lập một giáo phái gọi là “Cứu Thế Chi Tinh”, coi sự tồn tại của Tô Thời Vũ như một tín ngưỡng, là hóa thân của thiên sứ cứu thế ở nhân gian. Đồng thời liệt Thẩm Quyết vào hàng đại ma vương.
Trong những câu chuyện cổ tích, ma vương cuối cùng sẽ bị thiên sứ đánh bại.
Nhưng hiện thực không phải là truyện cổ tích. Ma vương cũng sẽ không giống như Thẩm Quyết, hết lần này đến lần khác dung túng cho sự xúc phạm và vượt quá giới hạn của bọn họ.
Nghĩ đến những người đó, Tông Lẫm không khỏi cau mày.
May mà Tiểu Quyết không để tâm đến những thứ này. Thỉnh thoảng lướt điện thoại nhìn thấy, cũng chỉ nói.
“Thiên sứ cứu thế và đại ma vương, ha ha, ai nghĩ ra cái danh hiệu này vậy?… Tô Thời Vũ không phải thiên sứ. Cậu ấy chỉ là một người tốt bụng mà thôi. Lẫm ca, anh nói đúng không?”
Lúc nói chuyện, Thẩm Quyết đang nằm sấp trên giường cầm điện thoại, nghiêng đầu nhìn anh, cười đến mức không khép miệng được.
Quan hệ của Thẩm Quyết và Tô Thời Vũ thật sự là tốt quá mức cho phép mà. Lúc ấy anh đã nghĩ vậy.
Vì thế anh không trả lời, chỉ bước tới ôm người yêu đang nằm trên giường. Cho đến khi Thẩm Quyết quên mất sự tồn tại của Tô Thời Vũ, chỉ có thể nhìn vào mắt anh, gọi tên anh.
Người yêu không còn là con người có thân thể yếu đuối của, sẽ không bị thương chỉ vì bị ôm chặt, điều này cũng khiến cho anh không cần phải kiềm chế sức mạnh của mình nữa.
Mấy tháng nay, bọn họ đã đến đỉnh núi tuyết, cũng đã đến vạn dặm dưới đáy biển, từng ôm nhau giữa rừng hoa, cũng từng hôn nhau trong gió vùng hoang dã.
Thẩm Quyết vẫn luôn có thể nghĩ ra những địa điểm và ý tưởng mới lạ. Đây là lần đầu tiên Tông Lẫm nhìn thấy khía cạnh táo bạo và điên cuồng, gần như tà khí ngút trời của hắn.
Tông Lẫm có thể cảm nhận được, thân thể hiện tại của Thẩm Quyết là hóa thân của một phần sức mạnh ngưng tụ thành, dựa vào sự hiểu biết của hắn đối với con người, đã xây dựng nên giác quan và nhận thức của con người.
Nhưng chung quy vẫn không thể coi là con người thực sự được.
Chẳng hạn như có đôi lúc, mái tóc dài của Thẩm Quyết sẽ không kìm được mà bay lên, giống như những con rắn độc hung dữ của Medusa vậy.
Xúc tu lạnh lẽo và trơn trượt quấn quanh cánh tay và bắp đùi anh, khiến anh chỉ có thể tiến vào sâu hơn.
Có đôi khi ngón tay của Thẩm Quyết cũng không khống chế được mà biến thành bóng đen quét qua, móng tay dài nhọn cào lên lưng anh hết lần này đến lần khác.
Đôi mắt màu tím ấy không chút che giấu phơi bày trước mặt anh. Nồng nàn yêu kiều, tươi đẹp như muốn nhỏ ra máu.
Bên trong đáng lẽ không nên có gì tồn tại, nhưng hiện tại, lại phản chiếu hình bóng của anh. Hình bóng lay động, đang nhấp nhô như sóng biển.
Bỗng nhiên Tông Lẫm hiểu ra, Thẩm Quyết đã dùng hết tất cả khắc chế của mình để tiếp nhận anh.
Thẩm Quyết đã làm đến mức này vì anh, vậy anh còn lý do gì để không tin tưởng Thẩm Quyết?
Gió biển nhẹ nhàng thổi qua, trời dần dần tối hẳn. Ánh hoàng hôn chiếu xuống mặt biển, ánh vàng lấp lánh.
Mấy tháng nay tuy sóng yên biển lặng, nhưng Tông Lẫm vẫn luôn cảm thấy có chuyện gì đó sắp xảy ra.
Anh lại nhớ đến trước đó, khi gặp lại nhau trong thần điện dị chủng, Thẩm Quyết vừa mới thổ lộ với anh, đồng thời đề xuất phương án giải quyết vấn đề giá trị lây nhiễm toàn cầu gia tăng, anh đã im lặng rất lâu.
Lần thứ hai mở miệng, câu hỏi đầu tiên là, nếu bị sức mạnh của Tô Thời Vũ khắc chế, bản thân Thẩm Quyết có bị ảnh hưởng gì không.
Thẩm Quyết đã rất kinh ngạc, dường như không ngờ anh lại hỏi cái này trước.
Tông Lẫm nhớ rõ câu trả lời lúc đó của hắn là “Không”.
“Diệt thế chi hình bất tử bất diệt. Việc truyền tải sức mạnh với hư không bị ‘Màng thế giới’ ngăn cách, tối đa em chỉ là không thể sử dụng dị năng hệ ‘Tử vong’ trên thế giới này nữa mà thôi.” Thẩm Quyết nói, “Không phải còn có anh rồi sao?”
“Lẫm ca, anh sẽ bảo vệ em, đúng không?”
Thẩm Quyết ngẩng đầu lên nhìn anh, hỏi.
Người đàn ông nào có thể từ chối yêu cầu như vậy của người yêu?
Tông Lẫm không thể.
Hơn nữa, từ khi quyết định nắm lấy tay Thẩm Quyết vào năm đó, anh đã quyết định sẽ dùng cả đời để bảo vệ Thẩm Quyết. Cho dù Thẩm Quyết là dị chủng hay con người gì cũng vẫn sẽ bảo vệ.
Đúng vậy.
Trong thời mạt thế, con người bất cứ lúc nào cũng có khả năng bị đọa hóa thành dị chủng. Đặc biệt là vào thời điểm bọn họ mới quen biết và yêu nhau, giá trị lây nhiễm của Thẩm Quyết đã tăng vọt từ bảy lên hơn bảy mươi, không thể kiểm soát được – đây cơ bản là dấu hiệu báo trước sự đọa hóa của người bình thường.
Tất nhiên, bây giờ khi nhớ lại, Tông Lẫm biết, có lẽ là do Thẩm Quyết đã tự mình can thiệp vào vụ việc dị chủng trốn thoát khỏi Viện nghiên cứu, mới dẫn đến việc không thể khống chế được giá trị lây nhiễm tăng cao của cơ thể con người lúc bấy giờ.
Nhưng lúc đó anh thực sự không khống chế được mà nghĩ, nếu Thẩm Quyết đọa hóa trước anh, liệu anh có đưa Thẩm Quyết vào khoang nitơ không?
Chắc là sẽ không.
Cho dù người yêu biến thành dị chủng, mất đi ý thức của con người, anh cũng sẽ chỉ giấu Thẩm Quyết đi, nhốt hắn lại không cho hắn làm hại người khác, sau đó đưa thức ăn cho hắn, canh giữ bên cạnh, bảo vệ hắn. Cho đến ngày anh cũng chết đi, anh sẽ ôm lấy Thẩm Quyết, cùng nhau chìm vào giấc ngủ say trong khoang nitơ.
Mà lúc này, Thẩm Quyết xoay người, hai tay ôm lấy cổ anh, nói: “Lúc trước em đề nghị với anh, anh thấy thế nào?”
Tông Lẫm nhớ lại, tối hôm qua trước khi đi ngủ ở khách sạn, Thẩm Quyết đã từng nửa đùa nửa thật đề nghị, hỏi anh có muốn cùng hắn rời khỏi thế giới này, đến đầu bên kia của hư không chơi hay không.
Chỉ là, chuyện trên thế giới này vẫn chưa kết thúc, cho dù màng thế giới nhân tạo được dựng lên, sương mù không còn xâm nhập nữa, nhưng dị chủng đã xuất hiện sẽ không biến mất, hậu quả bị phá hủy đã phải gánh chịu vẫn còn đó, nơi đây vẫn còn rất nhiều công việc dọn dẹp và tái thiết lập sau thảm họa cần phải hoàn thành.
Hôm qua Thẩm Quyết chưa đợi anh trả lời đã nhắm mắt ngủ thiếp đi. Có lẽ là mệt quá, hắn cuộn tròn trong lòng anh, giống như một chú mèo con lông ướt sũng.
Hôm nay lại nhắc đến, Tông Lẫm vừa định mở miệng trả lời thì bỗng nhiên Thẩm Quyết bật cười, nói: “Em nói đùa thôi.”
“Bên kia hư không kỳ thực không có gì hay ho, vẫn là thế giới này đẹp đẽ hơn một chút.”
Ngay sau đó, Thẩm Quyết tiến sát lại, cắn lên môi anh. Lực đạo có chút hung hãn.
“Phong cảnh ở đây không tệ.” Thẩm Quyết nói, “Ở lại thêm một lát nữa đi. Em muốn ở lại đến tối, đợi trăng lên. Hẳn là ánh trăng trên biển rất đẹp.”
Anh đáp: “Được.”
Sóng biển ập đến, hai người quấn lấy nhau không rời.
……….
Trong tiếng sóng biển, dường như xen lẫn một chút động tĩnh không mấy hài hòa.
Chỉ là những tảng đá ven biển nối liền thành mảng, tạo thành bức tường tự nhiên, không nhìn thấy bóng người.
Thẩm Am bị trói trên ghế nằm ở bãi biển. Ghế là ghế nằm, vì nó nhỏ con, cả người lún sâu vào trong ghế, chân không chạm đất, chỉ có thể duy trì tư thế ngẩng đầu nhìn trời, tai không ngừng động đậy.
Sức mạnh của nó đã bị phong ấn hơn phân nửa, ngũ giác bây giờ cũng chỉ nhạy bén hơn người thường một chút, hai người kia cách đó không gần, âm thanh nói chuyện và hôn nhau rất nhỏ, dường như chỉ là ảo giác của nó.
Nhưng Thẩm Am biết đó không phải là ảo giác.
Lại đến nữa rồi!
Hai người bọn họ lại bắt đầu rồi!
Từ lúc đầu Thẩm Am còn nhảy dựng lên, cho đến bây giờ nó đã trở nên đờ đẫn, trong lòng như tro tàn, bốn tháng nay, nó đã trải qua quá nhiều thứ.
Nó biết người đàn ông loài người hệ “Linh hồn” kia là một yêu tinh giỏi mê hoặc lòng người, nhưng không ngờ lại có thể khiến anh trai nó mê muội đến mức này, từ nay về sau Vương không thiết triều chính, nó vẫn cảm thấy thật sự không thể tin nổi.
Rất nhanh, nó thậm chí còn không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào nữa.
—— Là do năng lực hệ “Linh hồn” của Tông Lẫm tỏa ra, hình thành một lớp bảo vệ chống nhìn trộm, cảm giác tồn tại cực kỳ mạnh mẽ, thể hiện d*c v*ng chiếm hữu rành rành.
Trăng lên rồi.
Trăng lại lên rồi.
Trăng lại lên nữa rồi.
Gió biển lạnh lẽo thổi trên người, đến lần thứ ba nhìn thấy trăng lên, biểu cảm của Thẩm Am đã hoàn toàn vặn vẹo.
Nếu bây giờ thả nó ra, nó thực sự có thể hủy diệt thế giới được.
Ba ngày sau.
Dường như bị oán niệm của Thẩm Am chạm đến, biển bắt đầu mưa bão.
Mây đen dày đặc che khuất ánh sáng, sấm chớp đùng đoàng.
Thẩm Quyết đã cùng Tông Lẫm trở về khách sạn. Khách sạn được xây dựng bên bờ biển từ trước khi mạt thế bắt đầu, đã bị bỏ hoang từ lâu, dây leo chằng chịt. Nhưng trước khi bọn họ đến là do Thẩm Quyết chọn địa điểm, hắn đã sớm ra lệnh cho dị chủng dọn dẹp một căn phòng sạch sẽ ở đây.
Thảm đỏ sẫm mềm mại trải rộng, lò sưởi trong tường bập bùng ánh lửa, một chiếc giường tứ trụ khá sang trọng, màn lụa xanh đậm buông xuống, thoang thoảng mùi hương gỗ trầm.
Nửa đêm, Thẩm Quyết lén lút chống người ngồi dậy, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt Tông Lẫm một lúc.
Một lúc lâu sau, cơ thể hắn giống như sương mù tan ra rồi lại tụ lại, thoát khỏi vòng tay Tông Lẫm. Sau đó hắn đi chân trần xuống giường, không phát ra tiếng động, giống như một bóng ma đi xuống lầu.
Nhìn thì giống như đang đi, kỳ thực là đang “bay”, mũi chân hắn không hề chạm đất, do đó cũng không phát ra bất kỳ động tĩnh nào.
Thẩm Am bị nhốt trong căn phòng ở tầng dưới bọn họ.
Dị chủng chỉ chuẩn bị một căn phòng, bọn họ ở căn phòng tổng thống sạch sẽ thoải mái trên tầng cao nhất, Thẩm Am chỉ có thể ở trong căn phòng khách sạn mấy chục năm nay không ai dọn dẹp.
Lúc Thẩm Quyết đến, cửa không khép chặt. Cửa sổ căn phòng này đã hỏng hoàn toàn, chỉ còn lại một lỗ hổng lớn mở toang.
Bên ngoài sấm chớp đùng đoàng, nước mưa bị gió tạt mạnh vào trong. Thẩm Am đang yên lặng ngồi trên giường, người đã ướt sũng, mái tóc ngắn xoăn tít dính trên khuôn mặt non nớt xinh đẹp của nó.
Thẩm Quyết đến vô thanh vô tức, nhưng Thẩm Am lại phát hiện ra. Nó quay đầu lại, dùng đôi mắt to tròn đỏ rực nhìn Thẩm Quyết, trên khuôn mặt vô cảm lộ ra nụ cười, nó im lặng mấp môi.
“Anh trai, anh lại đến ăn em sao?”
Người Qua Đường Hắn Lại Là Boss Diệt Thế
