Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi
Chương 5: Anh dâu, mở cửa đi.
Sau thoáng ngẩn ngơ, Kỷ Tân rơi vào trạng thái thiếu dưỡng khí ngắn ngủi.
Nụ hôn của Cố Luật Trì đến quá đột ngột, quá quỷ dị. So với sự lan tỏa hormone dần dần trong tình yêu thông thường, động tác của hắn chẳng giống hôn môi, mà giống một sự chiếm đoạt thô bạo không chút kiêng dè —— trong căn phòng tĩnh lặng, chỉ còn vang vọng tiếng nước sền sệt khi môi lưỡi va chạm.
Kỷ Tân cảm thấy mình bị cuốn trọn trong sự bá đạo vô lý ấy. Nhưng thay vì chỉ có adrenaline lan khắp toàn thân, dạ dày cậu lại cuộn lên dữ dội.
Chính cái khó chịu đó lại khiến đầu óc cậu tạm thời tỉnh táo. Mồ hôi lạnh túa ra, cậu nghiến răng hất mạnh đầu ra sau, nào ngờ giây kế tiếp đã bị Cố Luật Trì hung hăng kéo trở lại, lực đạo lớn đến mức suýt nhấc bổng cả người cậu khỏi xe lăn. Ngay sau đó, bàn tay người đàn ông chụp chặt gáy cậu, càng không cho cậu chút cơ hội chống cự, dùng môi lưỡi cạy mở kẽ răng Kỷ Tân.
Cảm giác trơn ướt xâm nhập từ nông đến sâu. Không hiểu vì sao, Kỷ Tân lại liên tưởng đến hình ảnh một loài thực vật đã lâu không được tưới nước đang cắm rễ điên cuồng trong bùn đất ẩm ướt. Cậu muốn phản kháng nhưng lại liên tục thất bại, chỉ có thể theo bản năng đặt hai tay lên ngực Cố Luật Trì, cố gắng ngăn cản sự xâm chiếm sâu hơn của đối phương. Nào ngờ, người đàn ông không những không lùi lại chút nào mà còn dùng tay phải siết chặt cậu hơn, như muốn ép nốt chút không khí cuối cùng trong lồng ngực cậu ra ngoài.
Khuôn mặt Kỷ Tân càng lúc càng đỏ bừng. Vì cảm giác ngột ngạt gần như nghẹt thở, cậu biến động tác chống cự người đàn ông thành giật kéo thô bạo, tựa như muốn trút cả nỗi tức giận lên lớp vải mỏng manh nơi ngực áo hắn. Ngay giây sau, trong tiếng nuốt khan nơi yết hầu của đàn ông vang lên rõ mồn một bên tai, Kỷ Tân bỗng nảy ra một ý —— giống như dốc hết sức lực cả đời, thuận theo sự ma sát giữa hai đầu lưỡi, truy tìm vào sâu trong khoang miệng đối phương.
Cổ Kỷ Tân hơi ngửa lên, dường như cậu đang đáp trả bằng một nụ hôn mãnh liệt.
Nhưng tia sáng lấp lánh không thể che giấu nơi khóe mắt và các khớp ngón tay trắng bệch vì nắm chặt đã để lộ mục đích thực sự của cậu — tranh thủ thời gian, nhân lúc Cố Luật Trì buông lỏng vì cậu đáp lại, bất ngờ cắn hắn một cái!
Quả nhiên, cậu cảm nhận được đầu lưỡi đối phương khựng lại trong giây lát.
Người đàn ông hình như đang bối rối vì sao sự chiếm đoạt đơn phương lại biến thành cuộc dây dưa quấn quýt giữa hai người như bây giờ.
Chính là lúc này! Kỷ Tân nhanh chóng di chuyển môi lưỡi, nhẹ nhàng l**m, cắn, như một thợ săn kiên nhẫn, cẩn thận dò xét con mồi, từ từ dẫn nó vào sâu trong răng hàm. Ngay cả cậu cũng không thể tin được. Nhìn thấy tất cả mọi thứ diễn ra, đầu óc cậu dần trở nên choáng váng. Như bị thôi miên, cậu nhẹ nhàng dùng đầu lưỡi lướt qua hàm răng của Cố Lục Trì…
Ngay lập tức, một cơn đau nhói sắc bén truyền tới, kèm theo hương vị tanh nồng mang theo mùi kim loại lan khắp khoang miệng. Sắc mặt Kỷ Tân đen kịt:
Mẹ nó! Răng của hắn là dao à?
Kỷ Tân cảm thấy toàn bộ nửa thân trên của mình như bị hàn chặt vào chiếc xe lăn với tư thế hiện tại. Cảm giác thất bại khi chưa ra trận đã chết khiến cậu không còn tâm trí để suy nghĩ sâu xa hơn, toàn thân toát ra vẻ rệu rã như một quả bóng bị xì hơi.
Điều duy nhất đáng mừng là nụ hôn vô cớ này dường như đã bị làm cho mất hết hứng thú và bị kẻ gây ra nó ngắt đi một cách không thương tiếc.
Mặc dù môi Cố Luật Trì đã cách xa Kỷ Tân, nhưng cơ thể hắn vẫn giữ nguyên tư thế cúi người về phía trước. Hắn không thể kiềm chế được, liên tục thè lưỡi l**m môi, giống như càng nhìn chàng trai thì lượng nước bọt trong miệng lại càng tiết ra không kiểm soát. Lúc này, nếu Kỷ Tân quan sát kỹ, cậu sẽ nhận ra cánh mũi của người đàn ông trước mặt không hề có dấu hiệu phập phồng — hắn hoàn toàn nín thở!
Kỷ Tân gần như theo bản năng muốn cất lời hỏi về nụ hôn vô duyên vô cớ của đối phương, nhưng lại suýt kêu lên vì cảm giác đau nhói như bị đốt trên đầu lưỡi. Cậu chỉ có thể bất lực thè lưỡi ra, cẩn thận nói:
"Cố Luật Trì, mau giúp em xem... Có phải em bị chảy máu rồi không?"
Lời vừa dứt, đôi mắt Cố Luật Trì đột nhiên co lại.
Hắn vừa nhanh chóng xoay vặn xương cổ để xoay toàn bộ đầu sang một bên, vừa không thể kiểm soát được mà liếc nhìn điểm đỏ đang nhảy múa trên đầu lưỡi chàng trai. Cứ như thể chỉ với chút màu đỏ quyến rũ đó, hắn đã có thể tưởng tượng ra cảnh răng mình đâm vào những phần da thịt khác của đối phương, khiến mạch máu căng phồng đến mức sắp vỡ...
Vậy thì... nó sẽ thơm đến nhường nào?!!!
Bụng Cố Luật Trì đột nhiên co thắt từng cơn, như có hàng vạn con côn trùng đang gặm nhấm. Hắn càng không thể ngừng hồi tưởng lại hương vị nơi khoang miệng chàng trai, thứ hương vị quyện lẫn dòng dịch thể máu ấm nóng, càng chìm sâu vào màn sương mù mang tên "đói khát". Dù đã che chắn khứu giác, hắn vẫn cảm thấy cơ thể này đang hé mở từng lỗ chân lông, gào khóc đòi ăn một bữa tiệc mang tên "Kỷ Tân".
Không biết có phải bị ảnh hưởng bởi ý thức còn sót lại của cơ thể gốc hay không, Cố Luật Trì chỉ cảm thấy lời hỏi han của chàng trai trên xe lăn mỗi lúc một ngọt ngào hơn, mỗi lúc một khiến người ta choáng váng hơn:
"Luật Trì, anh quay đầu làm gì thế, mau lại giúp em xem bị cắn vào đâu rồi."
"Đau quá, em nghi ngờ anh lén lút gắn kim cương lên răng đấy."
"Đừng làm lơ em chứ, rõ ràng là anh động... miệng trước mà."
Bên tai người đàn ông không ngừng vang vọng những lời dụ dỗ liên tục của Kỷ Tân, cùng với nhiều tiếng ồn ào hỗn tạp khác — những tiếng gào thét bén nhọn phát ra từ tận đáy lòng, tr*n tr** phơi bày khao khát điên cuồng và chân thực nhất của hắn lúc này:
Hủy diệt Kỷ Tân, ăn sạch Kỷ Tân, chiếm lấy Kỷ Tân!
Dù là nước bọt hay máu thịt, tất cả đều phải thuộc về hắn!
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc những ý nghĩ này lóe lên trong đầu Cố Luật Trì, ánh mắt hắn vô tình rơi xuống chiếc nĩa bạc trên sàn nhà, vẫn còn vương vấn mùi nước bọt của chàng trai. Đột nhiên, trước mắt người đàn ông hiện lên hình ảnh Kỷ Tân bất chấp lời ngăn cản của hắn, tay cầm chiếc nĩa bạc, mang theo nụ cười lấp lánh không ngừng tiến lại gần. Chỉ trong chớp mắt, nét ranh mãnh ẩn sâu nơi khóe mắt, khóe môi của Kỷ Tân đã lọt vào tâm trí hắn, tạo nên những tiếng vang dội, làm vô số cảm xúc cuộn trào trong ánh mắt người đàn ông:
Câu trả lời đã quá rõ ràng—
Ngay từ khi ngồi vào bàn ăn, con mồi của hắn, người vợ của hắn đã không ngừng… dụ dỗ hắn.
Nghĩ tới đây, lại liên tưởng đến sự va chạm môi lưỡi không thể khống chế vừa nãy, bản thân chẳng những không kháng cự nổi cám dỗ, ngược lại còn để mặc cơ thể này dưới sự thúc giục của h*m m**n mà chìm sâu thêm một bước…
Giờ khắc này, Cố Luật Trì chau chặt mày, ánh mắt trở nên tàn nhẫn, một vài đốm đỏ âm ỉ di chuyển sâu trong đồng tử... Hắn cảm thấy một cơn giận dữ chưa từng có.
Kỷ Tân thì ba phần thật bảy phần giả, độc thoại cả buổi mà chẳng nghe được một lời đáp, không khỏi bắt đầu hoài nghi không biết có phải Cố Luật Trì bị hôn đến ngớ ngẩn rồi không. Nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành, hình tượng chó l**m không thể sụp. Dù cho Cố Luật Trì có nhiều điểm đáng ngờ đến đâu, vở kịch này vẫn phải tiếp tục diễn.
Vì Cố Luật Trì đã không muốn chơi nữa, chỉ có thể tự cậu tìm cho hắn một cái cớ để rút lui.
“Luật Trì, em biết chuyện vừa rồi chỉ là… ngoài ý muốn thôi.” Kỷ Tân vỗ vỗ vai mình, dường như còn muốn đập bay luôn đám da gà nổi khắp người.
“Anh yên tâm, sau này sẽ không lặp lại nữa.”
Người đàn ông vẫn không hề nhúc nhích, như thể không nghe thấy gì.
Kỷ Tân đảo mắt trong lòng nhưng chỉ có thể cam chịu cúi đầu lại gần Cố Luật Trì. Khoảnh khắc hai tay cậu nhẹ nhàng đặt lên vai đối phương, cậu như đột nhiên biến thành một trưởng bối nhẫn nại khuyên răn. Thế mà những lời an ủi đã nghĩ sẵn đến môi lại quẹo một vòng đầy kỳ quái:
“Anh xem, bây giờ đầu lưỡi em không đau nữa rồi.”
Cố Luật Trì vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.
Ngay khi Kỷ Tân định bỏ cuộc hoàn toàn, bàn tay đặt trên vai người đàn ông đột nhiên bị siết chặt. Cậu lập tức nhận ra lòng bàn tay đối phương lạnh buốt như giếng cổ giữa mùa thu. Lúc này, đôi mắt mở to của cậu đối diện với ánh mắt Cố Luật Trì vừa quay lại. So với nhiệt độ của bàn tay, ánh mắt đó còn lạnh lẽo hơn gấp bội!
Một lần nữa, Kỷ Tân cảm thấy nỗi sợ vô hình ngưng đọng trong không khí. Lồng ngực cậu kịch liệt phập phồng, tựa như thứ hắn nắm chặt không phải là bàn tay phải, mà là trái tim đang muốn nhảy vọt khỏi lồng ngực… Không cách nào kiểm soát, tầm mắt của Kỷ Tân dần trở nên mơ hồ vì không khí quá loãng, hơi thở cũng ngày một gấp gáp hơn ——
Nếu nói lúc bị từ chối đút bánh kem, cậu còn nhận nhầm rằng Cố Luật Trì muốn đánh mình, thì bây giờ, cậu gần như có thể chắc chắn:
Người đàn ông trước mắt, người chồng của cậu… đã thực sự nổi lên sát ý!
Không được!
Ở thế giới này, cái chết của nhân vật đồng nghĩa với nhiệm vụ thất bại.
Cậu vừa mới lỡ lời nói sai điều gì, mới khiến Cố Luật Trì khơi dậy sát ý như vậy?
Từng giọt máu rỉ ra từ kẽ ngón tay nhỏ xuống lòng bàn tay người đàn ông. Vệt đỏ này khi hắt vào tròng mắt đang lóe lên ánh đỏ rực của hắn, chẳng khác nào chạm vào một công tắc nguy hiểm. Cố Luật Trì chau mày, đường gân nơi ấn đường hằn thành hình chữ xuyên (), mùi tanh nồng tràn ngập không gian, kéo dậy khát vọng nguyên thủy nhất trong hắn đối với Kỷ Tân.
Thế nhưng… ai biết được liệu đây có phải chỉ là một thử thách khác?
Hình ảnh nụ cười vừa tùy tiện vừa rực rỡ của chàng trai lại hiện lên trong đầu, Cố Luật Trì bất giác ngẩn người:
Con người này hoàn toàn khác với mọi nhận thức trong trí nhớ hắn… Xinh đẹp nhưng yếu ớt… Ti tiện lại xảo quyệt.
Chính những mâu thuẫn nàu đã khiến hắn từng lơi lỏng cảnh giác, để rồi hết lần này đến lần khác bị dắt mũi… Thế nhưng kỳ lạ thay, ngoài cơn giận dữ, toàn thân hắn còn đang bị một cơn cuồng loạn khao khát khám phá chiếm lĩnh.
— Lúc này, mặc dù khinh thường, nhưng hắn lại cảm thấy hứng thú muốn cùng bản năng giết chóc kia giằng co.
Thế nên khi Kỷ Tân khó khăn lắm mới tìm được một lý do khác, bàn tay đang kìm kẹp cậu bỗng nhiên buông ra mà không hề báo trước.
Chàng trai lần nữa hé môi, vừa định thực hiện cuộc đấu tranh cuối cùng.
Giây tiếp theo, cái bóng đang bao trùm lên người cậu đột ngột đứng thẳng lên.
Cố Luật Trì như thể chỉ cần chần chừ thêm một giây sẽ thay đổi quyết định, liền sải bước, lao nhanh về phía cửa chính.
Cùng với tiếng "cạch" đóng cửa vang lên, Kỷ Tân mới cảm thấy trái tim đang lơ lửng của mình cuối cùng cũng trở về đúng vị trí ban đầu. Nhưng nhịp tim đập nhanh do căng thẳng phải đợi đến khi đồ ăn trên bàn nguội lạnh mới trở lại bình thường.
Cậu nhìn chằm chằm về phía cánh cửa, tay vô thức dùng dao nĩa gõ lên đĩa ăn:
Diễn biến của buổi tối nay, bất luận ở khía cạnh nào, đều đi ngược với dự đoán của bản thân. Rốt cuộc là cậu quá thiếu hiểu biết về Cố Luật Trì.
Hay chỉ mới mấy ngày không gặp, con người này đã hoàn toàn thay đổi?
Chỉ có điều, sát ý vừa rồi cũng chẳng phải là giả.
Nếu như Cố Luật Trì thực sự đã sớm nảy sinh sát tâm vì những hành vi vượt quá giới hạn của cậu, thì trong hoàn cảnh buộc phải sống chung dưới một mái nhà thế này, bản thân phải làm gì mới có thể tự bảo vệ được chính mình?
Huống hồ, cả nhà họ Cố… vốn chẳng có ai là người dễ đối phó.
Ánh nến trên bàn ăn lờ mờ, dần lộ ra vẻ mệt mỏi của một ngọn đèn sắp cạn dầu.
Kỷ Tân đưa tay lên trán, chuẩn bị đẩy xe lăn để dọn dẹp đống hỗn độn trước mắt. Đúng lúc cậu cúi người nhặt chiếc nĩa tráng miệng rơi xuống đất thì tiếng chuông cửa gấp gáp liên hồi bất ngờ dội thẳng vào màng nhĩ.
“Đinh đoong—đinh đoong—”
Tai cậu dựng đứng, trực giác mách bảo Kỷ Tân rằng Cố Luật Trì sẽ không vội vã như vậy.
Như để chứng minh phán đoán của cậu, một giọng nam trẻ tuổi và ngông cuồng từ bên ngoài vọng vào:
“Anh dâu đừng giận nữa mà, mau mở cửa đi.”
“Biết anh trai tôi chết rồi anh đau lòng, anh giận vì tôi không đến sớm hơn có phải không?”
“Anh dâu đừng giận nữa, anh tôi tuy không còn nữa, nhưng không phải vẫn còn có tôi đây sao!”
Kỷ Tân sững người lại một lúc, ký ức về thế giới này cho cậu biết—
Người ngoài cửa luôn miệng gọi cậu là "anh dâu" nhưng lời nói lại đầy vẻ cợt nhả, chính là em trai của Cố Luật Trì, thiếu gia ăn chơi nổi tiếng nhà họ Cố: Cố Vũ Hâm.
—---------
Tác giả có lời muốn nói
Cố Luật Trì (một giây trước): Chút bản năng mà thôi, có thể làm gì được ta.
Cố Luật Trì (một giây sau): Không chịu nổi nữa, chạy.
Vừa ra khỏi cửa không bao lâu, nhân vật mới online: Anh dâu mở cửa đi, nghe nói anh tôi chết thật rồi?
Kỷ Tân: ……
Hí hí, các bảo bối đã click vào thì nhớ lưu truyện và để lại bình luận nhé ~ Thỉnh thoảng sẽ có mưa lì xì đó, moah moah~—-------
Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi
Đánh giá:
Truyện Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi
Story
Chương 5: Anh dâu, mở cửa đi.
10.0/10 từ 11 lượt.
