Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi

Chương 24: Bóc tách vật chủ.


 


Kỷ Tân nhận ra, lần này, trong từng lời nói của người đàn ông không còn bất kỳ sự nhượng bộ nào.


Cậu vẫn còn cố tìm cách xoay sở, trong lòng ôm chút hy vọng mong manh. Nhưng đúng lúc ấy, khắp căn phòng đồng loạt vang lên những tiếng sột soạt. Chỉ trong khoảnh khắc cậu khựng lại, trần nhà đã bị những sợi dây leo dày đặc chiếm kín, từng mảng màng mỏng vỡ ra phát ra âm thanh vo vo — như hàng trăm lời cảnh báo sắc bén vang vọng cùng một lúc.


“Kỷ Tân, cậu còn đợi gì nữa...”


“Kỷ Tân, cậu từng nói sẽ giao bản thân cho hắn mà...”


“Kỷ Tân, đã đến lúc thực hiện lời hứa rồi.”


“Nhanh lên đi, mau hòa vào hắn... hòa vào chúng ta!”


Tim Kỷ Tân như bị những tiếng nói đó đập mạnh vào, mỗi nhịp đập lại càng nặng nề hơn.


Trong cơn hoảng loạn, cậu quay phắt đầu lại — vừa kịp thấy đường nét quai hàm sắc bén của Cố Luật Trì hiện rõ ngay trước mắt.


Bóng người đàn ông cao lớn đổ xuống như một mảng tối đặc quánh, khiến Kỷ Tân có cảm giác toàn thân mình bị hút vào một vũng lầy âm u, ẩm lạnh, tuyệt vọng đến mức không thể vùng vẫy nổi.


Nhưng ngay sau đó, vẻ mặt của Cố Luật Trì lại khiến cậu sững sờ.


Dù khuôn mặt hắn bị làn khói đen dày đặc che phủ, Kỷ Tân vẫn có thể nhận ra, ẩn sau những đường nét mờ nhòe kia là một biểu cảm… cực kì thỏa mãn. Mà biểu cảm này thường xuất hiện sau khi người đàn ông nếm được mùi vị hoặc nước bọt của cậu. Rõ ràng, đối phương đã nếm được mùi vị và coi việc “dung hòa” giữa hai người là điều đương nhiên.


Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh nuốt chửng cậu vào trong cơ thể, Cố Luật Trì đã xúc động đến mức đó!


Nụ cười thường trực trên gương mặt vốn luôn mang nét lấy lòng của Kỷ Tân dần tắt đi, trong ánh mắt thấp thoáng một tia lạnh lẽo khó thấy.


Bỏ qua những dây leo rối ren và màn sương đen đặc quánh kia, biểu cảm của người đàn ông dường như cậu từng gặp qua.


—— Một vẻ thỏa mãn giống như khi một đứa trẻ cuối cùng cũng được cha mẹ mua cho con mèo hay con chó mà nó hằng mong.


Nghĩ đến đây, trái tim Kỷ Tân như bị một luồng cảm xúc hỗn loạn ập đến, đập loạn cả lên.


“So với nói là thích, chi bằng nói rằng — ta si mê tất cả mọi thứ thuộc về em.”


Câu nói của Cố Luật Trì lại vang lên trong đầu cậu.


Hàng mi cụp xuống của Kỷ Tân khẽ run, vẻ mặt tuy bình tĩnh nhưng hàm răng nghiến chặt không hề buông lỏng. Trong giây phút ấy, ngay cả cậu cũng không hiểu nổi thứ cảm xúc rối rắm trong lòng mình là vì đâu.



Gần như cùng lúc, Kỷ Tân cảm giác cả cơ thể bỗng nhẹ bẫng.


Một luồng sương đen cuộn lên, trói chặt lấy cậu, nâng cậu lên cao ngang tầm mắt với Cố Luật Trì.


Đối phương không phải vì lòng tốt, rõ ràng đây là tư thế chuẩn bị trước khi hành động nuốt chửng chính thức bắt đầu.


Nhưng Kỷ Tân lại nhìn thấu được cái sở thích tăm tối mà con quái vật kia cố che giấu…


Hắn muốn trong suốt quá trình nuốt chửng, phải nhìn thẳng vào mắt của cậu.


—— Hành động này chẳng khác nào loài săn mồi thượng đẳng muốn tận mắt chứng kiến khoảnh khắc con mồi tắt thở.


Khi ý nghĩ đó lóe lên trong đầu, sự kháng cự trong lòng chàng trai mạnh mẽ hơn bao giờ hết.


Cậu ngẩng đầu, ngoan ngoãn nở một nụ cười với người đàn ông trước mặt.


Ngay giây tiếp theo, không hề có dấu hiệu báo trước, cậu nhắm chặt mắt lại.


Cố Luật Trì khựng lại, cả căn phòng bỗng im bặt, những tiếng vo vo hỗn loạn vừa rồi cũng biến mất ngay lập tức.


Hắn cố gắng đè nén h*m m**n tham lam và đáng sợ đang bừng lên trong đôi con ngươi dọc, rồi cứng nhắc liếc nhìn người vợ đang im lặng trước mặt:


“Kỷ Tân, em đang căng thẳng.”


Ngoài lý do đó ra, Cố Luật Trì không thể nghĩ được nguyên nhân nào khác để giải thích cho phản ứng kỳ lạ của cậu.


Trong nhận thức của hắn, sinh mạng yếu ớt và ngắn ngủi như con người, nếu có thể được chính bản thể của hắn dung nạp, vượt thoát khỏi thân xác tầm thường để đạt đến sự tồn tại vĩnh hằng — đó hẳn là điều mà những sinh vật hư vinh và khát khao sức mạnh này đã mơ ước suốt hàng vạn năm. Dù bản tính vốn lạnh lùng, tàn nhẫn, nhưng lúc này, trong hắn lại nảy sinh một cảm xúc kỳ lạ, một chút thương xót, yếu ớt mà chẳng hợp thời, ngay cả bản thân hắn cũng không hề nhận ra... sự quan tâm.


Ánh mắt người đàn ông vẫn dán chặt vào Kỷ Tân. Làn sương đen quấn quanh eo cậu không ngừng siết chặt, qua lớp vải mỏng manh cũng có thể cảm nhận được làn da mịn màng và thân thể săn chắc của con người kia. Cảnh tượng này lại giống như một sự trấn an vụng về.


Cố Luật Trì thấy đối phương không hề lay chuyển, sóng lớn lại một lần nữa nổi lên trong đôi mắt vừa mới bình tĩnh trở lại.


“Sau khi dung hợp, thân thể của em tuy sẽ không còn nữa,nhưng linh hồn sẽ vĩnh viễn phụ thuộc vào bản thể của ta."


“Nếu em muốn, trước khi tất cả diễn ra, ta có thể loại bỏ toàn bộ dây thần kinh cảm giác của em, để em không cảm thấy đau, để mọi chuyện trôi qua nhẹ nhàng như việc hít thở của loài người.”


Giọng hắn thấp trầm, nghe như là đang an ủi, nhưng thực chất lại mang theo một sức ép nặng nề, như lời thúc giục không cho phép kháng cự.


Cố Luật Trì không hề biết, mỗi khi hắn nói thêm một chữ, đồng tử dưới lớp mi mắt khép của Kỷ Tân lại run lên dữ dội.


Khi nghe đến hai chữ “phụ thuộc”, lòng Kỷ Tân đột nhiên thắt lại, cậu đột ngột mở bừng mắt.



Ánh mắt Kỷ Tân khác biệt so với trước, sự khác biệt nằm ở đâu lại khiến Cố Luật Trì nhất thời nghẹn lời.


Trong đôi con ngươi ấy, không quá sâu, không quá đen, lại lóe lên một tia sáng lạnh lẽo chưa từng thấy. Rất lâu về sau, Cố Luật Trì mới hiểu, ánh nhìn này còn có một tên gọi khác là “Tuyệt vọng”.


Là một loại nỗi đau khắc sâu vào linh hồn, đau đớn hơn bất cứ đòn tấn công thể xác nào.


Đáng tiếc là hắn đã hiểu ra quá muộn. Trong cách tư duy của loài quái vật, việc chiếm hữu và sở hữu đơn giản được đánh đồng với nhau.


Căn biệt thự rộng lớn rơi vào tĩnh lặng, một phút đồng hồ kéo dài như vô tận.


Giữa vô số dây leo và ánh nhìn chăm chú của người đàn ông, vẻ mặt của Kỷ Tân đã dần dịu lại. Từ nét méo mó chỉ thoáng qua ban nãy, cậu trở về với dáng vẻ ôn hòa, điềm tĩnh thường ngày, chỉ là sắc mặt vẫn tái nhợt, yếu ớt.


Khi cất tiếng, chàng trai tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra, nhẹ nhàng đưa tay lên, khẽ vuốt gò má của người chồng đang bị làn sương đen nuốt một nửa, giọng nói mềm mại, tựa như sự quấn quýt triền miên giữa những người yêu nhau bình thường nhất:


"Ngay cả khi cơ thể này của em tan biến, anh cũng không bận tâm sao?"


— Một khi thể xác tan biến, những thứ mà người đàn ông mê mẩn, da thịt, mùi hương và cả vị ngọt ẩm nơi khoang miệng khi môi lưỡi giao hòa… tất cả sẽ biến mất không còn dấu vết.


Nếu không phải là tình yêu, chỉ là si mê.


Vậy khi những thứ ấy không còn nữa, liệu con quái vật từng tham lam cả chiếc khăn ăn mà thân thể này chạm qua, có thật sự chịu được không?


Kỷ Tân giương mắt lên, sáng rực và sắc lạnh, chỉ một cái liếc cũng như mang theo tiếng rít lạnh người.


Khác hẳn với mọi biểu cảm giả vờ dịu dàng, lấy lòng mà cậu từng mang trước đó.


Trong tầm nhìn, gương mặt đã không còn nguyên vẹn của Cố Luật Trì hiện lên một thoáng bối rối, nhỏ đến mức gần như không thấy.


Sắc mặt Kỷ Tân xanh xao, cậu nhắm chặt mắt lại.


Ngay sau đó, tất cả những ký ức về từng lần tiếp xúc thân mật, từng cái chạm, từng nụ hôn, từng hơi thở quấn quýt giữa cậu và người đàn ông kia dù vô tình hay cố ý đều đồng loạt ùa về.


Chúng xoáy thành một cơn bão dữ trong đầu, khiến thần trí cậu ong ong, máu trong người như đông lạnh.


Một lúc lâu, không biết nhớ đến điều gì, cậu chợt nở một nụ cười rạng rỡ.


Rồi lặng lẽ rút tay lại.


Trong chuỗi ký ức không quá ngắn kia, Kỷ Tân gạt bỏ hết mọi cảm xúc rối ren, chỉ giữ lại một kết luận duy nhất:


Dù là si mê cũng được, thích cũng thế, đối với Cố Luật Trì, điều thật sự hấp dẫn hắn chỉ là thân xác của nguyên chủ mà thôi.



Cậu nheo mắt, chợt hiểu ra một điều rõ ràng hơn —


Có lẽ bất kỳ người chơi hay pháo hôi nào giống cậu, chỉ cần linh hồn họ nhập vào thân thể “Kỷ Tân” này, thì “Cố Luật Trì” đều sẽ nảy sinh thứ cảm xúc đó.


Nếu đã vậy...


Kỷ Tân khẽ cười, giọng khàn khàn vang lên bên tai hắn:


“Vậy thì, bắt đầu đi.”


Câu nói rõ ràng, dứt khoát, nhưng chẳng hiểu vì sao lại khiến Cố Luật Trì thoáng rùng mình.


Tuy nhiên, phản ứng của bản thể sương đen của hắn nhanh hơn cả bộ não, ngay lập tức sương đen xung quanh tăng vọt.


Gương mặt góc cạnh của người đàn ông bị dòng khói đặc quánh tuôn ra từ thất khiếu nuốt chửng trong nháy mắt.


Trong đôi đồng tử không chút gợn sóng của Kỷ Tân phản chiếu vô số sợi nấm dài màu đỏ máu, vặn vẹo kỳ dị, phun trào ra từ huyết nhục con người.


Ngay lập tức, những dây leo bám quanh các góc tường của biệt thự đồng loạt rút lui như thủy triều, giống đàn chim vụt bay khi kẻ săn mồi lướt qua.


Hiển nhiên, đám sương đen bí ẩn kia cũng không phải là bản thể của Cố Luật Trì.


Những sợi dây leo màu đỏ máu, có vẻ mềm mại nhưng bò lổm ngổm chậm rãi này mới chính là chân thân của con quái vật.


Dây leo dài từng chút một áp sát, ánh sáng đỏ xung quanh bùng lên.


——Cành dây lao thẳng về phía chàng trai đang bị nuốt chửng trong làn sương đen, tựa như dễ dàng bắt được vật trong tay.


Ngay khoảnh khắc đầu dây leo sắp chạm đến làn da trắng lạnh ấy, trong mắt Kỷ Tân lóe lên một tia sáng lạnh lùng khác thường.


Gần như cùng lúc đó, cậu liên hệ với hệ thống:


Chỉ số nguy hiểm của thế giới RW1027 đã vượt ngưỡng cho phép, tôi xin được sử dụng đặc quyền.


Hệ thống: Yêu cầu đã được tiếp nhận.


Hệ thống: Nhiệm vụ giả RW1027 có xác nhận sử dụng đặc quyền rút lui khẩn cấp không?


Kỷ Tân không chút do dự: Xác nhận.


Hệ thống: Xin lưu ý — một khi đặc quyền rút lui được kích hoạt, không thể thu hồi. Cụ thể là sẽ tách toàn bộ dấu hiệu sinh mệnh của người thực hiện khỏi cơ thể ký chủ. Cảm giác đau đớn: 100% thật; Thời gian duy trì: 100 giây; Mức độ trùng khớp với quá trình tử vong trong thế giới thực: 99.99%, cần xác nhận đã hiểu rõ.



Trong khoảnh khắc đó, Kỷ Tân thậm chí không còn hơi sức để chửi thề, nghiến răng đáp: Xác nhận đã hiểu.


Thực ra cậu rất sợ đau, nhưng lần này không hề có lấy một giây do dự.


Đặc quyền kích hoạt, Kỷ Tân lập tức đau đến mức toàn thân co giật.


Cảm giác bị một sức mạnh bên ngoài cưỡng ép nhổ bật ra khỏi cơ thể khiến người ta khó lòng tưởng tượng nổi, không phải kiểu đau dữ dội khiến tâm thần chấn động, mà là vô số loài gặm nhấm li ti đang cắn xé tỉ mỉ từng đầu m*t thần kinh, mang đến nỗi đau cháy bỏng thấu xương tủy.


Cậu cố hít một hơi, nhưng phát hiện hệ hô hấp đã hoàn toàn sụp đổ — cảm giác bỏng rát lan từ khoang miệng đến tận phổi, giống như vừa nuốt trọn một ngụm xăng rồi châm lửa ngay trong khí quản.


Dù gương mặt đã méo mó vì đau đớn, ánh mắt Kỷ Tân vẫn sáng rực đến đáng sợ.


Trong tầm nhìn mờ đi bởi nước mắt, những sợi dây leo mềm oặt kia bỗng phân tách thành vô số tơ mảnh.


Những sợi tơ dường như rối loạn, đồng loạt cuộn về phía cậu — ánh sáng đỏ vốn dùng để nuốt chửng Kỷ Tân bỗng hóa thành thứ ánh lục nhạt như dạ quang, dịu dàng bao phủ lấy cơ thể cậu.


Trong giây phút cận kề cái chết, giữa màn sáng xanh ấy, Kỷ Tân mơ hồ thấy được gương mặt của Cố Luật Trì khi hắn dần khôi phục lại hình người.


Cậu vốn tưởng người đàn ông này sẽ nổi giận vì mình thất hứa giữa chừng, gần như dồn chút sức tàn chỉ để nặn ra một nụ cười thắng lợi.


—— Không ngờ chứ gì, ông đây không chơi nữa đâu.


Nhưng ngay khi khóe môi cậu vừa run rẩy nhếch lên một cách khó nhọc, đầu óc cậu chợt trống rỗng.


Trong hốc mắt sâu thẳm của Cố Luật Trì, đôi con ngươi dọc đỏ thẫm tối sẫm tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Ánh nhìn vốn dĩ luôn tĩnh lặng như nước chết, giờ đây lại cuộn lên một tia điên loạn gần như mất kiểm soát.


Rơi vào mắt Kỷ Tân, thứ ánh sáng ấy lại mang đến một loại kh*** c*m kỳ dị — còn sảng khoái hơn cả cảm giác trả thù gấp vạn lần.


Trước khi ý thức hoàn toàn tan biến, suy nghĩ cuối cùng còn sót lại trong đầu Kỷ Tân là:


Ha, hóa ra quái vật cũng biết sợ à…


—------------


Lời tác giả


Đã điều chỉnh trạng thái xong, trở lại rồi~


Cảm ơn những bạn nhỏ đáng yêu đã không bỏ đi, cúi đầu 360 độ~


--------------


 


Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi Truyện Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi Story Chương 24: Bóc tách vật chủ.
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...