Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi

Chương 22: Ta si mê em.


 


*Chương này sẽ để công xưng ta - em nha, do làm được nửa chương thì thấy như thế cảm giác oke hơn :_)


Kỷ Tân không kịp sợ hãi đã bị người đàn ông kéo vào vòng xoáy môi lưỡi giao hòa.


Nụ hôn lần này dữ dội hơn bất kỳ lần nào trước đây, trong hơi thở nóng rực và tiếng nuốt khàn khàn của đối phương, hơi thở hai người hòa vào nhau, kéo theo cả cơ thể cậu cũng bắt đầu run rẩy. Có khoảnh khắc hai mắt Kỷ Tân tối sầm, cậu chỉ có thể vòng tay qua cổ Cố Luật Trì, từ cảm giác an toàn khó khăn lắm mới có được này khẽ ngẩng đầu quan sát xung quanh.


Phải nói rằng, phần “đ*ng t*nh khi còn là người” của Cố Luật Trì, cậu vẫn còn có thể miễn cưỡng ứng phó.


Nhưng nếu cái cơ thể quái vật quỷ dị kia của hắn đột nhiên bạo động, thì đó là điều cậu không thể nào chống đỡ được.


Suy cho cùng, kẻ ngu ngốc tự mình đâm thủng lớp giấy mỏng ấy — là cậu.


Người toàn thân ướt sũng chủ động tự mình đưa đến trước mặt đối phương... cũng là cậu.


Cố Luật Trì rõ ràng không hài lòng với sự thiếu chuyên tâm của con người, như một hình phạt, hắn khẽ cắn vào đầu lưỡi của cậu.


Kỷ Tân đau đến mức bật khóc.


Đôi đồng tử đen láy đẫm lệ, sáng lấp lánh, Cố Luật Trì cố nén sự hoảng loạn trong lòng, lập tức cúi đầu đổi mục tiêu từ việc l**m m*t đôi môi sang những giọt lệ liên tiếp lăn xuống gò má người kia. Khoảnh khắc tiếp theo, mọi hành động của người đàn ông đều khựng lại, vẻ mặt kinh ngạc hiện lên, cứ như thể lần đầu tiên nếm được một món cao lương mỹ vị tuyệt vời nào đó.


Chỉ một thoáng dừng lại này đã mang lại tia hy vọng cho Kỷ Tân.


Cậu còn tưởng nước mắt mình đã khiến Cố Luật Trì khôi phục lại chút lý trí mong manh. Cậu cắn mạnh đầu lưỡi, đến khi nước mắt mờ cả tầm nhìn. Trong thế giới nhòe nhoẹt ấy, cậu thấy Cố Luật Trì hơi cụp mi mắt xuống, thần trí dường như đã sáng suốt trở lại — nhưng rồi, đối phương lại đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên, dùng một cái nhìn càng tr*n tr** hơn mà dán chặt vào khuôn mặt đẫm nước mắt của cậu.


Đôi đồng tử dọc đỏ rực sáng lên, cứ như thể muốn nuốt chửng cả người cậu.


Kẻ đứng trước mặt Kỷ Tân, gân xanh nổi trên trán, mọi cơn bứt rứt, chiếm hữu và khát khao hòa trộn lại, kết thành một biểu cảm dữ dội đến đáng sợ.


Kỷ Tân nghẹn lại vài giây:


“Anh… không sao chứ? Có thể… thả tôi xuống không?”


Sự cựa quậy nhỏ bé trên cơ thể cậu đã làm ướt một mảng áo trước ngực người đàn ông, nhưng điều đó lại k*ch th*ch phản ứng lớn hơn từ đối phương — không khí xung quanh mơ hồ bị từng lớp sương đen lan ra, ăn mòn ánh sáng.


Kỷ Tân cúi xuống, quả nhiên trông thấy một phần cơ thể Cố Luật Trì đã trở nên trong suốt, phần biến mất kia nối liền với đám khói đen dày đặc, còn những dây leo từng quấn quanh cậu giờ đã biến mất không dấu vết.


Khi thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi đồng tử dọc của người đàn ông, cả người cậu run rẩy, cậu linh cảm được chuyện cực kỳ nguy hiểm sắp xảy ra, cho đến khi cảm thấy toàn thân từ dưới lên trên bị bao bọc bởi ngày càng nhiều sương đen rồi không thể cử động được, cậu mới biết thế nào là tuyệt vọng thực sự.



Cảm giác ngạt thở như khi bị bao phủ bởi khói đen trong đám cháy ập đến liên tiếp.


"Cố Luật Trì, dừng lại!" Kỷ Tân cố gắng cắt ngang đối phương, nhưng không ngờ mỗi lời cậu nói ra, mùi tanh của sắt tản ra từ đầu lưỡi lại càng khiến vẻ mặt người đàn ông trở nên dữ tợn hơn.


Ngay sau đó, mông cậu bị nhấc bổng lên, cả người đổi thành tư thế được một tay ôm chặt. Chưa kịp thốt ra tiếng nào, miệng cậu đã bị bàn tay còn lại bịt kín.


Giọng khàn đục trầm thấp vang lên sát bên tai:


“Kỷ Tân, em nói đúng.”


Người đàn ông vừa khó nhịn được việc bắt lấy mùi máu tanh còn sót lại trong không khí, vừa khàn giọng th* d*c:


“Ta đã thử bịt kín năm giác quan của mình, cắt đứt mọi liên hệ với thế giới ngoài kia, nhưng vẫn không thể ngăn bản thân đến gần em.”


“Cả hơi thở của em, thậm chí là mọi thứ mang dấu vết của em, ta cũng không thể nào không chạm tới.”


“So với nói thích, chẳng bằng nói —— ta si mê tất cả những gì thuộc về em.”


Mỗi lời Cố Luật Trì nói ra, mắt Kỷ Tân lại mở to thêm một phần, Cố Luật Trì bị trúng tà gì rồi?


Cậu cố gắng gạt bàn tay to đang bịt miệng mình ra, nhưng bị từ chối.


Bàn tay người đàn ông lạnh lẽo, nhưng lực đạo không hề giảm, thấy sắp để lại vết ngón tay trên mặt cậu, hắn cụp mắt xuống, cuối cùng lại mở lời:


"Vì vậy ta không thể ép buộc bản thân mình thờ ơ trước sự yếu ớt của em nữa."


Cả một đoạn dài dọn đường, chỉ đổi lại một câu nói không rõ ý nghĩa như vậy, Kỷ Tân không thể nói chuyện, chỉ có thể lo lắng thở hổn hển.


Bất kể trước đây hay bây giờ, Cố Luật Trì luôn kiệm lời, giờ đây một loạt "lời thổ lộ" này nói ra lại có vẻ vô cùng bất thường—


Vậy, rốt cuộc hắn muốn làm gì?!!


Sương đen xung quanh càng lúc càng dày đặc, trái tim Kỷ Tân cũng dần bị siết chặt hơn, cậu nghẹn một hơi trong lồng ngực, cộng thêm sự sợ hãi, trong đầu và tai cậu chỉ toàn là tiếng vang của Cố Luật Trì ‘Tôi si mê tất cả mọi thứ thuộc về em’, bàn tay đang che mặt cậu nặng tựa núi.


Cậu chưa bao giờ biết, lời tỏ tình của quái vật lại trực tiếp, tr*n tr**, và không thể từ chối đến thế.


... Đáng sợ vô cùng.


Dường như để chứng thực ý nghĩ kỳ lạ đó của cậu, Kỷ Tân cảm thấy bàn tay Cố Luật Trì che miệng và mũi mình cũng dần có xu hướng hóa sương, hít phải sương đen vào khoang mũi, cảm giác quỷ dị khiến cả người cậu toát mồ hôi lạnh, cậu không khỏi run rẩy toàn thân.


Khoảnh khắc tiếp theo, cậu nghe thấy giọng nói khàn khàn của Cố Luật Trì vang lên:



"Kỷ Tân, hòa làm một với ta đi."


Lời mời của đối phương không cho phép bị ngắt lời, ánh mắt người đàn ông cố chấp đến mức gần như điên cuồng:


"Ở trong cơ thể ta, trở thành một phần của ta, con người, ta sẽ ban cho em linh hồn vĩnh cửu không bao giờ lụi tàn."


Kỷ Tân kinh ngạc mở to mắt nhìn hắn, nhưng khoang mũi cậu lại bị mùi máu tanh ngọt lấp đầy khi hít vào ngày càng nhiều sương đen.


Đây là một sự đè nén và tuyệt vọng không hề dễ chịu hơn việc bị chết đuối là bao.


Trước khi tầm nhìn hoàn toàn bị sương đen bao phủ, cậu không màng đến đau đớn, thần kinh trong sọ não đã bị kéo vào ký ức của Cố Luật Trì.


Nói chính xác hơn, là ký ức của cả Ngài và “Cố Luật Trì”.


Cảnh tượng của người trước không nhiều, hầu hết là sa mạc mênh mông và cát bay đá chạy năm này qua năm khác.


Chỉ có những con quái vật hình dạng máu thịt, hoặc đang ẩn nấp hoặc đang gầm gừ, rục rịch phục kích xung quanh, so với khát khao sức mạnh tuyệt đối, thì sự e dè lại nhiều hơn.


Sau đó, Kỷ Tân thấy hai đội thâm nhập vào sâu trong sa mạc, người đứng đầu đội khảo cổ chính là người chồng đã bỏ rơi cậu trong đêm tân hôn — chính là Cố Luật Trì thật sự.


Cậu không nhìn rõ quá trình Ngài chiếm đoạt toàn bộ cơ thể “Cố Luật Trì”, dường như vì nỗi đau đớn tột cùng phát sinh trong quá trình này đã làm mờ đi tính toàn vẹn của ký ức, nhưng không nghi ngờ gì, nỗi đau này đã khiến những cảm xúc mãnh liệt nhất của “Cố Luật Trì” khi còn là con người bị khắc sâu một cách không thể tránh khỏi vào hình thái ý thức cuối cùng của Ngài.


Giữa những mảnh ký ức đan xen, Kỷ Tân nhìn thấy chính mình.


Tới lúc này, nguyên nhân đằng sau hành động của “Cố Luật Trì” — người dù đã không còn là anh ta nhưng vẫn bất chấp mưa gió quay về nhà, rốt cuộc cũng được hé lộ.


Thì ra, chủ nhân thật sự của cơ thể này chưa từng thật lòng ghét bỏ cậu.


Ngược lại, đủ loại sự thờ ơ cố ý và sự né tránh dây dưa, đã tạo nên một nỗi ám ảnh gần như là bướng bỉnh.


Những mảnh ký ức luôn tập trung vào... đôi chân mà cậu đã giả vờ là tàn phế.


Nhìn đến đây, Kỷ Tân cười khổ một tiếng, chưa từng ngờ rằng người chồng mà cậu một lòng mong muốn chết đi, đến tận giây phút cuối cùng trong đời, trong lòng anh ta lại vẫn mang theo hình bóng của chính cậu.


Khi những ký ức trong sương đen dần dần được bóc tách, Kỷ Tân cảm thấy hơi ấm trên cơ thể mình cũng bắt đầu không ngừng thoát ra ngoài, toàn thân nhanh chóng bị một luồng khí ẩm lạnh đột ngột bao trùm, từng chút từng chút tử khí rỉ ra khắp người.


Lẽ nào, cậu thực sự phải “hợp nhất” với Cố Luật Trì, trở thành vật phụ thuộc vĩnh viễn của hắn sao?


Lòng Kỷ Tân hoảng hốt, nhưng suy nghĩ trong đầu chưa bao giờ dừng lại, khi cậu đang cẩn thận lục soát ký ức của Cố Luật Trì, bất chợt bị thu hút bởi một bóng hình không hề xa lạ, gần như cùng lúc đó, một tia sáng lóe lên.


Hệ thống! Có thể cho tôi biết quỹ đạo hành động hiện tại của nhân vật thụ chính của thế giới này không.



Hệ thống: Đã nhận được câu hỏi của cậu. Do lỗi BUG của thế giới nhiệm vụ RW1027 vẫn chưa được khắc phục, quỹ đạo hành động của nhân vật thụ chính cũng bị ảnh hưởng tương ứng, hiện cậu ta đang trên đường đến chỗ ở của cậu để xác nhận sống chết của đối tượng nhiệm vụ.


Kỷ Tân hỏi tiếp: Dự kiến còn cần bao nhiêu thời gian?


Hệ thống: Để có được thông tin này cần một trăm điểm tích lũy nhiệm vụ, xin hỏi có đổi không.


Kỷ Tân:...


Đồ hệ thống rác rưởi. Không sửa được lỗi BUG thì thôi, lại còn keo kiệt đến mức này.


Lần trước khi con quái vật “máu thịt” kia kéo đến cửa, đổi một khẩu súng lượng tử cũng chỉ tốn có 50 điểm, bây giờ chỉ hỏi một khoảng thời gian chính xác mà cũng đòi chém giá thế này à.


Hệ thống:Cửa sổ giao dịch đã mở, bắt đầu đếm ngược năm, bốn, ba, hai——


Thấy cơ hội xoay chuyển đang ở ngay trước mắt, Kỷ Tân nghiến răng chọn xác nhận giao dịch.


Mặc dù đến bây giờ, cậu vẫn bị mắc kẹt trong lớp sương mù dày đặc của cơ thể Cố Luật Trì, trước mắt tối đen như mực, nhưng tâm trạng Kỷ Tân lại tươi sáng hơn rất nhiều — cuối cùng cậu cũng biết nên hóa giải thế cục bế tắc này như thế nào rồi.


Lúc này, Kỷ Tân ở trong bóng tối vô tận, nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng dịu dàng của mình vang lên trong không gian trống trải:


"Chồng ơi, theo thỏa thuận của chúng ta, lẽ ra em nên thắng rồi."


Nghe vậy, lớp sương đen vốn dĩ còn ôn hòa đột nhiên trở nên xao động, áp suất thấp như băng nhọn ập đến Kỷ Tân, ép buộc cậu dù đã không còn cảm nhận được sự tồn tại của cơ thể vẫn phải rên lên vì đau đớn xé rách.


Cố Luật Trì không kìm được ngắt lời:


“Con người, đừng mơ tưởng ta sẽ để em rời đi.”


“Thực ra em tình nguyện... ý em là, em sẵn sàng ở bên anh — bằng bất cứ cách nào.”


Càng ở vào thời khắc căng thẳng, Kỷ Tân lại càng bình tĩnh. Cậu cố nén xuống, giọng nói trở nên mềm mại hơn:


“Nhưng có thể cho em được ở lại với thân phận con người thêm một ngày nữa không? Chỉ một ngày thôi. Sau đó, mọi chuyện em đều nghe theo anh.”


"Lần này em lại muốn giở trò gì?"


"Em... Em chỉ là muốn nói lời tạm biệt cuối cùng với thân phận con người của mình. Mặc dù mẹ em bà ấy thực dụng và khắc nghiệt, nhưng dù sao bà ấy cũng chỉ có một mình em là con trai, ngay cả gọi điện thoại hỏi thăm cũng được. Chồng ơi, anh có thể hiểu cho em mà, đúng không?"


Cố Luật Trì không lập tức trả lời cậu.


"Hay là anh muốn em cứ mang theo sự hối tiếc ở bên anh?" Kỷ Tân tiếp tục giọng mũi nhẹ nhàng, cố tình thêm một thời hạn:



"Cùng nhau trải qua những tháng năm vô tận sắp tới?"


Cố Luật Trì: .......


Sương đen trong cơ thể hắn vô thanh vô tức cuồn cuộn, thổi lên một vòng xoáy sâu thẳm.


Sự xảo quyệt của loài người, hắn không phải chưa từng thấy, hơn nữa Kỷ Tân ngay cả việc giả vờ què chân cũng làm được, thực sự không đáng tin cho lắm.


“Được không, chồng?”


Kỷ Tân vẫn không chịu bỏ cuộc, lại hỏi lần nữa.


Một lúc lâu sau, làn sương đen đặc quánh ấy mới chậm rãi tụ lại, dần dần hóa thành hình người.


Trước khi Kỷ Tân kịp vui mừng nhìn về thân thể “đã mất mà nay lại tìm được” của mình, liền nghe thấy giọng nói của Cố Luật Trì vang lên:


“Được.”


Bên dưới vẻ ngoài mừng rỡ của Kỷ Tân, sự phấn khích và nhẫn nhịn xen kẽ nhau, vô số âm thanh vang vọng, hò reo điên cuồng trong tâm trí—chỉ cần một ngày nữa thôi, chỉ cần một ngày nữa thôi… là có thể thoát khỏi cái “tình cảm” đáng sợ và sự “kiểm soát” kinh khủng của Cố Luật Trì rồi!


Thế nhưng ngay giây sau, giọng nói trầm thấp của Cố Luật Trì lại vang lên, đột ngột mà lạnh lùng:


“Nhưng trong khoảng thời gian đó, em tuyệt đối không được rời khỏi tầm mắt của ta.”


Hắn dừng lại một chút, rồi bổ sung:


“Ý ta là — dù làm gì đi nữa, em cũng phải ở cạnh ta.”


Thái dương Kỷ Tân bắt đầu giật liên hồi, còn ánh mắt người đàn ông thì chậm rãi liếc về phía phòng ngủ chính:


"Bắt đầu từ việc ngủ tối nay."


—-----------


Lời tác giả


La la la~ Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ


Mùa hè nóng quá, nhớ đừng để bị say nắng nha~


Cảm ơn mọi người luôn ủng hộ mình, mình sẽ tiếp tục cố gắng hơn nữa!


Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi Truyện Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi Story Chương 22: Ta si mê em.
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...