Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi

Chương 19: Anh thích tôi.


 


Khi ý nghĩ đó vừa thoáng qua, trên gương mặt của Kỷ Tân vụt hiện một tia hoảng loạn.


Trước kia cậu hoàn toàn không nhận ra rằng sự tin tưởng của mình với Cố Luật Trì đã đạt đến mức độ này.


Ngay sau đó sự chú ý của cậu lại bị một tiếng gào thét thê lương của quái vật kéo đi.


Không ngoài dự đoán của Kỷ Tân, đám máu thịt với ngũ quan mơ hồ kia hoàn toàn không đủ sức đối kháng với người đàn ông. Trong nháy mắt, chỉ dựa vào hai cọng dây leo vung lên lóe sáng ánh bạc, con quái vật vốn còn đang hung hãn bạo nộ đã bị chém nát thành từng mảnh.


Dẫu đã chứng kiến không ít chuyện kỳ quái, Kỷ Tân vẫn bị những khối thịt đang giãy giụa bò lổm ngổm trên sàn làm cho ghê tởm. Cậu vô thức lùi lại một bước, nhưng kết quả lại tự đưa bản thân tiến thêm một khoảng vào lòng Cố Luật Trì.


Ngay sau đó, Kỷ Tân cảm thấy tim mình cũng bị lồng ngực của người đàn ông va chạm một cái, thế là cậu như bị điện giật mà giằng khỏi cánh tay đang ôm trước eo. Vừa kịp quay đầu lại, khuôn mặt Cố Luật Trì với cặp lông mày nhướng lên đột ngột lọt vào tầm mắt, khiến tim cậu tăng tốc lần nữa.


Kỷ Tân ngẩn ngơ trong giây lát, nuốt ngược lời cảm ơn sắp thốt ra khỏi miệng.


Gần như cùng lúc đó, Cố Luật Trì thu hồi dây leo, ánh mắt nhìn về phía con người lạnh lẽo như bị ngâm trong kịch độc, giữa lông mày lộ rõ sự áp chế và bạo ngược đã lâu không xuất hiện.


Kỷ Tân chần chừ, do dự không biết có nên bước lên giải thích rằng tất cả chỉ là do con quái vật chẳng ra người chẳng ra ma kia chủ động tìm tới, thật sự không liên quan gì đến mình. Cổ họng nghẹn lại, nhưng lời ra khỏi miệng lại là:


“May quá, may quá, chồng về kịp rồi.”


Nghe vậy, Cố Luật Trì không chớp mắt lấy một cái, chỉ lạnh lùng dán chặt ánh nhìn vào cậu.


“...” Kỷ Tân nhận ra chiêu thức vốn luôn hữu hiệu của mình giờ lại hoàn toàn vô dụng, càng thấy khó hiểu, chẳng biết rốt cuộc đối phương lại bị k*ch th*ch trúng dây thần kinh nào. Ồ, phải rồi, đối phương vốn dĩ không phải con người, đến thần kinh có hay không cũng chưa biết được.


Khi cậu còn đang âm thầm lẩm bẩm trong lòng, Cố Luật Trì cuối cùng cũng chịu hạ mình, lạnh lùng mở miệng:


“Con người, tại sao em luôn tự đặt bản thân vào rắc rối?”


—— Dù là quá khứ hay hiện tại, ngài đều cực kỳ ghét phiền phức.


Lại càng ghét những thứ yếu ớt đến mức chẳng hề có khả năng cảnh giác hay ứng phó với rắc rối.


Mọi chuyện trước mắt chỉ khiến hắn vô cùng bực bội đến.


Bị đôi mắt lạnh băng kia chiếu thẳng, chút ấm áp cuối cùng trong lòng Kỷ Tân hoàn toàn tan biến, nhanh chóng hóa thành một nỗi ấm ức cùng phẫn nộ đan xen, dâng lên đến mức cay xè nơi ngực, khóe môi cậu cũng lập tức trễ xuống:


“Con quái vật đó vừa rồi còn nói trên người tôi dính mùi của anh!”


Nên là! Không phải tôi chủ động rước lấy phiền phức.



Mà chính anh, mới là nguồn gốc của tai họa này!


Nói xong, cậu lại thấy thần sắc đối phương chẳng hề dao động, vẫn giữ nguyên gương mặt thản nhiên như thể ‘Tôi biết từ trước rồi, nhưng em vẫn có lỗi.’


Kỷ Tân: “...”


Cậu triệt để cảm thấy bao nhiêu nước miếng của mình đều phí hoài, không chỉ uổng công lo lắng sợ hãi một trận, cuối cùng còn bị đổ lỗi ngược.


Cậu cũng dứt khoát lạnh mặt, muốn xem trong cái miệng chó của Cố Luật Trì liệu có thể nhả ra được ngà voi nào không.


Thế nhưng giọng nói của đối phương lại càng căng chặt, từng chữ từng câu bật ra đều xa lạ đến mức khiến trái tim Kỷ Tân lạnh thêm mấy phần:


“Dựa theo thỏa thuận, đã quay về quan hệ vợ chồng bình thường thì, Kỷ Tân, em hẳn phải biết rõ mình cần có ý thức của một vật sở hữu thuộc về tôi. Tuyệt đối không được rời khỏi, tuyệt đối không được để mình lâm vào nguy hiểm. Từ thân thể cho đến linh hồn, em vĩnh viễn thuộc về tôi, giống như trong lời thề hôn nhân của em vậy.”


“——Tôi cứ nghĩ những điều này em vốn đã biết.”


Kỷ Tân nghe từng chữ một, mười ngón tay đặt dọc đường chỉ quần siết chặt lấy da thịt, gần như bóp đến nỗi hằn ra một mảng bầm tím.


Cậu giống như bị người ta dội cho một gáo nước lạnh từ đầu đến chân. Cái thoáng chốc mơ hồ vừa rồi đã sớm tan biến sạch sẽ, chỉ còn lại nỗi đau nhói thấu tim và sự nhục nhã.


Cũng phải thôi, dám đem loại quái vật lạnh lùng vô tình này làm chỗ dựa, ngoài bản thân cậu – một thằng ngốc to đầu – thì còn ai nữa?


“Vật sở hữu?” Cậu lau mặt, cố sức che giấu vẻ mặt sắp không kìm giữ nổi, ánh mắt vô tình lướt qua đống rau quả chất thành một đống trước cửa, tươi non mướt mắt, đầy đặn hoàn hảo, hiển nhiên được chọn lựa kỹ lưỡng… So với mớ thịt vụn suýt chút nữa đã lấy mạng mình khi nãy, đột nhiên lại thấy sống mũi hơi cay.


Trong chớp mắt, chàng trai bật ra một tiếng cười khẽ, như thể tự giễu bản thân khi nào lại đi tranh chấp với một con quái vật chẳng hiểu gì.


Nhưng cảm giác chua xót và không cam lòng trong lòng thì lại hóa thành một con rắn kỳ lạ không ngừng quấn chặt lấy trái tim, chỗ nào nó lướt qua đều khiến cậu run rẩy.


Khi cất tiếng lần nữa, giọng nói con người mang theo sự hứng khởi khó kìm cùng nét vui vẻ mơ hồ:


“Cố Luật Trì, thực ra kẻ chẳng hiểu gì chính là anh…”


Đối phương cắt ngang:


“Ý gì? Em vẫn cho rằng mình không sai?”


Hắn hơi nheo mắt, lại bắt đầu hối hận vì từ đầu tới cuối đã dung túng con người yếu đuối này quá mức, đến nỗi bây giờ cậu dám buông lời ngông cuồng như thế.


“Không, không phải,” Kỷ Tân lắc đầu, ánh mắt đầy ẩn ý:


“Đám cháy lần trước, cả quái vật lần này, từng lần từng lần anh đều cứu tôi… không lẽ chỉ vì không muốn mất đi một món đồ sở hữu?”


“Chẳng lẽ không phải?” Người đàn ông hỏi ngược lại.



Lông mày nhíu chặt của Kỷ Tân bị câu nói ấy làm giãn ra ngay, cậu suýt nữa bật cười thành tiếng, biến hóa tinh tế trên gương mặt khiến nét giận dữ trên mặt Cố Luật Trì càng thêm nghiêm trọng.


Con người của hắn, chẳng lẽ lại muốn đổi ý?


Tuyệt đối không thể.


Kỷ Tân là của hắn! Chỉ có thể là của hắn!!


Vật sở hữu sinh ra vốn nên bị chủ nhân dõi nhìn và nắm giữ, bất kể quá khứ hay tương lai, bất kể sống hay chết!!


Không khí một lần nữa căng thẳng đến ngột ngạt, Kỷ Tân lần này lựa chọn phớt lờ, không còn thuận theo như mọi khi.


Lúc này, gương mặt người đàn ông chìm trong ánh sáng mờ tối, không cần nhìn kỹ Kỷ Tân cũng biết rõ, tia đỏ lóe lên kia chính là đồng tử dựng đứng không thể giấu giếm nữa. Cùng lúc đó xuất hiện là những âm thanh trầm thấp đã lâu không nghe thấy, mang theo sự oán trách và cố chấp:


“Kỷ Tân, cậu không ngoan.”


“Kỷ Tân, cậu lại muốn chọc giận hắn.”


“Kỷ Tân, mau thừa nhận cậu là của hắn đi!”


“Kỷ Tân, cậu còn do dự cái gì?”


“Kỷ Tân, cậu chỉ có thể là của hắn.”


“Cậu trốn không thoát đâu……”


Đến đây, khóe môi Kỷ Tân kéo lên một độ cong khiến ngay cả chính cậu cũng khó tin vào mắt mình. Cậu gần như đã chắc chắn về cái suy đoán điên rồ kia.


Nhưng ngay giây sau, những tiếng thì thầm chi chít kia lại đột ngột bị cắt ngang.


Khoảnh khắc chạm phải ánh mắt âm u của Cố Luật Trì, Kỷ Tân theo phản xạ lạnh giọng cười khẩy.


Cơ thể cậu vì sức ép bất ngờ mà đến cả nội tạng cũng như co rút lại, nhưng gương mặt tái nhợt lại vì dòng máu dồn dập của trái tim mà thoáng lên chút hồng nhạt lạc điệu, như thể phủ lên một lớp phấn mỏng, đôi đồng tử thì đen láy kinh người.


Kỷ Tân gắng nhịn cảm giác khó chịu, hướng về người đang tiến lại, nở một nụ cười mang chút mê hoặc:


“Cố Luật Trì, anh chưa từng nghĩ rằng nguồn gốc của sự chiếm hữu anh dành cho tôi, thực ra là vì —— thích sao?”


Nói xong, cậu không quên dùng ánh mắt ghim chặt lấy khuôn mặt người đàn ông, không bỏ sót một phản ứng nào.


Sự nhẫn nại trong mắt Cố Luật Trì hiển nhiên đã chạm đến đỉnh điểm.


Dưới hàng mày cau chặt, ánh nhìn sắc bén của hắn tựa như một lưỡi kiếm, muốn xé toang đầu óc con người nhỏ bé trước mặt để xem trong đó rốt cuộc chứa cái gì.



Đùa gì thế.


Là một thần linh viễn cổ, tuổi thọ của ngài gần như đồng nhất với thời gian, sức mạnh của ngài đứng trên hết thảy sinh linh.


Ngài xứng đáng ngang nhiên cướp đoạt và chiếm hữu khắp thế gian, xứng đáng nhận lấy sự thần phục và theo sau của hàng vạn sinh linh.


Trong thế giới của ngài, chỉ có sức mạnh tuyệt đối để khống chế tất cả, với tuổi đời vô hạn thậm chí không cần truyền thừa hay sinh sôi.


‘Thích’ – thứ bản năng hạ đẳng do các sinh vật carbon sản sinh ra vì nhu cầu kéo dài nòi giống – sẽ không, và tuyệt đối không thể xảy ra trên người hắn.


Huống chi, đối tượng thích kia… lại là một con người.


Trong ấn tượng của hắn, trăm năm tuổi thọ cua nhân loại bất quá chỉ như một cái chớp mắt.


Thế nhưng, chỉ cần nghĩ đến việc Kỷ Tân cuối cùng rồi cũng sẽ hóa thành nắm đất vàng nhẹ bâng bay theo gió, hô hấp của Cố Luật Trì liền trở nên dồn dập.


Không khí xung quanh như đông đặc lại. Trong tĩnh lặng ngột ngạt ấy, cảm xúc của hắn như một cơn bão vô hình, cuốn theo phẫn nộ và hoảng loạn dày đặc, mặc sức lan tràn giữa hai người.


Gương mặt co giật của người đàn ông rơi vào mắt Kỷ Tân, ngược lại càng khiến khóe môi cậu cong lên.


Thôi vậy.


Thật sự nghĩ không thông…… thì để mình giúp một tay cũng được.


“Cố Luật Trì.” Trong cổ họng Kỷ Tân dấy lên chút ngứa ngáy, cậu nâng mí mắt, nhìn thẳng đối phương:


“Anh có muốn cược với tôi một ván không?”


“Cược gì?”


Không đợi Kỷ Tân mở miệng, sắc mặt Cố Luật Trì đã âm trầm, thẳng thừng cắt lời:


“Con người, em nghĩ trên người mình còn có thứ gì tôi coi trọng để đem ra đặt cược?”


“……” Kỷ Tân im lặng một chốc, nghĩ tới nghĩ lui, vành tai bất giác nóng ran.


Nói thật thì, cậu không ít lần xấu hổ nhận ra trên người mình quả thực có vài thứ đặc biệt hấp dẫn cái đồ khốn này —— như mùi hương, máu, còn có… nước bọt.


Nhưng cậu biết, những thứ đó chỉ có thể là bí mật không cần nói ra.


Thế là Kỷ Tân khẽ ho một tiếng, giả vờ bình tĩnh hạ thấp giọng:


“Chúng ta cược xem anh rốt cuộc có thích tôi hay không.”



Vừa dứt lời, trong lòng cậu lại đột ngột dâng lên một nỗi bực bội khó hiểu. Dưới ánh mắt như bão tố sắp ập đến của Cố Luật Trì, cậu gắng sức khống chế cơ bắp đang run rẩy, ổn định giọng nói vẫn còn khẽ run:


“Nếu tôi thắng, anh phải vô điều kiện đáp ứng tôi một yêu cầu.”


Ngón tay Cố Luật Trì siết chặt, đốt ngón trắng bệch:


“Nếu tôi thắng thì sao?”


“Thì chứng minh được anh không thích tôi chứ sao.” Kỷ Tân cố ý nói bằng giọng mang chút hờn dỗi, nhưng vẫn nghiêm túc bổ sung:


“Nếu anh thắng, vậy sau này anh có giết người phóng hỏa hay xuống bếp nấu ăn, chỉ cần anh bảo tôi đi hướng Đông, tôi tuyệt đối sẽ không dám đi hướng Tây!”


Nói xong, khóe mắt cậu thoáng quét qua, chạm ngay đôi đồng tử thẳng đứng đỏ rực của Cố Luật Trì. Khoảnh khắc bốn mắt giao nhau tựa như bị ánh nhìn lạnh băng ấy bóp nghẹt lấy cổ.


Kỷ Tân hít mạnh một hơi, mất mấy phút mới thoát khỏi tình trạng toàn thân tê dại.


Trong bụng thầm nghĩ chơi không nổi thì thôi, ai đời dọa người như thế chứ.


Cố Luật Trì khép hờ mí mắt, ánh mắt dưới hàng mi khẽ lóe sáng.


Mặc dù việc một con người dám hết lần này tới lần khác ra điều kiện với hắn quả thật to gan, nhưng…… nếu Kỷ Tân thật sự ngoan ngoãn nghe lời như vậy, đánh cược một lần cũng chẳng sao. Dù sao, không ai muốn có một món vật sở hữu bất cứ lúc nào cũng có thể mất đi. Huống chi, chênh lệch thực lực giữa Kỷ Tân và hắn qúa rõ ràng, bất luận thế nào, cán cân chiến thắng cuối cùng cũng sẽ nghiêng về phía hắn.


Câu trả lời của người đàn ông đến quá bất ngờ, khiến những lời chuẩn bị sẵn trong bụng Kỷ Tân không kịp dùng đến.


Trong thoáng im lặng, khóe mắt cong cong của cậu chất chứa ý cười khiêu khích giống như đang trêu đùa con mồi. Chỉ cần nghĩ đến việc chính Cố Luật Trì là kẻ đã tự nguyện nhảy vào bẫy, trái tim cậu liền như mọc cánh, bay vút lên từ nơi sâu thẳm. Đôi môi vốn nhợt nhạt giờ vì máu nóng dồn lên mà trở nên đỏ tươi quyến rũ.


Kỷ Tân khẽ l**m môi, bên tai dường như lại vang vọng âm thanh nuốt khan của người kia.


Cậu gắng sức kìm nén h*m m**n cười thành tiếng, ra vẻ nghiêm túc tuyên bố:


“Vậy thì, từ hôm nay bắt đầu, trong vòng ba ngày tới, nếu anh có thể kiềm chế không đến gần hay chạm vào tôi —— coi như anh thắng.”


—--------


Lời tác giả


Tiểu dây leo: Cuối cùng tôi cũng được ra sân rồi, vui ghê


Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ, nghỉ hè vui vẻ


Mwahhh, vẫy vẫy tiểu dây leo gửi trái tim đến mọi người


Hoan nghênh bình luận và thu thập nha


-----------


Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi Truyện Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi Story Chương 19: Anh thích tôi.
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...