Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi

Chương 49: Ngoại truyện 7: Hoàn toàn văn


Ngày thứ mười sau khi Hà Quất rời đi, thời tiết ở huyện Kỳ Viên rất đẹp. Hà Tiêu bế Tiểu Chanh Tử đi đến cửa hàng. Đúng dịp cuối tuần, cửa hàng đông khách hơn bình thường, anh chỉ có thể vừa bế Tiểu Chanh Tử vừa đứng ở quầy thanh toán.


Mười giờ sáng, quán ăn nhà dì Lâm bên cạnh đang rảnh, bà đi dạo một vòng sang cửa hàng trái cây, thấy Hà Tiêu một tay ôm Tiểu Chanh Tử, một tay giúp khách cân trái cây. Tiểu Chanh Tử nằm sấp trên vai anh ngáp ngắn ngáp dài, rõ ràng là buồn ngủ.


Dì Lâm bước tới, vươn tay bế lấy Tiểu Chanh Tử, thuận miệng hỏi: "Quýt đi mấy ngày rồi?"


Hà Tiêu vừa giúp khách thanh toán vừa trả lời: "Đi mười ngày rồi."


Nói xong ngẩng đầu với khách: "Tổng cộng bảy mươi tám tệ ba, đưa bảy mươi tám tệ là được rồi."


Khách nhận trái cây từ tay anh, trả tiền xong thì rời đi.


Mấy người sau xếp hàng tiếp tục mang trái cây lên thanh toán.


"Con bé có nói bao giờ về không?"


"Trước đó nói với Chử Tích là ra ngoài chơi nửa tháng, chắc còn bốn, năm ngày nữa là về."


"Ra ngoài chơi chơi cũng tốt, đỡ phải ngày nào cũng ở cái huyện nhỏ này, cũng bí bức lắm."


Dì Lâm nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Tiểu Chanh Tử, dỗ bé ngủ, hạ giọng nói: "Dù sao Tiểu Chanh Tử nhà mình ngoan như vậy, chắc cũng không đến mức suốt ngày đòi mẹ."


Chỉ cần nghe thấy hai chữ "mẹ", Tiểu Chanh Tử vốn đã buồn ngủ lại ngẩng đầu nhìn dì Lâm.


"Lúc nên ngủ mà không ngủ, sẽ khóc đòi tìm A Quýt."


Hà Tiêu đưa trái cây cho khách: "Hai mươi tư tệ năm, đưa hai mươi tư tệ là được."


Sau đó quay đầu nói với dì Lâm: "Nhưng cháu lấy áo của A Quýt bọc con bé lại, nó ngửi thấy mùi trên áo A Quýt thì sẽ đỡ hơn chút."


Trước khi Hà Quất rời đi, anh cứ tưởng Tiểu Chanh Tử là đứa trẻ dễ dỗ, nhưng đến lúc tự mình chăm mới biết, bình thường con bé không khóc không quậy, nhưng cứ đến tối và lúc ngủ trưa là lại khóc đòi Hà Quất.


May mà tìm được mấy cách dỗ bé ngủ trên mạng, nếu không anh thật sự đã phải gọi Hà Quất về rồi.


"Từ lúc sinh ra đến giờ, nó lúc nào chẳng ở với Quýt, chưa bao giờ tách ra, chắc chắn là lệ thuộc vào mẹ nhiều hơn."


Dì Lâm cúi mắt nhìn Tiểu Chanh Tử, thấy con bé lại ngoan ngoãn nằm trong lòng bà, theo phản xạ đưa tay sờ trán nó. Xác nhận không sốt, bà vẫn nhíu mày, hạ giọng nói: "Đứa nhỏ này nhìn cũng không hoạt bát bằng mấy hôm trước."


Hà Tiêu cũng nhìn ra điều đó.


Nhưng Hà Quất hiếm khi được ra ngoài chơi một chuyến, mà còn chơi vui đến thế, anh không thể để cô vì con mà phải vội vàng quay về.


"Chắc do cháu dành ít thời gian bên con quá, sau này cháu sẽ bù lại, lần sau A Quýt lại đi chơi, sẽ không xảy ra tình trạng này nữa."


Khách tiếp theo tiến lên, Hà Tiêu lại bận rộn cân trái cây, tính tiền. Dì Lâm giúp trông Tiểu Chanh Tử, chưa bao lâu sau bé đã ngủ gục trên vai bà, trên người vẫn bọc áo của Hà Quất, bàn tay nhỏ siết chặt lấy áo cô, như thể chỉ có vậy mới thấy yên tâm hơn một chút.


Mãi đến hơn nửa tiếng sau, đợt khách này mới lần lượt rời đi, quán ăn nhà dì Lâm bên cạnh cũng bắt đầu bận rộn. Hà Tiêu bế Tiểu Chanh Tử đang ngủ say về nhà trước.


Vừa vào cửa, điện thoại rung một cái. Hà Tiêu không vội xem tin nhắn, trước tiên đặt Tiểu Chanh Tử vào trong phòng, đắp chăn nhỏ cho bé, sau đó mới ra ngoài mở khóa màn hình.


Quýt Mèo:Anh bận không xuể rồi đúng không?


Đoán chắc cô vừa xem camera cửa hàng, Hà Tiêu gõ nhanh trên màn hình: Anh lo được, em đừng lo cho nhà cửa, cứ chơi cho vui.


Ngồi xuống ghế sô pha, Dưa Hấu cũng theo tới, nhảy lên ghế nằm cạnh anh, Hà Tiêu tiện tay chụp một tấm gửi qua.


Tiểu Chanh Tử rất ngoan, Dưa Hấu cũng nghe lời.


...


Trong khách sạn, ngoài cửa sổ mưa phùn rả rích.


Trời mưa nên cả hai đều không muốn ra ngoài, Hà Quất ngồi trong phòng xem camera cả buổi sáng. Tuy không nghe được Hà Tiêu và dì Lâm nói gì, nhưng nhìn dáng vẻ ủ rũ của Tiểu Chanh Tử, niềm vui mấy ngày liền cũng giảm hẳn.


Ra ngoài chơi rất vui, cũng rất thư giãn, nhưng vẫn thường xuyên nhớ đến họ.


Đặc biệt là sáng nay xem cảnh trong camera, cô càng lúc càng muốn ôm Tiểu Chanh Tử một cái, thậm chí còn muốn lập tức về nhà để được ôm con bé.


Biết Hà Tiêu đã đưa Tiểu Chanh Tử về rồi, cô liền mở camera đặt cạnh giường của con bé ra xem.


Chử Tích mua cơm trưa về, vừa bước vào đã thấy Hà Quất đang chăm chú nhìn điện thoại: "Tính sao cũng không ngờ lại mưa, hôm nay khỏi ra ngoài rồi."


Cô nàng đặt cơm lên bàn, bước đến gần: "Coi cái gì vậy? Là đang xem Tiểu Chanh Tử hả?"


Vừa cúi đầu đã thấy trên camera là cảnh Tiểu Chanh Tử đang ngủ say.


Những năm qua, Chử Tích cũng chăm sóc Tiểu Chanh Tử không ít, nói Tiểu Chanh Tử là nửa đứa con của cô nàng cũng không quá lời. Bình thường hai ba ngày là phải đến thăm con bé một lần, lần này đã mười ngày chưa gặp.


Sáng còn tính xem ngày mai đi đâu chơi, lúc này ngay cả Chử Tích cũng thấy hết hứng.


"Nếu mình đưa Tiểu Cam theo cùng đi chơi thì có phải cũng tốt không? Không có con bé bên cạnh, tớ thấy nhớ nó ghê."



"Đưa theo thì bất tiện, mà thời tiết lại thất thường thế này, lỡ con bé cảm thì sao."


Hà Quất tắt điện thoại, bước tới bàn: "Đợi sau này con bé lớn hơn chút sẽ dẫn nó đi cùng."


"Đến lúc nó lớn rồi thì lại phải đi học, mà đã đi học thì càng không rảnh."


Chử Tích như nhìn thấu tâm tư cô, vội nói: "Hay là mình về sớm đi, tớ cũng nhớ Tiểu Chanh Tử rồi. Sau này có dịp lại đi chơi tiếp."


"Tụi mình đi chơi được mười ngày rồi, về nhà nghỉ ngơi vài hôm cũng không tệ."


Hà Quất lộ vẻ do dự.


Cô cũng muốn về sớm, nhưng Chử Tích thì khó lắm mới có dịp ra ngoài chơi một chuyến.


"Thôi khỏi, đi được một chuyến không dễ, lại còn lên kế hoạch trước từ sớm, về sớm thì tiếc lắm."


"Không sao, ra ngoài chơi là để thư giãn, mấy hôm nay chơi cũng vui rồi. Hơn nữa tớ thật sự rất nhớ Tiểu Chanh Tử, tiếp tục chơi nữa thì cũng không còn tâm trạng."


Vừa nói cô nàng vừa lấy điện thoại ra đặt vé: "Nói mới nhớ, từ trước tới giờ tớ chưa từng xa Tiểu Chanh Tử quá ba ngày, lần này mười ngày không gặp, cảm giác như rất lâu không gặp vậy."


Hà Quất đưa tay đè lên màn hình điện thoại của cô nàng, Chử Tích ngẩng đầu nhìn cô.


"Chử Tích, cậu khó khăn lắm mới đi chơi một chuyến, nếu giờ quay về thì..."


"Ngày tháng còn dài mà!"


Chử Tích kéo tay cô ra: "Chúng ta sau này còn nhiều thời gian, sau này có thể đi tiếp. Đến lúc đó Tiểu Chanh Tử muốn đi, tớ sẽ dẫn con bé đi. Con bé không muốn đi thì hai đứa mình đi chơi."


"Cậu đừng nghĩ ngợi lung tung, tớ không để tâm đâu. Ra ngoài chơi là để thả lỏng, giờ muốn làm chuyện khác thì cứ làm."


"Mau đặt vé đi, ăn cơm xong tụi mình về luôn, trời mưa như này chơi gì được nữa."


Dưới sự thuyết phục của Chử Tích, Hà Quất cũng không cố chấp nữa.


Không có vé máy bay phù hợp, hai người đặt vé tàu cao tốc chiều về huyện Kỳ Viên, vừa hay huyện đó có trạm tàu cao tốc, đến nơi gọi taxi về nhà cũng tiện hơn.


Thấy Hà Quất chuẩn bị nhắn cho Hà Tiêu nói chuyện quay về, Chử Tích lập tức giật điện thoại cô: "Đừng nói vội, để cho cậu ấy một bất ngờ."


"Giờ mau ăn cơm, ăn xong còn đi trung tâm thương mại gần đây với tớ, tớ muốn mua mấy món quà cho Tiểu Chanh Tử."


"Ban đầu tính gần về mới mua, giờ quay về gấp, quà cũng phải tranh thủ mua."


"Quà của Tiểu Chanh Tử là không thể thiếu!"


Dù sao đó cũng là đứa bé mà cô nàng thích nhất, đương nhiên phải tặng nhiều quà chút.


Hà Quất biết không cản được cô nàng, đành để cô nàng muốn mua gì thì mua.


Hai người nói về là về luôn, chiều hôm đó đã về huyện Kỳ Viên.


Đi tàu cao tốc hết hơn sáu tiếng, đến hơn mười giờ tối mới xuống tàu, lại cùng nhau bắt xe về nhà. Dọc đường Hà Tiêu gọi video mấy lần, Hà Quất đều không nghe, lần nào cũng tắt máy, còn nhắn tin nói đang bận.


Mười một giờ đêm, xe đưa Chử Tích về trước, chưa tới mười phút sau, xe lại dừng trước cổng khu chung cư Lãng Thịnh.


Đêm đầu xuân vẫn còn lạnh, Hà Quất kéo chặt áo khoác, một tay kéo vali, một tay xách túi, bước nhanh về phía tòa nhà số một đơn nguyên một. Tới chân cầu thang, cô dùng cả hai tay xách vali leo lên, đến tầng ba mới nhẹ nhàng đặt vali xuống, lấy chìa khóa ra, ngón tay đỏ ửng vì lạnh cầm lấy chìa tra vào ổ khóa...


Vừa mở cửa, một cục bông trắng nhỏ đã lao thẳng vào người cô.


Là Dưa Hấu!


Nó rõ ràng đã nhận ra Hà Quất, không sủa lấy một tiếng, phấn khích nhào vào người cô.


Trong nhà tối om, Hà Quất cứ tưởng Hà Tiêu và Tiểu Chanh Tử đã ngủ rồi, liền cúi người xoa xoa đầu nhỏ của Dưa Hấu, khẽ nói: "Dưa Hấu, lâu rồi không gặp."


Chào hỏi Dưa Hấu xong, cô mới quay lại kéo vali, nhưng cũng cố ý nhẹ tay nhẹ chân, sợ đánh thức họ.


Nhưng giây tiếp theo, giọng nói quen thuộc và dịu dàng từ ban công truyền đến: "A Quýt?"


Âm cuối hơi cao, lộ rõ vẻ không dám tin.


Hà Quất lập tức quay đầu lại, dưới ánh sáng lờ mờ ngoài cửa sổ, chỉ thấy nơi ban công có một bóng dáng quen thuộc, trong lòng hình như còn đang ôm Tiểu Chanh Tử.


Hóa ra hai ba con vẫn chưa ngủ!


Cô khẽ nói:
"Là em."


Vội vã thay dép, chuẩn bị đi tới.


Có lẽ vì nghe được giọng Hà Quất, Tiểu Chanh Tử vốn sắp ngủ lại ngái ngủ tỉnh dậy, cất tiếng nức nở gọi: "Mẹ..."


Thấy con bé sắp khóc, Hà Quất vội vàng lên tiếng dỗ dành: "Mẹ ở đây, mẹ ở đây, đừng khóc, đừng khóc."


Dép vừa mang xong, áo khoác cũng tháo ra vứt tạm lên ghế sofa, đèn còn chưa kịp bật, cô đã vội chạy ra ban công, bế Tiểu Chanh Tử từ tay Hà Tiêu.



Lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa lưng Tiểu Chanh Tử, cô dỗ: "Ngủ đi, mẹ ôm con ngủ."


Dưới chân, Dưa Hấu cũng cứ chạy vòng vòng quanh cô, mấy lần chạy nhanh quá, móng chân còn giẫm lên chân cô.


Nhìn thấy Hà Quất, nó còn kích động hơn cả khi thấy một đống thịt bò khô đặt trước mặt.


Hà Tiêu bật đèn ngủ nhỏ trong phòng khách, rồi quay vào phòng ngủ, khi trở lại thì trong tay cầm theo bộ đồ ngủ lông mềm của Hà Quất.


"Em còn chưa tắm mà."


"Không sao, mặc tạm đi, kẻo cảm lạnh."


Vừa nói vừa định bế Tiểu Chanh Tử để cô thay đồ ngủ, nhưng nhóc con khó khăn lắm mới được mẹ bế, sống chết không chịu buông, nghẹn ngào nói: "Mẹ ôm..."


Hà Quất không nỡ, đành tiếp tục ôm con.


Hà Tiêu khoác tạm áo ngủ lên cho cô, rồi từ phía sau vòng tay ôm cả hai mẹ con vào lòng, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên má cô, thì thầm bên tai: "Sao về mà không báo trước? Để anh lái xe ra đón em."


"Coi như là bất ngờ cho anh."


Hà Quất nghiêng đầu nhìn anh, cũng vừa vặn bị anh hôn một cái, cô bật cười quay đầu lại, rồi lại cúi xuống nhìn Tiểu Chanh Tử trong lòng.


Có lẽ Tiểu Chanh Tử thật sự quá buồn ngủ, thậm chí chẳng cần dỗ đã tựa vào vai cô ngủ thiếp đi, chỉ là bàn tay nhỏ vẫn nắm chặt lấy áo lông mềm của cô như thể sợ cô rời đi.


Hà Quất cũng không vội đặt con xuống, vẫn ôm chặt lấy, tựa lưng vào lòng Hà Tiêu, khẽ hỏi: "Mấy hôm nay dỗ con có vất vả không?"


"Cũng hơi vất vả. Anh đã đánh giá thấp mức độ bám mẹ của Tiểu Chanh Tử rồi."


Cánh tay anh siết lại, hai bàn tay hướng lên, vừa vặn đỡ được một phần trọng lượng của Tiểu Chanh Tử, không để Hà Quất phải ôm quá mỏi. Lồng ngực nóng rực của anh áp sát vào lưng cô, gần như không còn kẽ hở, giọng khàn trầm thì thầm bên tai: "Anh cũng đánh giá thấp mức độ phụ thuộc của mình với em... Em không ở bên, anh ngủ không được."


Khi nói, đôi môi mỏng của anh còn liên tục lướt qua vành tai cô, ngứa ngáy vô cùng. Hà Quất bị chọc đến phải né tránh, nhưng cả người đều bị anh ôm chặt, căn bản không có chỗ nào mà trốn. Lại còn đang ôm Tiểu Chanh Tử, Hà Quất không dám nhúc nhích lung tung, chỉ có thể nhỏ giọng nhắc: "Anh nghiêm túc chút, đừng động lung tung."


May mà Hà Tiêu vẫn còn biết điều, ngoan ngoãn không quậy nữa, chỉ ôm lấy hai mẹ con, dịu dàng hỏi: "Sao lại về sớm vậy?"


"Lo cho hai người quá nên về sớm luôn, hại Chử Tích cũng phải về sớm theo."


Theo kế hoạch ban đầu thì phải bốn, năm ngày nữa mới về, vậy mà lại về luôn hôm nay, Hà Quất vẫn cảm thấy hơi có lỗi với Chử Tích, vội nói: "Mai anh nấu chút gì ngon ngon, em gọi Chử Tích qua ăn, coi như đền bù cho cô ấy."


"Lần sau ra ngoài chơi, đừng có về sớm như vậy nữa, làm rối cả kế hoạch của người ta."


"Được, anh nấu nhiều chút, hai người mỗi người một phần."


Cảm thấy có gì đó đang đè lên chân mình, Hà Quất nghiêng đầu nhìn, thấy đầu của Dưa Hấu đang gối lên dép của cô.


Trong căn nhà yên tĩnh, tiếng thở đều đều của Tiểu Chanh Tử vang lên bên tai Hà Quất, phía sau lưng là lồng ngực nóng ấm của Hà Tiêu, dù cách mấy lớp áo vẫn thấy ấm áp, dưới chân là chú chó Bichon dính người đáng yêu.


Thế giới bên ngoài thật tươi đẹp, nhưng vẫn chẳng bằng cảm giác bình yên nơi ngôi nhà này.


Hà Quất cúi đầu khẽ hôn lên má Tiểu Chanh Tử, làn da mềm mịn, vẫn bụ bẫm như trước, hôn lên giống như hôn vào một miếng bông gòn. Cô khẽ khàng nói bên tai Tiểu Chanh Tử: "Mẹ cũng rất nhớ con."


Phía sau, Hà Tiêu cũng không quên giành phần: "Thế còn anh? Có nhớ anh không?"


"...Nhớ Dưa Hấu rồi."


Dưa Hấu đang gối đầu trên dép cô nghe thấy tên mình, ngẩng đầu nhìn một cái, thấy Hà Quất không có hành động gì khác, lại cúi đầu tiếp tục gối lên dép cô ngủ tiếp.


Hà Tiêu không cam lòng, nhéo nhẹ má cô: "Anh hỏi là có nhớ anh không cơ mà?"


Hà Quất không nói, nhất quyết không để anh được như ý.


"Lát nữa về phòng rồi anh tính sổ với em." Hà Tiêu nhỏ giọng dọa.


Nhưng Hà Quất chỉ khẽ mỉm cười.


Lại ôm Tiểu Chanh Tử chừng hơn mười phút, cô mới đưa con bé về phòng trẻ con của nó.


Lúc đặt con xuống giường, bàn tay nhỏ vẫn còn nắm chặt áo của cô. Cô từ từ gỡ ra, thấy Tiểu Chanh Tử cựa quậy không yên, liền nhẹ nhàng vỗ vỗ bé, đợi đến khi bé ngủ say hẳn mới yên tâm kéo rào chắn lại.


Cửa phòng vừa khép lại, cánh tay vững chãi ngang hông cũng siết lại, kéo cô vào lòng: "Dỗ xong Tiểu Chanh Tử rồi, có phải cũng nên dỗ anh rồi không?"


Hà Quất đưa tay đẩy ngực anh: "Để em đi tắm đã, ngồi tàu cao tốc về, trong người cứ thấy có mùi."


Cô kiễng chân chủ động hôn nhẹ lên mặt anh một cái: "Anh ngủ trước đi."


Chỉ là hôn lên má, hoàn toàn là qua loa!


Thế nhưng Hà Tiêu vẫn vô cùng hưởng thụ, ngoan ngoãn đi sưởi ấm giường cho Hà Quất.


Mới nằm được một lúc, anh lại bật dậy, mở vali mà Hà Quất mang về, lần lượt lấy đồ trong đó ra sắp xếp.


Nhìn thấy bên trong có một con Peppa Pig, lập tức hiểu là quà mang về cho Tiểu Chanh Tử, anh liền đặt nó ở vị trí dễ thấy nhất trên ghế sofa, đảm bảo sáng mai Tiểu Chanh Tử thức dậy, bước ra phòng khách là có thể nhìn thấy món quà mẹ mang về.


Trong vali còn có một chiếc áo khoác mỏng nam, rõ ràng là mua cho anh.



Hà Quất cũng mua cho mình một sợi dây chuyền.


Không nghi ngờ gì, chuyến du lịch lần này cô chơi rất vui.


Ảnh trong điện thoại chụp cũng không ít.


Đợi đến khi anh sắp xếp xong toàn bộ đồ mà Hà Quất mang về, thì cô cũng vừa tắm xong, từ phòng tắm bước ra.


Thấy cô ra ngoài, Hà Tiêu liền bước tới, bế bổng cô lên. Hà Quất vòng tay qua cổ anh, để anh bế vào phòng ngủ.


Hà Tiêu khép cửa phòng, tiện tay tắt đèn luôn.


Anh khàn giọng hỏi: "Có nhớ anh không?"


Cô đưa tay ôm lấy mặt anh, cúi đầu hôn lên trán anh: "Có nhớ... nhớ anh nhất luôn."


"Đồ lừa đảo, anh thấy em là nhớ Tiểu Chanh Tử với Dưa Hấu nhất."


Còn anh đứng thứ ba.


Hà Tiêu đặt cô lên giường, vài ba động tác đã c** s*ch đồ trên người, cúi xuống phủ lên người cô, bàn tay to luồn vào dưới vạt áo: "Nói lại lần nữa."


"Nói gì cơ?"


"Nói là em nhớ anh nhất."


"Anh chẳng bảo là không tin còn gì?"


"Không tin nhưng vẫn muốn nghe."


Anh cúi đầu hôn lên cổ cô, rồi từ từ trượt xuống, đầu lưỡi khẽ miết qua xương quai xanh, gần như là cắn cô, nhưng lực vẫn khống chế rất tốt. Hà Quất chỉ thấy ngưa ngứa, tê tê, cả người vô thức muốn né tránh, nhưng lại bị anh giam chặt dưới thân.


Lòng bàn tay chống lên vai anh, Hà Quất thật sự trốn không thoát, đành mở miệng: "A Tiêu, nhột quá, đừng cắn nữa."


Đầu ngón tay bấu lấy vai anh, cô chủ động ngẩng đầu, hai tay từ vai anh trượt lên mặt, lòng bàn tay hơi dùng lực nâng cằm anh lên, dâng lên đôi môi đỏ.


Con sói đói thèm khát bao lâu rốt cuộc cũng không chịu được nữa, môi lưỡi quấn quýt, hôn đến mức không thể rời, hơi thở sớm đã loạn đến không chịu nổi. Hà Tiêu gần như mất kiểm soát mà chiếm đoạt hương vị thuộc về riêng cô, trong đầu chỉ còn một ý niệm là muốn cô.


"A Quýt... A Quýt..." Anh gọi cô hết lần này đến lần khác.


"A Tiêu, em không lừa anh, thật sự rất nhớ anh... nhớ anh nhất."


Hà Quất vẫn còn để tâm đến lời lúc nãy, hoàn toàn không nhận ra Hà Tiêu đã sắp không kìm nén nổi nữa.


Cô bóp nhẹ vành tai anh, ngón tay thon dài luồn vào mái tóc ngắn của anh.


Tóc ngắn có hơi gai tay, nhưng cô lại thích kiểu đầu này của Hà Tiêu.


Trông có chút ngổ ngáo, một vẻ đẹp trai bất cần.


Nghe cô nói vậy, h*m m**n của Hà Tiêu dịu lại đôi chút, anh ngẩng đầu khỏi hõm cổ cô.


Trong phòng không bật đèn, nhưng Hà Quất biết anh đang nhìn mình. Cô lại nói thêm lần nữa: "Em thật sự rất nhớ anh, rất rất nhớ... Cho nên ngày mai anh có thể đừng dậy sớm mở cửa hàng không? Em muốn khi tỉnh dậy vẫn thấy anh ở bên cạnh, tốt nhất là cả Tiểu Chanh Tử cũng ở đó, cả nhà mình đều ở bên nhau. Được không?"


Dù hai người đã ở bên nhau gần năm năm, nhưng đây là lần đầu tiên Hà Quất nói với Hà Tiêu những lời như thế.


Cô thẳng thắn nói nhớ anh, nói muốn nhìn thấy anh khi tỉnh dậy.


Đó là điều mà trước nay Hà Tiêu thậm chí không dám mơ đến.


Vậy mà giờ đây, Hà Quất lại chủ động nói ra.


Hà Tiêu còn chưa hoàn hồn vì xúc động, lại nghe cô nói tiếp: "A Tiêu, được ở bên anh, chắc là quyết định đúng đắn nhất mà em từng làm."


Đôi môi đỏ nhẹ nhàng hôn lên môi anh, vừa mềm vừa ngọt.


"Nếu có kiếp sau, có lẽ em vẫn sẽ chọn gả cho anh."


Không nói lời ngọt ngào thì thôi, vừa nói đã khiến người ta nghẹn lòng, lại còn nói liên tiếp mấy câu, Hà Tiêu xúc động đến ngẩn người.


Nhưng lại không nhịn được mà nở nụ cười, như một sự thỏa mãn sau bao năm chờ đợi.


Cuối cùng! Cô cuối cùng cũng yêu anh rồi!


Anh thở gấp, thì thầm bên tai cô: "A Quýt, kiếp sau anh vẫn cưới em, nhất định."


Đêm càng lúc càng sâu, trăng sáng treo cao, ánh trăng ưu ái huyện Kỳ Viên thuộc thành phố Minh Xuyên, rọi khắp cả thị trấn thành một màu sáng mờ.


Tiếng xe phá tan màn đêm, chói tai khó nghe, trong căn nhà tĩnh lặng là những nhịp thở rối loạn, t*nh d*c quẩn quanh.


Về chuyện lên giường, Hà Tiêu rất hiếm khi mất kiểm soát, nhưng đúng là tiểu biệt thắng tân hôn, Hà Quất lại còn nói với anh bao nhiêu lời yêu đương, đêm nay anh hoàn toàn buông thả bản thân. Những nơi môi mỏng anh hôn qua đều để lại dấu vết, trong phòng tràn ngập những câu từ mờ ám, mỗi tiếng "chị ơi" anh gọi đều khiến người ta đỏ mặt.


Một đêm triền miên, dây dưa đến tận khuya. Sau khi mọi thứ kết thúc, Hà Tiêu lại bế cô đi tắm, quay về giường, anh đã thay bộ ga gối sạch sẽ, khô ráo và dễ chịu.



"Tin."


Bàn tay to nhẹ nhàng v**t v* má cô, Hà Tiêu cúi đầu hôn cô, giống như ánh trăng của đêm nay, dịu dàng khôn xiết thì thầm bên tai: "A Quýt, anh cũng rất nhớ em... rất nhớ."


Nỗi nhớ đã trở thành tên gọi khác của tình yêu.


Anh nghĩ, Hà Quất là yêu anh.


Anh nghĩ, bọn họ bây giờ là yêu nhau rồi.


...


Nói là sáng hôm sau muốn thấy Hà Tiêu nằm cạnh, kết quả là Hà Quất ngủ một lèo đến hơn mười giờ vẫn chưa dậy.


Hà Tiêu sắp xếp xong chuyện ở cửa hàng, lại đút cho Tiểu Chanh Tử ăn sáng, mấy lần mở cửa phòng vẫn thấy Hà Quất còn đang ngủ. Tiểu Chanh Tử đòi mẹ không dưới mười lần, anh chỉ có thể bế con bé ra ban công trong phòng khách dỗ nó chơi, sợ đánh thức Hà Quất.


"Mẹ đâu ạ?" Tiểu Chanh Tử hỏi mãi câu này.


Mỗi lần như vậy, Hà Tiêu đều kiên nhẫn đáp: "Mẹ đang ngủ."


Tiểu Chanh Tử nằm sấp trên vai anh, trong lòng ôm con Peppa Pig mà mẹ mua tặng, nhưng cho dù có quà thì vẫn ủ rũ, mắt cứ dán chặt vào phòng ngủ của ba mẹ.


Thấy đã mười giờ rưỡi, Hà Tiêu lại bế Tiểu Chanh Tử vào phòng ngủ. Có lẽ tối qua Hà Quất thật sự quá mệt, giờ này vẫn còn đang ngủ say. Anh bế Tiểu Chanh Tử lại gần giường, đặt con bé xuống.


Tiểu Chanh Tử lật người, đứng dậy, lạch bạch đi đến chui vào lòng Hà Quất, bàn tay nhỏ xíu xoa lên má mẹ.


Hà Quất từ từ mở mắt, dù vẫn còn buồn ngủ, nhưng khi nhìn thấy Tiểu Chanh Tử trong lòng, cô liền cong khóe môi, mỉm cười ôm chặt lấy con.


Phía sau, Hà Tiêu cũng vén chăn lên nằm vào, vòng tay ôm lấy eo cô, kéo cô vào lòng.


"Yêu mẹ..." Tiểu Chanh Tử nói bằng giọng ngọng ngịu non nớt.


Hà Quất dần tỉnh táo, trong mắt đầy kinh ngạc nhìn con.


Đây là lần đầu tiên Tiểu Chanh Tử nói câu này!


Hà Tiêu chống đầu bằng một tay, thấy con bé không nói thêm nữa, liền cố ý nhắc một chữ: "Nhất..."


"Yêu mẹ nhất!" Tiểu Chanh Tử bĩu môi, muốn hôn mẹ.


Hà Quất chủ động đưa mặt lại gần, Tiểu Chanh Tử hôn chụt một cái lên má cô.


Hà Tiêu cũng ghé sát, hôn lên mặt Hà Quất một cái: "Ba cũng yêu mẹ nhất."


Ngoài cửa vang lên tiếng ư ử của Dưa Hấu, Hà Tiêu nghe thấy, ngẩng đầu nhìn thì thấy nó đang len qua cánh cửa khép hờ chui vào. Anh vỗ vỗ mép giường, Dưa Hấu lập tức nhảy lên, nằm sát bên Tiểu Chanh Tử.


Hà Tiêu như thường lệ hỏi bên tai Hà Quất: "Muốn ăn gì?"


Hà Quất cũng như thường lệ kể ra món mình muốn ăn: "Tôm rang dầu hào, bắp rang muối tiêu, thịt xào ớt, thêm một món canh thanh đạm."


Hôm nay nắng rất đẹp, một tia sáng len qua khe rèm chiếu vào phòng, căn phòng tối tăm được ánh sáng rọi qua mới có thể nhìn rõ dáng người yêu thương.


Hà Tiêu nhìn Hà Quất, Hà Quất nhìn Tiểu Chanh Tử, Dưa Hấu thì nằm sát bên cạnh.


Một nhà bốn miệng nằm chen nhau trên giường, Tiểu Chanh Tử không ngừng nói "yêu mẹ", Hà Tiêu cũng hùa theo nói "ba yêu mẹ nhất", Hà Quất nằm giữa bị dỗ từ hai phía.


...


Năm hai mươi tuổi, Hà Quất hoàn toàn mất đi cha mẹ.


Cô từng nghĩ rằng mình sẽ sống một mình đến hết đời, lê bước chậm chạp, mệt mỏi trên con đường hoang vắng không một bóng người, ý nghĩ đó mãi đến nhiều năm sau, thậm chí cả khi đã ở bên Hà Tiêu rồi, vẫn còn tồn tại trong đầu cô.


Nhưng bây giờ cô lại thấy mình không còn là một người đơn độc nữa, con đường phía trước có Hà Tiêu, có Dưa Hấu, có Tiểu Chanh Tử.


Cô nghiêng đầu nhìn Hà Tiêu sau lưng, ánh mắt cong cong.


Chữ "yêu", cô quen nói với Tiểu Chanh Tử hơn. Nhưng nếu bảo cô nói với Hà Tiêu, lại có chút ngại ngùng.


Còn Hà Tiêu thì có thể nói ra thật tự nhiên: "Ba yêu mẹ nhất."


"A Tiêu." Cô khẽ gọi.


Hà Tiêu đoán cô muốn nói gì, nghiêng đầu lại gần.


Hà Quất nói: "Chúng ta phải cùng nhau ăn thật nhiều thật nhiều bữa cơm."


Cho đến khi bạc đầu, cho đến khi hết đời.


-


Lời tác giả
Trong quãng đời dài đằng đẵng ấy, qua từng bữa cơm mà Hà Tiêu nấu, Quýt vẫn không thể không động lòng...


Câu chuyện đến đây là kết thúc thật sự rồi, nhưng câu chuyện của Quýt và Tiêu sẽ vẫn tiếp tục trong một thế giới khác ~~ họ sẽ mãi mãi hạnh phúc bên nhau ~~
Cảm ơn các bảo bối đã đồng hành và ủng hộ [mặt gấu trúc][mặt gấu trúc]


- HOÀN TOÀN VĂN -


Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi Story Chương 49: Ngoại truyện 7: Hoàn toàn văn
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...