Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi

Chương 12: Bướng bỉnh


Về đến nhà, Hà Quất lại nói mình không đói, rồi rửa mặt mũi sớm để đi ngủ.


Nhưng cô vẫn như mấy hôm trước, trằn trọc mãi mà không sao chợp mắt được.


Cô đã không nhớ nổi đây là lần thứ mấy mất ngủ kể từ khi Hà Tiêu trở về, chỉ biết rằng từ lúc anh về, cuộc sống của cô hoàn toàn đảo lộn.


Nằm trên giường trở mình qua lại, không tài nào ngủ nổi. Cô cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống, phim với truyền hình đều chẳng thể xem nổi.


Mãi đến khi nhìn thấy đồng hồ hiển thị hai giờ sáng, cô mới chậm rãi ngồi dậy.


Vừa mới mặc xong đồ ngủ, còn chưa kịp xuống giường thì nghe thấy tiếng mở cửa khe khẽ, tiếp đó là tiếng bước chân vang lên.


Là Hà Tiêu dậy rồi.


Hai giờ sáng rồi mà anh vẫn chưa ngủ sao?


Hà Quất lại lặng lẽ c** đ* ngủ ra, nằm trở lại giường.


Tiếng bước chân bên ngoài dần xa, cô không phân biệt được Hà Tiêu đi vào phòng nào. Nhưng một lát sau lại nghe tiếng bước chân quay lại càng lúc càng gần, cho đến khi hình như dừng lại ngay trước cửa phòng cô.


Trong bóng tối, đôi mắt Hà Quất nhìn chằm chằm về phía cửa.


Vừa nghĩ đến việc Hà Tiêu có thể đang đứng ngay ngoài đó, cô bỗng nín thở.


Tim lại bắt đầu đập dữ dội, có cảm giác như sắp có chuyện gì vượt khỏi tầm kiểm soát.


Hà Quất nuốt nước bọt, né tránh mà khép chặt mắt lại.



Có những chuyện chỉ cần không đối mặt là có thể coi như chúng chưa từng tồn tại.


May mắn thay, tiếng bước chân bên ngoài lại vang lên, hình như Hà Tiêu đã rời khỏi trước cửa phòng cô.


Trái tim treo lơ lửng của cô dần buông xuống.


Không bao lâu sau, trong bếp vang lên tiếng bật bếp ga.


Cô mở mắt nhìn về phía cửa, chẳng lẽ Hà Tiêu đến trước phòng cô là để hỏi xem cô có muốn ăn không?


Dù sao dạo này cô thường dậy vào lúc một, hai giờ sáng, đúng lúc Hà Tiêu vẫn chưa ngủ, hai người thường cùng nhau nấu chút mì ăn vào rạng sáng.


Hà Quất thở ra một hơi dài, cảm thấy chính mình vừa rồi thật buồn cười. Cô lại suýt nữa tưởng rằng Hà Tiêu sẽ đẩy cửa mà vào.


...


Trong bếp, Hà Tiêu một tay đút túi quần, nấu mì, còn rán thêm hai quả trứng.


Đợi mì chín, anh đặc biệt lấy thêm một cái bát mang ra bàn ăn.


Từ trong bát của mình, anh gắp bớt ít mì sang bát kia, lại gắp thêm một quả trứng đặt vào đó, rồi múc ít nước canh đổ vào.


Dù Hà Quất không dậy, anh vẫn chia một bát mì thành hai phần như thường lệ.


Anh ăn xong bát mì của mình rồi mới ăn bát còn lại. Nhưng đến khi ăn xong, Hà Quất vẫn chưa ra khỏi phòng.


Anh lại khoác áo khoác rồi rời khỏi căn nhà.


Xuống lầu, đôi bốt Martin đen cổ thấp giẫm lên lớp tuyết đọng, phát ra tiếng kẽo kẹt.



Anh đi bộ từ khu dân cư đến bệnh viện, đến tận cổng mới nhắn tin cho Lý Tham, nói mình đang ở ngoài cổng.


Vài phút sau, Lý Tham từ trên lầu xuống, bước ra.


"Thế nào rồi?"


"Sinh rồi, con trai. Nhưng là sinh non nên phải nằm trong lồng ấp. Vợ tôi thì không sao, chỉ là mổ đẻ nên phải nằm viện vài hôm, nghỉ ngơi là ổn."


Lý Tham nói chuyện mà không giấu được vẻ mệt mỏi, giữa hai hàng mày vẫn luôn nhíu chặt.


"Tiền có đủ dùng không?"


Lý Tham hiểu ngay ý của câu đó. Anh ta bật thốt: "Đủ. Không đủ thì tôi chắc chắn sẽ nói với cậu. Chuyện lớn thế này, tôi đâu khách sáo với cậu làm gì."


Hai người không lên lầu, Lý Tham dẫn anh đi bộ trong sân bệnh viện.


Ngửa đầu nhìn tuyết, anh ta thở ra một hơi, trong ánh đèn đường bệnh viện hiện lên rõ ràng.


Anh ta đột nhiên nói: "Hôm nay may mà có chị Quýt ở đó, nếu không thì thật sự không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Lần này Tôn Trinh sợ đến phát hoảng, đến giờ mắt còn sưng vù."


Nhưng Hà Tiêu biết rõ, thật ra Hà Quất cũng bị dọa sợ không ít.


Dù sao đây cũng là lần đầu cô gặp phải chuyện thế này.


Hà Tiêu nói: "Người không sao là được rồi."


"À đúng rồi!" Lý Tham như chợt nhớ ra điều gì, phấn khích nhìn anh, cười nói: "Đợi đứa bé ra khỏi lồng ấp, để nó nhận cậu với chị Quýt làm cha mẹ đỡ đầu được không?"


"Không được." Hà Tiêu từ chối mà không do dự chút nào.



Lý Tham lập tức nhíu mày: "Sao lại không được? Cậu còn chê đứa bé sinh non à?"


Hai người lớn lên cùng nhau, Lý Tham tự hỏi mình luôn coi anh là anh em thân nhất, nhưng không thể ngờ Hà Tiêu lại từ chối.


Cuối cùng, anh ta còn có chút cà khịa hỏi: "Hay là cậu sợ Tết phải móc tiền lì xì?"


Hà Tiêu khẽ cười: "Dù không nhận làm cha mẹ đỡ đầu, tiền mừng tuổi cũng không thiếu đâu. Nhưng vẫn nên để đứa bé nhận người có đủ cha đủ mẹ làm cha mẹ đỡ đầu, đừng nhận bọn tôi."


Cha mẹ Hà Quất đều mất sớm, mẹ anh thì đã qua đời, cha ruột cũng hơn chục năm không liên lạc.


Anh cụp mắt xuống, nụ cười trên mặt mang chút chua xót: "Bọn tôi như vậy không thích hợp làm cha mẹ đỡ đầu."


"Mẹ nó chứ Hà Tiêu, sao cậu lại để tâm chuyện này! Tôi với Tôn Trinh còn không để ý, cậu để ý làm gì?"


"Các cậu có thể không để ý, nhưng bọn tôi không thể không để ý." Hà Tiêu khẽ vỗ vai anh ta, giọng nói nghiêm túc: "Tôi nói thật đấy, tìm người có cha mẹ song toàn để đứa nhỏ nhận làm cha mẹ đỡ đầu thì tốt hơn."


"Cậu thôi nói mấy lời này đi, chuyện này cứ vậy mà..."


"Lý Tham, đừng làm khó bọn tôi."


Hai người đứng dưới ánh đèn đường, ánh sáng ấm áp chiếu lên mặt họ. Hà Tiêu đặt tay lên vai anh ta, khẽ siết vai một cái, có phần bất lực nói: "Coi như là vì đứa nhỏ."


"Bọn tôi cũng là vì đứa nhỏ mới quyết định vậy. Hôm nay mà không có chị Quýt..."


"Được rồi, đừng nói nữa, nghe tôi đi." Hà Tiêu ngắt lời anh ta, lại ngẩng đầu nhìn tòa nhà nội trú: "Tôi không tiện vào phòng bệnh, không lên nữa. Cậu quay lại chăm họ đi, có chuyện gì thì gọi cho tôi."


Nói xong anh quay người đi, vẫy tay về phía sau lưng: "Đi đây."


Lý Tham bất lực thở dài, nhìn Hà Tiêu đi khuất khỏi cổng bệnh viện mới khẽ nói: "Đúng là bướng!"



...


Hai, ba giờ sáng, trước cổng bệnh viện vẫn có người bán đồ ăn đêm.


Hà Tiêu mua một củ khoai nướng, nhét vào lòng áo. Về đến nhà, vừa mở cửa đã thấy đèn phòng khách còn sáng, Hà Quất đang ngồi trên ghế sofa.


Quả nhiên cô vẫn chưa ngủ.


Khóe môi Hà Tiêu khẽ cong lên, anh thay dép, bước lại gần: "Tôi vừa đến bệnh viện một chuyến, mẹ con họ đều bình an, nhưng đứa nhỏ sinh non nên phải nằm trong lồng ấp."


Anh lấy củ khoai nướng trong áo ra, đặt trước mặt cô. "Ăn chút gì đi."


Nghe anh nói thế, Hà Quất mới thật sự yên tâm: "Không sao là tốt rồi."


Cô đón lấy củ khoai, đang định bẻ ra thì nghe Hà Tiêu nói: "Tôi ăn mì rồi, chị ăn đi, không hết thì để lại cho tôi."


Vừa nói, anh vừa rót một ly trà, ngồi xuống cạnh Hà Quất, thuận tay lấy điều khiển bật tivi.


Chọn mục lịch sử phát lại, nhấn vào mục đầu tiên, là Cậu Bé Bút Chì.


Anh tựa vào sofa, ánh mắt rơi vào gáy trắng mịn của Hà Quất, đôi mắt tối lại, yết hầu khẽ chuyển động, đột nhiên nuốt xuống một ngụm nước bọt, buộc mình phải dời mắt đi:


"Trời lạnh rồi, đan cho tôi cái khăn quàng đi."


"Mua một cái chẳng phải được rồi à?"


"Muốn cái chị đan."


Phòng khách bỗng trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng Cậu Bé Bút Chì vang lên từ tivi.


Hà Tiêu nhìn đôi tai cô ửng đỏ, cụp mắt xuống, giấu đi nụ cười nơi đáy mắt. Anh biết Hà Quất không từ chối, tức là đã ngầm đồng ý rồi.


Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi Truyện Ngứa Tận Xương Tuỷ - Bắc Chi Story Chương 12: Bướng bỉnh
10.0/10 từ 49 lượt.
loading...