Ngư Sủng Trong Lòng Bàn Tay Bạo Quân Tàn Tật

Chương 37: Chương 37

156@-


Cừu tần?
Lý Ngư nhất thời không nhớ tới đấy là ai, trong nguyên tác cũng không nhắc quá nhiều tới cung phi của hoàng đế, cậu có ấn tượng cũng chỉ có mấy vị.
Lý Ngư phản ứng không kịp, Cảnh Vương lại biết đây là vị nào, chính là vị quý phi nương nương Cừu thị mới bị hàng không lâu trước đây, Nhị hoàng tử -- bây giờ đã là An Hầu, không còn khả năng kế thừa đại vị, Cừu thị không bị biếm lãnh cung mà là hàng vị, đơn giản chỉ là vì hoàng đế muốn cho An Hầu một chút thể diện cuối cùng.
Chẳng qua Cừu thị hình như còn chưa hết hy vọng.

Trong cung đã rất lâu rồi không cháy, thời tiết bây giờ cũng không dễ xảy ra cháy, Chung Tụy Cung nổi lửa rồi bà ta bị bỏng, chỉ sợ có ẩn tình khác.
Cảnh Vương phát hiện cá hoang mang, ngón tay gõ ba lần lên bàn có nhịp điệu, Vương Hỉ ngẩn người, đây là ý muốn ông giải thích tường tận.

Điện hạ nhà ông từ khi trưởng thành đã rất ít khi có yêu cầu như vậy, bình thường chỉ cần ông nói chút thôi là điện hạ đã hiểu luôn rồi, vì sao hôm nay lại?
Vương Hỉ cho dù nghi hoặc nhưng vẫn làm hết phận sự nói: "Cừu tần, chính là mẹ đẻ Nhị điện hạ, cũng chính là quý phi nương nương trước đây, vốn dĩ đang ở Chung Tụy Cung.

Giờ Tý đêm qua, Chung Tụy Cung bén lửa, được nội thị trực đêm phát hiện, Cừu thị bị bỏng, may mà hỏa hoạn dù đốt cháy hơn nửa toà Chung Túy Cung nhưng vẫn chưa lan ra nơi khác, hoàng thượng bình an, các cung khác cũng không sao."
Hóa ra Cừu tần chính là vị Cừu quý phi trước kia à?
Mắt Lý Ngư lấp lánh, gần đây cậu toàn ăn no nuôi mỡ, đã sớm quên béng mất quý phi rồi!
Vương công công giải thích như vậy cậu có thể hiểu rằng là chỗ Cừu thị ở bén lửa, Cừu thị bị thương.
Nhưng mà trong hoàng cung đề phòng nghiêm ngặt, vì sao đột nhiên lại cháy chứ?
Lý Ngư ngược lại nhớ tới một tình tiết có trong nguyên tác, trong sách Cừu thị không có bị hoàng đế chán ghét sớm như vậy, mà là lúc Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử đánh nhau, mới bị liên lụy làm kẻ hi sinh.

Sau khi thất thế, vì để giúp Nhị hoàng tử có được đế sủng lần nữa, Cừu thị từng dùng khổ nhục kế làm bỏng chính mình, muốn dùng cái này để lấy được sự thương hại của hoàng đế, nhưng đáng tiếc bà ta bị đám người Tam hoàng tử vạch trần, Cừu thị và Nhị hoàng tử triệt để mất đi đế tâm.
Bây giờ Thừa Ân Công phủ được bảo vệ rất tốt, Cừu thị và Nhị hoàng tử đều bị hoàng đế cấm túc, hoàng đế cũng gần như tước đoạt khả năng kế vị của Nhị hoàng tử, lẽ nào Cừu thị vẫn chưa hết hi vọng, còn muốn dùng khổ nhục kế?
Không phải là không có khả năng này.

Nhưng trong sách chỉ là một gian cung nào đó bị cháy, lửa rất nhanh sẽ bị dập tắt, khác với lời Vương Hỉ nói là Chung Túy Cung bị thiêu hủy hơn nửa.

Liệu có phải nội dung cốt truyện trước đấy hàn toàn thay đổi nên Cừu thị càng thêm điên hơn?
Cảnh Vương trầm tư trong chốc lát rồi lấy giấy bút trên bàn ra truy hỏi Vương Hỉ: "Cừu thị bị thương ở chỗ nào, những người khác ở Chung Tụy Cung ra làm sao? Vì sao lại cháy?"
Vương Hỉ khẽ đánh mình mọt cái, áy náy nói: "Đều tại lão nô chưa nói rõ, Cừu thị bị thương ở cánh tay, nhưng người khác ở Chung Tụy Cung ngoại trừ những người phụ trách cứu hỏa bị thương nhẹ thì cung nhân nội thị không có việc gì.


Còn nguyên nhân bị cháy thì hoàng thượng đang tra, trước mắt còn chưa có kết quả, nhưng mà trong cung đang đồn rằng, là do một cung nhân ở Chung Tụy Cung không cẩn thận làm đổ đèn, bén tới mèn giường gây nên."


Cảnh Vương cười lạnh, thường thì hạ nhân cách phòng chủ nhân rất xa, vậy mà cũng bị thương à?
Còn có Cừu thị tuy bị hàng vị, địa vị không còn lớn như xưa nhưng vẫn là tần vị làm chủ một cung mà ngay cả chủ nhân một cung bị thương nhưng ngược lại vì sao cung nhân nội thị khác lại không việc gì, đây là đạo lý nào?
Vương Hỉ cũng nói: "Theo lão nô nghĩ chuyện này không đơn giản như vậy, hạ nhân nhiều như vậy đều khỏe mạnh nhưng lại không thể bảo vệ mỗi một chủ tử, lẽ ra chẳng thể như vậy được, chắc không phải quý phi -- bậy bậy bậy, lão nô nhất thời nhanh miệng gọi sai, phải gọi là Cừu tần mới đúng, dù thế nào cũng sẽ không thể nào là Cừu tần bị thương mới đúng."
Lý Ngư bơi nhanh mấy lượt: Vương công công nói rất đúng, cậu cũng nghĩ như vậy.
Vốn dĩ Lý Ngư cũng không xác định có phải là Cừu thị gây chuyện hay không, điều Vương Hỉ đưa ra chính là một chỗ mâu thuẫn, còn có chính là, Vương công công nói, tình hình ngọn lửa là rất lớn nhưng vì sao chỉ có mỗi cánh tay bị thương? Cậu càng nghĩ càng thấy nghi ngờ.
Vương công công nói: "Việc này vốn dĩ không có liên quan gì đến vương phủ chúng ta, chỉ là trong cung bị cháy, điện hạ cũng nên vào thăm hỏi hoàng thượng, lão nô nhận được tin, Tam điện hạ và Lục điện hạ đều đã vào cung, chỗ Nhị...!An Hầu cũng đã dâng chiết thỉnh an..."
Cảnh Vương hiểu rõ ý ông, gật đầu.
Vương Hỉ nói: "Chuyện này cứ để nô tài an bài, còn có chủ nhân Cá Nhỏ..."
Vương Hỉ nhìn Cá chép nhỏ một cái, không biết Cảnh Vương đang có dự định làm gì.
Lý Ngư cũng muốn ra ngoài, cậu đã ở trong vương phủ buồn bực lâu lắm rồi, gần đây không gây họa, vẫn luôn rất ngoan.
Cảnh Vương thấy cá chép tinh đằng sau cả đuôi lẫn đầu đều ngẩng lên thật cao, sắp quạt ra hẳn một trận gió rồi, cười nhìn Vương Hỉ: Vẫn như cũ.
Như cũ chính là mang cá bên người, Vương Hỉ vội vội vàng vàng đi lấy bình thủy tinh.
Bình thủy tinh giờ đây đã được chế lại lớn bằng một cái lồng chim nhỏ, trên tay vẫn còn dây xích quấn lấy, phòng ngừa trượt tay.
Cảnh Vương tự mình đặt cá vào bình thủy tinh, sợ cá bị đói, hắn liền cho cá không ít điểm tâm, nếu như không có Vương Hỉ ở bên cạnh thấp giọng khuyên, nói không chừng Cảnh Vương sẽ đem toàn bộ nhồi hết vào bình thủy tinh.
Vương công công thở dài.

Chẳng hiểu sao dạo gần đây chủ nhân Cá Nhỏ lại lớn hơn một vòng, sự cưng chiều của điện hạ dành cho chủ nhân Cá Nhỏ cũng tăng theo vài vòng.
Càn Thanh Cung.
Các phi tần, các hoàng tử đều ở đây.

Hoàng đế đã lệnh cho thái y Thái Y Viện đến xem qua Cừu tần, thái y trở về bẩm báo bệnh tình, nói rằng một cánh tay Cừu tần không được tốt, bị lửa thiêu đến máu thịt be bét, về sau sợ là không còn cách nào khôi phục.
Hoàng đế ngẩn ra, vốn dĩ ông vô cùng thất vọng với Cừu thị nhưng với miêu tả của thái y lại khiến cho ông nhớ lại chuyện xưa.

Năm đó khi Cừu tần mới vào cung, bà thường xuyên lén lút mặc vũ phục pha trò cho ông, làm ông vui lòng.

Lúc đó Cừu thị mới đang trong độ tuổi đẹp nhất (16-18), cánh tay ngọc duỗi ra trong sáng như trăng, loáng một cái mà đã nhiều năm như vậy.
Hoàng đế nhận ra thời gian đã trôi qua, khó tránh khỏi đau buồn, sau lại nhận được sổ con của An Hầu, Mục Thiên Chiêu chích máu viết chữ, nhận sai với hoàng đế, không dám đòi hỏi sự tha thứ của hoàng đế.


Cừu thị không khỏe, Mục Thiên Chiêu cực kỳ lo lắng, thỉnh hoàng đế chấp thuận gã tận hiếu trước giường bệnh.
Thái độ Mục Thiên Chiêu khẩn thiết, tỏ ra hiếu tâm như trẻ sơ sinh đối với Cừu thị.


Vốn dĩ hoàng đế kiến quyết chặt đứt tâm tư với An Hầu lúc này đây lại có chút do dự.
Phi tần bên cạnh đều biết nghe lời đoán ý, nhận ra hoàng đế đang đau lòng, ngoài việc đáp lời thì không ai dám lên tiếng.

Tam hoàng tử không thể trơ mắt nhìn An Hầu tham gia trò vui, mấy lần muốn mở miệng, đều bị Lục hoàng tử nhẹ giọng khuyên thôi.
Trước mắt trong lòng hoàng đế đều là sự tốt đẹp của Cừu Thị và An Hầu, nếu là nói thẳng bọn họ không tốt sẽ chỉ khiến hoàng đế không vui.
Tam hoàng tử cực hận, lẽ nào An Hầu bị cấm túc vẫn có thể vượt qua hắn sao?
Lục hoàng tử nhẹ nhàng đẩy đẩy Tam hoàng tử, muốn Tam hoàng tử bình tĩnh đừng nóng.
Nội thị tổng quản La Thụy Sinh tới báo Cảnh Vương đến, hoàng đế đặt sổ con của An Hầu xuống, lệnh Cảnh Vương vào điện.
Cảnh Vương yêu thích nuôi cá, chuyện này trong cung cũng không phải là chuyện hiếm lạ, lần này vào cung hắn vẫn mang cá vào theo như trước.

Hoàng đế có ấn tượng sâu đậm với cá của Cảnh Vương, còn cố ý ban thưởng vài lần.

Nhớ tới cách Cảnh Vương nuôi cá, tâm trạng hoàng đế có dấu hiệu tốt lên.
Cảnh Vương hành lễ trước tiên, bình thủy tinh to đùng đã không nhét vào ống tay áo, được hắn nâng ở trong tay.

Hoàng đế lúc này chỉ thấy một chiếc bình lớn hơn một chút và một con cá chép nhỏ cũng lớn hơn một chút.
Hoàng đế: "..."
Lý Ngư là một con cá hiểu chuyện.

Cậu cố ý lắc mình hai cái, tỏ vẻ tôn kính đối với hoàng đế.
Như vậy, hoàng đế cũng nhìn thoáng qua được mảnh vảy vàng dưới bụng Cá chép nhỏ, kinh ngạc nói: "Thiên Trì, con cá này của con?"
Hoàng đế giống hệt với Diệp thế tử, đều chỉ nhìn thoáng qua, cho rằng là Cảnh Vương thay cá mới nuôi.
Vương Hỉ vẫn luôn đi theo phía sau Cảnh Vương, Cảnh Vương liếc mắt nhìn Vương Hỉ, Vương Hỉ lập tức tiến lên dập đầu, thay Cảnh Vương đáp: "Hoàng thượng, là cá điện hạ nuôi thay vảy, lớn rồi."
Cá có thể thay vảy à?

Hoàng đế trước giờ chưa từng nghe qua, nhất thời nổi lên lòng hiếu kỳ, Cừu thị và An Hầu khổ thế nào cũng không thèm nghĩ nữa, lúc này ông lệnh cho Cảnh Vương đem cá mang tới để ông nhìn một cái.
Cảnh Vương đáp ứng.

Hoàng đế nhìn kỹ phía dưới, thấy quả thật vẫn là con cá trước kia, chỉ là có mấy chỗ vảy cá biến thành màu vàng.
Hoàng đế nhìn mấy cái vảy vàng trên người cá chép nhỏ mất nữa ngày.

"La Thụy Sinh, ngươi cảm thấy thế nào?" Hoàng đế nhìn La tổng quản.
La tổng quản rất được đế tâm cười nói: "Nô tài là kẻ thô lỗ, khó mà nói được, chỉ cảm thấy rằng cá sinh vàng là dấu hiệu tốt."
Hoàng đế cười to: "Trẫm cũng cảm thấy vậy, nói không chừng đây là dấu hiệu quốc thái dân an."
Vốn dĩ tâm tình hoàng đế không tốt, không chỉ là bởi vì mẹ con Cừu thị.

Nếu cuối cùng không tìm được gây ra hỏa hoạn trong cung, phần nhiều sẽ bị coi là trời cao cảnh cáo, bản thân hoàng đế sẽ phải chịu trách nhiệm, lúc này lại nhìn thấy trên người một con cá chép bình thường lại mọc ra vảy vàng, ngược lại lại khiến hoàng đế thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần có điềm lành, ai còn có thể thuyết tam đạo tứ?
Lý Ngư nghe đến mơ màng, chỉ là trên bụng mọc vảy thôi mà thế qué nào hoàng đế não bổ ra thành quốc thái dân an zậy trời?
Hoàng đế thật không hổ là người nó thể nói linh tinh nhất.
Cảnh Vương vừa đến, hoàng đế liền nhớ lại mấy chuyện hồ đồ lúc trước An Hầu gây ra.

Vừa rồi ông quả thật là vì Cừu thị bị thương nên nhẹ dạ nhưng nếu để nói như vậy mà để miễn phạt An Hầu thì ông chính là một vị quân vương ngu ngốc.

Sau khi xuống đất gặp Hiếu Tuệ hoàng hậu, thì ông biết nói nào chứ?
Cừu thị làm bạn với ông nhiều năm không phải là giả nhưng chẳng phải Hiếu Tuệ hoàng hậu dành cả sinh mệnh mình cho ông và mấy đứa trẻ sao?
Muốn xử trí Cừu thị như thế nào, thật ra cũng không cần phải nghĩ quá phức tạp.

Cừu thị vừa bị thương, có thể chuẩn người thân vào cung thăm viếng nhưng cũng không thể xóa bỏ sai làm mà An Hầu phạm phải.

An Hầu muốn tận hiếu, cũng chưa chắc nhất thiết phải mang một thân mang tội vào cung hầu hạ, ở trong phủ ăn chay niệm phật cũng được, để cho thê nhi chăm sóc thay cũng được, chỉ cần chân tâm, biện pháp còn nhiều mà.

Mặt khác Cừu thị chỉ là bị thương ở tay mà An Hầu đã nháo lên thật giống như Cừu thị sắp chết rồi, hở tí là dùng máu viết chữ, chỉ sợ là Cừu thị không chịu nổi.
Hoàng đế thoát khỏi sự thương hại với Cừu thị, quay đầu lại nhìn sổ con của An Hầu thấy hơi có chút mượn cơ hội thoát tội, sổ con vốn dĩ muốn phê cũng lập tức để tạm đấy.
Thị vệ vào điện, báo cáo điều tra liên quan đến hỏa hoạn.

Một gian phòng hạ nhân của Chung Tụy Cung là bị cháy nghiêm trọng nhất, lấy suy đoán đây có lẽ là nơi bị hỏa hoạn sớm nhất.

Lần này người trong phòng vốn dĩ là cung nhân thiếp thân đổi hoa cho Cừu thị nhưng sau khi hỏa hoạn lại mất tích, không ai thấy người này, ngự tiền thị vệ cũng chưa tìm được.

Hoàng đế nhận ra điều bất thường trong đó.

Một hạ nhân, coi như đã chạy do hỏa hoạn thì cũng chẳng thể thể trốn đến mức ngự tiền thị vệ không tìm thấy được, dù sao sống thì thấy người chết phải thấy xác.

Hoàng đế hỏi rõ vị trí phòng của người đổi hoa, biết được cách chủ viện của Cừu tần rất xa, mặt hoàng đế lúc này lập tức trầm xuống.
Tam hoàng tử rốt cục cũng tóm đến cơ hội, liếc nhìn mẹ đẻ Tiền phi một cái.

Tiền phi dùng khăn che miệng, cười nói: "Cừu Tần đúng là mệnh không tốt mà, cách xa như vậy người khác không bị thương sao mà nàng ta lại bị liên lụy."
Hoàng đế trừng Tiền phi, Tiền phi cũng là mạo hiểm lên tiếng, lén lút nhìn lại Tam hoàng tử một cái rồi tức giận ngậm miệng lại.
Hoàng đế tức giận thì tức giận nhưng trong lòng cũng biết rõ Tiền phi là nói thật, bằng không ông cũng sẽ không lạnh mặt.
Chuyện này ngay cả phi tần khác cũng có thể nhìn ra, Cừu thị bị thương có vấn đề, e rằng không phải là chỉ cách xa bị bỏng mà còn biết bị thương sẽ khiến ông đau lòng.

Hoàng đế cảm thấy rõ ràng mình cả đời anh minh nhưng bây giờ lại thiếu chút nữa bị một nữ nhân đùa bỡn.
Chung Túy Cung đã bị thiêu hủy hơn nửa, Cừu thị bị tạm thời được dời đến Dục Tú Cung bên cạnh.

Hoàng đế quyết định đích thân tới Dục Tú Cung, mọi người đi theo.
Cừu thị ngửa mặt nằm trên giường, trong miệng không ngừng kêu đau, bên ngoài báo hoàng đế đến, Cừu thị trong lòng vui vẻ, mặc thêm xiêm y rồi được cung nhân tâm phúc đỡ xuống giường, hướng hoàng đế thỉnh an.

Hoàng đế đã có chút nghi ngờ Cừu thị, thẳng đến khi vào phòng ngủ bà ta, tinh tế quan sát Cừu thị, ông chỉ thấy Cừu thị dù bị bệnh nhưng vẫn trang điểm tinh xảo, búi tóc chải nghiêng hệt như năm đó vì ông dâng vũ...
Đây chính là đã sớm chuẩn bị, chờ ông đến "an ủi" đây,
Trong lòng hoàng đế hoàn toàn lạnh lẽo, ông lệnh cho thái y ở ngay trước mặt ông, nghiệm xem vết thương của Cừu thị.
Cừu thị dù sao cũng là cung phi, mặc dù mọi người đều tới cùng hoàng đế nhưng giờ khắc này cũng không tiện vào, ở bên ngoài chờ hoàng đế đi ra.
Cảnh Vương sợ Cá Nhỏ buồn, mở nắp bình ra.

Cá Nhỏ nhanh chóng bơi tới miệng bình thủy tinh!
Vừa nãy Lý Ngư bàng quan nửa ngày, cảm thấy mặc dù tình thế xảy ra một chút biến hóa, ví dụ như cháy nhỏ thành cháy lớn, Cảnh Vương mang theo cá vào cung, Tam hoàng tử, Lục hoàng tử chẳng biết vì sao vẫn chưa vạch trần Cừu thị, tổng thể mà nói, kế sách này của Cừu thị không có khác nguyên tác lắm, chính là khổ nhục kế, cho nên kiểm tra vết thương cũng không được vì cánh tay Cừu thị xác thực là bị thương, kiểm tra cũng sẽ không ra cái gì.
Cậu có bàn tay vàng, biết đáp án của câu chuyện này, nhưng trong thời gian ngắn như này phải làm sao để nhắc nhở Cảnh Vương đây?
Từ góc độ của Cảnh Vương, Cảnh Vương mặc dù trên miệng đối với Diệp thế tử là ghét bỏ, nhưng trong tâm lại coi là người thân vậy nên chắc chắn hắn sẽ không hy vọng An Hầu quay trở lại.

Nếu như An Hầu không bị đánh triệt để, ngược lại sẽ khiến Thừa Ân Công phủ, khiến Cảnh Vương gặp bất lợi...
Lý Ngư nằm nhoài trên miệng bình tương đối nhỏ hẹp, dùng sức nghĩ cách nghĩ đến nhập thần, trong lúc nhất thời quên mất mình đã lớn hơn một vòng rồi, ào ào ào, bình thủy tinh bị lật.
Cảnh Vương: "..."
Cảnh Vương vớt Cá chép nhỏ lên, Vương Hỉ mặt không biến sắc nói với xung quanh: "Xin lỗi, điện hạ nhà ta muốn thay y phục.".



Ngư Sủng Trong Lòng Bàn Tay Bạo Quân Tàn Tật
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ngư Sủng Trong Lòng Bàn Tay Bạo Quân Tàn Tật Truyện Ngư Sủng Trong Lòng Bàn Tay Bạo Quân Tàn Tật Story Chương 37: Chương 37
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...