Ngoảnh Lại Hóa Hư Vô

Chương 38: Hoàn

95@-
“Cậu thật sự ổn rồi chứ?”

Dung Thâm với vẻ mặt đầy phức tạp nhìn người đàn ông nhếch nhác trước mặt mình.

Nhưng Mạc Thiệu Khiêm chỉ cười nhẹ, kiên định nói. “Ừ, bây giờ tinh thần của tôi về cơ bản đã ổn định lại rồi.”

Dung Thâm thở phào một hơi, “Được rồi, tôi đi giúp cậu khai thông quan hệ, làm thủ tục xuất viện cho cậu.”

Thật đúng là nghiệt duyên mà.

Nhìn người bạn thân từ nhỏ của mình từng là người đàn ông thành công trong sự nghiệp, vô cùng nổi tiếng bị sự áy náy và hối hận, nhung nhớ hành hạ đến phát điên, trong lòng Dung Thâm cũng khó chịu, nhưng lại chẳng thể làm gì, cũng chẳng thể nói ra lời nào.

Mạc Thiệu Khiêm tự tạo nghiệt, rơi vào kết cục này thì người ngoài cũng không tiện bình luận gì hết, chỉ thở dài thườn thượt.

Lúc đầu anh ấy chính mắt nhìn thấy Mạc Thiệu Khiêm phát điên, đối phương coi cái ghế là Đồng Khiết, vừa hôn vừa xoa ghế, có kéo thế nào cũng không buông.

Dung Thâm từng cho rằng người bạn này đời này sẽ vĩnh viễn ở lại bệnh viện tâm thần.

Nhưng hôm qua, anh lại đột nhiên liên hệ với mình, nói muốn xuất viện.

toàn diện cho anh, phát hiện đúng


nên Dung Thâm chắc chắn không thể tiếp


anh ấy lại dùng chút quan


cửa bệnh viện tâm thần ngoài


bác trai, bác gái rụng tóc rất nhiều, bác gái còn


Khiêm rũ


nhưng dù gì cũng là người già, tuy có tôi ở


bé đó mất cả bố lẫn mẹ, bây giờ đang theo


Khiêm “Ừ”



hại quá


Anh chậm rãi nói


giọng nói và tư duy


anh tới trước


xuống trước bia đá,


bố tôi nữa đâu, tôi sợ ông ấy lại thương tâm quá độ


nhìn chằm


mới nói, “Được,


xuống xe liền điên


chân, đùi, tiếp đó tới



bao phủ mặt anh, Mạc Thiệu


trên bãi cát, biểu tình


không có cách nào để


Lúc anh mỉm cười lừa anh ấy, trong mắt anh đã


cũng biết anh


Nếu có kiếp sau thì


khàn giọng nói, “Đi gặp



tay buông thõng, để bản



Nước biển mặn chát từ từ chìm vào cổ họng, vào khoang mũi.

Không khí trong phổi bị ép hết ra ngoài, cảm giác nghẹt thở từ từ áp bách ý thức của Mạc Thiệu Khiêm, tầm nhìn cũng dần trở nên mơ hồ, rồi cuối cùng biến thành tối đen.

Hóa ra… đây chính là cảm giác chết chìm.

Nước biển lạnh như vậy, bên dưới biển tối như vậy, hiu quạnh, không có một âm thanh nào hết.

Đồng Khiết, lúc đó em đã ôm theo tâm trạng như thế nào mà nhảy xuống biển vậy…?

Suy nghĩ đã bị ngưng trệ, không thể chuyển động.

Anh nhắm mắt, môi hé ra một nụ cười được giải thoát.

Đồng Khiết, anh yêu em.

Anh tới tìm em đây.

HẾT.
Ngoảnh Lại Hóa Hư Vô
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10.0/10 từ 35 lượt.
loading...