Ngoảnh Lại Hóa Hư Vô

Chương 1

69@-
Đêm lặng như nước.

19:30, cô làm một bàn thức ăn đầy ắp, anh vẫn chưa trở về.

20:00, cô đã chuẩn bị xong nước tắm cho anh, anh vẫn chưa trở về.

23:00, cô đã ủi phẳng quần áo ngày mai anh mặc, anh vẫn chưa trở về.

23:59, cô ngồi chờ bên bàn thức ăn đã lạnh ngắt trong ngôi nhà trống vắng.

Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng chuông, anh cuối cùng cũng bước vào cửa nhà trước lúc 24 giờ.

Trước khi kết hôn, cô đã đưa ra giới hạn cuối cùng cho anh, mỗi ngày trước nửa đêm phải trở về nhà, cho nên anh mỗi ngày đều sẽ bước qua cửa nhà vào giây cuối cùng của ngày, tuyệt đối không muộn hơn một giây một phút nào.


Đồng Khiết bước lên trước, giúp anh cởi áo vest ra treo lên giá như mọi ngày, “Cơm đã nấu xong xuôi rồi, em đi hâm nóng lại cho anh. ”Mạc Thiệu Khiêm làm theo đúng trong hợp đồng, hôn vào bên má cô một cái, thần sắc đạm mạc như không, “Mỗi ngày cô làm bộ làm tịch như vậy không thấy mệt à? Biết rõ là tôi sẽ không ăn mà vẫn làm mấy thứ này.”

Nói xong, anh móc từ trong túi áo ra một cái hộp, ném cho cô.

“Cho cô, quà kỷ niệm ba năm kết hôn mà cô muốn đấy.”

“Hôm trước.” Đồng Khiết nói.

“Gì cơ?” Mạc Thiệu Khiêm nhíu mày.

“Ngày kỷ niệm kết hôn, là hôm trước.”



Tất cả đều là thứ cô không thích.

Sao giăng đầy trời, trăng treo lơ lửng.

Nực cười biết bao, người ở trong lòng anh, tên là Đồng Tinh Nguyệt.

Tuy đã kết hôn với cô, nhưng anh luôn dùng rất nhiều phương thức để nhắc nhở cô rằng: Đồng Khiết, cô đã dùng cách đê tiện để có được đoạn hôn nhân này, tôi đồng ý tất cả mọi yêu cầu của cô, nhưng tôi không yêu cô, thậm chí ghê tởm cô.

Có lẽ nỗi đau khổ trong ba năm quá nhiều, Đồng Khiết phát hiện năng lực tiếp nhận của mình đã trở nên vô cùng cao rồi, cô nhận lấy món quà, cố gắng nặn ra một nụ cười: “Em rất thích món quà này, anh xem quà em chuẩn bị cho anh đi.”

Mạc Thiệu Khiêm vừa nói không cần, giây tiếp theo, Đồng Khiết lại mở lời, kiên định nói: “Em để ở trên bàn, anh nhất định sẽ thích nó.”



Đơn ly hôn?!

“Mạc Thiệu Khiêm, kỷ niệm tròn ba năm kết hôn vui vẻ.” Đồng Khiết đứng đằng sau lưng anh, nói từng từ từng chữ, “Chúng ta ly hôn đi.”

Trong mắt Mạc Thiệu Khiêm xẹt qua một tia không kiên nhẫn, “Cô lại giở trò mới gì thế, tôi không có sức lực chơi với cô đâu.”

“Anh đi tìm Đồng Tinh Nguyệt đi, từ nay về sau, anh được tự do rồi.”

Ba năm trước, Đồng Tinh Nguyệt mắc bệnh máu trắng, cần cấy tủy gấp. Đồng Khiết là chị gái cùng cha khác mẹ của Tinh Nguyệt, tủy xương của cô vừa hay tương thích, cho nên Mạc Thiệu Khiêm mới tới cầu xin cô.

Mạc Thiệu Khiêm là thiên chi kiêu tử, chưa từng cúi đầu quỳ gối cầu xin bất cứ ai, lại vì Đồng Tinh Nguyệt mà cầu xin Đồng Khiết.



Cô có thể hiến tặng, nhưng Mạc Thiệu Khiêm phải lấy cô làm vợ.

Cô nói: “Sau khi chúng ta kết hôn, anh phải yêu em, thương em, dù có bận như thế nào cũng phải về nhà trước 12 giờ, mỗi ngày phải hôn em một lần, vào ngày kỷ niệm kết hôn đều phải tặng quà cho em, chúng ta sẽ sống như vậy cả đời.”

Cô chỉ nói ra khung cảnh mà cô tưởng tượng trong đầu, nhưng lại chưa từng nghĩ Mạc Thiệu Khiêm có thể vì Đồng Tinh Nguyệt mà hy sinh tới mức độ này.

Anh chỉ trầm mặc mấy giây, liền nói: “Được.”

Anh ngẩng đầu, đôi mắt đã xuất hiện nhiều tơ máu sau mấy ngày túc trực trong phòng bệnh của Đồng Tinh Nguyệt: “Còn có yêu cầu gì nữa? Nhanh lên, Tinh Nguyệt không thể đợi thêm đâu.”

Vào thời khắc đó, Đồng Khiết nhìn anh, lại chẳng thể thốt ra lời nào.

Cô rõ ràng đã có được anh, nhưng dường như lại mất đi tất cả.
Ngoảnh Lại Hóa Hư Vô
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ngoảnh Lại Hóa Hư Vô Truyện Ngoảnh Lại Hóa Hư Vô Story Chương 1
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...