Ngọ Hải Tụng Lễ - Phù Cẩn
Chương 4: Chương 4: 2014 (4)
Sau đó cô không nhận được phản hồi nào từ Biển nữa. Một chút hụt hẫng dần dâng lên như thủy triều bao trùm lấy tâm trí, Thời Tiên đợi gần nửa tiếng, vì quá mệt nên không trụ vững mà ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau thức dậy kiểm tra lại, hộp thư đến vẫn trống không, lòng Thời Tiên thắt lại, cảm giác nhăn nhúm như bị ngâm trong nước muối.
Có phải cô không nên nói như vậy không? Hơi bộc trực quá rồi, Thời Tiên bất giác cảm thấy thật xấu hổ.
Cô coi anh như biển cả, như thần linh để có thể thổ lộ tâm tình vào lúc nửa đêm, biển sẽ bao dung mọi điều nó nghe thấy trên thế gian này mà không chút định kiến, nhưng cô đã quên mất rằng thực ra anh cũng giống như cô, anh là một con người bằng xương bằng thịt.
Một hai lần vì tình huống khẩn cấp mà bao dung sự kỳ quặc của cô thì còn được, chứ nhiều lần quá chắc hẳn sẽ khiến người ta muốn tránh xa đúng không? Thời Tiên có chút hoảng sợ, nhưng lời đã nói ra như nước đổ đi khó hốt lại, cô cũng không biết phải tìm cách nào để cứu vãn.
Thời Tiên ôm điện thoại, ủ rũ suốt cả ngày. Khi cô đang ngồi thẫn thờ tại chỗ ngồi trong ký túc xá, Diêu Lạc An ghé sát lại vỗ vai cô: “Tiên Tiên, đang nghĩ gì thế?”
Tầm mắt lướt qua bài tập đại số tuyến tính đang mở ra trên bàn Thời Tiên, Diêu Lạc An thốt lên: “Không thể nào, cậu đã xem trước đến phần hạng của ma trận rồi cơ à?!”
“Không có đâu.” Là cơn gió ngoài cửa sổ vừa lật trang giúp cô thôi.
“Ồ.” Diêu Lạc An nhanh chóng quẳng chuyện đó ra sau đầu, thân thiết khoác vai cô, hào hứng nói: “Hôm nay có bách đoàn đại chiến, tụi mình cùng đi góp vui đi?”
Bách đoàn đại chiến thực chất là buổi chiêu mộ thành viên mới của các câu lạc bộ. Các hội nhóm sẽ dựng lều quanh thao trường Tử Kinh để trưng bày nội dung hoạt động và tài năng, ví dụ như các bạn ở đoàn nghệ thuật có thể dùng đàn phong cầm kết hợp hòa tấu nhạc cụ thổi tại ngã tư nhà ăn để thu hút những tân sinh viên đại học năm nhất còn ngơ ngác.
Cả quá trình giống như một gánh xiếc, các câu lạc bộ đều tung hết tuyệt chiêu để tuyển người: hội nhảy đường phố biểu diễn freestyle ngay tại chỗ, hội cổ cầm mời những mỹ nhân mặc Hán phục gảy đàn, hội ảo thuật biểu diễn xoay khối Rubik trong mười giây, còn có bartender pha chế đủ loại cocktail, cùng các trò chơi rút thăm trúng thưởng như ném bóng rổ, quay số, ném vòng…
Thời Tiên hiếm khi đến những nơi náo nhiệt đông người như vậy, theo bản năng có chút bài xích, nhưng nhìn gương mặt tràn đầy nụ cười chân thành của bạn cùng phòng, cô vẫn khẽ gật đầu: “Được thôi.”
Diêu Lạc An khoác tay Thời Tiên đưa cô hòa vào dòng người đông đúc len vai sát cánh. Trong khuôn viên trường Thanh Hoa, các con đường nhựa chạy dọc ngang bốc lên hơi nóng hừng hực của mùa hè, hoàn toàn khác với những con đường đá xanh ẩm ướt ven sông ở Mậu Thành. Người qua kẻ lại với đủ mọi phong cách: có người cosplay nhân vật hoạt hình, có người mặc vest chỉnh tề, lại có người mặc Hán phục váy nhu quàng ngực đang nhảy múa.
Những cô bé năm nhất dễ trở thành mục tiêu lôi kéo nhất của các anh chị khóa trên, đặc biệt là Thời Tiên và Diêu Lạc An thực sự rất nổi bật giữa đám đông, nhanh chóng có người chìa cành ô liu với họ: “Lại đây xem thử đi! Tụi chị bên đội nhiếp ảnh này, kỳ nghỉ cùng đi leo Vạn Lý Trường Thành nhé!”
Đội nhiếp ảnh cũng thuộc đoàn nghệ thuật. Đoàn nghệ thuật của Thanh Hoa rất chuyên nghiệp, tổng cộng có mười đội. Thời Tiên lần lượt lướt qua: đội kịch nói, đội chơi nhạc cụ phím, đội kinh kịch, đội khiêu vũ quốc tế, vân vân. Trên poster là ảnh những buổi biểu diễn chuyên đề trước đây, mới lạ thú vị và vô cùng đa dạng.
“Mỗi học kỳ tụi chị đều có buổi công diễn! Phải diễn ở nhà thi đấu tổng hợp cơ đấy!”
“Em gái ơi, qua đây xem đi, chuyên đề khiêu vũ quốc tế hay lắm!”
“Ha ha, chi bằng đến đội múa của bọn chị đi, bọn chị múa dân gian, khiêu vũ quốc tế mệt chết đi được, một tuần phải tập tận mười tiếng đồng hồ lận.”
“Này, gì mà khoa trương thế! Em đừng nghe bạn ấy, đội múa cần có nền tảng cơ bản, còn khiêu vũ quốc tế thì không cần đâu! Các anh chị sẽ cầm tay chỉ việc cho các em từ con số không nhé!”
Diêu Lạc An hăng hái quét mã đăng ký, còn nhận được huy hiệu kỷ niệm miễn phí. Quay đầu thấy Thời Tiên vẫn đứng yên tại chỗ, cô ấy liền vội vàng gọi: “Tiên Tiên, cậu không vào thử xem sao à?”
“Mình chắc là thôi vậy.” Thời Tiên mỉm cười bẽn lẽn, không biết giải thích với bạn thế nào rằng nếu mất mười tiếng một tuần thì cô sẽ không còn thời gian đi làm thêm bên ngoài nữa. Hơn nữa, với những câu lạc bộ cần giao tiếp xã hội thế này, Thời Tiên theo bản năng cảm thấy muốn thoái lui. Thế là cô kéo Diêu Lạc An đi về phía trước: “Hay sang bên kia xem thử đi?”
Sự chú ý của Diêu Lạc An nhanh chóng bị dời đi, cô ấy tung tăng đuổi theo: “Được thôi.”
Cứ thế dạo chơi suốt hai tiếng đồng hồ, Diêu Lạc An hầu như chỗ nào cũng góp mặt, cách vài gian hàng lại hào hứng đăng ký một cái. So với bạn mình, Thời Tiên cảm thấy biểu hiện của bản thân thật tẻ nhạt.
Để không làm bạn mất hứng, cô điền đơn đăng ký vào vài câu lạc bộ nhỏ mang tính tượng trưng, mặc dù ngay khi đặt bút xuống, Thời Tiên đã biết mình sẽ không tham gia.
Cuộc sống đại học đa sắc màu sắp sửa mở ra, Thời Tiên hạ quyết tâm phải hòa nhập tốt hơn với tập thể. Thực ra cô có nhiều câu lạc bộ mình thích, nhưng trừ đi thời gian làm thêm, cô chỉ cho phép mình chọn một trong số đó.
Thời Tiên chọn hội sinh viên trường, nơi được truyền tai nhau là rèn luyện con người tốt nhất. Nguyện vọng một của cô là ban văn nghệ.
Đến ngày phỏng vấn, Thời Tiên vô cùng lo lắng, lòng bàn tay đầy mồ hôi, tim đập rất nhanh. Chẳng vì lý do gì cả, cô chỉ là rất không giỏi việc đứng trước đám đông nói ra ưu điểm của mình một cách tự tin và phóng khoáng.
Người phỏng vấn là ba anh chị khóa trên, hai nữ một nam, trong đó chị ngồi ở vị trí bên cạnh mà Thời Tiên nhận ra, hóa ra chính là Châu Nguyện. Sự trùng hợp nhỏ này giúp cô thả lỏng hơn một chút, cố gắng trấn tĩnh để trình bày bài giới thiệu bản thân.
Khi đứng chờ ngoài cửa, Thời Tiên nghe loáng thoáng được phần trình bày của các bạn học khác. Những bản sơ yếu lý lịch đáng kinh ngạc, những kinh nghiệm biểu diễn hay dẫn chương trình phong phú, cô đều không có lấy một khoản nào.
“Em tự thấy ưu điểm của mình nằm ở đâu?” Người phỏng vấn ngồi ở vị trí chính giữa đặt câu hỏi.
Những ngón tay của Thời Tiên co lại, cô bắt đầu nói theo những lời lẽ đã chuẩn bị từ trước. “Em rất thích biểu diễn văn nghệ như khiêu vũ, ca hát… Em làm việc rất tỉ mỉ, sẽ nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ, và, và còn nữa, em rất sẵn lòng học hỏi, nghe chỉ dạy từ các anh chị tiền bối nhiều hơn…”
Vậy mà cô lại không khống chế được giọng nói cứ lắp ba lắp bắp.
Thời Tiên đang ảo não, lại nghe Châu Nguyện cười nói: “Ưu điểm là trông rất đáng yêu mà, đến ban văn nghệ làm gương mặt đại diện thì sau này vé xem cuộc thi hát toàn trường chắc chắn sẽ đắt hàng lắm đây.” Trong phòng vang lên những tiếng cười thiện ý, Thời Tiên gửi một ánh mắt đầy cảm kích về phía Châu Nguyện.
Cô biết câu trả lời của mình không xuất sắc, chị trưởng ban ngồi giữa vẫn giữ biểu cảm rất nghiêm túc, nhưng cô thực sự không còn điểm nhấn nào khác để đem ra trưng bày nữa.
Ngay lúc Thời Tiên đang thấp thỏm không yên, đàn anh khóa trên ngồi ở phía bên kia lên tiếng: “Biết hát không?”
“Vâng.” Thời Tiên ngẩng đầu, nhỏ giọng trả lời: “… Có thể coi là biết ạ.”
Lúc này cô mới để ý thấy đàn anh khóa trên này có biểu cảm rất ôn hòa, không hề có ý làm khó cô. Vừa rồi cũng chính là anh đã bật cười để giải tỏa bầu không khí trong phòng.
Ánh đèn sân khấu trên đỉnh đầu rọi xuống, soi rõ đôi mắt trong trẻo và ưa nhìn của anh. “Coi là biết sao?” Anh lại cười: “Hát bừa cho tụi anh nghe một bài đi.”
Thời Tiên rất thích hát, kinh nghiệm biểu diễn hoành tráng nhất của cô chính là hằng ngày khi đi tắm, sữa tắm và vòi hoa sen sẽ lắng nghe cô tự vui vẻ với chính mình. Thời Tiên cầm micro, đầu ngón tay hơi run rẩy, đàn anh khóa trên lại lên tiếng, nhắc đến tên một bài hát chậm khá phổ biến hiện nay: “Em biết bài này không?”
Anh mỉm cười nhìn cô và hỏi như vậy.
Thời Tiên gật đầu, lại nhìn Châu Nguyện, thấy ánh mắt của đối phương cũng đầy vẻ khích lệ. Mười phút sau, khi lách người ra khỏi phòng phỏng vấn, Thời Tiên mới cảm thấy mình có thể hít thở lại bình thường.
Cô hoàn toàn không nhớ gì cả, không biết mình đã hát ra sao, chỉ thấy quá trình đó thật sự là một sự hành hạ. Dưới ánh đèn sân khấu, có người nhìn chằm chằm vào mình, cô sẽ không khống chế được mà run rẩy, đổ mồ hôi.
Thời Tiên hoàn toàn không hy vọng gì vào lần phỏng vấn này, không ngờ hai tuần sau lại nhận được thông báo trúng tuyển.
Chúc mừng bạn đã trở thành thành viên chính thức của ban văn nghệ hội sinh viên! Buổi liên hoan chào mừng thành viên mới của chúng ta sẽ diễn ra tại nhà hàng xx, vào sáu giờ rưỡi tối thứ bảy tuần sau, không gặp không về nhé~
Thời Tiên suýt chút nữa thì bật nhảy khỏi giường, cô nâng điện thoại xem đi xem lại hai lần.
Là thật này, trúng tuyển rồi!
Niềm vui sướng tức khắc lan tỏa trong lòng, khóe miệng cô muốn cong lên đến tận trời xanh để sánh vai cùng mặt trời, sao lại trúng tuyển được nhỉ? Có phải Châu Nguyện đã giúp cô không?
Hay là, liệu có một khả năng nào đó rằng cô thực sự không tệ như cô vẫn nghĩ?
Niềm vui bất ngờ khiến Thời Tiên sướng rơn người, cô theo chỉ dẫn trong tin nhắn để kết bạn wechat với người liên hệ ở dòng cuối cùng.
Nhìn ảnh đại diện thì đó là một đàn anh khóa trên trong ban văn nghệ. Thời Tiên nén lại sự phấn khích, thận trọng soạn tin nhắn: “Chào anh ạ, em là Thời Tiên, tân sinh viên năm nhất, em vừa nhận được tin nhắn thông báo, mong anh chỉ bảo thêm cho em.”
Đầu dây bên kia nhanh chóng đồng ý kết bạn, một tin nhắn hiện ra: “Chào Thời Tiên.” Kèm theo sau là một nhãn dán chú chó Samoyed cực kỳ đáng yêu.
“Anh là Lục Dịch Niên, phó ban văn nghệ, người đã phỏng vấn em hôm trước đấy.”
Là đàn anh khóa trên đó sao? Thời Tiên mím môi, còn chưa kịp trả lời thì đối phương đã gửi thêm một tin nữa: “Đừng xưng hô kiểu trang trọng dùng kính ngữ thế chứ, anh đâu phải ông lão đâu [icon cười]”
Lời đùa giỡn kỳ lạ thay lại khiến Thời Tiên cảm thấy thả lỏng. Cô suy đi tính lại, cuối cùng vẫn gửi lại một biểu tượng y hệt như vậy. Thời Tiên: “Dạ vâng, mong anh chỉ bảo nhiều hơn ạ! [icon cười]”
Địa điểm liên hoan của ban văn nghệ được chọn là nhà hàng lẩu Tương Ngạc, kiểu này ăn vừa có không khí lại vừa đậm đà. Tổng cộng có khoảng năm mươi, sáu mươi người, bao trọn cả nhà hàng, gọi mười két bia, mọi người cùng nhau nâng ly, tiếng cười nói rộn ràng.
Trưởng ban và hai phó ban chính là ba người phỏng vấn hôm đó. Lục Dịch Niên và Châu Nguyện đi sau trưởng ban để giới thiệu bản thân, mọi người cùng hò reo cổ vũ.
Tiếp theo đến lượt người mới, năm nay chiêu mộ được gần hai mươi tân sinh viên năm nhất và năm hai. Trưởng ban bảo mọi người lần lượt đứng dậy để mọi người cùng làm quen.
Những bạn học phía trước đều rất phóng khoáng, người thì giới thiệu về quê hương, người lại kể về những sở thích phong phú đầy hấp dẫn, còn đến lượt Thời Tiên thì cô lại tỏ ra vô cùng lúng túng. Mậu Thành có lẽ là nơi mà họ chưa từng nghe danh bao giờ.
Thế là cô nói vài câu qua loa đại khái về những sở thích chung chung như thích hát, thích múa, rồi lại khô khan bồi thêm một câu: “Bánh ú ở quê em ngon lắm ạ, em sẽ cố gắng đến Tết Đoan Ngọ mang một ít lên chia cho mọi người cùng thưởng thức.”
Thời Tiên là tân sinh viên cuối cùng giới thiệu bản thân, Lục Dịch Niên tình cờ ngồi ngay bên tay phải cô, nghe xong liền dẫn đầu vỗ tay, mọi người cũng nể mặt mà đồng loạt reo hò, bữa tiệc chính cứ thế tự nhiên bắt đầu.
Trên bàn tiệc, chén tạc chén thù, dù chỉ là sinh viên nhưng họ đã học được cách nói rất nhiều lời khách sáo xã giao. Hội sinh viên vốn dĩ luôn là một xã hội thu nhỏ, Thời Tiên từng nghe danh từ trước, nhưng khi thực sự dấn thân vào mới nhận ra những dịp thế này đối với cô chẳng khác nào thúc mầm cho mau lớn.
Các cán bộ gọi cho những bạn nữ loại rượu trái cây của một nhãn hiệu Nhật Bản, Thời Tiên nhìn không hiểu những dòng nhãn mác xanh đỏ tím vàng nên đành hỏi bạn nữ mặc áo hoodie ngồi đối diện xem đây có phải sữa chua không.
“A, đây là rượu dâu tằm của nhà Oki mà, cậu chưa uống bao giờ sao?” Cô bạn mặc áo hoodie thẳng tính ngạc nhiên liếc nhìn cô một cái.
Một chai nhỏ xíu giá hai mươi tám tệ. Thời Tiên nhất thời luống cuống, việc bị lộ tẩy sự thiếu hiểu biết khiến cô không kịp phòng bị, cô cứng đờ cúi đầu lấy khăn ướt lau tay, lại nghe Lục Dịch Niên ngồi bên cạnh mỉm cười tiếp lời: “Vị khá ngon, đúng không?”
Một câu nói đỡ rất tự nhiên, sự chú ý của cô bạn kia bị dời đi, cô ấy gật đầu lia lịa đồng tình: “Em thích lắm luôn! May mà ở tòa C có bán đấy, em còn tích sẵn mấy chai trong ký túc xá cơ.”
Thời Tiên lẳng lặng bưng ly rượu trái cây lên uống. Nhấp ngụm đầu thấy hơi chua, nhưng lại pha lẫn vị ngọt, dư vị sau cùng là chút cay nồng nhẹ của cồn.
Cô không giỏi giao thiệp với người khác, vì vậy phần lớn thời gian đều chỉ im lặng quan sát và học hỏi.
Lục Dịch Niên là chàng trai tuấn tú nhất mà Thời Tiên từng gặp cho đến tận bây giờ. Sống mũi anh cao thẳng, lúc anh khẽ nhếch môi, đôi mắt cũng sẽ cong lại theo, bên má lộ ra một lúm đồng tiền nông.
Điểm nhấn nhỏ ấy khiến gương mặt anh tú của anh giảm bớt một phần sắc sảo, tạo nên một sự hài hòa kỳ lạ.
Cũng giống như tính cách của anh vậy, luôn khiến người ta cảm thấy rất dễ chịu.
Bữa tiệc rất náo nhiệt, mọi người đều đứng dậy mời rượu lẫn nhau, đi tới đi lui, đội hình phân chia theo bàn ban đầu sớm đã bị phá vỡ.
Thời Tiên vừa rồi nếm thử một ngụm bia, thực sự không quen nên cứ ngồi yên tại chỗ cũ. Thỉnh thoảng có một vài bạn nam hoặc nữ đến bắt chuyện, nhưng sau vài câu xã giao, họ cũng chọn cách lặng lẽ rời đi.
Chẳng có gì lạ, chẳng qua họ cảm thấy cô hơi lập dị, nhạt nhẽo, không bắt kịp câu chuyện. Dù họ lịch sự tìm cớ khác để rời khỏi, nhưng biểu cảm ẩn hiện đã nói cho Thời Tiên biết tất cả. Cô có thể đọc hiểu, nhưng không có năng lực để giải quyết.
Sau khi đi một vòng, Lục Dịch Niên quay lại, anh ngồi xuống cạnh cô một lần nữa. “Mọi người đang hát hò kìa,” tầm mắt anh lướt qua phía khán đài, hỏi thăm đầy thiện ý: “Em không định lên hát một bài sao?”
Người đang cầm micro lúc này là một đàn chị năm ba tên Từ Diệu Cần, chị ấy mặc chiếc váy da đen thời thượng, nụ cười tự tin và xinh đẹp. Nhìn vào những tiếng reo hò xung quanh là đủ biết chị ấy rất được săn đón trong đám bạn cùng lứa, tạo thành một sự tương phản mạnh mẽ với Thời Tiên.
Đàn chị ấy giống như đang tỏa sáng rực rỡ vậy.
“Dạ, em ạ?” Thời Tiên cảm thấy câu hỏi này khiến mình hơi sợ hãi, không biết lấp l**m thế nào, chỉ đành nhỏ giọng trả lời thẳng thắn: “Em hát cũng bình thường thôi ạ, không dám múa rìu qua mắt thợ đâu.”
“Anh thấy em hát rất hay, chất giọng cũng rất tốt.” Lục Dịch Niên chăm chú nhìn cô, một lát sau anh mỉm cười: “Nếu không thì anh đã chẳng chọn em trong buổi phỏng vấn.”
Về sau, nhà hàng lẩu bị mọi người biến thành quán karaoke, khung cảnh ồn ào hỗn loạn. Cái tuổi hai mươi tràn đầy sức sống, quẩy sung đến mức tâm hồn như bùng nổ.
Sau buổi liên hoan tối hôm đó, Thời Tiên về ký túc xá giặt quần áo rồi đem phơi, sau đó lại ngồi làm bài tập toán trong cuốn sách của Demidovich.
Cảm xúc của cô lúc này có chút hỗn loạn, giống như một chú cá vừa mới đặt chân vào một vùng biển lạ, có lẽ có sự kỳ vọng tự nhiên vào những điều chưa biết, nhưng nhiều hơn lại là sự cẩn trọng, dè dặt và sợ hãi. Cảm giác như đang đi trên dây, thấp thỏm và chậm chạp dò dẫm từng bước chân, đầy những nỗi lo được mất.
Nhưng cảm giác trực quan hơn cả là sự mệt mỏi. Tinh thần của Thời Tiên đã bị bữa tiệc vừa rồi tiêu hao sạch sẽ. Các bạn cùng phòng vẫn chưa về, cô leo lên giường, cuộn mình trong chăn chợp mắt một lát.
Về mặt ý thức thì vẫn chưa muốn ngủ, nhưng cô lại muốn giữ trạng thái ngủ đông này để tiêu hóa hết một ngày đặc biệt vừa qua.
Khi tĩnh lặng, người ta rất dễ truy hồi lại những điều gì đó. Thời Tiên vùi đầu vào gối, nơi đây không còn mùi ẩm mốc năm tháng mà cô từng không cách nào rũ bỏ được nữa.
Trong bóng tối mịt mù, Thời Tiên cảm thấy hơi thở có chút quá đỗi hiu quạnh và vắng lặng.
Biển: A Ngọ.
Màn hình lóe sáng, ánh mắt Thời Tiên khựng lại, xác nhận mình vừa nhận được tin nhắn của anh vài giây trước.
Ánh trăng len qua rèm giường dường như rạng rỡ hơn trước một chút, tim cô đập thình thịch, lập tức ngồi bật dậy: Em đây!
Anh hỏi: Sao không tiếp tục gửi tin nhắn cho anh nữa?
Thời Tiên theo bản năng cắn môi, ôm chặt hai đầu gối, nhịp tim như tạm dừng rồi lại chợt nhẹ bẫng như đang ngồi trên vòng quay mặt trời.
Anh ấy… mong muốn nhận được tin nhắn của cô sao?
Ánh sáng yếu ớt của màn hình trong bóng tối soi rõ đôi mắt long lanh của cô, hàng mi Thời Tiên khẽ chớp động, tựa như đôi cánh bướm vương sương đêm mùa thu.
Có lẽ vì lý do gì đó mà anh đã không thấy tin nhắn trước kia. Chứ không phải vì anh chán ghét cô.
Ngược lại, anh còn mong chờ nữa. Anh đã luôn đợi cô.
Thời Tiên nhanh tay gõ chữ, tuyệt đối không nhắc đến chuyện mình thầm dỗi trong lòng mấy tuần qua, lật sang trang mới luôn: Em vừa bắt đầu tiếp xúc với các môn học đại học, lịch trình rất dày đặc nên có chút đuối. Các hoạt động của trường cũng nhiều, nhất thời em bận không xuể. Em đã tham gia vào ban văn nghệ của hội sinh viên trường, tối nay vừa mới đi liên hoan chào mừng thành viên mới xong.
Tin nhắn vừa gửi đi được hai phút đã nhận được hồi âm từ Biển: Được, cố lên nhé. Học tập thật tốt, em có thể làm thật tốt mà.
Thời Tiên bỗng thấy sống mũi hơi cay cay: Thực ra buổi liên hoan của câu lạc bộ lần này không tốt lắm ạ.
Em không biết uống rượu, cũng không biết nói những lời khách sáo xã giao, trông em chẳng giống ai cả. Mọi người cứ nói về những chủ đề mà em không cách nào tham gia vào được, em không hiểu rốt cuộc họ đang cười vì điều gì.
Trong môi trường đó, em thấy mình thật ngốc nghếch, chẳng nhanh nhạy chút nào. Không ai thích trò chuyện với em cả, vì em sẽ khiến họ cảm thấy nhạt nhẽo, chán ghét.
Khi nói chuyện với anh, Thời Tiên luôn rất dễ khóc, vừa thút thít vừa quẹt nước mắt. Nhiều năm sau cô mới hiểu rằng đó là một cách thể hiện sự gắn bó đối với người mà mình thân thuộc nhất.
Không đâu. Biển đáp.
Thời Tiên khịt mũi, thấy anh gửi tiếp một câu: Anh thấy em rất lanh lợi, cũng rất dễ mến.
Ngọ Hải Tụng Lễ - Phù Cẩn
