Ngọ Hải Tụng Lễ - Phù Cẩn
Chương 29: Chương 29: Đoạn kết
Sáu giờ sáng, Thời Tiên đột nhiên choàng tỉnh khỏi cơn ác mộng.
Cô mở to mắt, đăm đăm nhìn lên trần nhà trắng toát, lồng ngực phập phồng th* d*c dữ dội. Sao cô lại mơ thấy cơn ác mộng đó nữa rồi? Bệnh viện, mùi nước sát trùng, tiếng còi xe cứu thương gào rú liên hồi, dòng người hỗn loạn lay động, những tiếng khóc gào xé lòng…
Trên tủ đầu giường có lọ thuốc, Thời Tiên nghiêng người, vươn tay với lấy theo bản năng. Cô ngồi dậy với tâm trạng vẫn chưa hoàn hồn, khắp người đẫm mồ hôi lạnh, cô đón lấy ly nước lạnh bên cạnh, nuốt chửng hai viên thuốc an thần. Làm nghề này là vậy, khi áp lực quá lớn rất dễ phát sinh các vấn đề về tâm lý và tinh thần.
Lại một năm nữa đến kỳ họp lớp, vào giữa hè, gần ngày sinh nhật của Tống Hoài Lễ. Kể từ khi đôi chân hồi phục, anh bắt đầu tiếp quản nhiều công việc của tập đoàn họ Tống hơn. Những ngày này anh đang đi công tác nước ngoài, anh đã đi rất lâu rồi, cô nhớ anh đến phát điên. Cô hỏi anh khi nào mới về, nhưng vì lần này sự việc khá hóc búa nên vẫn chưa có ngày về chính xác. Thời Tiên thầm tính toán, nếu thực sự không được, cô sẽ bay sang đó với anh.
Tiếng chim ngoài cửa sổ ríu rít, Thời Tiên ngẩn ngơ nhìn trần nhà, hồi lâu sau mới gượng dậy. Dạo gần đây cô hay bị đau đầu, mất ngủ, cũng chẳng rõ nguyên nhân vì sao. Có lẽ là do vụ án lớn gần đây, sự việc xảy ra quá đột ngột, tính chất lại quá tàn ác nên đã ảnh hưởng đến cảm xúc của cô.
Đầu giường của cô luôn đặt một lọ thuốc ngủ nhỏ màu trắng, tối qua cô không nhịn được mà uống hai viên, cô không cho Tống Hoài Lễ biết, nếu không anh nhất định sẽ nổi giận.
Trên giường có một chiếc áo cũ của anh, là chiếc sơ mi màu kem chất liệu đay mịn. Mỗi khi anh rời xa cô quá lâu, Thời Tiên lại lấy nó ra, ôm vào lòng khi ngủ, như thể anh vẫn luôn ở bên cạnh cô.
Thời Tiên thức dậy, đi rửa mặt đánh răng. Cô nhìn mình trong gương, có một khoảnh khắc cô thấy lại dáng vẻ của chính mình năm hai mươi mấy tuổi vừa mới tốt nghiệp. Cộ tóc đuôi ngựa cao, trẻ trung đầy sức sống, chưa trải sự đời. Chớp mắt một cái, trước mặt lại là một người phụ nữ có nghề nghiệp ở độ tuổi ba mươi chín chắn và thạo việc. Thời Tiên vỗ vỗ mặt mình, thầm mỉm cười trong lòng.
Hôm nay là buổi họp lớp. Những người như họ, sau khi bước chân vào xã hội thì mỗi người một ngả, lời hẹn gặp mặt hàng năm ngày xưa chưa bao giờ thực hiện được. Đã gần bảy tám năm trôi qua, một khoảng thời gian dài như vậy, cuối cùng mới có thể tề tựu đông đủ.
Thời Tiên băng qua đường, đứng ở giao lộ đợi tài xế đến đón. Phố xá phồn hoa, trung tâm thương mại lớn nhất thành phố treo những tấm biển quảng cáo khổng lồ trên tường. Thời Tiên đột nhiên cảm thấy quầng sáng của đèn giao thông lung lay trong thoáng chốc, đến khi cô nhìn kỹ lại thì xung quanh người qua kẻ lại vẫn y hệt như lúc nãy.
“Tiêm tĩnh mạch Furosemide.”
Thời Tiên lên xe, theo thói quen mở radio không dây để nghe tin tức vừa xảy ra. Tài xế Hạo Xương bị câm, không nói chuyện được, bao nhiêu năm nay vẫn luôn trung thành tận tụy bên cạnh Tống Hoài Lễ. Sau khi xuống xe, Thời Tiên vẫy tay chào tạm biệt anh ta ngoài cửa. Hạo Xương nhìn cô, dường như có điều gì muốn nói, Thời Tiên mỉm cười: “Khi nào xong việc tôi sẽ gọi điện cho anh.”
Xe lăn bánh rời đi.
Thời Tiên lên lầu, lần theo chỉ dẫn tìm đến nhà hàng mà nhóm hội sinh viên đã đặt. Khả năng phương hướng của cô luôn không tốt, nếu có Tống Hoài Lễ ở đây thì chắc chắn không cần tìm lâu thế này. Rõ ràng đã trừ hao bốn mươi phút, kết quả lúc tìm thấy phòng bao lại vừa vặn sát giờ.
Trong phòng rượu nồng chén cạn, họ đã không đợi được mà khui rượu trước, từng gương mặt tươi cười tràn ngập trong tầm mắt. Thời Tiên lại nhìn thấy Lục Dịch Niên, anh vừa mới kết hôn gần đây, hôm nay dẫn theo người vợ mới cưới của mình, đó là một người phụ nữ dịu dàng đoan trang, không phải Từ Diệu Cần. Người phụ nữ nhỏ nhẹ nép vào cánh tay Lục Dịch Niên, ai nấy đều trầm trồ khen ngợi.
Bao nhiêu năm qua đi, mọi người đều đã thay đổi rất nhiều. Thoát khỏi vẻ ngây ngô, ăn mặc sang trọng, nụ cười trên mặt vô cùng chừng mực. Có một hậu bối làm trong ngành báo chí nhìn thấy Thời Tiên, ánh mắt chợt lóe lên, rồi cẩn thận và lo lắng gọi một tiếng: “Thời lão sư!”
Người đó bưng ly rượu bước tới, nói mình vô cùng ngưỡng mộ cô.
Thời lão sư đây là một cây bút tự do lừng lẫy, sự nhạy bén với tin tức và sự kiên định với nghề phóng viên của chị khiến người ta nể phục. Chị luôn chỉ nói lên sự thật, lên tiếng vì những nhóm người yếu thế nhất, dốc hết sức mình để giúp đỡ những người cần giúp.
Thời Tiên không quen biết hết mọi người trong hội sinh viên, nhưng cô rất thân thiện chạm ly với người hậu bối này. Khi mọi người đến đã gần như đông đủ, họ ngồi vây quanh vài bàn tiệc. Thời Tiên được mời vào bàn chính, sắp xếp ngồi cạnh Lục Dịch Niên. Họ nhìn nhau, mỉm cười nhẹ nhàng.
Dường như thời sinh viên vẫn còn như ngày hôm qua, những người ngồi đây ai nấy đều tràn đầy cảm khái. Trong bữa tiệc có rất nhiều chủ đề để nói, bàn về bạn đời của mình, có người hò reo đòi mọi người lần lượt giới thiệu, ai mang theo gia đình thì phải uống rượu giao bôi công khai, ai không mang theo thì phải tự giác phạt rượu.
Mọi người xoay một vòng, cuối cùng cũng đến lượt Thời Tiên.
“Tôi à.” Ánh mắt Thời Tiên rất dịu dàng: “Chồng tôi, anh ấy làm kinh doanh. Gần đây anh ấy thường xuyên đi công tác nước ngoài nên không thể đến gặp mặt mọi người được.”
“Để lần sau nhé. Lần sau có dịp tôi sẽ đưa anh ấy theo.”
Lời này vừa thốt ra, có người ngồi đó trêu chọc phụ họa. Vì uống rượu nên đầu hơi choáng, Thời Tiên lại thức trắng mấy đêm liền nên không nghe rõ đối phương nói gì. Thay vào đó, những gương mặt trước mắt bỗng mờ ảo lay động, nhìn không rõ lắm.
Tim Thời Tiên vô thức thắt lại, rồi cô nghe thấy giọng nói trong trẻo của Châu Nguyện hỏi: “Giới thiệu thêm cho bọn chị chút đi, anh ấy là người có tính cách thế nào?”
“Anh ấy ư.” Thời Tiên nghĩ một chút, bên môi không tự chủ được mà nở nụ cười, ngượng ngùng và ngọt ngào: “Anh ấy là một người rất dịu dàng, em quen anh ấy năm mười chín tuổi, hai mươi ba tuổi chính thức bên nhau, năm hai mươi tư tuổi bọn em kết hôn.”
Các bạn học ngồi đó lộ vẻ ngưỡng mộ, nâng ly rượu lên. Họ chạm cốc, rượu nồng chén cạn, kính cho tình yêu bất diệt, kính cho tình bạn, kính cho một ngày mai tươi sáng. Trong tiếng cười nói vui vẻ, Thời Tiên vô tình bắt gặp ánh mắt của Lục Dịch Niên.
Trái với dự đoán của cô, biểu cảm của Lục Dịch Niên rất phức tạp, anh nhìn cô sâu sắc, dường như có điều gì đó muốn nói nhưng lại không thốt ra lời. Ánh mắt đó rất kỳ lạ, khiến tim Thời Tiên đập loạn xạ như đánh trống, nhưng cô không rõ chuyện gì đang xảy ra.
“Đặt nội khí quản, hỗ trợ máy thở.”
“A Ngọ.” Giọng của Lục Dịch Niên vang lên cùng lúc với âm thanh nào đó. Thời Tiên cảm thấy một cơn khó chịu ập đến. Uống quá nhiều rượu vang, cô thấy buồn nôn, đột ngột đứng dậy, bịt miệng chạy ra ngoài.
Cô cứ chạy mãi, chạy mãi, chạy đến đại sảnh buổi tiệc trống trải đã bị phong tỏa, cô tìm một cánh cửa nhỏ rồi lách vào trong. Hôn lễ của cô và Tống Hoài Lễ không tổ chức trong không gian kín như thế này, mà là một hôn lễ ngoài trời tổ chức trên bãi cỏ. Tống Hoài Lễ biết cô không thích cảm giác bị gò bó ép uổng này, khi đó khắp núi đồi đều là hoa tươi. Là hoa tulip và hướng dương mà cô yêu thích, đều do đích thân anh trồng.
Họ định cư ở ngoại ô Bắc Kinh, mua một căn biệt thự đơn lập, còn có một khoảng sân sau thật lớn, trong sân có thể ngồi chơi xích đu. Khi trời quang đãng, chú chó nhỏ họ nuôi sẽ chạy nhảy tung tăng trên bãi cỏ xanh mướt.
Lúc này ngoài cửa sổ đổ mưa, Thời Tiên đứng trước cửa sổ sát đất, ngẩn ngơ nâng lòng bàn tay lên, quan sát những đường chỉ tay chằng chịt trên đó. Cô nhìn rất lâu, rất lâu, gần như lạc lối trong đó, nhưng sau lưng lại vang lên tiếng bước chân rất nhẹ. Thời Tiên quay người lại, là Lục Dịch Niên. Anh đã ở tuổi ngoài ba mươi, đang lúc sự nghiệp thành đạt. Một bộ sơ mi phẳng phiu, từ đầu đến chân đều tinh tế quý phái.
Thời Tiên cuối cùng cũng có cơ hội chúc mừng anh, kín đáo nói với ta một câu: “Tân hôn vui vẻ”.
Lục Dịch Niên không đáp lời, mà từng bước tiến lại gần cô.
“Anh chưa kết hôn, Tiên Tiên, em nhớ nhầm rồi.” Anh mỉm cười nhìn cô.
Sao lại chưa kết hôn? Vừa nãy cô còn thấy vợ anh kia mà, là cô gái thanh mai trúc mã lớn lên cùng anh, thiên kim của gia đình thế giao. Lục Dịch Niên nhìn vẻ mặt nghi hoặc của cô, biểu cảm đột nhiên trở nên rất bi thương. Thời Tiên cảm thấy mình giống như đang rơi vào một giấc mộng kỳ quái, kể từ khi thức dậy sáng nay, dường như có rất nhiều chuyện đều không đúng lắm.
“Hồi sức tim phổi.”
Trên sân thượng đột nhiên truyền đến một tiếng động lớn, Thời Tiên giật bắn mình, quay đầu lại nhìn, trên cửa sổ sát đất xuất hiện một vết nứt. Cô kinh ngạc quay đầu, Lục Dịch Niên dừng bước trước mặt cô vài mét, anh đứng từ xa nhìn cô.
Nếu trong mơ không nhìn rõ mặt một người, chứng tỏ sau này vẫn còn cơ hội gặp lại đối phương. Câu nói này Tống Hoài Lễ từng nói cho cô nghe.
Khuôn mặt Lục Dịch Niên bao phủ trong một quầng sáng, chẳng nhìn rõ thứ gì, giống như chìm trong một màn sương mù mịt mùng, Thời Tiên nghe thấy tiếng thở dài sâu thẳm của anh.
“Đã bao nhiêu năm rồi, A Ngọ.”
“Em vẫn không thể quên được anh ta.”
Trái tim đột ngột truyền đến một cơn đau dữ dội, Thời Tiên như rơi vào hầm băng. Vết nứt trên cửa sổ sát đất bắt đầu lan rộng với tốc độ cực nhanh, tầng lầu nơi họ đang đứng đột nhiên rơi xuống điên cuồng. Rắc một tiếng, cả mảng kính vỡ vụn sụp đổ, mảnh kính bắn tung tóe vào mặt Thời Tiên, rạch ra những vết máu li ti.
Ngay sau đó là tiếng va chạm cực lớn vang dội bên tai. Cả linh hồn cũng run rẩy, mọi giác quan, cảm xúc trong nháy mắt tan thành mây khói. Thời Tiên đứng trong một quầng sáng không thể nhìn thấy cũng không thể chạm vào, ánh sáng rực rỡ chiếu rọi lấy cô, cô không hiểu vì sao mình bắt đầu rơi lệ không ngừng, khóc đến mức tâm can đều run rẩy.
Thời Tiên từng xem một đoạn phỏng vấn hồi trẻ của Tống Hoài Lễ.
Anh là con cưng của trời, người kế nghiệp tương lai của tập đoàn họ Tống, vậy mà chỉ trong một sớm một chiều lại rơi vào cảnh ngộ này. Có những phóng viên thiếu đạo đức cố tình xoáy sâu vào nỗi đau của anh, hỏi anh có cảm thấy hối hận vì đã cứu người hay không. Trong ký ức, Tống Hoài Lễ ngồi trên xe lăn, nhìn vị phóng viên đó.
“Tôi đã từng hối hận.”
“Tôi cũng chỉ là người phàm mắt thịt thôi.”
“Tôi từng nghĩ, nếu chuyện đó không xảy ra, tôi đã không phải trải qua nhiều đau khổ đến thế.”
Thời Tiên cứ ngỡ đó là tất cả, nhưng trong video, sau một quãng lặng thật dài, Tống Hoài Lễ khẽ mỉm cười rất nhẹ: “Nhưng nếu mọi chuyện lặp lại một lần nữa, vẫn là tình cảnh đó, có lẽ tôi vẫn sẽ chọn lao ra cứu người.”
Rất nhiều mảnh ký ức hiện lên chập chờn, Thời Tiên giống như rơi xuống biển sâu, không thể kiểm soát được chúng cứ thế ồ ạt tràn về như vỡ đê.
Khu nhà cũ. Thời Tiên và cô hướng dẫn phỏng vấn xong người bị hại, Tống Hoài Lễ đứng đợi cô trên xe bên lề đường. Anh nắm lấy tay Thời Tiên, các khớp ngón tay siết chặt, Thời Tiên thẳng người quay đầu nhìn anh, phát hiện anh dường như có tâm sự, hàng mi rủ xuống, góc nghiêng rất tĩnh lặng. Cô ôm lấy cánh tay anh, nụ cười trên môi hơi thu lại: “Sao thế anh?”
Tống Hoài Lễ khựng lại một thoáng, ngước mắt, chậm rãi giải thích với cô: “Vừa nãy xét về lễ tiết anh nên xuống xe trò chuyện thêm vài câu với cô hướng dẫn và đồng nghiệp của em, nhưng anh sợ họ có định kiến với em nên không xuống.”
Thời Tiên ngẩn người, lòng bỗng thấy chua xót. Giống như bị thứ gì đó chặn ngang, nặng trĩu. Anh dường như lúc nào cũng vậy. Bất kể gặp cô ở đâu, anh luôn cố gắng đợi ở những góc vắng người. Anh cũng hiếm khi chủ động đòi gặp bạn bè hay đồng nghiệp của cô, trừ khi chính Thời Tiên đề nghị. Tống Hoài Lễ dường như mặc định rằng, việc cùng anh xuất hiện ở nơi công cộng sẽ làm tổn hại đến hình ảnh của cô.
Hốc mắt Thời Tiên hơi ẩm ướt, cô nói: “Nhưng mà em…” Cô còn chưa nói hết câu, Tống Hoài Lễ đã thấp giọng đáp: “Ừm, anh biết.”
Gương mặt anh bình thản, thậm chí còn nở nụ cười trấn an. Đầu ngón tay Thời Tiên bấm chặt vào lòng bàn tay, không nén nổi một trận xót xa đến nghẹt mũi. Anh biết chứ. Anh biết cô không để tâm. Biết cô chân thành với anh. Nhưng anh không thể làm như chẳng có chuyện gì. Vì cô mà anh giữ lại lòng tự trọng, vì cô mà anh muốn duy trì vẻ thể diện vốn đã khiếm khuyết từ lâu. Anh không quan tâm người khác nhìn anh thế nào, nhưng anh quan tâm người khác sẽ vì anh mà nhìn cô ra sao.
Tiếng mưa vào khoảnh khắc này lớn dần. Trong thế giới vẩn đục này, gột rửa, quét sạch mọi nhơ bẩn.
Ngoài cửa phòng bệnh, Thời Tiên nằm trên giường, vì ngã từ công trường xây dựng xuống nên bị thương ở chân. Từ Diệu Cần đến thăm cô, thực chất chỉ là muốn hạ nhục cô một phen.
“Tôi còn tưởng cô có lựa chọn tốt đẹp nào khác, ai ngờ cô từ chối quay lại với Lục Dịch Niên, rồi lại lại chạy đi ở bên cạnh một người tàn tật?”
“Nhưng sao cô không giới thiệu với bọn tôi một chút? Có phải cô cũng thấy anh ta không thể bày ra cho thiên hạ xem không? Chẳng lẽ cô chỉ đang ham tiền của người ta thôi sao?”
Điều khiển điều hòa bị Thời Tiên ném mạnh ra cửa, cô không nhìn thấy, ngoài phòng bệnh là biểu cảm ảm đạm lạc lõng của Tống Hoài Lễ. Bệnh của anh chưa khỏi hẳn mà vẫn kiên trì muốn đến thăm cô, nhưng có vẻ anh đã không chọn đúng thời điểm thích hợp. Tống Hoài Lễ lặng lẽ quay xe lăn, rời khỏi cửa phòng bệnh.
Cảnh tượng này giống như một thước phim mất đi màu sắc, là một bộ phim câm trắng đen. Ký ức liên tục được chỉnh sửa lại, Thời Tiên đau đầu như búa bổ.
Bài phóng sự về thực phẩm chức năng đó vốn không bị trì hoãn mà dự định phát sóng vào lúc Thời Tiên chuẩn bị lên đường đi Iceland. Thâyd hướng dẫn gọi điện tới, nói bà đang ở ngoại tỉnh không về kịp, nhờ Thời Tiên đi thay bà đến nhà nạn nhân một chuyến. Lúc đó cô tình cờ đang ở cùng Tống Hoài Lễ. Thế là Tống Hoài Lễ đích thân đưa cô đi. Vì không yên tâm nên anh cũng xuống xe theo cô.
Cách nhau khoảng cách vài mét, anh còn chưa thể đi lại tự nhiên, vậy mà trong thời gian ngắn ngủi ấy, anh đã lao tới che chở chặt chẽ cho cô dưới thân mình.
Nước mắt Thời Tiên cứ chảy mãi, chảy mãi. Cô bị đuối nước, còn anh chính là vùng biển ấy. Tấm biển quảng cáo đè xuống, đốt sống cổ thứ bảy của Tống Hoài Lễ hoàn toàn bị nghiền nát, anh không bao giờ có thể đứng dậy được nữa. Thậm chí cả tay phải của anh cũng hoàn toàn mất đi cảm giác.
Họ đã không thể tới Iceland. Họ đã không thể đi ngắm biển. Cô không thể tiếp tục viết lách. Cũng không thể kết hôn cùng anh.
“Sau này mỗi ngày đều sẽ giống như trước đây, có được không anh?” Thời Tiên v**t v* gò má anh, hàng mi run rẩy nói: “Em sẽ lau người cho anh, chúng ta đi du lịch khắp nơi. Chúng ta cùng ngồi tàu hỏa, chúng ta ăn đủ các loại kẹo.”
Tống Hoài Lễ nhìn cô mỉm cười. Anh cười lên lúc nào cũng đẹp như vậy. “Thế còn lúc chúng ta già rồi thì sao?”
Thời Tiên vùi đầu vào cổ anh, nước mắt nóng hổi thấm vào những đường vân nhạt và mỏng trên da thịt: “Già rồi em cũng sẽ ở bên cạnh anh.”
Tống Hoài Lễ im lặng một hồi lâu không lên tiếng, tĩnh lặng đến mức gần như không còn hơi thở. Thời Tiên hoảng loạn, ngẩng đầu nhìn biểu cảm của anh.
Cô cảm thấy mình đột nhiên bị thứ gì đó giáng mạnh vào người. Đôi mắt của Tống Hoài Lễ như biển sâu cuối thu, đầy rẫy sự ẩm ướt thấu xương, chìm xuống tận sâu trong linh hồn cũng là một vùng lạc lõng.
“A Ngọ, em phải sống tốt nhé.” Tống Hoài Lễ nói.
“Tống Hoài Lễ…”
Thời Tiên nhìn anh gần như khẩn cầu, trong mắt toàn là nước: “Anh có thể đừng đi không?” Cô không nói anh định đi đâu, chỉ nắm chặt lấy tay anh, bàn tay phải rộng lớn vẫn còn hơi ấm, nắm đến mức các khớp xương trắng bệch: “Tống Hoài Lễ, em xin anh đấy, xin anh hãy ở lại đi mà.”
Nếu không phải tại cô, nếu không phải tại cô cố chấp muốn làm phóng viên, có phải tai nạn đã không xảy ra, mọi chuyện đã không rơi vào cảnh không thể cứu vãn thế này. Nếu ngày hôm đó cô không cúp máy khi nhận được điện thoại đe dọa, liệu có thêm được vài phần cảnh giác, liệu mọi chuyện có còn xoay chuyển được không.
“Đừng đi mà, em xin anh, xin anh đừng rời xa em.” Thời Tiên đỏ mắt cầu xin. Những giọt nước mắt nóng hổi chảy vào kẽ tay đan chặt của hai người, gần như làm cô bỏng rát. Thế nhưng sự sống của Tống Hoài Lễ đang nhanh chóng tiêu tán, anh đã không còn cảm nhận được gì nữa, mà im lìm nhắm mắt lại.
“A Ngọ…” Một tiếng thở dài khẽ khàng đang lịm dần. “Anh không phải là biển. Không phải là vùng biển mà em yêu thích.”
Anh đã luôn muốn tham lam nắm giữ tia sáng này, nhưng mỗi giây mỗi phút trong lòng luôn có một tiếng nói nhắc nhở chính mình rằng, cô chưa bao giờ thuộc về anh. Những vẻ thể diện mà cô thấy là phần khiếm khuyết mà anh đã dốc hết tâm sức để giữ lại, chúng chỉ là lớp vỏ mỏng manh và yếu ớt, đằng sau lớp vỏ ấy là lòng tự trọng rẻ mạt duy nhất còn sót lại khi anh chẳng có gì trong tay.
Anh chưa bao giờ là biển cả. Anh nói: “Anh chỉ là một con tàu sắp chìm mà thôi.”
Thời Tiên khóc không thành tiếng, trong tầm mắt, anh ngày càng rời xa cô. Cô đưa tay muốn túm chặt lấy anh, nhưng chỉ là vô ích. Ánh sáng trắng càng lúc càng chói loá, tiếng mưa càng lúc càng lớn, cô chẳng giữ lại được gì, nơi đầu ngón tay là những giọt lệ lạnh băng.
“A Ngọ, hãy đi về phía trước, đừng quay đầu lại. Đừng đi tìm anh.” Đã hứa sẽ đưa cô đi ngắm biển, tiếc là không làm được rồi. Thật đáng tiếc.
Chỉ cần có thể sống dẫu là hơi tàn, Tống Hoài Lễ đều sẽ không dễ dàng từ bỏ, tiếc là con tàu đã đi đến điểm cuối, cả hai đều không còn lựa chọn nào khác. Anh nằm trên giường bệnh, hơi thở ngày càng yếu ớt, nhưng đôi lông mày anh tú vẫn mang theo nụ cười, dịu dàng đến cực điểm, y như thuở mới gặp ban đầu.
“Như thế này cũng tốt, không cần phải làm người ích kỷ, kéo chân em cả đời nữa.”
“Bé con, em hãy quên anh đi.”
Ngọ Hải Tụng Lễ - Phù Cẩn
