Ngọ Hải Tụng Lễ - Phù Cẩn
Chương 20: Chương 20: 2018 (7)
Chuyến tàu hỏa từ Bắc Kinh đến Berlin, Đức cần đi qua Cầu lục địa Siberia, tổng chiều dài hơn mười nghìn cây số. Đầu tiên phải bắt tuyến tàu quốc tế K3 để đến Moscow, sau đó chuyển tàu để tới Berlin.
Hành trình kéo dài sáu ngày năm đêm, nghe nói đoạn phong cảnh đi qua hồ Baikal là đẹp nhất. Đây là lần đầu tiên Thời Tiên ra nước ngoài, cô cảm thấy mọi thứ mình nhìn thấy đều thật mới mẻ.
Toa giường nằm cao cấp nhất của tuyến K3 mỗi phòng có hai người, điều kiện tốt hơn nhiều so với những chuyến tàu hỏa xanh mà Thời Tiên từng đi trước đây, lại còn có phòng tắm vòi sen riêng biệt. Sát cửa sổ là một chiếc bàn ăn nhỏ, một chiếc đèn đọc sách có chao đèn màu xanh bích, bên cạnh đặt hoa hồng cùng sách báo.
Tống Hoài Lễ mang theo một số cuốn sách của mình, có tập thơ của Tranströmer và Brodsky, cũng có những cuốn thuộc thể loại quản lý tài chính và triết học, ví dụ như cuốn Suy tưởng của Marcus Aurelius hay Nguyên tắc của Ray Dalio.
Trước đây, những chuyến đi thế này thường là A Minh đi cùng Tống Hoài Lễ, bác sĩ riêng đi cùng một hộ lý khác. Giờ có thêm Thời Tiên, Tống Hoài Lễ không yên tâm để cô ở chung phòng với người khác, nên bảo cô ngủ giường tầng trên của mình, còn A Minh thì nằm ở chiếc ghế sofa bên cạnh.
A Minh đã chăm sóc anh nhiều năm, rất có kinh nghiệm, đêm xuống phải làm gì, các thói quen sinh hoạt hằng ngày ra sao, A Minh đều nắm rõ như lòng bàn tay, hiếm khi rời khỏi anh.
Điều kiện trên tàu hỏa có hạn, việc tắm rửa cần dùng thêm dây thừng co giãn hỗ trợ để giữ cho cột sống đứng thẳng, đề phòng bất trắc, hộ lý và A Minh đều cẩn thận đi cùng.
Mỗi khi đến lúc này, Thời Tiên đều ở trong phòng nghiên cứu kiến thức của hộ lý. Đợi đến khi họ ra ngoài, cô sẽ nằm bò trên giường tầng trên, lén lút quan sát và ghi lại một số trọng điểm quan trọng. Ví dụ như khi bác sĩ xoa bóp thì thủ pháp và dùng lực ra sao, cần k*ch th*ch vào huyệt đạo nào ở vùng chân.
Đêm đầu tiên trên tàu, Thời Tiên nằm xuống giường là nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Dù những rung động nhẹ và tiếng ầm ầm khi tàu chạy trên đường ray rất khó để lờ đi, nhưng cô cũng dần quen thuộc. Sáng hôm sau tỉnh dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ đã là phong cảnh thảo nguyên bao la bằng phẳng của Mông Cổ.
Đất trời xanh biếc, trâu cừu thành đàn, những hồ nước trong vắt tinh khôi phản chiếu bóng mây trắng trời xanh. Trời xanh thăm thẳm, đồng nội mênh mông, ánh nắng xuyên qua lớp mây cao rọi xuống, bóng nắng thay đổi khôn lường theo từng nhịp tàu.
Thời Tiên bị vẻ đẹp trước mắt làm cho kinh ngạc đến mức không thốt nên lời. Trong phòng chỉ có một người, Tống Hoài Lễ đã vệ sinh và ăn mặc chỉnh tề, anh đang ngồi bên bàn đọc báo. Nghe thấy tiếng động, anh ngẩng đầu, khẽ mỉm cười với cô: “Chào buổi sáng.”
Thời Tiên không thể diễn tả được cảm xúc của mình lúc này. Cô thích lắm. Thật sự rất thích khung cảnh trước mắt.
Cô mặc bộ đồ ngủ màu hồng nhạt bằng vải thô, đùng đùng leo từ trên giường xuống, nhỏ giọng nhưng đầy hưng phấn gọi: “Chú Tống.”
Tống Hoài Lễ cong môi, điều khiển xe lăn xoay về phía cô, đôi mắt tuấn tú màu hổ phách rất ôn hòa: “Đi rửa mặt đánh răng đi, rồi anh đưa em đến toa nhà hàng ăn sáng.”
Ánh mắt Thời Tiên trong trẻo, cô mím môi gật đầu. Phần lớn thời gian cô không gọi anh như thế. Anh là Biển của cô, trong lòng cô anh luôn mang danh hiệu đó. Sau khi gặp mặt, cô có chút không quen với những cách xưng hô khác, nhưng cũng thích trực tiếp gọi tên anh vào những lúc cần thiết.
Nhưng chỉ có rất ít lần, Thời Tiên mới gọi anh là “Chú Tống”. Cách gọi này mang nhiều phần thân mật và nũng nịu khó nói với người ngoài, chỉ dành riêng khi hai người ở bên nhau, không để cho ai khác nghe thấy.
Hôm nay anh mặc đồ rất giản dị, chiếc áo dài tay màu cà phê nhạt trông mềm mại và vừa vặn. Lúc đọc báo, trên sống mũi cao thẳng có gác một cặp kính gọng vàng, góc nghiêng thanh cao xuất chúng, đẹp không sao tả xiết.
Khi Thời Tiên lại gần, Tống Hoài Lễ ngước mắt, đưa tay vuốt lại hai lọn tóc rối xù lên sau khi ngủ của cô cho phẳng phiu.
“Tóc kìa.” Đôi mắt anh chứa ý cười.
Thời Tiên thẹn thùng, ngoan ngoãn “ồ” một tiếng rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Đã quá giờ ăn, toa nhà hàng không vắng vẻ như tưởng tượng, có rất nhiều người nước ngoài tóc vàng mắt xanh, đa số là người Nga. Những người trẻ tuổi đang chơi bài Bridge, tụ tập lại phát ra những tiếng reo hò náo nhiệt.
A Minh cũng đi tới, đứng quan sát một hồi rồi nói: “Chúng ta có bảo bối lợi hại hơn nhiều.”
Hóa ra là mạt chược. Họ vậy mà còn mang theo cả thứ này, phiên bản mini cầm tay, nhỏ xíu xiu, rất đáng yêu.
Khi A Minh đẩy xe lăn đi qua lối đi, Thời Tiên nhạy cảm nhận ra những người Nga trắng kia cố ý hoặc vô tình liếc mắt nhìn sang, những ánh mắt đầy vẻ trung tính, không hẳn là thân thiện, khiến cô theo bản năng cảm thấy không thoải mái cho lắm.
Tống Hoài Lễ sắc mặt vẫn như thường, sống lưng luôn giữ thẳng tắp đoan chính, mắt không nhìn nghiêng ngả.
Thời Tiên rảo bước nhanh hơn hai bước, đi bên cạnh anh, che chắn ngăn cách anh khỏi những kẻ đáng ghét đó.
Họ tìm thấy một chỗ ngồi trống, bốn người ngồi quây lại. Thời Tiên không biết chơi mạt chược nên cứ nép bên cạnh Tống Hoài Lễ để học lỏm.
Cô rất thông minh, học cũng rất nhanh. Có đôi khi đến lượt Tống Hoài Lễ đánh bài, anh sẽ mỉm cười nhìn cô, để cô làm chủ. Ban đầu Thời Tiên còn chưa tự tin lắm, nhưng sau khi đánh ra được hai ván thanh nhất sắc, cô lại càng được khích lệ.
“Bé con giỏi quá.” Tống Hoài Lễ chưa bao giờ tiếc lời khen ngợi cô.
Thời Tiên ngoài mặt thì ngượng ngùng, nhưng trong lòng thì vui sướng như nở hoa.
Ngoài cửa sổ là hồ Baikal bao la bát ngát, sóng nước lấp lánh phản chiếu những vệt sáng vàng kim, bên bờ có một cây cổ thụ tán lá xòe rộng. Nhân lúc sự chú ý của nhóm A Minh đều bị cảnh đẹp thu hút, Thời Tiên ghé sát tai Tống Hoài Lễ nói thầm: “Là do chú Tống dạy giỏi đó.”
—
Hành trình sáu ngày, ngoài việc có thêm kỹ năng mạt chược, còn có những kỳ ngộ khác.
Sau khi đến Irkutsk, khá nhiều người đã xuống tàu, hành khách trong toa ngày càng ít đi, mọi người đều đã chạm mặt nhau nên ít nhiều cũng trò chuyện vài câu. Đó là đủ hạng người khác nhau. Có một nhóm các ông bà lập đoàn cùng đi Nga, nói là ước định từ thời trẻ sẽ cùng nhau ra nước ngoài. Thời Tiên còn gặp một cặp vợ chồng trung niên, nghe nói chuyến tàu này chính là nơi họ gặp gỡ, quen biết và yêu nhau, còn có những cổ động viên World Cup nhiệt huyết, trên mặt in đủ loại logo đội bóng các nước, có một cậu trai rất thích ngôi sao bóng đá Croatia là Luka Modrić, hùng hồn tuyên bố nhất định phải tìm anh ấy để xin chữ ký.
Tại trạm lớn hồ Baikal chỉ dừng chân bốn mươi lăm phút, có một người bố trẻ tuổi người Úc xuống tàu mua đồ ăn và sữa cho con, lúc về suýt chút nữa không kịp lên tàu. Thời Tiên thay người mẹ đang lo lắng sốt vó làm phiên dịch tiếng Anh, vất vả lắm mới tìm được một trưởng toa người Trung biết nói tiếng Nga, rồi lại thông báo cho nhân viên đường sắt người Nga.
Tống Hoài Lễ rất quen thuộc tuyến đường này, cũng tìm cách liên lạc với những người bạn quen biết của mình để chào hỏi với nhà ga. Cuối cùng, người bố đó đã thành công quay lại tàu K3 dưới sự giúp đỡ của cả toa xe, mọi người đồng thanh hò reo, đôi vợ chồng người Úc đặc biệt dẫn con đến cảm ơn Thời Tiên và Tống Hoài Lễ.
Trưởng toa nhà hàng đã làm việc trên tàu cả đời, trước đây chuyến tàu này vốn được các nhà ngoại giao, nhiếp ảnh gia, phóng viên phương tây và du học sinh người Trung ưa chuộng nhất. Trên trán ông thấp thoáng những nếp nhăn sâu, nhưng nụ cười lại vô cùng thân thiện và hiền từ.
Người đồng hành hỏi: “Liên tục mấy chục năm nhìn những phong cảnh tương tự nhau, ông không thấy chán sao?” Ông trả lời rằng: “Thế hệ chúng tôi suy nghĩ rất đơn thuần, chỉ muốn làm tốt một việc duy nhất.”
Cả đời làm tốt một việc, cả đời chỉ yêu một người. Thời Tiên thích nơi này, cũng như cô biết Tống Hoài Lễ cũng thích nơi này. Những nơi như thế này có một loại tình người hiếm có, ý nghĩa của cuộc sống không chỉ đơn thuần là tồn tại. Cảnh hoàng hôn bên hồ Baikal rất hùng vĩ, buổi chiều tối mọi người đều tụ tập lại chờ đợi vầng mặt trời đỏ rực lặn xuống mặt hồ.
Trên toa xe chỉ còn lại ba phần mười hành khách, trống rất nhiều chỗ nằm. A Minh đã nằm trên chiếc ghế sofa chật hẹp suốt hai ngày, Tống Hoài Lễ thương tình nên bảo anh ta buổi tối sang phòng trống gần đó nằm giường. A Minh lúc đầu không chịu, nhưng sau phẫu thuật tình trạng của tiên sinh khá ổn định, hai đêm trước đều trôi qua bình yên, đồng thời anh cũng đang uống thuốc chống đông máu, Tống Hoài Lễ bảo anh ta không cần lo lắng.
Trong toa tàu nhỏ ấm áp chỉ còn lại hai người là Thời Tiên và Tống Hoài Lễ. Trước khi đi, A Minh dặn cô có chuyện gì cứ qua gõ cửa, dù là nửa đêm cũng không sao. Thời Tiên đồng ý.
Tống Hoài Lễ ngủ sớm, tầm mười giờ đã nghỉ ngơi. Thời Tiên tắt đèn, từ giường trên thò cái đầu xuống, ngọt ngào nói: “Chú Tống ngủ ngon.”
Tống Hoài Lễ nằm ngửa mỉm cười nhìn cô, giọng nói trầm thấp: “A Ngọ ngủ ngon, chúc em có giấc mơ đẹp.”
Thời Tiên chìm vào giấc ngủ rất nhanh, cô là kiểu người đi đến đâu cũng có khả năng thích nghi rất mạnh, sức sống kiên cường và bền bỉ như cỏ dại.
Nửa đêm Thời Tiên khát nước, cô trở mình nằm nghiêng, nghe thấy phía dưới truyền đến vài tiếng ho cố tình kìm nén thật thấp. Cô mơ màng dụi mắt, trận ho đó ngày càng dữ dội, còn kèm theo những tiếng th* d*c đau đớn từng cơn. Hơi thở của Thời Tiên khựng lại, cơn buồn ngủ ngay lập tức tan biến quá nửa.
Không biết phòng bên cạnh là ai ở, cửa phòng không đóng, rõ ràng đang ngủ say, tiếng ngáy vang lên như sấm. Thời Tiên lục đục bò dậy, bật chiếc đèn pin yếu ớt men theo thang leo xuống dưới. Cô nhẹ bước tiến lại gần giường của Tống Hoài Lễ, quỳ một chân xuống gục bên đầu giường.
Tình trạng của người đàn ông lúc này trông rất tệ. Anh nhắm nghiền mắt nhưng đôi mày lại nhíu chặt không kìm được, hơi thở dồn dập, hổn hển, các khớp ngón tay trắng bệch. Thời Tiên mượn ánh trăng xuyên qua khe rèm cửa nhìn rõ những vệt mồ hôi mỏng rịn ra trên trán anh.
Tàu hỏa rời khỏi Omsk, đường ray đang uốn lượn và xóc nảy. Tình trạng này trước đây cũng từng xuất hiện vài lần, cô chỉ nghe hộ lý kể lại chứ chưa từng tận mắt chứng kiến. Thời Tiên cảm nhận được nỗi đau thấu tận tâm can, ngay cả trái tim cô cũng truyền đến cảm giác như kim châm dày đặc, vừa xót vừa đau.
Trong đầu cô nhanh chóng hồi tưởng lại cách họ thường làm. Thời Tiên mở cửa sổ cho thoáng khí, rồi lấy một chiếc khăn sạch, chạy vội đến phòng vệ sinh thấm nước lạnh, nhanh chóng quay lại, cuộn khăn đắp lên trán Tống Hoài Lễ. Thời Tiên gục bên đầu giường, lòng nóng như lửa đốt, khẽ gọi tên anh, lẩm bẩm hỏi: “Như thế này anh có thấy đỡ hơn chút nào không…”
Tuy nhiên, anh dường như bị một cơn ác mộng nào đó ám ảnh, không nghe thấy cô nói gì, dù thế nào cũng không tỉnh lại. Thời Tiên sợ hãi nắm lấy tay anh, cảm nhận được một luồng nhiệt nóng rực, cô bàng hoàng, giọng nói mang theo tiếng khóc: “Anh thấy khó chịu lắm sao?… Anh bị làm sao vậy?”
Thời Tiên luống cuống tay chân, không còn khả năng suy nghĩ tự chủ, cô định đi tìm A Minh, lại nghĩ đi đi về về sẽ mất rất nhiều thời gian. Bác sĩ đã nói tình trạng thế này thường là bộc phát nhất thời, qua một lúc là sẽ ổn, không cần dùng máy trợ thở, nhưng có thật sự ổn không? Trên ghế sofa có để một chiếc máy thở oxy mini cầm tay dự phòng, Thời Tiên định đứng dậy đi tìm.
Nhưng đúng lúc này, cổ tay cô bị giữ chặt lại. Trán Tống Hoài Lễ rịn đầy mồ hôi lạnh, sắc mặt anh tái nhợt, tiếng thở rất nặng, đôi môi nhạt màu hơi mở, dường như đang lẩm bẩm điều gì đó. Thời Tiên sững sờ, cúi sát xuống nghe, là một tông giọng rất trầm và khẽ. “A Ngọ.”
Không phân biệt được là lời mê sảng trong mơ hay lời thì thầm khi tỉnh táo, Thời Tiên nghe thấy anh lặp đi lặp lại tên mình, vừa thấp vừa khàn: “A Ngọ, A Ngọ…”
Cổ tay cô bị bóp đau, anh vô ý dùng một lực rất lớn, nhưng rốt cuộc cô cũng không thể gánh chịu nỗi đau này thay anh được. Nước mắt Thời Tiên ngay lập tức rơi xuống, những ngón tay thon dài chạm lên khuôn mặt anh, nóng quá, giống như có thứ gì đó đang bùng cháy vậy. Cô áp mặt mình vào, băng hỏa giao hòa, ôm lấy cổ anh, dùng phương pháp nguyên thủy và vụng về nhất để hạ nhiệt cho anh.
Anh lại ho, Thời Tiên dùng chiếc khăn ướt thấm nước lạnh liên tục lau má và cổ cho anh, vừa lau vừa khóc: “Anh đừng làm em sợ…”
Cô run rẩy như một cánh bướm lạc trong màn mưa, mất hết phương hướng mà áp sát vào anh, ôm lấy anh, da thịt kề sát, cố gắng dùng chút sức mọn của mình để mang đi nhiệt lượng trên người anh. Hơi thở của cô và anh quấn quýt lấy nhau, mang theo hơi nóng, trầm thấp, bỏng rát và ẩm ướt. Ngoài cửa sổ là tiếng gió gào thét lạnh lẽo của Ishim, Thời Tiên cảm thấy bản thân mình từ trong ra ngoài cũng bị cuốn trôi, bị nghiền ép, bị san bằng.
Ngay lúc Thời Tiên suy sụp đến mức khó lòng chịu đựng nổi, một cánh tay khẽ vòng qua người cô, ôm chặt cô vào lòng. Má của Thời Tiên áp vào lồng ngực anh, nghe thấy tiếng tim đập từng nhịp từng nhịp bên trong, trầm ổn và mạnh mẽ hơn tưởng tượng.
“A Ngọ.” Giọng nói trầm khàn của anh vang lên trên đỉnh đầu.
Trong toa tàu tối tăm là một khuôn mặt đẫm nước mắt, đôi mắt cô sáng lên như ánh đèn trên phố sau cơn mưa, nước mắt chảy thẳng xuống tâm can anh, không nói nên lời. Họ ôm chặt lấy nhau thật lâu, thật lâu.
Một lúc sau, anh hỏi: “Có lạnh không?”
“… Dạ có.”
Cô bé ngốc này mở cửa sổ to như vậy, gió thốc hết vào người, suýt chút nữa là đông cứng thành một khối băng nhỏ rồi. Tống Hoài Lễ đưa tay hộ sau gáy cô, khàn giọng nói: “Để anh sưởi ấm cho bé con.”
Ngọ Hải Tụng Lễ - Phù Cẩn
