Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Chương 43: Hàng tặng kèm
Nhan Phong vẫn luôn cho rằng hai cô con gái của mình phải là niềm kiêu hãnh của ông, đặc biệt là cô con gái út, cầm kỳ thư họa tinh thông đủ cả, sau này gả đi nhất định sẽ cùng nhà chồng mở rộng bản đồ sự nghiệp cho ông.
Thế mà bây giờ thì sao?
4 giờ sáng gọi điện thoại đến chọc cho ông tức chết??? Còn đòi đoạn tuyệt quan hệ???
Cuộc gọi bị cúp máy.
Nhan Phong đưa tay cầm lấy gạt tàn bên cạnh, xoay người ném mạnh ra ngoài, "choang" một tiếng, âm thanh chói tai vang khắp nhà họ Nhan, mảnh vỡ văng tung tóe khắp sàn.
Ông tức đến mức tay run bần bật, bật lửa mãi không châm được điếu thuốc. Nhan Chỉ Y nghe tiếng động, dụi mắt khoác áo ngủ bước vào: "Có chuyện gì vậy?"
Con gái lớn mấy năm nay lăn lộn thương trường, cử chỉ hành động đã mang phong thái nữ cường nhân.
Áo ngủ màu đỏ hoa hồng càng làm làn da Nhan Chỉ Y trắng đến chói mắt, cô nghiêng đầu nhìn Nhan Phong, thấy tay ba run rẩy, có chút kinh ngạc.
Là do em gái gây ra sao?
Nhan Phong nổi trận lôi đình: "Không phải em gái của con thì là ai, nó đòi đoạn tuyệt quan hệ với ba!"
Nhan Chỉ Y không lên tiếng, trong lòng nghĩ nếu cô là em gái, chắc đã giết ông từ lâu rồi, đoạn tuyệt quan hệ còn xem như nhẹ tay.
"Con nhìn ba bằng ánh mắt gì thế?"
Máu trong đầu Nhan Phong dồn lên, từng cơn choáng váng ập tới, Nhan Chỉ Y vội vàng khuyên: "Ba à, ba già rồi, nhiều chuyện đừng lo nghĩ nữa."
Già rồi???
Câu này thà không khuyên còn hơn! Già rồi nên để cho hai chị em đuổi ra khỏi công ty đi dắt chim dạo chơi chắc?!
Nhan Phong tức đến phát điên: "Con tuyệt đối không được học theo em gái con, nhất định phải tìm người môn đăng hộ đối!"
Nghe câu này, mặt Nhan Chỉ Y lạnh hẳn đi: "Ba tự bình tĩnh lại đi, con về ngủ đây."
Nói xong, cô đóng cửa lại, xoay người dứt khoát rời đi.
Nhan Phong nổ tung tại chỗ: "Nghịch nữ! Đứa nào cũng... một đám đều phản rồi!!!"
Sáng sớm hôm sau.
Nhan Phong vừa dậy liền chạy đến công ty, gọi tâm phúc, luật sư và thư ký tới.
Chuyện xấu trong nhà này, vốn dĩ ông không muốn để lộ ra ngoài, nhưng bây giờ hai đứa con gái đã hoàn toàn mất kiểm soát, ông buộc phải ra tay.
Mấy người nghe xong lời Nhan Phong, nhìn nhau không nói.
Một lúc lâu sau vẫn không ai mở miệng, Nhan Phong lạnh lùng: "Đều câm hết rồi à?"
Luật sư Vương đẩy gọng kính: "Chủ tịch Nhan, tình huống hiện tại... thật sự giống như nhị tiểu thư nói, ngài thật sự không thể cứng rắn được."
Một câu này suýt chút nữa khiến Nhan Phong lên cơn nhồi máu cơ tim.
Ý gì đây?
Ông ta vất vả nửa đời gây dựng giang sơn, bây giờ già rồi, không chỉ bị hai con sói mắt trắng không nghe lời, mà còn bị người khác chế ngự?
Thấy Nhan Phong sắp nổi giận, luật sư Vương cẩn thận lựa lời: "Thật ra... Một thời gian trước đại tiểu thư cũng từng đến tìm tôi."
Nhan Phong trừng mắt: "Nó tìm anh làm gì?"
Luật sư Vương đánh trống trong lòng. Đại tiểu thư tìm ông làm gì? Trong công ty ai mà không biết Giám đốc Nhan và Giám đốc Tiểu Nhan không hòa hợp. Mấy năm trước Giám đốc Tiểu Nhan còn lặng lẽ cần mẫn, nhưng hai năm gần đây khi cánh đã cứng, cô không còn thu liễm nữa, từng người già trong công ty lần lượt bị thay thế hoặc điều đi chi nhánh, rõ ràng là đang từng bước tách rời thế lực bên cạnh Giám đốc Nhan.
Nhan Phong nghiến răng: "Tôi đang hỏi anh đấy!"
Luật sư Vương run lên, dè dặt nói: "Đại tiểu thư nói... nếu có một ngày ngài muốn ra tay với nhị tiểu thư, cô sẽ..."
Nhan Phong siết chặt nắm tay: "Nó sẽ làm gì?"
Luật sư Vương nuốt nước bọt: "Đuổi ngài xuống đài."
Nhan Phong: !!!
Hai chị em hoàn toàn không biết trong vô hình đã liên thủ chọc cho ba mình tức đến mức nào.
Nhan Chỉ Y sáng sớm tâm trạng rất tốt. Hôm nay em gái và Tiêu Nhược Yên trở về, nghe nói mọi việc sắp xếp đều thuận lợi. Có lẽ vì quen lo lắng, từ ngày em gái theo Tiêu Nhược Yên rời đi, cô vẫn luôn thấp thỏm, dù tin vào tình cảm của hai người và cũng yên tâm về Tiêu Nhược Yên, nhưng rốt cuộc vẫn nhớ em gái.
Bao nhiêu năm nay, cô cũng không phân biệt nổi mình là chị gái hay là mẹ nữa.
Sáng sớm, luật sư Vương đã tới. Ông ta là người cực kỳ khôn khéo, thức thời, cúi đầu đứng sau Nhan Chỉ Y báo cáo.
Nhan Chỉ Y mặc váy dài màu xanh lam, khoanh tay nhìn ra ngoài cửa kính sát đất, nghĩ đến dáng vẻ Lan Lan nói tối nay muốn cùng nhau về nhà ăn thịt nướng nuốt nước bọt liên tục liền bật cười. Nếu em gái và Tiêu Nhược Yên đã trở về, sau này trong nhà cũng không cần cô đi tưới hoa nữa. Thời gian này Lan Lan nấu cơm cho cô nhiều lần như vậy, cô có nên mua quà cảm ơn một chút không?
Đứa nhỏ ấy thật sự rất đáng yêu, có cô ấy ở bên, Nhan Chỉ Y cảm thấy u sầu cũng vơi đi không ít.
Luật sư Vương báo cáo xong, sống mũi đã lấm tấm mồ hôi.
Nhan Chỉ Y nghe xong gật đầu: "Ừm, tôi biết rồi, anh về đi."
Luật sư Vương giật mình. Chỉ phản ứng như vậy thôi sao?
Nhan Chỉ Y quay đầu nhìn ông: "Luật sư Vương, con gái anh sắp ba mươi rồi nhỉ?"
Luật sư Vương im lặng một lúc, thấp giọng nói: "Giám đốc Nhan, tôi mới bốn mươi."
"Mới bốn mươi?" Nhan Chỉ Y nhìn cái đầu thông minh tuyệt đỉnh của ông, gật đầu: "Xin lỗi, lần trước tôi thấy anh đi cùng một cô gái, còn tưởng là con gái anh."
Luật sư Vương lau mồ hôi: "Đại tiểu thư, tôi nhất định sẽ đứng về phía cô."
Đại tiểu thư này không dễ đấu. Nhẹ nhàng vài câu đã là cảnh cáo kiêm uy h**p.
"Con gái" trong miệng cô chính là tình nhân của ông. Luật sư rất coi trọng danh tiếng, chuyện này mà truyền ra ngoài, sự nghiệp coi như xong.
Nhan Chỉ Y mỉm cười: "Anh nói gì vậy, nghe như tôi đang uy h**p anh ấy."
Luật sư Vương suýt nữa nứt mặt, chẳng lẽ không phải sao?
"Tôi chỉ muốn hỏi một chút, cô gái trẻ sẽ thích thứ gì."
Luật sư Vương: ........................
Vì sao lại hỏi ông?
Đại tiểu thư, em gái của cô cũng trẻ mà.
Buổi chiều đến giờ hẹn ra nhà ga.
Lan Lan ôm một bó lớn hoa bách hợp đứng ở cửa chờ Nhan Chỉ Y. Nhan Chỉ Y rất tinh tế, biết đơn vị quốc doanh có nhiều điều cần chú ý, cô ấy đặc biệt bảo trợ lý đổi sang xe kín đáo hơn.
Vừa lên xe, mùi bách hợp hòa với hương thơm dễ chịu trên người Lan Lan ập tới, tâm trạng Nhan Chỉ Y bỗng dưng tốt hẳn lên.
"Chị, cho chị."
Lan Lan cười tươi như hoa. Thời gian này mỗi lần đến nhà Tiểu Nhan, cô đều mang đủ loại hoa, c*m v** bình. Cô để ý thấy chị hình như rất thích hoa bách hợp, hôm cô dùng hoa bách hợp, chị cứ cong mũi ngửi mùi hoa rất đáng yêu.
Nhan Chỉ Y cười xoa đầu cô: "Chị cũng có quà cho em."
A...
Lan Lan ngạc nhiên vui mừng nhìn Nhan Chỉ Y. Nhan Chỉ Y vươn tay ra sau, lấy một cái hộp đưa cho cô: "Mở ra xem đi."
Lan Lan vừa thấy bao bì đã sững sờ, tay rụt lại: "Cái này... cái này em không thể nhận..."
Nhan Chỉ Y không để ý, thấy Lan Lan không mở, cô ấy trực tiếp mở ra. Khi chiếc vòng cổ đính kim cương hiện ra, ánh sáng phản chiếu từ đá quý làm mặt Lan Lan đỏ bừng: "Chị..."
Tim cô đập loạn xạ.
Món quà đắt giá như vậy, một năm thu nhập của cô cũng không mua nổi.
Chị đây là muốn làm gì?
Biến tướng tỏ tình sao?
Nhan Chỉ Y cười nói: "Cảm ơn cơm trứng chiên của em."
Lan Lan: ..................
Hả???
Xe tiếp tục chạy trên đường.
Lan Lan ôm chặt lấy mình, trong lòng gào khóc dữ dội.
Cái gì vậy trời?
Chỉ vì cảm ơn một dĩa cơm trứng chiên thôi sao?
Nếu biết cơm trứng chiên kiếm tiền thế này, cô còn đi làm làm gì, mở luôn một tiệm cơm trứng chiên cho rồi.
"Không thích à?"
Nhan Chỉ Y nhìn cô hỏi. Ngoài em gái, cô ấy chưa từng tặng quà cho ai. Sợi dây chuyền này do cô ấy tự tay chọn. Với Lan Lan thì rất đắt, còn với cô ấy thì không có khái niệm gì. Trung tâm thương mại còn tặng kèm một đôi bông tai, cô ấy cầm về định tặng cho em gái.
Lan Lan lắc đầu: "Rất thích."
Chỉ là trong lòng có chút hụt hẫng.
Nhan Chỉ Y nhìn cô cười dịu dàng: "Thích là tốt rồi."
Lan Lan nhìn cô ấy một lúc, nhỏ giọng nói: "Chị à, cho dù Lão Nhị và Lão Tứ trở về rồi, sau này em muốn gặp chị, có thể gọi điện cho chị được không?"
Nhan Chỉ Y chăm chú nhìn đường: "Tất nhiên."
Dù biết câu trả lời này không mấy để tâm, Lan Lan vẫn rất vui. Cô hào hứng đeo sợi dây chuyền Nhan Chỉ Y tặng lên cổ, tiện tay lấy son trong túi tô lại môi, quay sang nhìn Nhan Chỉ Y: "Chị nhìn xem, có đẹp không?"
Đèn đỏ.
Nhan Chỉ Y quay đầu nhìn thoáng qua. Không biết là vì gương mặt Lan Lan hay vì viên đá quá chói mắt, tim cô ấy chợt đập nhanh.
Trước đây cô ấy luôn coi Lan Lan như trẻ con, như cô em gái nhỏ.
Nhưng bây giờ...
Hôm nay Lan Lan mặc váy dài cổ chữ V màu hồng nhạt, xương quai xanh rất rõ. Lại vì gặp chị mà cô cố tình nhét thêm đồ vào ngực, trông đầy đặn hơn bình thường.
Nhìn vậy mới thấy, đúng là hương vị của người phụ nữ trưởng thành.
Nhan Chỉ Y không nói gì, cô ấy nhìn con đường phía trước, nhịp tim loạn vài nhịp. Lan Lan thấy thế, cong môi cười, làm nũng hỏi: "Chị còn chưa trả lời mà."
...
Chuyến này Tiêu Nhược Yên và Nhan Chỉ Lan mang về không ít hành lý.
Mấy năm nay Tiêu Nhược Yên ở bên ngoài quen tiết kiệm, thứ gì cũng không nỡ bỏ.
Cô vốn định gói cả nồi niêu xoong chảo mang về, Tiểu Nhan dở khóc dở cười: "Chỗ này mình đâu có cho thuê, sau này còn quay lại ở, cứ để ở đây đi."
Tiêu Nhược Yên nghĩ nghĩ thấy cũng đúng, nhưng vẫn nhanh tay dọn dẹp hết đồ đạc lớn nhỏ trong phòng.
Quý giá nhất không gì khác ngoài những bức tranh.
Cô muốn cho vào hành lý, nhưng lại do dự. Căn nhà này, những bức tranh này, đối với cô mang ý nghĩa đặc biệt.
Nhan Chỉ Lan đúng là con giun trong bụng cô. Nàng cười ôm lấy Tiêu Nhược Yên, đặt cằm lên vai cô, khẽ nói: "Cứ để đó đi, sau này thời gian chúng ta ở bên nhau còn dài, tớ muốn cậu vẽ lại từng chút một cho tớ."
Tiểu Nhan bây giờ đúng là giống như hồ ly tinh, đặc biệt biết dỗ dành Tiêu Nhược Yên. Một cái nũng nịu, một ánh mắt cũng đủ khiến cô mềm lòng.
Vất vả cả ngày.
Cuối cùng cũng tới nơi.
Lúc xuống xe, Tiêu Nhược Yên nhìn điện thoại: "Ơ?"
"Sao vậy?"
Nhan Chỉ Lan dựa vào cô, tâm trạng cực tốt. Tối qua mặc dù ở trên tàu, hai người mua hai vé giường nằm nhưng lại chen chúc ngủ chung. Trong vòng tay Tiêu Nhược Yên, nàng ngủ ngon lạ thường, cả đêm không uống thuốc cũng không nằm mơ, chuyện này với nàng thật sự quá hiếm.
Tiêu Nhược Yên giả vờ xem điện thoại: "Sao Lan Lan nói sẽ cùng chị gái tới đón chúng ta?"
Nụ cười trên mặt Nhan Chỉ Lan lập tức đông cứng. Nàng tách khỏi Tiêu Nhược Yên, nhìn chằm chằm vào mắt cô.
Tiêu Nhược Yên không dám nhìn thẳng, vỗ về: "Đừng vậy mà, đồ nhiều thế này, có chị gái giúp cũng tiện."
Nhan Chỉ Lan không nói gì, lạnh mặt quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Rất lâu sau, nàng mới sâu kín hỏi: "Chị tớ và Lan Lan tiến triển tới mức nào rồi?"
Tiêu Nhược Yên nhỏ giọng: "Tớ có biết đâu."
Cô rất vô tội, có được không? Cái gì cô cũng không biết mà còn bị kẹp giữa hai bên như nội gián.
Nhan Chỉ Lan nhìn cô một lúc, đưa tay véo mạnh vào eo mềm của Tiêu Nhược Yên: "Cậu tốt nhất nên đứng cho rõ lập trường!"
Tiêu Nhược Yên: ...............
Trời ơi.
Liên quan gì tới cô chứ?
Bị véo đau, Tiêu Nhược Yên chỉ có thể âm thầm cầu mong Lan Lan đừng quá đắc ý.
Tiêu Nhược Yên và Nhan Chỉ Lan trong đám đông liếc mắt đã thấy chị gái và Lan Lan, chính xác hơn là thấy sợi dây chuyền trên cổ Lan Lan.
Người phụ nữ này đeo thứ xa xỉ như vậy ở nhà ga, là chờ bị cướp à?
Nhan Chỉ Lan nhìn Lan Lan. Trước đây nàng thấy Lan Lan cực kỳ đáng yêu, là người nàng quan tâm nhất trên đời này ngoài Tiêu Nhược Yên và chị gái. Nhưng nghĩ đến việc sau này, cô gái này sẽ làm nũng trong lòng chị gái, sao trong lòng nàng lại khó chịu đến như vậy?
Nhan Chỉ Y ăn mặc rất giản dị, áo khoác gió bay bay. Cô ấy đi đến bên Nhan Chỉ Lan: "Về rồi à, mệt không?"
Thấy nụ cười của chị gái, tâm trạng của Nhan Chỉ Lan khá hơn một chút. Lan Lan thấy nàng, nịnh nọt cười: "Lão Tứ, về rồi à?"
Nhan Chỉ Lan gật đầu. Tiêu Nhược Yên đứng ở phía sau có chút buồn cười, cái đồ hay ghen này.
Sắp xếp đồ xong.
Trước khi lên xe, Nhan Chỉ Y đưa món quà trong tay cho Tiểu Nhan: "Cho em."
Phụ nữ mà, ai chẳng thích nhận quà.
Khóe môi Nhan Chỉ Lan cong lên, nàng nhận lấy: "Sao tự nhiên lại tặng quà? Không phải làm chuyện gì có lỗi đấy chứ?"
Chị nhìn nàng đầy khó hiểu: "Không phải em chọc cho ba tức đến mức suýt chút nữa nhập viện à? Sao lại thành chị làm chuyện có lỗi?"
Mở quà ra.
Nhìn đôi bông tai bên trong, Nhan Chỉ Lan cảm thấy kiểu dáng có chút quen mắt. Chị gái nghe điện thoại, vỗ vỗ vai nàng: "Em lên xe trước đi."
Vừa lên xe.
Tiêu Nhược Yên và Lan Lan đang trò chuyện rôm rả bỗng dưng im bặt.
Nhan Chỉ Lan nhìn hai người: "Nói gì đấy? Coi tớ như kẻ trộm mà đề phòng à?"
Nàng liếc Tiêu nào đó một cái.
Bản năng sinh tồn của Tiêu Nhược Yên trỗi dậy, cô lập tức nói: "À, Lan Lan đang nói với tớ là thời gian này ở cùng chị gái rất vui, chị rất biết cách chăm sóc người khác, đối xử với cậu ấy rất tốt."
Lan Lan: ...............
Mẹ kiếp??? Không phải chứ, Lão Nhị???
Nhan Chỉ Lan hừ lạnh một tiếng, nàng lắc lắc đôi bông tai trong tay, hạ gương phía trước xuống, đeo bông tai ngay trước mặt hai người.
Kiểu dáng đúng là không tệ, đơn giản hào phóng, rất hợp với Nhan Chỉ Lan.
Nhan Chỉ Lan nhìn Tiêu Nhược Yên: "Thế nào?"
Tiêu Nhược Yên giơ ngón cái: "Quá đỉnh! Chỉ là trông hơi quen mắt, hình như đã thấy ở đâu rồi."
Trí nhớ của cô rất tốt, vừa nói xong liền quay đầu nhìn sợi dây chuyền trên cổ Lan Lan.
Ánh mắt của Nhan Chỉ Lan cũng lập tức như dao bắn sang.
Lan Lan lúng túng sờ sờ sợi dây chuyền trên cổ, Nhan Chỉ Lan nhìn thẳng vào mắt cô ấy hỏi: "Ai tặng?"
Lan Lan nuốt nuốt nước bọt. Cô ấy vốn định nói dối, nhưng... logo trên hộp vẫn còn, không thể không nói thật: "Chị tặng."
Nhan Chỉ Lan giống như không thể tin được: "Chị nào?"
Lan Lan cứng họng, quả thực muốn đòi mạng mà. Tiêu Nhược Yên cũng núp sang một bên, cố gắng giảm sự tồn tại của mình đến mức thấp nhất.
Đúng lúc này, chị gái gọi điện xong bước vào. Cô ấy mở cửa xe nhìn một vòng: "Đang làm gì vậy?"
Nhan Chỉ Lan sâu kín: "Dây chuyền của Lan Lan rất đẹp, cậu ấy nói là một chị tặng."
Nhan Chỉ Y có chút buồn cười gật đầu: "Đúng vậy, là chị tặng đó. Bông tai của em còn là hàng tặng kèm nữa, không nhận ra à?"
Tiêu Nhược Yên: ......
Lan Lan: ..................
Nhan Chỉ Lan: ???!!!
-----
Lời tác giả:
Lan Lan ôm mặt: Lão Nhị, người phụ nữ của cậu đáng sợ quá.
Tiêu Nhược Yên ôm chặt lấy mình, giọng nói yếu ớt: Không có mà, dịu dàng lắm... á.
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 43: Hàng tặng kèm
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 43: Hàng tặng kèm
